Trang 1/2 12 cuốicuối

kết quả từ 1 tới 10 trên 11
  1. #1
    Tham gia: 16-12-2011
    Bài gởi: 18

    Mặc định Đánh Cược Trái Tim

    Rầm….
    “Gì gì… bom nổ à!!” Nhi vội vàng tỉnh dậy ngơ ngác,dáo dác nhìn xung quanh,nước dãi vẫn còn ở khóe miệng.
    “Hu hu hu hu… híc híc… ”
    Sau khi tỉnh hẳn khỏi cơn buồn ngủ,Nhi mới thấy thì ra ko phải là bom nguyên tử công phá trường học,hay động đất làm trời long đất lở,có chút hơi tiêng tiếc,hóa ra chỉ là con bạn thân của mình vừa đập đầu rất ko thương tiếc vào cái bàn và đang ngồi khóc nức nở.
    “Mày đang phá hoại của công đấy!” Nhi nói nửa thật nửa đùa muốn an ủi.Cứ tưởng nó sẽ quay lên **** lại 1 trận,ai dè vẫn chỉ nghe thấy tiếng thổn thức bờ vai con nhỏ đang run lên từng chập.
    Nhi lay mạnh vai nó, “Chuyện gì?Sao lại khóc?”

    Rầm..
    Cánh cửa gỗ của lớp 12A14 đập mạnh vào tường bật ra làm kính cửa vỡ tan.Một cô gái hùng dũng đứng ở cửa lớp hét lớn “Ai là Hoàng Tuấn Tú?”
    Trong phút chốc ko khí im lặng bao chùm mấy chục con người đang ngồi thong dong tận hưởng giờ ra chơi trong lớp 12A14 bỗng im bặt.Chỉ còn nghe tiếng ồn ào léo réo như ong vỡ tổ từ phía sân trường.Mấy chục con mắt hướng về phía cô gái hùng hổ,ngay đơ ko thể nói thêm câu nào.Mãi 30 giây sau,1 cậu trai người gầy gầy đứng gần cửa bị cô “nghía yêu” sợ hãi chỉ chỉ về phía cuối lớp,một đám con trai đứa ngồi trên bàn đứa ngồi trên ghế đang trâu đầu vào nhau.Nhi gật đầu ý cho phép câu ta ra ngoài rồi hùng dũng xông vào cứ như đây là lớp của mình.
    “Ai trong các cậu là Hoàng Tuấn Tú?” Nhi nhìn lũ con trai đảo 1 vòng là kẻ nào?Kẻ nào dám làm bạn cô khóc?
    Mấy cậu con trai quay lại,nhìn cô,rồi lặng lẽ chỉ vào 1 tên cao cao,tóc dài thẳng mượt,mặt trắng đểu cáng (theo trong mắt của Nhi) tai đang đeo headphone,tay cầm psp đang ngồi ở giữa.Hắn cứ thờ ơ như ko phải chuyện của hắn.
    Nhi tiến tới tách lũ con trai ra đập bàn cái rầm.Lúc này hắn mới quay mắt ra nhìn cô vẻ chẳng có gì ngạc nhiên.Thờ ơ tháo 1 bên tai nghe xuống.Lại con gái đến làm quen à?Trong lòng hắn tự nghĩ.
    “Mày là Hoàng Tuấn Tú?” Nhi hỏi giọng hoàn toàn chẳng lịch sự tí nào nữa.
    Gật đầu.Hắn đảo 1 vòng ánh mắt nhìn cô,mái tóc buộc cao,khuôn mặt trong cũng ko xấu nhưng nhìn đã thấy như bà chằn,cái quần bò đang mặc mới nhìn đã biết là hàng rẻ tiền,áo khoác đồng phục sọc đen trắng,lại chẳng hề trang điểm.Hết sức tầm thường.Hắn đeo lại tai nghe vào,ko để ý.
    Đột nhiên cậu ta bị kéo bật dậy,còn chưa kịp hiểu chuyện gì,hóa ra là bị con bé đó túm cổ áo lôi dậy.
    “Sao cậu dám làm bạn tôi khóc?” Nhi ghé sát mặt vào dọa nạt,mắt cô trừng trừng nhìn hắn.
    Bốp..
    “Ai da.Đứa nào phá đám thế?” Nghi bực bội quay lại đằng sau xem kẻ nào to gan dám đánh người.Ai dè mới quay lại mặt mũi đã có thêm 3 vạch đen.
    Thầy giám thị… (-O- |||)
    “Trần Hiểu NHIIIIIIIIIII….” Ông thầy già đầu hói hơ hói hắt đeo 1 chiếc kính mặt mày đang đỏ bừng rít lên tên cô.
    “Thầy..Thầy ơi.. Đau em thầy ơi!” Nhi vừa lấy tay cố giữ cho cái tai vừa la oai oái,năn nỉ ỷ ôi rầm trời nhưng vẫn bị ông thầy lạnh lùng xách tai ra khỏi lớp 12A14.
    Vâng,thầy tên là Triệu Quốc Bảo,quả thật đúng là quốc bảo quốc gia,cho tới nay dù đầu của thầy đã ra đi bao nhiêu là tóc,giờ gần được như sân bay nội bài nhưng bạn đừng nhìn thế mà xem thường,thấy ấy vẫn là quốc bảo nguyên vẹn,chưa sứt mẻ tí nào đâu đấy,xin nhấn mạnh là ngoài tóc thầy cứ ra đi thì chưa có bất kỳ tổn hại nhỏ nhất nào cả.Đúng là động vật cần được bảo tồn mà.Bình thường Nhi vẫn thường nghĩ vậy nhưng vào lúc này,thật cô nghĩ đáng lý ra quốc bảo thì phải được lồng khung kính trưng trong bảo tàng quốc gia chứ.Đau muốn chết người rồi!!

