Trang 1/54 123451151 ... cuốicuối

kết quả từ 1 tới 10 trên 536
  1. #1
    Tham gia: 05-11-2009
    Bài gởi: 419

    A45 [Fanfic] [Thanh xuyên][K+]Hoàng hậu không ngai

    Xảo Tuệ quỳ bệt xuống đất, dập đầu liên tục. Tay con bé níu lấy vạt áo màu đen tựa thể đang bám lấy một chiếc bè trong trận lũ quét. Nếu đó thật là trận lũ, bàn tay người đàn ông gắng sức đẩy nó ra, giật lấy vạt áo của mình là những dòng nước chảy xiết cộng với cơn mưa lạnh cắt da cắt thịt. Xảo Tuệ kiên quyết không buông tay. Người đàn ông càng đẩy, nó càng trì xuống, van nài :

    -Tiểu nữ van xin lão gia ! Lão gia đừng cho tiểu thư xuất giá ! Ba ngày nay tiểu thư ở trong phòng khóc suốt, ăn uống chẳng được bao nhiêu. Tiểu nữ van xin lão gia ! Tiểu thư mới có 12 tuổi, xin hoãn lại đến 15 hãy cho người xuất giá.

    Nữu Hỗ Lộc đại nhân dùng chân đá con bé ngã lăn quay. Ông ta hừ một tiếng, trỏ vào mặt của Xảo Tuệ mà mắng :

    -Đồ hỗn xược ! Gia quy ta nghiêm dạy bấy lâu nay lại bị bỏ bể.

    Nhị phu nhân của ông nói với Xảo Tuệ nhẹ nhàng hơn :

    -Xảo Tuệ, ngươi thương tiểu thư thì cũng xin thương cho gia đình ta. Nếu kháng chỉ tứ hôn, tội chết chẳng chạy đâu được.

    Xảo Tuệ đầm đìa nước mắt, nấc lên :

    -Nhưng… nhưng… tiểu thư…

    Nữu Hỗ Lộc đại nhân cắt ngang lời Xảo Tuệ :

    -Tiểu thư phải quen với điều này. 12 tuổi cũng là lớn rồi, sao cứ cố chấp thế chứ ?

    Nhị phu nhân nói :

    -Ngươi về đi.

    Xảo Tuệ không còn cách nào khác, đành lê bước từ sảnh đường về phòng tiểu thư. Tiểu thư của con bé đóng chặt cửa, không cho ai vào. Xảo Tuệ đứng ở ngoài nói vọng vào :

    -Tiểu thư, lão gia nói không thể từ hôn.

    -Biết rồi. Ta đã nói rồi mà em không nghe. Mau đi tìm thuốc cho vết thương đi. Ta muốn ở một mình.

    -Dạ.

    Xảo Tuệ ngó qua khe cửa, tiểu thư vẫn nằm úp mặt xuống gối. Chắc là nàng vẫn còn đang khóc. Xảo Tuệ mặc kệ vết thương của mình, đứng yên trước cửa chờ lệnh chủ nhân nếu chủ nhân có gì sai bảo. Xảo Tuệ cho là mình có tội, chỉ có cách này mới đoái công chuộc tội được dù chẳng chuộc tội được bao nhiêu.

    Nữu Hỗ Lộc Liên Nhi, năm 12 tuổi được Thánh thượng ban chỉ tứ hôn cùng Tứ A ca Dận Chân. Tin này cứ như ba hồi trống rền trời cho một cô bé mới ở tuổi ăn, tuổi chơi. Bắt nàng xuất giá, đồng nghĩa với việc xa cha mẹ. Trong khi đó, nàng chưa hề có bất cứ ý niệm nào về tình yêu nam nữ, về đạo vợ chồng. Ngày biết tin mình phải xuất giá, nàng đã khóc nhiều đến nỗi ngất đi. Đến giờ cũng chẳng nguôi ngoai được là bao.

    -Tiểu thư ! – Xảo Tuệ đột nhiên reo lên.

    -Gì ? – Liên Nhi uể oải rời giường.

    -Ra xem này !

    Liên Nhi mở cửa ra. Xảo Tuệ đưa cho nàng một chiếc hộp gỗ. Liên Nhi nhận lấy hỏi cái gì. Xảo Tuệ hứng chí lên, vỗ tay bốp bốp. Liên Nhi hiền từ ký đầu con bé, hỏi lại lần nữa. Xảo Tuệ nói :

    -Quà Tứ gia tặng đấy ạ ?

    Liên Nhi vuốt mặt hộp, thở nhẹ :

    -Ta cất nó vậy.

    Xảo Tuệ phụng phịu :

    -Tiểu thư…

    Liên Nhi không chịu nổi hai cái má căng phồng của Xảo Tuệ. Nàng mở chiếc hộp gỗ ra xem. Bên trong là một chiếc trống đồ chơi. Thành trống, cán cầm làm bằng gỗ, quét sơn đỏ, mặt trống làm bằng da ếch. Liên Nhi nhẹ nhàng cầm chiếc trống lên lắc. Trống vang lên “tung, tung” rất vui tai. Liên Nhi không nhận ra mình đang nhếch khóe môi lên. Xảo Tuệ nhận ra :

    -Tiểu thư cười rồi kìa !

    Liên Nhi sờ mặt mình. Da nàng đã căng lên, môi cũng không muốn bậm lại nữa. Chiếc trống là một liều thuốc tiên. Xảo Tuệ mừng rỡ, chạy vụt ra sảnh đường, la to lên :

    -Lão gia ! Tiểu thư cười rồi !

    Liên Nhi lắc chiếc trống. Coi bộ ngoài tiếng trống, nàng còn nghe loáng thoáng tiếng cười nhạo, chê nàng là trẻ con của người đã tặng nàng chiếc trống này.

  2. #2
    Tham gia: 05-11-2009
    Bài gởi: 419

    Mặc định

    Chương 2 :

    Chân Đông Triều cắn một miếng bánh, thản nhiên nói với người trong điện thoại rằng :

    -Chiêu này xưa rồi, giả ngây giả ngô để đặt bẫy chứ gì ?

    Người trong điện thoại vẫn không dứt cái điệu thở dốc, đã vậy còn gấp gáp hơn trước, tiếng nói như bị vặn âm lượng nhỏ nhất :

    -Làm ơn... đến lấy... chúng tôi chết mất...

    Lần này Đông Triều không thể cười như trước nữa rồi. Cô cầm lấy cây viết, vừa viết chữ « địa chỉ » vừa hỏi :

    -Các người đang ở đâu ?

    -Nơi này... không có số... không có đường...

    -Miêu tả cảnh vật chung quanh đi !

    Người trong điện thoại có vẻ đang bị choáng thật, cô ta miêu tả không kỹ càng chút nào. Đông Triều vừa vẽ theo lời miêu tả của cô ta, vừa thêm thắt vài chi tiết cho dễ nhận ra. Cây viết chuyển động nhanh liên tục, tới điểm mút cuối cùng thì dừng. Đông Triều nói :

    -Đến ngay đây !

    Đông Triều cắp lấy tờ giấy, cô lấy chiếc mũ bảo hiểm để trên nóc tủ chụp vội lên đầu. Cô chạy ù ra nhà xe, dắt chiếc xe phân khối lớn ra, đề máy, rịn ga đi. Đông Triều cầm chặt tờ giấy rồi lấy tay cầm giấy cốc thật mạnh vào cái mũ bảo hiểm. Chiếc đèn pin được gắn trên mũ rọi xuống tờ giấy. Cô vừa xem nơi miêu tả, vừa lái xe đi. Vòng qua ba con phố, cô đỗ xe trước một ngôi nhà hoang. Chỗ này thường xuyên là nơi bàn giao « hàng nóng » giữa các băng đảng, đoán ra cũng không khó. Đông Triều xuống xe, bước đến gõ cửa. Không ai mở. Cô thử giật cửa. Cửa khóa.

    -Xem đây !