    Với mấy chục năm thâm niên công tác trong nghề,dù có bao nhiêu cái xuân xanh đã đi qua trên cái đầu gần như nhẵn thín lưa thưa mấy sợi tóc của thầy,thầy vẫn 1 lòng son sắc thủy chung với nghề giáo,và mục đích chủ yếu là lẽ sống của đời thầy là bắt những đứa học sinh vi phạm.Nhuộm tóc,ko mặc quần đồng phục,ko sơ vin,đi dép lê,đi học muộn,tóc tai gì mà dài thế.. vân vân và mây mây.. Bất cứ ở đâu có bất bình ở đó có Quốc Bảo.Thế mới nói cái tên nói lên tất cả..
    “Thầy..Bỏ em ra em tự đi mà.Đau quá thầy ơi..Ối ..Thầy..” Nhi cố gắng khản giọng van nài,cuối cùng vẫn ko thoát khỏi gọng kìm của quốc bảo nước ta,bị lôi xềnh xệch lên phòng hội đồng.
    Để cô đứng chịu phạt,quốc bảo của chúng ta lặng lẽ tiến lại bàn nước dài của giáo viên,giờ đang là giờ ra chơi nên các vị bô lão đang khá là đông đủ tụ họp để hội nghị diên hồng.Nhìn cô học trò nhỏ trong chiếc áo đồng phục mùa đông bị kéo vào ko khỏi tránh được sự chú ý của chư vị quần thần.Họ dừng mấy câu chuyện mang tiếng là chuyên môn,thật ra cô cũng biết thừa cô giáo thì nói về từ thức ăn tới mĩ phẩm,thầy giáo thì ko biết đang nói cái gì đôi khi hút thuốc uống miếng trà rồi lại cười với nhau.Trong thì bảo phòng nghỉ giáo viên phòng hội đồng,thật ra ngoài chức năng họp chuyên đề mỗi đầu tuần thì chả khác cái căng tin là mấy.Nhưng quả thật đây là cái căng tin mà học sinh ko nên bước vào.
    Quốc Bảo lặng lẽ kéo 1 cái ghế gần nhất,với tay lấy cái bình trà trên bàn,rót 1 cốc vừa uống vừa lấy tay xoa tóc.Trong lòng Nhi đang nghĩ,rõ là lắm chuyện,có tóc đâu mà vuốt,bảo sao cứ ngày càng hói.Vừa nghĩ tới đây thì ngụm nước ngọt giọng của thầy đã trôi,thầy ngước lên nhìn nó,Nhi nuốt nước bọt cái ực.
    “Em vừa làm gì trong lớp 12A14?” thầy nói giọng vẫn còn run run đang cố giữ bình tĩnh,dù sao cũng đang có nhiều người trong phòng.
    “Dạ,em tìm tên khốn Hoàng Tuấn Tú ạ!” Nhi buột miệng.Vừa nói ra thấy mình bị hớ,vội vàng ngậm chặt miệng cúi xuống nhìn ngón chân mình đang tự đánh nhau trong giầy.
    “Cái gì?” hoàn toàn mất bình tĩnh,quốc bảo nổi dậy rồi!!Nhi nghĩ,đúng là nên đóng khung cho vào bảo tàng mà,như thế mới an toàn được cho xã hội.

    Kết quả của 1 lần vùng lên quật khởi này của cô là đình chỉ 3 ngày,phạt tiền thay kính cho lớp 12A14.Nhưng điều đó ko làm cho Nhi sợ,cô chỉ sợ bà mẹ già độc thân tiền mãn kinh đang ở nhà của cô.Hậu quả của 1 lần anh hùng là ngàn năm hối hận.Giờ Nhi đã thấm nhuần sâu sắc điều này.
    Còn kẻ bị hại,chỉ lẳng lặng đứng nhìn trò vui,Trần Hiểu Nhi, cô thật đúng là ngu ngốc!!

  2. Các bài viết khác cùng chuyên mục

  3. #2
    Tham gia: 16-12-2011
    Bài gởi: 18

    Mặc định

    chap đầu hơi dài. Chap sau mình rút lại bớt. M.n ủng hộ mình nhak

  4. #3
    Tham gia: 16-12-2011
    Bài gởi: 18

    Mặc định Đánh Cược Trái Tim

    Chương một : Sấm sét đùng đùng

    “Mày ko sao chứ?” Ngọc nhìn Nhi đang đau khổ cái lưng nằm gập ra bàn than vắn thở dài mà lo lắng. “Xin lỗi tại tao!”
    “Được rồi mà.Cũng ko phải tại mày!” Nhi 1 tay vẫn bẻ ngoặt ra sau vỗ vỗ cái lưng cố ngồi thẳng người dậy.Chỉ nên trách sao cô tốt số có bà mẹ quá sức tốt đi.
    Mẹ cô tên là Vũ Quái Thư,mẹ cứ bảo ngày xưa ông bà định đặt mẹ là Vũ Quỳnh Thư,nhưng đến lúc điền vào giấy khai sinh bà lại ko nhớ viết chữ Quỳnh thế nào,thiệt khổ thân cái thời sau chiến tranh,người dân thì lam lũ đói khổ chữ nghĩa thì học hành quá kém đi,chỉ nhớ mấy chữ ở hàng đầu,cuối cùng Quỳnh thì viết thành Quái.Đúng là người thấy đau lòng,người nghe nhỏ lệ.Bi kịch xã hội vào thời kì mới giải phóng tiến lên công nghiệp hóa hiện đại hóa đất nước là thế đấy.Nhưng Nhi thì lại nghĩ,có chắc là nhầm chữ đó ko?Có khi người ta nhìn nhầm bà định viết dấu sắc cạnh chữ “U”,người ta lại đọc nhầm thành chữ “Ư”,nên mới thành thảm kịch như ngày nay đấy chứ.Nhưng nghĩ thì nghĩ vậy thôi,chứ cứ thử mở miệng nói lên lời xem.Cái mạng nhỏ bé mới 17 cái xuân xanh của cô còn sống xót được sao?
    “Thấy khá hơn chưa?” Nhi nhìn Ngọc dò xét,ko biết Ngọc thế nào rồi.
    Khẽ gật đầu Ngọc ko nói câu nào nữa.Nhi cũng chẳng dám hỏi thêm nhiều,trống đã điểm vào giờ học rồi.
    Tiết đầu tiên của ngày thứ 6 xui xẻo lại là tiết địa.Cô giáo dậy địa nổi tiếng là hắc ám,nghe bà nói chyện ko khác gì móc họng người ta,cho nên mặc dù chẳng thích cái môn này chút nào,Nhi vẫn chỉ dám im lặng ko hó hé câu nào.Vừa than vãn cho cái lưng bị đánh trường kì 3 ngày nay.Thật là đáng bất hạnh,tất cả chỉ tại tên khốn đó.