    Đông Triều vận khí, tung cước vào cánh cửa. Cánh cửa bị bật khỏi bản lề, bay thẳng vào trong. Đông Triều chạy vào trong. Phòng chính không có ai. Cô nhìn chung quanh, để ý một chiếc chậu hoa có hình dạng bất thường. Đông Triều hất chậu hoa đó xuống đất nhưng nó lại dính chặt vào mặt đất. Cô xoay nó hai vòng. Rình rịch ! Một đường hầm được mở ra. Đông Triều chạy xuống hầm. Cô phát hiện một đám người đang nằm quằn quại dưới đất, mặt mày tái mét. Đông Triều đưa tay lên mũi của một người, người đó chỉ còn thở thoi thóp.

    -Chuyện gì đã xảy ra ?

    Đông Triều hỏi. Người đó không còn hơi để nói, chỉ trỏ về người đang lết bên chiếc điện thoại bàn. Đông Triều đến đó. Trên tay người đang cầm điện thoại có một miếng ngọc bội. Chẳng hiểu là do người đó run hay miếng ngọc bội tự rung mà người đang cầm ngọc bội lại run bần bật như bị trúng gió. Đông Triều lay người xấu số, nói :

    -Đến rồi đây !

    Người đó mặt cũng tái mét, run run đưa miếng ngọc bội cho Đông Triều. Đông Triều nhận lấy. Cô nghĩ chắc là do người đó run, cô cầm miếng ngọc bội thấy bình thường. Người cuối cùng còn trụ được đến giờ cũng gục xuống. Đông Triều bèn gọi xe cứu thương đến đưa cả đám đi bệnh viện.

    Vì không biết thân nhân chúng là ai nên bệnh viện nhờ Đông Triều ký giấy và ... đóng viện phí cho chúng. Cô tức tối nói :

    -Tôi là thám tử, chúng là tội phạm. Tôi bắt chúng mà phải tốn tiền hả ?

    Nữ bác sĩ nhẹ nhàng nói :

    -Họ không có thân nhân lo cho, giờ ra nông nỗi này. Cô có thể đưa họ đến đây, sao không thể giúp họ cho trót chứ ?

    Đông Triều thở dài :

    -Vậy cô ghi hóa đơn viện phí cho tôi. Chúng xuất viện là phải trả tiền tôi ngay tức khắc !

    Nữ bác sĩ cười :

    -Ừ, biết rồi.

    Trong bệnh viện không cho dùng điện thoại di động nên Đông Triều ra ngoài gọi. Vừa nghe giọng « sếp lớn », cái người đã giao cho cô nhiệm vụ là cô đã than ngay :

    -Lỗ to sếp ơi. Cả đám đi bệnh viện mà em phải chi tiền đây.

    Sếp hỏi có chuyện gì. Đông Triều ca cẩm :

    -Thì cái vụ trộm đó, em mới tới nơi đã thấy một đám nằm la liệt, phải đưa đi bệnh viện và tạm ứng viện phí cho chúng. Sếp về là phải thanh toán cho em gấp đôi đó. Tiền viện phí, tiền thuốc men, cả tiền xăng nữa.

    Sếp hỏi xăng mà cũng phải tính. Đông Triều nói ngay :

    -Em rất hạn chế sử dụng xe máy, sếp biết xăng dạo này lên giá thế nào không ?

    Sếp cười, hứa sẽ thanh toán hết cho cô. Nhưng ông hỏi vật đã về tay chủ chưa. Đông Triều đút tay vào túi quần, cô để ngọc bội trong đó :

    -Lấy lại được rồi. Nếu không em có đủ tư cách than với sếp sao ? Dạ, thôi, em cúp máy đây !

    Cô bấm nút tắt rồi cho điện thoại vào túi. Cô lấy miếng ngọc bội hình hoa sen ra, ngắm nghía, tấm tắc :

    -Đẹp lắm, thảo nào lại muốn lấy nó đến thế. Khi xưa ai là chủ của miếng ngọc bội này chắc là quý nó lắm.

  3. #3
    Tham gia: 05-11-2009
    Bài gởi: 419

    Mặc định

    Chương 2 :

    Chân Đông Triều cắn một miếng bánh, thản nhiên nói với người trong điện thoại rằng :

    -Chiêu này xưa rồi, giả ngây giả ngô để đặt bẫy chứ gì ?

    Người trong điện thoại vẫn không dứt cái điệu thở dốc, đã vậy còn gấp gáp hơn trước, tiếng nói như bị vặn âm lượng nhỏ nhất :

    -Làm ơn... đến lấy... chúng tôi chết mất...

    Lần này Đông Triều không thể cười như trước nữa rồi. Cô cầm lấy cây viết, vừa viết chữ « địa chỉ » vừa hỏi :

    -Các người đang ở đâu ?

    -Nơi này... không có số... không có đường...

    -Miêu tả cảnh vật chung quanh đi !

    Người trong điện thoại có vẻ đang bị choáng thật, cô ta miêu tả không kỹ càng chút nào. Đông Triều vừa vẽ theo lời miêu tả của cô ta, vừa thêm thắt vài chi tiết cho dễ nhận ra. Cây viết chuyển động nhanh liên tục, tới điểm mút cuối cùng thì dừng. Đông Triều nói :

    -Đến ngay đây !

    Đông Triều cắp lấy tờ giấy, cô lấy chiếc mũ bảo hiểm để trên nóc tủ chụp vội lên đầu. Cô chạy ù ra nhà xe, dắt chiếc xe phân khối lớn ra, đề máy, rịn ga đi. Đông Triều cầm chặt tờ giấy rồi lấy tay cầm giấy cốc thật mạnh vào cái mũ bảo hiểm. Chiếc đèn pin được gắn trên mũ rọi xuống tờ giấy. Cô vừa xem nơi miêu tả, vừa lái xe đi. Vòng qua ba con phố, cô đỗ xe trước một ngôi nhà hoang. Chỗ này thường xuyên là nơi bàn giao « hàng nóng » giữa các băng đảng, đoán ra cũng không khó. Đông Triều xuống xe, bước đến gõ cửa. Không ai mở. Cô thử giật cửa. Cửa khóa.

    -Xem đây !

    Đông Triều vận khí, tung cước vào cánh cửa. Cánh cửa bị bật khỏi bản lề, bay thẳng vào trong. Đông Triều chạy vào trong. Phòng chính không có ai. Cô nhìn chung quanh, để ý một chiếc chậu hoa có hình dạng bất thường. Đông Triều hất chậu hoa đó xuống đất nhưng nó lại dính chặt vào mặt đất. Cô xoay nó hai vòng. Rình rịch ! Một đường hầm được mở ra. Đông Triều chạy xuống hầm. Cô phát hiện một đám người đang nằm quằn quại dưới đất, mặt mày tái mét. Đông Triều đưa tay lên mũi của một người, người đó chỉ còn thở thoi thóp.

    -Chuyện gì đã xảy ra ?

    Đông Triều hỏi. Người đó không còn hơi để nói, chỉ trỏ về người đang lết bên chiếc điện thoại bàn. Đông Triều đến đó. Trên tay người đang cầm điện thoại có một miếng ngọc bội. Chẳng hiểu là do người đó run hay miếng ngọc bội tự rung mà người đang cầm ngọc bội lại run bần bật như bị trúng gió. Đông Triều lay người xấu số, nói :

    -Đến rồi đây !

    Người đó mặt cũng tái mét, run run đưa miếng ngọc bội cho Đông Triều. Đông Triều nhận lấy. Cô nghĩ chắc là do người đó run, cô cầm miếng ngọc bội thấy bình thường. Người cuối cùng còn trụ được đến giờ cũng gục xuống. Đông Triều bèn gọi xe cứu thương đến đưa cả đám đi bệnh viện.

    Vì không biết thân nhân chúng là ai nên bệnh viện nhờ Đông Triều ký giấy và ... đóng viện phí cho chúng. Cô tức tối nói :

    -Tôi là thám tử, chúng là tội phạm. Tôi bắt chúng mà phải tốn tiền hả ?