    Hắt xì…!!
    Cả lớp quay xuống phía cuối lớp nhìn 1 gã đang nằm ngủ nơi bàn cuối, đột nhiên hắt xì hơi,hắn khẽ ngồi dậy nhăn mặt lấy tay day day mũi.Rồi hắn giơ tay lên rất cao “Thưa thầy,em muốn xuống y tế!!”
    Ông thầy giáo gầy gò đang hướng dẫn bài giải đại số trên bảng đẩy gọng kính vuông lên thẳng sống mũi,nhìn bàn tay giơ lên rồi gật đầu.Tiếp tục quay lại viết tiếp.
    Hắn thảm nhiên đứng dậy giữa những tiếng loạt xoạt ghi chép bài vở,hắn tỉnh bơ đẩy cánh cửa lớp bước ra ngoài,nhìn tấm kính trên khung cửa gỗ sơn màu xanh mới được thay,hắn ko khỏi nhớ lại,đạp cửa xông vào rất hoành tráng,rồi lại bị xách tai lôi về.Rồi đóng cửa lớp lại hắn hơi rụt cổ lại vì cái ko khí mùa đông Hà Nội.Lặng lẽ phóng tầm mắt qua cái lan can tầng 3 nhìn xuống khoảng sân trước,thật là yên lặng.Rồi hắn sải bước đi về hướng cầu thang,đi xuống phòng y tế ngủ tiếp.
    Trường phổ thông cơ sở Đống Đa nằm trong 1 ngõ nhỏ trên phố Tôn Đức Thắng,ngôi trường cũng ko lớn là bao nên cứ phải chia 2 ca sáng chiều thì mới đủ lớp học.1 nửa khối lớp 11 và toàn bộ khối 12 học buổi sáng,còn khối 10 và nửa khối 11 còn lại học buổi chiều.Ngôi trường chia làm 2 dãy nhà chính,nằm đối nằm nhau cách 1 dải sân,ở giữa nối 2 dãy nhà nơi thiêng liêng tổ quốc ghi công của các cán bộ giáo viên nhà trường.Thế nên để từ dãy nhà nọ sang dãy nhà kia thà là leo cầu thang mấy tầng băng qua khoảng sân cũng chẳng có đứa học trò nào lại ngu ngốc dùng đường ngắn đi qua dãy phòng giáo viên hết.Tú lao 3 tầng cầu thang xuống sân đi tới phía cổng trường,phòng y tế nói là thế,thật ra kê có mấy cái giường căng vải trắng phòng khi có trường hợp xảy ra,nhưng thật ra vốn là chỗ an toàn nhất cho bọn học sinh trốn tiết.
    Hắn bước vào phòng,nhìn cái giường khẽ nhăn mặt.Giường gỗ lim ngày xưa lại ko có đệm,có cần thiết phải chơi nhau vậy ko?Bên trường cũ của hắn ít nhất giường cũng có cái đêm dù là đệm mỏng quẹt cứng keo.Thế này làm sao ngủ.Nhưng đến nơi rồi chẳng nhẽ lại về lớp.Thôi thì đành đâm lao theo lao.
    Sau khi cô giáo vụ y tế ghi tên hắn vào sổ chực,ngán ngẩm nhìn lũ học trò giờ càng tìm cớ trốn học 3 cái giường phòng y tế đều có người rồi.Đưa mắt chỉ vào cái giường ngoài cùng còn đang trống.Rồi cô lẳng lặng ra ngoài,tiến về phía gần cổng quyết định ra đồn bốt gác để buôn dưa lê với bác bảo vệ.
    Thấy giường bên có tiếng con trai,chiếc giường ở giữa bỗng có giọng nói nhỏ nhẹ phát ra “Anh Tú?”
    Hắn ngẩng mặt lên,bên kia tấm màn trắng được kéo ra là 1 khuôn mặt trái xoan trắng ngần,mái tóc thẳng chảy suông xuống ôm lấy khuôn mặt.Cô gái xinh xắn nhỏ nhẹ nhìn hắn cười.
    Hắn hoàn toàn ko có chút ấn tượng.Cô ta là ai?
    “Em là Ly,hôm trước anh em mình vừa gặp nhau ở DiamondD.” Cô gái nhanh nhẩu.
    Anh nhìn cô 1 lượt,vẫn chẳng nhận ra ai với ai.Vào đó nhạc thì nhiều,gái cũng lắm,toàn gương với đèn laze biết bé nào với bé nào.Cũng ngực đấy,mông đấy,mặt có khác chút cũng chẳng phân biệt được.
    “Tối nay anh có dự định gì ko?” cô gái nhìn vẻ mặt chờ đợi.
    “Ukm cũng có.” Anh ngồi xuống giường nghĩ sao lằng nhằng dữ.
    “Em có thể tham gia ko?”
    Nhìn cô gái 1 lần,trông cũng ko tới nỗi tệ,còn cái tướng ngồi hai tay chống giường cố mà đẩy vòng 1 khoe dáng thế kia.Chắc cũng có kinh nghiệm.Hắn mỉm cười “Được thôi!”
    Cô gái tỏ rõ vẻ vui mừng vỗ hai tay vào nhau “Tốt quá.Ở đâu vậy anh?”
    “Loo Pub.” Anh chốt 1 câu rồi ngả người xuống giường ko muốn nói thêm câu nào nữa.
    “Vậy tối nay nha anh,anh cho em số điện thoại em còn gọi.” cô bé mừng rơn lấy cái điện thoại ra,ko ngờ cá dễ cắn câu thế.
    “0906xxxx” hắn đọc mà vẫn ko thèm nhìn cô bé 1 lần,giống như nghĩa vụ nói cho xong để được yên thân.
    “Vậy anh nghỉ ngơi nhé,tối gặp.” cô gái ngọt ngào hý hửng lưu số rồi đi khỏi phòng y tế.
    Thời gian cứ chậm chạp chậm chạp trôi mà ko có bất cứ tiếng động nào nữa.Yên tâm ko còn ai để ý kẻ ở giường phía trong cùng mới nhẹ nhàng ngồi dậy.
    Tự nguyền rủa đòn roi trừng phạt của bà già,bắt cô làm culi cả 3 ngày bị đình chỉ,vừa ngồi dậy vừa muốn khóc,mà vẫn phải nén ấm ức trong lòng,ko dám kêu vì sợ bị phát hiện.Bước thật khẽ ra ngoài cửa.Khẽ nhìn lại tấm vải trắng đang che bóng dáng người nằm ở chiếc giường ngoài cùng,cô khẽ cười nham hiểm.
    “Ha ha ha,cứ chờ đó cô đây sẽ cho người biết thế nào là lễ độ.Loo Pub ak?Cứ chờ trò vui đi!”

  5. #4
    Tham gia: 16-12-2011
    Bài gởi: 18

    Mặc định

    S ko ai ủng hộ zậy . Pỏ lun quá

  6. #5
    Tham gia: 04-12-2011
    Bài gởi: 1

    Mặc định

    tiếp đi nè bạn :) ^^

  7. #6
    Tham gia: 26-05-2012
    Bài gởi: 82

    Mặc định

    mìk ủng hộ nàk. típ dy pạn!!! mà chữ nkỏ qá àk khó đọc

  8. #7
    Tham gia: 16-12-2011
    Bài gởi: 18

    Mặc định Đánh Cược Trái Tim

    “Nhi,mày thật muốn làm chuyện này?” Ngọc nói nhìn Nhi ko chớp mắt.
    “Dĩ nhiên!Mày biết tính tao rất sòng phẳng mà có thù ko báo để ăn cơm nghẹn chết à?” Nhi nói chỉ tay vào mặt mình.
    “Nhưng có vẻ ko hay lắm.” Ngọc ngần ngừ.
    “Có gì mà ko hay,cứ xem như chúng ta đi chơi đi!” Nhi nói cầu hòa cố đẩy cô gái bước ra khỏi cửa.Loo Pub thẳng tiến nào.