    Nữ bác sĩ nhẹ nhàng nói :

    -Họ không có thân nhân lo cho, giờ ra nông nỗi này. Cô có thể đưa họ đến đây, sao không thể giúp họ cho trót chứ ?

    Đông Triều thở dài :

    -Vậy cô ghi hóa đơn viện phí cho tôi. Chúng xuất viện là phải trả tiền tôi ngay tức khắc !

    Nữ bác sĩ cười :

    -Ừ, biết rồi.

    Trong bệnh viện không cho dùng điện thoại di động nên Đông Triều ra ngoài gọi. Vừa nghe giọng « sếp lớn », cái người đã giao cho cô nhiệm vụ là cô đã than ngay :

    -Lỗ to sếp ơi. Cả đám đi bệnh viện mà em phải chi tiền đây.

    Sếp hỏi có chuyện gì. Đông Triều ca cẩm :

    -Thì cái vụ trộm đó, em mới tới nơi đã thấy một đám nằm la liệt, phải đưa đi bệnh viện và tạm ứng viện phí cho chúng. Sếp về là phải thanh toán cho em gấp đôi đó. Tiền viện phí, tiền thuốc men, cả tiền xăng nữa.

    Sếp hỏi xăng mà cũng phải tính. Đông Triều nói ngay :

    -Em rất hạn chế sử dụng xe máy, sếp biết xăng dạo này lên giá thế nào không ?

    Sếp cười, hứa sẽ thanh toán hết cho cô. Nhưng ông hỏi vật đã về tay chủ chưa. Đông Triều đút tay vào túi quần, cô để ngọc bội trong đó :

    -Lấy lại được rồi. Nếu không em có đủ tư cách than với sếp sao ? Dạ, thôi, em cúp máy đây !

    Cô bấm nút tắt rồi cho điện thoại vào túi. Cô lấy miếng ngọc bội hình hoa sen ra, ngắm nghía, tấm tắc :

    -Đẹp lắm, thảo nào lại muốn lấy nó đến thế. Khi xưa ai là chủ của miếng ngọc bội này chắc là quý nó lắm.

  4. #4
    Tham gia: 05-11-2009
    Bài gởi: 419

    A45 Fanfic "Thanh Xuyên" HOÀNG HẬU KHÔNG NGAI

    HOÀNG HẬU KHÔNG NGAI
    Fujiwara xin giới thiệu với quý độc giả fanfic đầu tay của Fujiwara. Khi xưa là viết truyện theo ý tưởng của mình nhưng hôm nay Fujiwara lại viết fanfic theo tiểu thuyết “Bộ bộ kinh tâm” của tác giả Đồng Hoa. Tuy rất hâm mộ tiểu thuyết nhưng ở đây Fujiwara xin hướng nhân vật Nhược Hy dưới một thân phận khác, một cái tên khác, một tính cách khác, các nhân vật còn lại xin được giữ nguyên.
    TUYỂN DIỄN VIÊN

    -Lưu Thi Thi : vai Chân Đông Triều/ Nữu Hỗ Lộc Liên Nhi

    +Chân Đông Triều (25 tuổi) (ban đầu tên là Lý Minh Nguyệt) cô gái lớn lên từ côi nhi viện, vì xa cách tình thương lâu ngày nên tính tình khô khan, lạnh lùng, đáng sợ. Lớn lên cô làm cho một công ty thám tử ở Bắc Kinh và trở nên nổi tiếng, sếp ngại, bạn nể, bọn sống trong thế giới ngầm sợ. Sau khi hoàn thành xuất sắc nhiệm vụ điều tra một vụ án liên quan đến tham nhũng, cô đổi tên thành Chân Đông Triều. Không hiểu cái tên có quyết định số phận con người không mà chỉ sau một ngày cô lấy tên Chân Đông Triều, đuổi theo một bọn trộm đồ cổ từ viện bảo tàng thời Thanh, cô bị kéo về thời Thanh. (cô gái này vẽ rất đẹp)

    +Nữu Hỗ Lộc Liên Nhi (12 tuổi) : con gái của đại thần trong triều nhà Thanh thời Khang Hy. Tuy nhỏ nhưng đã có nét xinh đẹp, được cha mẹ yêu thương. Có điều cô bé không được ở với cha mẹ lâu, năm 13 tuổi cô bé được tứ hôn với Tứ a ca. Cô có tính tình trái ngược với Đông Triều : ngoan hiền, dịu dàng, mau nước mắt.

    *Gia đình Hoàng đế Khang Hy :

    -Tiêu Hoảng vai Khang Hy (51 tuổi) : Muốn là người cha tốt trong gia đình đế vương không phải là dễ vì con của ông không chỉ là do ông sinh ra mà là cả thiên hạ. Muốn được chia sẻ thiên hạ với những người cùng ngồi trên lưng ngựa với mình vào sinh ra tử là mơ mộng vì thiên hạ không của riêng ông. Chân Đông Triều xem ông là người cha đầu tiên của mình. (Biết trong “Bộ bộ kinh tâm” Khang Hy là do diễn viên khác đóng nhưng Fujiwara rất thích Tiêu Hoảng trong vai Khang Hy, có ai coi phim “Vương triều Ung Chính” chưa ?)

    -Ngô Kỳ Long vai Tứ A ca Dận Chân (27 tuổi): Chắc ai cũng quen với chàng trai này từ phim “Bộ bộ kinh tâm” đến “Cung tỏa tâm ngọc”, lạnh lùng, băng lạnh, đáng sợ nhưng trong trái tim lại rất ấm áp. Ở đây xin mạn phép thêm thắt một câu chuyện nhỏ ngoài lề để khỏi mang tiếng ăn cắp kịch bản (giỡn thôi). Fujiwara thường bàn luận với mẹ về nhân vật này, Fujiwara muốn đưa quan điểm của mình về nhân vật này vào truyện.

    -Trịnh Gia Dĩnh vai Bát A ca Dận Tự (24 tuổi) : Con người có hướng cầu tiến lớn nhưng cũng không từ bất cứ thủ đoạn nào để giành chiến thắng. Lúc nào cũng giấu lòng dạ sau gương mặt cười, đối lập với Dận Chân, luôn giấu suy nghĩ sau khuôn mặt lạnh băng.

    -Hàm Đống vai Cửu A ca Dận Đường ( 22 tuổi) : Hiểm nhưng không thâm, tài nhưng không dùng được cho nghiệp lớn.

    -Diệp Tố Hân vai Thập A ca Dận Hề ( 22 tuổi) : Suy nghĩ đơn giản, rộng lòng với mọi người. Chân Đông Triều luôn luyến tiếc con người này, cô thường nói với Dận Chân rằng : “Nếu Thập A ca có thể rũ bỏ sự mê hoặc của quyền lực, huynh ấy sẽ là một chỗ dựa tốt cho huynh, không kém gì Thập tam A ca.”

    -Viên Hoằng vai Thập Tam A ca Dận Tường (19 tuổi) : Cũng quá quen với các bạn rồi. Không có gì đáng nói nữa.

    -Lâm Canh Tân vai Thập Tứ A ca Dận Trinh ( 17 tuổi) : Là một đứa trẻ, vẫn mãi là một đứa trẻ ngây thơ, thuần khiết, dễ nóng nảy. Nếu cậu ta không dao động trước lời đề nghị của Dận Tự thì chắc không rơi vào thảm cục ngày sau.

    *Ung thân vương phủ :

    -Lưu Tâm Du vai Đích phúc tấn Ô Lạt Na Lạp Tiểu Uyển (24 tuổi) : Fujiwara thương chị Nhược Lan quá nên hôm nay cho chị ấy làm hoàng hậu trong truyện. Đích phúc tấn hiền lành, khoan dung độ lượng nhưng đôi lúc rất nghiêm khắc. Là gương sáng cho hậu cung.

    -Tào Hinh Nguyệt vai Xảo Tuệ (15 tuổi ) người hầu trung thành của Nữu Hỗ Lộc Liên Nhi.

    *Thập tam phủ

    -Quách Trân Nghê vai Đích phúc tấn Triệu Giai Nghi ( ? tuổi) : Fujiwara cũng thương chị Lục Vu quá nên hôm nay cho chị ấy làm đích phúc tấn cùng chia ngọt sẻ bùi với Hiệp vương đáng yêu của chúng ta.

    …. Đều là các diễn viên cũ

    *Mở đầu
    Chuông điện thoại di động reo liên tục, thật khó khi vừa nghe lời khai của nạn nhân được thu âm lại qua máy ghi âm, vừa vẽ lại hiện trường vụ án lại tiếp tục nhận điện thoại, Chân Đông Triều do quá căng thẳng nên quát vào máy :
    -Cái gì ?
    Nghe qua như là sếp, Chân Đông Triều nhỏ giọng lại, tháng lương vừa rồi không đủ xoay sở cho việc điều tra lần này. Cô tạm gác lại vụ án đang điều tra, để cái tay còn lại viết nhiệm vụ mới. Cô lẩm bẩm :
    -Dạ, em biết rồi. Là một vụ trộm ạ ? Em đã bảo sếp canh chừng mà không nghe. – Người trong điện thoại có quát cô hay sao mà cô cự lại. – Chứ còn gì nữa ? Đã bảo sếp là em thấy cặp mắt hắn thèm thuồng rồi còn gì! Biết rồi ! Cúp máy đây !
    Đông Triều bấm nút tắt. Cô lại có thêm vụ án mới. Cô xem sơ lược rồi lưu vào hồ sơ.
    -Địa điểm là Viện bảo tàng, kẻ trộm là gã râu mốc hôm bữa, mất trộm miếng ngọc bội thời Ung Chính. Rồi! Ôi, trộm với đạo, biết chọn thời mà trộm báu vật đấy thời nay ở tù sơ sơ chứ ngày xưa là chém đầu rồi.
    Cô vẽ miếng ngọc bội bị mất trên giấy. Cô đã thấy nó một lần, nó làm bằng ngọc thạch, chạm hình hoa sen, giữa khắc hình rồng. Nhưng đó có phải là lần đầu tiên không nhỉ.

  5. #5
    Tham gia: 05-11-2009
    Bài gởi: 419

    Mặc định

    Chương 1 :

    Cuồng phong đang gào thét. Gió như cái vòi rồng quấn lấy người tên đạo sĩ mặc đạo bào màu trắng. Gã ta cắn răng, chịu đựng cơn lạnh mà bắt ấn. Thanh gươm gỗ đặt trước mặt gã ta rung lên bần bật, tám thanh đao gã ta mang sau lưng cũng không muốn chịu nằm yên trong bao. Trên trời, một con rồng vén mây đen bay xuống thế gian. Hào quang ngũ sắc nó mang trên người rực rỡ vô cùng, chỉ tiếc là chưa tỏa ra bốn phương. Gã đạo sĩ thôi niệm chú mà bắt lấy thanh kiếm gỗ, tám thanh đao gã mang sau lưng bắn ra, mũi đao xé gió, đăm đăm cắm vào tám chỗ mềm trên người con rồng. Con rồng bình thản như không, nó quật đuôi một cái, tám bị bắn ngược trở lại người tên đạo sĩ. Tên đạo sĩ hoảng hồn, né tránh liên tục, dù hắn có nhanh nhẹn, cũng bị một mũi đao cứa ngay tay. Hắn tức giận, hóa thành người khổng lồ, lớn hơn con rồng gấp hai lần. Con rồng chạy trốn, gã đuổi theo. Đến một vách núi, tưởng như đường cùng, gã đạo sĩ nghĩ mình thắng chắc nên vung kiếm lên kết thúc. Không ngờ từ trên đỉnh núi có một đóa hoa sen bay xuống, mở rộng cánh ra, ôm trọn lấy con rồng. Con rồng hóa thành viên ngọc, chui vào lòng đóa hoa sen. Cũng từ trên đỉnh núi, có một con rồng lớn gấp ba con rồng kia, lao xuống, xé xác tên đạo sĩ. Máu gã tanh lợm, tên đạo sĩ tức giận, thét lên một tiếng vang dội trời đất.

    -Vậy là sao ?

    Tiếng thét trong giấc mơ cộng với tiếng gà gáy sáng đánh thức thiền sư Huệ Đạt. Ngoài cửa, chú tiểu lo về việc sửa soạn lễ vào ngày rằm lễ phép nói :

    -Bạch sư phụ, mọi chuyện đã xong.

    Thiền sư Huệ Đạt cho chú tiểu ra ngoài, để mình tự ra sau. Vị thiền sư khoác thêm chiếc cà sa, đội mũ phương trượng, cầm thiền trượng ra ngoài tiếp khách. Vốn dĩ thiền sư đã dậy từ sớm tụng kinh nhưng trong khoảnh khắc lại ngủ thiếp đi và mơ thấy giấc mơ lạ ban nãy. Đã lâu rồi ngài chưa thấy giấc mơ lạ như vậy, từ khi xuất hiện giấc mơ một con rồng đơn thân độc mã đấu với ba con giao long để giành tú cầu vàng chạm hình rồng.

    Ngày rằm lao xao tiếng cười nói của các tín đồ lên chùa làm lễ. Thiền sư nép mình thi lễ với khách. Ông không giống với các trụ trì khác, phân biệt giàu nghèo, với ai ông cũng chào hết, lễ nào ông cũng nhận. Lòng ông rất mừng, hy vọng con người luôn hướng thiện, bài ác, tạo phúc cho người khác.

    -Trụ trì vẫn như ngày nào nhỉ ?

    Huệ Đạt mỉm cười hiền từ với vị khách quý của chùa. Người khác thường đến viếng Phật khi phạm lỗi hay cầu nguyện điều gì đó nhưng vị khách này cùng em trai không hề vì phạm lỗi mà đến viếng Phật, vào trong điện cũng không cầu nguyện cho ai cả. Huệ Đạt từng hỏi vì sao, chàng ta trả lời rằng chàng đến đây để tịnh tâm chứ không nhờ Phật giúp mình vụ lợi. Điều đó đã để lại ấn tượng cho thiền sư, ngài thử quan sát chàng ta, ẩn sau tấm áo sờn vai, muốn bạc màu là con người có nét quyền quý, ẩn sau khuôn mặt lạnh băng là trái tim nhiệt huyết. Thiền sư cũng để ý thấy người em trai kia cũng là một nam tử đầu đội trời chân đạp đất. Ngài đem lòng kính trọng, tin chắc rằng hai người sẽ mang lại điều kỳ diệu cho Đại Thanh.

    -Tứ gia, Thập tam gia đã đến. – Huệ Đạt thi lễ với hai vị khách quý. – Bên trong đã chuẩn bị sẵn trà nước, mời hai vị vào.

    -Không, hôm nay ta chỉ ghé thăm. Công chuyện bận không nán lại lâu. – Vị Tứ gia nói.

    -Có chuyện gì vậy ạ ?

    Vị Thập tam gia cười hì hì, nói :

    -Huynh ấy sắp thành hôn nên cần đi sắm sửa vài thứ.

    -Ồ. – Huệ Đạt có vẻ thích thú. – Ngài lại nạp thiếp à ? Chắc đó là trang tuyệt sắc.

    Tứ gia thở dài :

    -Chỉ mới có 12 tuổi. Là lệnh của cha mẹ nên không cưỡng được.

    -Tứ gia yên tâm, nếu đã có duyên, thì gần nhau cũng sẽ có luyến. – Huệ Đạt nói. – Bần tăng nghĩ tiểu thư ấy sẽ không hề hối hận khi về làm dâu nhà ngài.

    Tứ gia không nói gì. Thập tam gia bèn nói :

    -Thôi, chúng ta đi đây. Tứ ca đòi mua khăn tay với vài món đồ chơi cho tân nương.

    -Vâng, ngày sau gặp lại. – Thiền sư Huệ Đạt cúi mình tiễn khách.

    Tứ gia trước khi đi, đưa cho thiền sư một bó hương, nói :

    -Mùi nó rất dễ chịu.