    Ring ring..Ring ring..
    “Alo?” đến hồi chuông thứ N Tú mới nhấc máy với cái giọng khó chịu.
    “Thằng bạn tối nay thế nào đây?” đầu dây bên kia giọng nói trầm trầm trêu chọc.
    “Vẫn như mọi khi!” hắn trả lời đưa tay dụi dụi mắt.
    “Có tay vịn chưa?” bên kia đầu dây vẫn tiếp tục tọa đàm.
    “Tính sau.” Hắn trả lời,rồi dập máy.Đứng dậy khỏi chiếc chăn ấm áp,vừa hạ chân xuống giường thì điện thoại của hắn lại rung 1 lần nữa.
    “Lại gì nữa?” hắn nói giọng cáu kỉnh.
    “Em..em chỉ muốn hỏi mấy giờ chúng ta gặp nhau?” bên kia giọng con gái yêu kiều nhỏ nhẹ vừa nghe tiếng hắn gắt.
    “Ah.. 8 giờ đi.Anh đợi ở đầu đường Thanh Niên.” Cũng chả biết là ai nhưng gã cứ nhận bừa.
    Tiếp theo là tắm rửa thay đồ phục vụ cho chiến dịch.

    “Này mày đang làm gì đó?” nhìn con bạn lấp ló thụp thò ở bên đường đã đến nơi mà chẳng vào ngay,Ngọc ko khỏi nghi ngờ.
    “Mai phục!” Nhi nói,mắt vẫn hướng sang bên đường chỗ bãi xe,chờ đợi con mồi xuất hiện để giăng bẫy.
    Những anh chàng trông xe hiếu kì nhìn 2 nữ sinh cứ ngó đông ngó tay,ko rõ họ là khách hay là kẻ trộm đây.Loo Pub là 1 Pub gần đây khá nổi trên đường thanh niên,mặt tiền của quán nổi bật với mầu trắng trông rất trang nhã với những cột xi măng tròn trông như kiến trúc Châu Âu cổ,đôi khi bạn có thể đi qua mà mơ hồ ko để ý thấy cái cổng trắng đó,nhưng trái với cái vẻ giản dị thanh lịch bên ngoài,vào trong bạn sẽ biết thế nào là nhiệt.Đông đúc,chật chội,những dãy bàn cao kín người mỗi ngày thứ bảy,đôi khi người ta sẽ tự hỏi họ đang nóng lên vì rượu,bia,nhạc quá bốc hay bởi vì quá đông người??
    Sau đến cả tiếng tập kích mai phục cuối cùng,Nghi cũng phát hiện mục tiêu.Một chiếc Audi bạc đỗ lại trước cửa quán.Đám trông xe vội vàng săn đón như con mắt nhìn thấy vàng,cửa xe bật mở,đôi giầy hàng hiệu bóng loáng bước xuống trước,rồi cái thân hình đáng ghét tiếp tục thò ra,bên kia 1 cô gái đang hý hửng mở cửa,mặt mày vênh ngược lên trời thỏa mãn.Cô ta hý hửng chạy tới ôm tay cậu con trai kia cả 2 khuất bóng vào trong cánh cửa gỗ xanh của quán.
    “Trời ơi,người đẹp..xe còn đẹp hơn!!” Ngọc suýt xoa.
    Nhi đôi mắt trái giật giật,răng nghiến kèn kẹt nhìn hắn.Ông trời,ông làm cái trò gì vậy?Đây là truyện tranh thiếu nữ chắc,cũng chẳng phải phim thần tượng,sao có thằng học sinh cấp 3 mua nổi Audi để đi chứ??Có cần thiết phải bất công như vậy ko??
    “Hấn..làm sao hắn đủ tuổi có ô tô??” Nhi gào lên.
    “Có tiền là có tất cả!” Ngọc thản nhiên thốt ra 1 câu làm cho Nhi giống như vừa bị cả quả chùy thụi vào mặt.Thật bất công.Cái thằng khốn đáng ghét đó thì có Audi mà đi,trong khi cô thì có xin đổi điện thoại cũng là đợi hít mùa xuyên thế kỷ.Càng nghĩ càng uất hận ông trời.Nhưng rồi môi cô nhếch lên khoái trá.Như vậy cũng ko phải ko tốt.Xem ra là ông trời giúp ta.Hahahaha!!
    “Đi theo tao!” Nhi nói kéo tay Ngọc về phía bãi trông ô tô gần công an phường.
    “Mày làm gì vậy?” Ngọc hỏi nhìn nó 1 cách nghi ngại,mỗi khi nó có cái gương mặt xảo trá này là y như rằng,ắt có sự.
    “Theo tao!” Nhi tiếp tục cười gian xảo,kéo cô bạn đi.
    Bãi để xe cũng khá là vắng,chỉ có 2 người đang ngồi oánh cờ đàm đạo ở ngoài cửa,cũng phải,bãi toàn là ô tô,họ có lơ đễnh chút,thì cũng chả ai đi vào nhét ô tô vào túi ăn cắp rồi đi ra được.Thế nào cũng phải qua mặt họ.Mà cả cái khối tiền to nặng đến cả tấn đó đến trước mặt,chỉ có hội nhìn mặt trời mà ko thấy lóa mới ko phát hiện ra thôi.Thấy 2 cô gái hiền lành dễ thương vào bãi xe,họ chỉ nghĩ là cô bỏ quên đồ trong xe,cũng thường có mấy cô lén vào xe trang điểm lại rồi mới đi.Ôi con gái mà,việc gì phải lo hão.
    “Mày tính làm gì?” Ngọc lo lắng nhìn con bạn đang lao tới chiếc Audi bóng loáng cười gian xảo.
    “Mày cứ để yên,canh chừng cho tao!!” Nhi vừa cười,vừa lôi trong túi ra con dao dọc giấy.
    “Mày..Mày ko định…” Ngọc nhìn con bạn tà ác ko tin được.Nó đúng là quá sức ác liệt.
    “Bảo canh chừng rồi mà.” Nhi nhăn mày nhìn con bạn thân cảnh cáo.
    Sau 1 hồi lục đục xử lý nhanh gọn cả 3 chiếc lốp của chàng audi đẹp mã,Nhi mới mỉm cười “Vì lòng nhân nghĩa,vì 1 xã hội tiên tiến lành mạnh,chừa lại 1 lốp nguyên vẹn cho hắn!” phủi phủi tay,cô khoác tay Ngọc ra ngoài bình thản.Đi qua chỗ 2 ông lão đánh cờ còn cười giơ tay chào 2 bác.Hai ông cũng thuận tiện chào lại cô bé tươi tắn vui vẻ,cảm giác như tuổi xuân đang trở về.