    Huệ Đạt cảm tạ, nhận lấy. Chợt, thiền sư ta giật mình. Nhưng do đang cúi đầu nên hai vị khách quý không thấy vẻ mặt bất ngờ của Huệ Đạt. Cả hai vái chào rồi quay đi. Huệ Đạt trông bóng Tứ gia, lẩm bẩm :

    -Lẽ nào… con rồng trong giấc mơ của ta có một vết sẹo mờ do bị kiếm chém trúng ở chân trước.

    Bàn tay của Tứ gia kia có một vệt trắng như là sẹo.

  6. #6
    Tham gia: 05-11-2009
    Bài gởi: 419

    Mặc định

    Xảo Tuệ quỳ bệt xuống đất, dập đầu liên tục. Tay con bé níu lấy vạt áo màu đen tựa thể đang bám lấy một chiếc bè trong trận lũ quét. Nếu đó thật là trận lũ, bàn tay người đàn ông gắng sức đẩy nó ra, giật lấy vạt áo của mình là những dòng nước chảy xiết cộng với cơn mưa lạnh cắt da cắt thịt. Xảo Tuệ kiên quyết không buông tay. Người đàn ông càng đẩy, nó càng trì xuống, van nài :

    -Tiểu nữ van xin lão gia ! Lão gia đừng cho tiểu thư xuất giá ! Ba ngày nay tiểu thư ở trong phòng khóc suốt, ăn uống chẳng được bao nhiêu. Tiểu nữ van xin lão gia ! Tiểu thư mới có 12 tuổi, xin hoãn lại đến 15 hãy cho người xuất giá.

    Nữu Hỗ Lộc đại nhân dùng chân đá con bé ngã lăn quay. Ông ta hừ một tiếng, trỏ vào mặt của Xảo Tuệ mà mắng :

    -Đồ hỗn xược ! Gia quy ta nghiêm dạy bấy lâu nay lại bị bỏ bể.

    Nhị phu nhân của ông nói với Xảo Tuệ nhẹ nhàng hơn :

    -Xảo Tuệ, ngươi thương tiểu thư thì cũng xin thương cho gia đình ta. Nếu kháng chỉ tứ hôn, tội chết chẳng chạy đâu được.

    Xảo Tuệ đầm đìa nước mắt, nấc lên :

    -Nhưng… nhưng… tiểu thư…

    Nữu Hỗ Lộc đại nhân cắt ngang lời Xảo Tuệ :

    -Tiểu thư phải quen với điều này. 12 tuổi cũng là lớn rồi, sao cứ cố chấp thế chứ ?

    Nhị phu nhân nói :

    -Ngươi về đi.

    Xảo Tuệ không còn cách nào khác, đành lê bước từ sảnh đường về phòng tiểu thư. Tiểu thư của con bé đóng chặt cửa, không cho ai vào. Xảo Tuệ đứng ở ngoài nói vọng vào :

    -Tiểu thư, lão gia nói không thể từ hôn.

    -Biết rồi. Ta đã nói rồi mà em không nghe. Mau đi tìm thuốc cho vết thương đi. Ta muốn ở một mình.

    -Dạ.

    Xảo Tuệ ngó qua khe cửa, tiểu thư vẫn nằm úp mặt xuống gối. Chắc là nàng vẫn còn đang khóc. Xảo Tuệ mặc kệ vết thương của mình, đứng yên trước cửa chờ lệnh chủ nhân nếu chủ nhân có gì sai bảo. Xảo Tuệ cho là mình có tội, chỉ có cách này mới đoái công chuộc tội được dù chẳng chuộc tội được bao nhiêu.

    Nữu Hỗ Lộc Liên Nhi, năm 12 tuổi được Thánh thượng ban chỉ tứ hôn cùng Tứ A ca Dận Chân. Tin này cứ như ba hồi trống rền trời cho một cô bé mới ở tuổi ăn, tuổi chơi. Bắt nàng xuất giá, đồng nghĩa với việc xa cha mẹ. Trong khi đó, nàng chưa hề có bất cứ ý niệm nào về tình yêu nam nữ, về đạo vợ chồng. Ngày biết tin mình phải xuất giá, nàng đã khóc nhiều đến nỗi ngất đi. Đến giờ cũng chẳng nguôi ngoai được là bao.

    -Tiểu thư ! – Xảo Tuệ đột nhiên reo lên.

    -Gì ? – Liên Nhi uể oải rời giường.

    -Ra xem này !

    Liên Nhi mở cửa ra. Xảo Tuệ đưa cho nàng một chiếc hộp gỗ. Liên Nhi nhận lấy hỏi cái gì. Xảo Tuệ hứng chí lên, vỗ tay bốp bốp. Liên Nhi hiền từ ký đầu con bé, hỏi lại lần nữa. Xảo Tuệ nói :

    -Quà Tứ gia tặng đấy ạ ?

    Liên Nhi vuốt mặt hộp, thở nhẹ :

    -Ta cất nó vậy.

    Xảo Tuệ phụng phịu :

    -Tiểu thư…

    Liên Nhi không chịu nổi hai cái má căng phồng của Xảo Tuệ. Nàng mở chiếc hộp gỗ ra xem. Bên trong là một chiếc trống đồ chơi. Thành trống, cán cầm làm bằng gỗ, quét sơn đỏ, mặt trống làm bằng da ếch. Liên Nhi nhẹ nhàng cầm chiếc trống lên lắc. Trống vang lên “tung, tung” rất vui tai. Liên Nhi không nhận ra mình đang nhếch khóe môi lên. Xảo Tuệ nhận ra :

    -Tiểu thư cười rồi kìa !

    Liên Nhi sờ mặt mình. Da nàng đã căng lên, môi cũng không muốn bậm lại nữa. Chiếc trống là một liều thuốc tiên. Xảo Tuệ mừng rỡ, chạy vụt ra sảnh đường, la to lên :

    -Lão gia ! Tiểu thư cười rồi !

    Liên Nhi lắc chiếc trống. Coi bộ ngoài tiếng trống, nàng còn nghe loáng thoáng tiếng cười nhạo, chê nàng là trẻ con của người đã tặng nàng chiếc trống này.

  7. #7
    Tham gia: 05-11-2009
    Bài gởi: 419

    Mặc định

    Thám tử Chân Đông Triều chộp lấy tay của một trong ba nghi phạm trong vụ án trộm bắt cóc tại biệt thự nhà họ Chu. Con gái của chủ nhà bị bắt cóc, nghi can là ông bảo vệ, cô người làm và cô gia sư. Đông Triều lấy trên chiếc áo khoác của cô người làm một sởi chỉ mảnh có màu xanh lam và thì thầm vào tai của cô ta rằng :

    -Nếu tôi đoán không lầm thì tiểu thư bị cô “ăn thịt” rồi.

    Cô người làm phùng mang trợn má xô Đông Triều ngã nhào xuống sàn. Cô ta nhào tới, định cấu xé cô thám tử mà lấy gan, uống máu. Đông Triều lại chụp lấy tay cô ta, vật cô ta xuống sàn. Tiện tay, Đông Triều gỡ luôn chiếc mặt nạ cô ta mang trên mặt. Ông chủ nhà thốt lên :

    -Kìa con… Ra là con bày ra trò này.

    Đông Triều thả cô ta ra. Không cần trói, cô ta cũng tự co rúm lại, vùi đầu vào hai chân. Đông Triều đứng lên, phủi sạch bụi trên quần áo mình. Cô xòe tay trước mặt thân chủ. Vị thân chủ đáng kính không những không đáp ứng yêu cầu, còn nạt :

    -Đồ gian dối ! Lường gạt ! Chẳng đi đâu mà đòi lĩnh thưởng.

    Đông Triều nheo mắt lại. Gì thì gì, động tới chuyện quỵt tiền bạc là cô nương không bỏ qua. Đông Triều sửa khớp mình, nghe mà rợn người. Cô nói chuyện với thân chủ bằng chất giọng « ngọt ngào » nhất :

    -Yên tâm, dù ông có trả hay không trả thì quy luật « có qua có lại » cũng không mất. Tôi nghĩ với tin tức sốt dẻo « Con gái họ Chu bị nghiện ma túy » sẽ khiến giới nhà báo trả tiền thay cho ông.

    Chủ nhân họ Chu rút súng ngắn, kề sát vào đầu Đông Triều. Đông Triều vẫn bình tĩnh cảnh báo ông ta :

    -Tự nhiên, tôi mới gửi tin nhắn cho công ty xong. Công ty sẽ lấy tiền của ông làm bảo hiểm cho tôi.

    Chủ nhân họ Chu đặt tay lên cò súng. Đông Triều cũng chuẩn bị vào thế phản công. Ông ta suy nghĩ một hồi lại cất súng đi, thay vào đó, ông ta búng tay gọi đàn em mang một va ly tiền đến trả công cho thám tử. Đông Triều mở va ly ra, cô lại lấy máy phân biệt tiền giả tiền thật bằng tia hồng ngoại ra dò. Máy kêu bíp, tất cả tiền trong va ly là tiền thật, cũng không dò ra có bất cứ vật gì gây cháy nổ. Đông Triều yên tâm đóng nắp va ly, xách nó về công ty.

    Đông Triều để va ly tiền lên mặt bàn làm việc của sếp, khoanh tay chờ đợi :

    -Thỏa thuận với em là sếp ba em bảy, giờ sếp chia đi.

    Ông già 50 tuổi đầu hói, mắt thụt, mũi hếch mở nắp va ly, cặm cụi đếm tiền. Đông Triều mở túi xách của mình, lấy cái máy đếm tiền đặt trên bàn. Ông đầu hói khịt mũi. Đông Triều nói :

    -Sếp chơi chiêu này xưa rồi sếp ơi. Em không còn là nai tơ đâu ạ.

    Đông Triều bỏ tiền vào máy đếm, vừa vặn trăm ngàn đô la. Cô nhắc lại :

    -Em bảy sếp ba. – Nói rồi lấy bảy mươi ngàn đô cho vào túi áo choàng.

    Sếp cô nắm lấy cánh tay cô, cười cười :

    -Kìa em, sáu bốn nhé. Vụ này đâu có xứng tầm em.

    Đông Triều kề sát mặt vào đôi mắt thụt kia, gừ lên :

    -Không xứng tầm nhưng xứng công. Em suýt bị bắn chết, sếp biết không ? Em chưa đòi thỏa thuận chín một là thương sếp lắm rồi đấy.

    Đông Triều cất cái máy vào túi xách tay, quay đi :

    -Cáo từ ! À, trong vòng hai tuần, em sẽ không nhận thêm bất cứ vụ án nào đâu.

    -Sao vậy ?

    -Sếp lớn cho em một vụ khó giải, đến giờ chưa tra ra.

    -Biết rồi.

    Đông Triều cưỡi xe đạp, bay đến ngân hàng gửi tiền vào thẻ rồi về đến nhà. Cô lao đến ngay chiếc máy vi tính.

    -Trộm...

    Đông Triều mở thư mục « trộm », nhấp hai cái vào hồ sơ lưu trữ về vụ mất trộm miếng ngọc bội được xác định là có từ thời Ung Chính. Cô lấy một hộp bánh và chai nước, vừa ăn, vừa uống, vừa suy luận.

    -Xem ra bọn này chưa tẩu tán được tang vật, cảnh sát đã cho phong tỏa hết các khu vực rồi. – Cô cắn một miếng bánh. – Theo như mình đoán, bọn trộm sẽ tẩu táng bằng đường này. Miếng ngọc bội sẽ được cho vào lẫn với các báu vật cổ khác.

    Đông Triều với tay lấy giấy viết. Cô phác họa lên giấy tấm bản đồ vẽ đường mang báu vật tẩu táng của bọn trộm. Tay trái cô rê chuột ở những chỗ thiết yếu trong hồ sơ, tay phải đánh dấu. Có điện thoại bàn. Đông Triều nhấc máy.

    -Em nghe này sếp.

    -Cứu mạng...

    -Hả ? – Đông Triều nheo mắt. – Cô là ai ?

    -Ngọc bội... thuộc về cô... cô mau đến lấy... không thì chúng tôi chết mất...

  8. #8
    Tham gia: 05-11-2009
    Bài gởi: 419

    Mặc định

    Chương 2 :

    Chân Đông Triều cắn một miếng bánh, thản nhiên nói với người trong điện thoại rằng :

    -Chiêu này xưa rồi, giả ngây giả ngô để đặt bẫy chứ gì ?

    Người trong điện thoại vẫn không dứt cái điệu thở dốc, đã vậy còn gấp gáp hơn trước, tiếng nói như bị vặn âm lượng nhỏ nhất :

    -Làm ơn... đến lấy... chúng tôi chết mất...

    Lần này Đông Triều không thể cười như trước nữa rồi. Cô cầm lấy cây viết, vừa viết chữ « địa chỉ » vừa hỏi :

    -Các người đang ở đâu ?

    -Nơi này... không có số... không có đường...

    -Miêu tả cảnh vật chung quanh đi !

    Người trong điện thoại có vẻ đang bị choáng thật, cô ta miêu tả không kỹ càng chút nào. Đông Triều vừa vẽ theo lời miêu tả của cô ta, vừa thêm thắt vài chi tiết cho dễ nhận ra. Cây viết chuyển động nhanh liên tục, tới điểm mút cuối cùng thì dừng. Đông Triều nói :

    -Đến ngay đây !

    Đông Triều cắp lấy tờ giấy, cô lấy chiếc mũ bảo hiểm để trên nóc tủ chụp vội lên đầu. Cô chạy ù ra nhà xe, dắt chiếc xe phân khối lớn ra, đề máy, rịn ga đi. Đông Triều cầm chặt tờ giấy rồi lấy tay cầm giấy cốc thật mạnh vào cái mũ bảo hiểm. Chiếc đèn pin được gắn trên mũ rọi xuống tờ giấy. Cô vừa xem nơi miêu tả, vừa lái xe đi. Vòng qua ba con phố, cô đỗ xe trước một ngôi nhà hoang. Chỗ này thường xuyên là nơi bàn giao « hàng nóng » giữa các băng đảng, đoán ra cũng không khó. Đông Triều xuống xe, bước đến gõ cửa. Không ai mở. Cô thử giật cửa. Cửa khóa.

    -Xem đây !

    Đông Triều vận khí, tung cước vào cánh cửa. Cánh cửa bị bật khỏi bản lề, bay thẳng vào trong. Đông Triều chạy vào trong. Phòng chính không có ai. Cô nhìn chung quanh, để ý một chiếc chậu hoa có hình dạng bất thường. Đông Triều hất chậu hoa đó xuống đất nhưng nó lại dính chặt vào mặt đất. Cô xoay nó hai vòng. Rình rịch ! Một đường hầm được mở ra. Đông Triều chạy xuống hầm. Cô phát hiện một đám người đang nằm quằn quại dưới đất, mặt mày tái mét. Đông Triều đưa tay lên mũi của một người, người đó chỉ còn thở thoi thóp.

    -Chuyện gì đã xảy ra ?

    Đông Triều hỏi. Người đó không còn hơi để nói, chỉ trỏ về người đang lết bên chiếc điện thoại bàn. Đông Triều đến đó. Trên tay người đang cầm điện thoại có một miếng ngọc bội. Chẳng hiểu là do người đó run hay miếng ngọc bội tự rung mà người đang cầm ngọc bội lại run bần bật như bị trúng gió. Đông Triều lay người xấu số, nói :

    -Đến rồi đây !

    Người đó mặt cũng tái mét, run run đưa miếng ngọc bội cho Đông Triều. Đông Triều nhận lấy. Cô nghĩ chắc là do người đó run, cô cầm miếng ngọc bội thấy bình thường. Người cuối cùng còn trụ được đến giờ cũng gục xuống. Đông Triều bèn gọi xe cứu thương đến đưa cả đám đi bệnh viện.