    Nơi quầy bar sáng đèn nhiều màu sắc nổi bật trong bóng tối,sàn nhảy chợp chờn những ánh đèn laze xanh quét qua quét lại,DJ thì cũng đang vặn vẹo theo điệu nhạc ồn ào,hầu hết các bàn trong pub đều đã kín người,những cô gái mặc đồ đẹp thi thoảng lại nhúc nhích cơ thể theo điệu nhạc.Cô gái xinh xắn ngồi trên quầy bar cũng ko ngoại lệ,mặc cho người ngồi cạnh cô chỉ chăm chăm cầm cốc rượu uống rồi quay sang nhìn mấy chiến hữu nói chuyện.
    “Em nào vậy?” Duy,bạn thân chí cốt của hắn mỉm cười huých nhẹ,chỉ chỉ em gái đang đi đưa trên ghế cạnh hắn.
    “Ko biết!” hắn cười nửa miệng đáp gọn lỏn.
    “Thằng này..” Duy cười bá cổ thằng bạn.
    “Cá đến miệng chẳng nhẽ ko đớp!” hắn cười.
    Bỗng nhiên…
    Ào…
    “Á….” Hắn la lên oai oái,cảm giác từ vai áo ướt nhoẹt,lành lạnh,nước đang rỏ tong tỏng xuống sàn.
    Quay người lại giận dữ đôi mắt hắn mở to ra,rồi bỗng thu ánh nhìn lại nở 1 nụ cười khinh khỉnh “Trần Hiểu Nhi”
    Duy cùng với Mạnh,Hiếu,Vũ đều quay lại,nhìn cô gái người nhỏ bé,khuôn mặt cương nghị đôi mắt sáng long lanh đang ở trước mặt mình.Duy khẽ liếc Tú,rồi lại đổi hướng nhìn cô gái.
    “Ôi xin lỗi,tôi ko nhìn thấy!” Nghi vờ giơ tay lên che miệng tru môi lên nói vô cùng thái quá đáng yêu, rồi quay người bỏ đi.
    “Cô đứng lại!” Tú quát lớn.
    Ngọc ở cạnh túm nhẹ tay Nhi lo lắng.Nhìn Tú gương mặt điển trai,mái tóc mềm mại,đôi chân mày đậm đen nháy,đôi mắt sâu thẳm xoáy cái nhìn tức tối,giọng nói lớn đến độ phút chốc tai Ngọc như hoàn toàn ko còn nghe thấy tiếng ồn ào nào của nhạc nữa.
    Nhi dừng bước,từ từ quay người lại.Miệng nở 1 nụ cười mặt nhìn thẳng vào Tú khiêu khích.
    “Chuyện gì?”
    “Cô cố tình phải ko?” Tú hỏi.
    Nhi chống cằm vẻ hơi suy tư,cô nhếch môi suy nghĩ,thật sự lúc này trông dáng bộ của cô rõ ràng đang làm trò, “Biết làm sao nhỉ,nhưng đúng là tôi cố tình đấy!” nói rồi cô nở 1 nụ cười dễ chịu.Sau mấy cái lốp xe thì như thế này cũng giúp cô hạ được mấy phần hỏa mà hắn gây ra.Đôi mắt đen lấp lánh ánh sáng tự tin nhìn hắn ko chớp mắt.
    “Cô..” Tú gần như phát khùng,cái con nhỏ này thật là ko biết trời cao đất dày,hôm đầu tiên thì đạp vỡ cửa lớp anh,hôm nay thì ở giữa pub mời anh uống bia miễn phí,thế là đi tong cái áo mới rồi.Rõ ràng cô ta có thù với anh từ kiếp trước,rõ ràng luôn muốn làm khó anh.
    “Ko phải chỉ vì có mỗi cái áo mà lại khiến anh phải bận tâm thế chứ?Công tử ko phải anh keo kiệt nổi giận với 1 cô bé chỉ vì 1 chiếc áo hàng hiệu chứ?Thật ko phong độ gì hết!” Nhi vẫn ung dung bình thản nói chuyện khóe miệng vẫn nhếch lên tự tin.
    “Hay là thế này đi” tiến lại gần gã con trai mặt trắng đang đỏ lừ vì tức tối,cô điềm tĩnh đặt chai bia lên quầy bar,tay đút vô túi quần tìm kiếm vừa chậm rãi nói,“Tôi cũng ko phải người ko biết lý lẽ,anh cảm thấy khó chịu dù tôi đã xin lỗi thì xem ra tôi sai thật rồi.Tôi trả tiền giặt ủi cho anh xem như bồi thường được chứ?”,Nhi cố ý nói to hơn so với bình thường đoạn “cảm thấy khó chịu dù tôi đã xin lỗi” vừa nở 1 nụ cười đắc thắng,nói rồi cô rút trong ví ra tờ 500 nghìn polime xanh ngời sáng,dù trong lòng xót xa vô vàn,nhưng đổi lấy cái sự nhục nhã của gã công tử này thì cô dù ruột đau như cắt,nước mắt đầm đĩa vẫn cứ thẳng tay mà trị,đặt vào bàn tay hắn,ko quên 1 nụ cười mê hồn trận của kẻ chiến thắng “Tiền giặt ủi!Ko cần thối!” Rồi lẳng lặng bước đi.Trong lòng ko khỏi nhảy cẫng lên vì sung sướng.
    Lúc này tứ đại công tử bên cạnh Tú đang gập cả người lại,nén cười mà đến sặc,anh chàng bartender cũng lấy tay còn đang cầm khăn lau ly lên che miệng cười.Dường như cảm nhận được cuộc chiến đến hồi gay cấn,mọi ánh mắt trong cái phòng chật hẹp dần dần đổ dồn về phía quầy bar,ko khí cứ lầm rầm những lời bàn tán dần lan rộng,lan rộng hơn.
    Hoàng Tuấn Tú,lần đầu tiên gặp 1 cô gái khiến hắn căm phẫn tới thế.Bất giác bàn tay đang cứng đơ nhìn tờ 500k trên tay mà cứ giật giật từng mạch máu ko ngừng,lại nghe xung quanh cứ lầm rầm bàn tán,mấy thằng bạn thì đang nghiêng ngả vì cười.Nhục..Nhục dần đều..Nhục như con trùng trục..Nhục…Quá Nhục!!