    Vì không biết thân nhân chúng là ai nên bệnh viện nhờ Đông Triều ký giấy và ... đóng viện phí cho chúng. Cô tức tối nói :

    -Tôi là thám tử, chúng là tội phạm. Tôi bắt chúng mà phải tốn tiền hả ?

    Nữ bác sĩ nhẹ nhàng nói :

    -Họ không có thân nhân lo cho, giờ ra nông nỗi này. Cô có thể đưa họ đến đây, sao không thể giúp họ cho trót chứ ?

    Đông Triều thở dài :

    -Vậy cô ghi hóa đơn viện phí cho tôi. Chúng xuất viện là phải trả tiền tôi ngay tức khắc !

    Nữ bác sĩ cười :

    -Ừ, biết rồi.

    Trong bệnh viện không cho dùng điện thoại di động nên Đông Triều ra ngoài gọi. Vừa nghe giọng « sếp lớn », cái người đã giao cho cô nhiệm vụ là cô đã than ngay :

    -Lỗ to sếp ơi. Cả đám đi bệnh viện mà em phải chi tiền đây.

    Sếp hỏi có chuyện gì. Đông Triều ca cẩm :

    -Thì cái vụ trộm đó, em mới tới nơi đã thấy một đám nằm la liệt, phải đưa đi bệnh viện và tạm ứng viện phí cho chúng. Sếp về là phải thanh toán cho em gấp đôi đó. Tiền viện phí, tiền thuốc men, cả tiền xăng nữa.

    Sếp hỏi xăng mà cũng phải tính. Đông Triều nói ngay :

    -Em rất hạn chế sử dụng xe máy, sếp biết xăng dạo này lên giá thế nào không ?

    Sếp cười, hứa sẽ thanh toán hết cho cô. Nhưng ông hỏi vật đã về tay chủ chưa. Đông Triều đút tay vào túi quần, cô để ngọc bội trong đó :

    -Lấy lại được rồi. Nếu không em có đủ tư cách than với sếp sao ? Dạ, thôi, em cúp máy đây !

    Cô bấm nút tắt rồi cho điện thoại vào túi. Cô lấy miếng ngọc bội hình hoa sen ra, ngắm nghía, tấm tắc :

    -Đẹp lắm, thảo nào lại muốn lấy nó đến thế. Khi xưa ai là chủ của miếng ngọc bội này chắc là quý nó lắm.

  9. #9
    Tham gia: 05-11-2009
    Bài gởi: 419

    Mặc định

    Thiền sư Huệ Đạt nâng niu miếng ngọc bội làm bằng ngọc thạch chạm hoa sen, giữa khắc hình rồng, cẩn thận cho vào hộp gỗ, đẩy về phía Tứ gia ngồi vị trí đối diện. Tứ gia không biểu lộ cảm xúc gì mạnh nhưng mở to mắt. Thập Tam gia quan sát miếng ngọc bội, hỏi :

    -Có chuyện gì à ?

    Huệ Đạt mỉm cười, nói :

    -Nghe nói Tứ gia sắp nạp thiếp nên bần tăng cho làm miếng ngọc này, coi như là quà chúc mừng.

    Tứ gia lạnh lùng nói :

    -Lúc ta nạp thiếp lần đầu, thiền sư đã tỏ vẻ không chấp nhận, sao nay lại có nghĩa cử này ?

    -Đôi lúc phải đặt lợi ích chung lên trên.

    Tứ gia hơi nhíu đôi lông mày. Chẳng lẽ thân phận là Tứ A ca của chàng đã bị Huệ Đạt phát hiện ? Nhưng có bị phát hiện thì tại sao ông ta lại có ý xem việc nạp thiếp của chàng là một việc trọng đại ? Từ xưa đến nay ít ai xem chuyện nạp thiếp là quan trọng. Ông ta còn nhắc đến lợi ích chung.

    Huệ Đạt vẫn chờ Tứ gia, tỏ vẻ không muốn quà mình tặng bị trả về. Tứ gia không còn cách nào khác là nhận lấy miếng ngọc bội. Huệ Đạt ung dung uống trà. Đột nhiên, thiền sư hỏi :

    -Tứ gia có tin vào điềm báo không ?

    Tứ gia trả lời :

    -Nếu là trực giác thì ta tin một phần.

    Huệ Đạt nói :

    -Hôm nọ bần tăng mơ thấy một điềm báo lạ. Một con rồng chưa rõ hình hài bị một gã đạo nhân đuổi đánh, con rồng hoảng quá không biết làm sao thì có một đóa hoa sen tới ôm lấy nó rồi lại có một con rồng khác tiêu diệt tên đạo sĩ đó. Bần tăng đã vẽ lại hình dáng của đóa hoa sen và cho khắc lên ngọc.

    Thập tam gia cười :

    -Ái chà, vậy là độc nhất vô nhị rồi. Tứ ca – Quay qua nói với Tứ gia. – không nhận là phụ lòng tốt của thiền sư đó.

    Tứ gia lạnh lùng nói :

    -Không phải là đã nhận rồi hay sao.

    Huệ Đạt mỉm cười, tựa hồ Tứ gia đã giúp ông ta thực hiện một nguyện vọng lớn lao nào đó. Thập tam gia vươn duỗi mình, giọng ngái ngủ :

    -Tứ ca, về thôi.

    Tứ gia gật đầu. Cả hai hành lễ với Huệ Đạt rồi rời gian phòng yên tĩnh của vị thiền sư ra bên ngoài đầy náo động. Thập tam gia đi như chạy. Tứ gia trông mà thở dài :

    -Xem đệ kìa, ở trong đó với ta có một lát mà đã mệt mỏi vậy sao ?

    -Quả là vậy. – Thập tam gia vươn vai cái nữa.

    -Vậy thì tại sao lại cố ngồi đó với ta ? Không thích có thể ra ngoài.

    -Nếu đệ ở bên ngoài làm sao thấy tuyệt tác đó được.

    Thập tam gia lon ton chạy đến bên Tứ gia :

    -Ngọc bội đó huynh định tặng cho ai ? Huynh không dùng đó chứ ?

    Tứ gia liếc xéo Thập tam gia :

    -Đương nhiên là không. Ta sẽ trao nó cho người mà Huệ Đạt muốn tặng thật sự.

    Thập tam gia tròn xoe mắt :

    -Ý huynh là Nữu Hỗ Lộc tiểu thư ? Ông ấy có quen nàng sao ?

    -Nếu quen thì trực tiếp tặng không phải hay hơn sao.

    Thập tam gia lắc đầu. Tứ gia nhớ lại những lời Huệ Đạt đã nói với mình. Theo chàng, ông ta ám chỉ điềm báo trong giấc mơ của ông ta. Tứ gia nói :

    -Ta thật không hiểu ông ta nghĩ gì. Bình thường ông ta rất ghét bói toán, đoán mộng nhưng nay lại cố tình nói vậy.

    Thập tam gia vừa đi vừa nói :

    -Cái gì cũng có ngoại lệ mà.

    Thập tam gia nhún vai, không quan tâm tới chuyện này nữa. Chàng tạt qua một gian hàng bán đồ chơi. Trên sạp bày đủ đồ chơi, từ trống tay đến mặt nạ, tha hồ cho chàng ta ngắm nghía. Thập tam gia chỉ vào cái mặt nạ hình Quan Vũ, kêu :

    -Tứ ca, hôm nay tặng Nữu Hỗ Lộc tiểu thư cái này đi.

    Tứ gia nói :

    -Người ta tuy mới 12 tuổi nhưng cũng sẽ là tẩu của đệ, không nên thái quá. Để ta tặng nàng ít chỉ màu.