  9. #8
    Tham gia: 16-12-2011
    Bài gởi: 18

    Icon1 Đánh Cược Trái Tim

    Sao mình thấy bài này ko ai ủng hộ hết trơn
    ________________________________________________________________________
    Chap mới
    “TRẦN HIỂU NHI!CÔ ĐỨNG LẠI CHO TÔI!!” hoàn toàn mất bình tĩnh Tú nắm chặt tay lao về phía trước tính giữ cô ta lại.
    Bất chợt,Nhi thấy hắn lao tới,khẽ tách đôi tay đang khoác tay cô run rẩy của Ngọc ra,đẩy sang phía đối diện,còn cô khẽ nghiêng người né sang phải.Kết quả là..
    Haizz..
    Ông cha ta nói có bao giờ sai đâu,giục tốc bất đạt.Chẹp chẹp cổ nhân đã có nhời thế mà hắn lại bỏ ngoài tai,hèn chi càng muốn thể hiện,thì lại càng ấn tượng khó phai.
    Nhìn cái bóng lưng dài tướng cao tới 1m8,bờ vai rộng lớn,trên vai áo 1 bên ướt sũng nước đang nằm hôn mãnh liệt đất mẹ,2 tay giơ cao 1 cảm giác rất yomost,Nhi ngồi xuống cạnh hắn,khẽ lắc đầu vẻ rất thương xót.
    “Chẹp chẹp..Thật đáng tiếc.Công tử anh ko sao chứ?Tôi biết anh muốn mau chóng đi giặt áo,nhưng cũng ko cần vội vậy đâu.Cũng may ở đây ko có trẻ con ko cái tướng anh đè chết người rồi đó.Thật nguy hiểm quá.Chà sàn nhà trơn thật,lần sau đi nhớ mang giầy đế chắc 1 chút,tránh trơn trượt.Tôi đi trước!” nói rồi,Nhi ko giấu được nụ cười thật lớn trên khuôn mặt kéo tay Ngọc vừa bị dẹp bên đường đi ra cổng,trước bao ánh nhìn đắm đuối con cá chuối của mọi người.
    “Ha ha ha ..”
    “Ha ha.. đau bụng chết tôi rồi..”
    “Đừng nói nữa… tao.. tao sắp ko được rồi..”
    Tú đứng dậy,lấy tay day mũi còn hơi đau,tức tối nhìn mấy thằng bạn thân đang nghiêng ngả cười rất thỏa mãn.Nỗi uất hận trào lên đến tận cổ,mắt nổi lửa muốn phụt máu ra ngoài.
    Duy tiến tới chỗ thằng bạn đang mặt mày bốc hỏa,khoác vai cầu thân,bị nó giận dữ đẩy cái huỵch.
    “Được rồi,được rồi,quí công tử.Lại ko phải tại tao..”
    “Muốn cười thì cười đi đừng có làm trò với tao” Tú sắc mắt nhìn thằng bạn cái miệng đang rộng ngoắc khuôn mặt thì hớn hở , mà căm tức.Quả nhiên vừa dứt lời..
    “Hahaha.. Cám ơn.. tao.. phải nhịn nãy giờ..” nó cười đến độ gập cả bụng lại,toàn thân run rẩy nhìn chỉ muốn đạp 1 cái.
    “Anh ko sao chứ?” cô gái nhẹ nhàng tới bên cạnh đưa lên 1 cái khăn tay.
    Anh nhìn cô bỗng chốc lại càng thấy khó chịu,con gái.Cầm chiếc khăn trắng từ bàn tay mềm mại,giật 1 cái ko lưu tình,lau lau gương mặt điển trai của mình cố bình tĩnh.Phong độ!Phong độ!Phải phong độ…Nhưng mà..
    “Chúng mày cười đủ chưa hả?” Tú tức giận gào lên nhìn lũ bạn vẫn đang tiếp tục.Trong bao năm sống trên đời chưa bao giờ có 1 ngày tồi tệ như hôm nay.Bị 1 đứa con gái ngang ngược hạ nhục.Thù này nhất định phải tính.Đấm vào bàn quầy bar cái Rầm..
    “Đi chỗ khác!!” anh tức giận rút ví trả tiền rồi rảo bước ra cửa.Cô gái vội vàng chạy theo.Mấy thằng bạn thấy anh khó chịu cũng đành di tản chuyển địa điểm.

    Tới khi ra tới bãi để xe thì..
    “######..TRẦN HIỂU NHI,cô đừng mong sống xót!!” Tú gào lên giữa bãi xe làm cho mấy ông bảo vệ đều quay ra nhìn hoảng hốt.Cậu ta bị gì thế?
    Duy cúi xuống nhìn con Auddi đang thương cảm xịt hoàn toàn 3 lốp.
    “Cũng thật tàn nhẫn chứ!” vô cùng thương tiếc nhìn thằng bạn,miệng khẽ lẩm bẩm “Cậu gặp phải khắc tinh rồi!”.Nói rồi lục túi rút điện thoại ra gọi cho hãng sửa chữa bảo họ tới lấy xe mang về xưởng thay lốp.
    “Anh đừng bực quá!” cô gái hơi nhướng đôi chân mày lá liễu yêu kiều đưa tay định vuốt mái tóc anh.Bị anh hất mạnh tay ra.
    “Cút!” anh gắt.
    [/SIZE]

  10. #9
    Tham gia: 19-03-2012
    Bài gởi: 3

    Mặc định hay lem

    thas you tg nhiu

  11. #10
    Tham gia: 16-06-2012
    Đến từ: nơi nào có em
    Bài gởi: 24

    Mặc định

    ủa, mình tưởng cái này của tác giả sakura moon mà. đăng trên wattpad gần hết rồi còn đâu.


Trang 1/2 12 cuốicuối

Quyền Hạn Của Bạn

  • Bạn không có quyền tạo chủ đề mới
  • Bạn không có quyền trả lời bài viết
  • Bạn không có quyền gửi file đính kèm
  • Bạn không có quyền chỉnh sửa bài viết
  •  

Múi giờ GMT. Hiện tại là 23:05.

Powered by: vBulletin. Copyright ©2000-2013, Jelsoft Enterprises Ltd.

Bạn muốn quảng cáo - Đặt Zing Forum làm trang chủ

Copyright © Zing
Đơn vị chủ quản: VNG Corporation
Giấy phép MXH số 05-GXN-TTDT.