  10. #10
    Tham gia: 05-11-2009
    Bài gởi: 419

    Mặc định

    Xảo Tuệ hồ hởi đưa cho Liên Nhi hai cái hộp nữa. Liên Nhi mỉm cười, mang hai chiếc hộp mới vào phòng, để cạnh chiếc hộp gỗ đựng chiếc trống tay hôm bữa. Bấm đốt tay, Liên Nhi chỉ còn có thể ở cùng cha mẹ năm ngày nữa. Khóc hoài cũng khô nước mắt rồi, chi bằng vui vẻ tận hưởng những ngày còn lại không phải tốt hơn sao. Nghĩ được vậy, Liên Nhi nhẹ nhàng mở hai chiếc hộp mới nhận. Một chiếc hộp đựng chỉ màu và vải trắng để thêu thùa. Chiếc hộp còn lại có một miếng ngọc bội hình hoa sen, giữa khắc rồng. Xảo Tuệ nhanh miệng nói :

    -Tiểu thư, miếng ngọc rất đẹp.

    Liên Nhi nhìn con rồng giữa cánh hoa sen, mỉm cười ôn nhu :

    -Đây chẳng là mong muốn ta sinh cho một hài tử sao ?

    -Hả ?

    Liên Nhi nói rất nhỏ, làm Xảo Tuệ không nghe rõ. Liên Nhi bèn nói gạt qua :

    -Không có gì. Ngươi hãy mang khung thêu tới đây, ta muốn làm tặng A mã một chiếc túi thơm trước khi xuất giá.

    -Vâng ạ !

    Liên Nhi cất chiếc hộp đựng ngọc bội vào hộc bàn. Nàng lấy chiếc trống ra chơi. Trống kêu “tung tung”, “tung tung”, như đánh thức con người khỏi nỗi buồn chán đang vây quanh thành giấc mộng. Xảo Tuệ mang khung thêu vào phòng Liên Nhi. Liên Nhi nói :

    -Mở cửa sổ ra đi, cả cửa chính nữa.

    Xảo Tuệ liền mở tất cả cửa sổ ra. Ánh sáng hoàn toàn đánh thức Liên Nhi khỏi giấc mộng dài dằng dặc. Nàng đến bên gương chải tóc, sửa lại cho gọn gàng rồi ngồi nghiêm chỉnh trước khung thêu mà thêu. Đợi đến khi Nữu Hỗ Lộc đại nhân quay trở về, Liên Nhi lấy chiếc túi thơm vải tím, thêu hình sóng nước bằng chỉ xanh mà mình thêu nên đến chào cha ở đại sảnh. Nữu Hỗ Lộc bao ngày sống trong bóng tối, tuy nói nặng với con gái nhưng gả con mình đi cũng đứt từng đoạn ruột, định hôm nay đến an ủi con gái thì con gái lại đến thỉnh an mình.

    -Liên Nhi à… - Nữu Hỗ Lộc Lăng Trụ sững sờ.

    Liên Nhi thi lễ với cha.

    -Trong thời gian qua, con khiến cho A mã buồn, xin A mã đừng giận. Có cái này, con xin tặng người.

    Liên Nhi hai tay trao cho cha chiếc túi thơm mà mình dày công làm. Lăng Trụ run run nhận lấy. Chiếc túi thơm tuy còn lệch lạc vài đường nhưng đó là chiếc túi thơm đẹp nhất mà Liên Nhi đã từng thêu. Lăng Trụ kéo con gái vào lòng mình, rỏ nước mắt :

    -Con đã lớn rồi. Con lớn rồi.

    Tối đó, Liên Nhi đang lắc dở chiếc trống thì thoáng một chiếc bóng lấp ló ngoài cửa sổ. Liên Nhi đặt chiếc trống xuống bàn, đứng dậy mở cửa sổ ra xem xét. Một bóng người nhảy sổ từ bên ngoài vào, cắp lấy nàng, vụt đi. Liên Nhi vùng vẫy nhưng không thoát. Người cắp nàng đi đang che mặt, Liên Nhi chỉ cảm nhận được sức mạnh của người đó. Đang than thở không biết mình bị mang đi đâu, sẽ ra sao thì có đột nhiên người đang cắp nàng đi than đau, phải dừng lại ở một rừng trúc. Liên Nhi vùng ra được. Nàng run rẩy hỏi :

    -Ngươi là ai ?

    Người cắp nàng đi chỉ nói :

    -Đi theo ta ! Con đường cô sẽ đi không hề an toàn cho cô đâu.

    Liên Nhi mặc kệ, nàng vẫn hỏi :

    -Ngươi là ai ?

    Người đó đành tháo khăn che mặt. Đó là một nam tử, chừng 15 tuổi, cao dong dỏng, mày đậm, mắt hơi hẹp, môi thâm. Nam tử nói :

    -Ta tên Phong Di.

    -Mau đưa ta về !

    Phong Di lắc đầu, la lên :

    -Không phải ta đã nói là con đường cô sẽ đi theo ý của A mã cô sẽ không an toàn cho cô sao ?

    Liên Nhi nói như muốn khóc :

    -Mau đưa ta về !

    Phong Di mất hết kiên nhẫn :

    -Số mệnh cô không hề bình thường ! Cô có mệnh là sẽ giúp cho một vị vua giữ ngôi, phò một vị vua lên ngôi và sinh ra một vị vua, cuối cùng là làm hoàng hậu không ngai, có can hệ rất lớn đến cả ba đời vua Đại Thanh này. Cô là mấu chốt quan trọng nhất ! Cho nên tính mạng cô đang bị đe dọa.

    -Ra là vậy. – Một giọng nói lạ xuất hiện.

    Liên Nhi và Phong Di hướng mắt theo nơi phát ra giọng nói. Một vị hòa thượng dẫn theo một tiểu tăng. Hòa thượng kéo tay Liên Nhi lại, lấy thân che cho nàng khỏi Phong Di. Ông ta ra lệnh cho tiểu tăng :

    -Hãy đưa tiểu thư về phủ !

    -Dạ ! – Tiểu tăng vâng lệnh.

    Liên Nhi được dẫn đến một nơi có các hòa thượng tập hợp ở đó cùng với một chiếc xe ngựa lớn và được đưa về nhà an toàn.

    Vị hòa thượng với Phong Di vẫn ở lại. Phong Di hừ :

    -Huệ Đạt thiền sư, ông quá nhiều chuyện rồi đấy.

    Huệ Đạt không chấp, chỉ lẳng lặng nhắc lại :

    -Giúp một vị vua giữ ngôi, phò một vị vua lên ngôi và sinh ra một vị vua, cuối cùng là làm hoàng hậu không ngai, có can hệ rất lớn đến cả ba đời vua. Thảo nào ta luôn thấy các đạo nhân trong “Thiên địa hội” lượn lờ trước Nữu Hỗ Lộc phủ.

    -Huệ Đạt, rõ ràng ông biết nàng sẽ gặp nguy hiểm mà không cho tôi đưa nàng đi sao ?

    Huệ Đạt nói :

    -Cậu tưởng cậu có thể bảo vệ nàng sao ? Bảo vệ nàng còn chưa nổi thì làm sao thay mệnh được ?

    -Ít ra nàng cũng sẽ hạnh phúc.

    -Người sẽ nắm trong tay sinh mệnh hàng ngàn người có quan niệm hạnh phúc khác với ngươi.

    Huệ Đạt nói :

    -Hãy về đi, nói với các đạo nhân lượn lờ trước cửa nhà Nữu Hỗ Lộc tiểu thư rằng hãy để mọi thứ thuận theo lẽ tự nhiên. Đạo lấy cái an của con người làm gốc. Nếu họ cố gắng cắt bỏ mấu chốt thì ta sẽ càng bảo vệ cái mấu chốt quan trọng ấy.

Trang 1/54 123451151 ... cuốicuối

Từ khóa cho chủ đề này

Quyền Hạn Của Bạn

  • Bạn không có quyền tạo chủ đề mới
  • Bạn không có quyền trả lời bài viết
  • Bạn không có quyền gửi file đính kèm
  • Bạn không có quyền chỉnh sửa bài viết
  •  

Múi giờ GMT. Hiện tại là 16:32.

Powered by: vBulletin. Copyright ©2000-2013, Jelsoft Enterprises Ltd.

Bạn muốn quảng cáo - Đặt Zing Forum làm trang chủ

Copyright © Zing
Đơn vị chủ quản: VNG Corporation
Giấy phép MXH số 05-GXN-TTDT.