











kết quả từ 1 tới 10 trên 89
-
19-07-2012, 19:02 #1
[Fic] [16+] Chỉ Vì Em Quá Yêu Anh
Tên topic: CHỈ VÌ EM QUÁ YÊU ANH
Tên tác giả: KIM
Tình trạng fic: on going
Thể loại: tinh cảm, hài hước
Đánh giá: 16+
Cảnh báo: k.
Nhân vật: SAM( LÊ HOÀI BĂNG), HOÀNG NHẬT MINH, SAN( DOÃN HUY SANG)
CHỈ VÌ EM QUÁ YÊU ANH
CHƯƠNG 1: CÓ PHẢI LÀ MƠ
6h30….Am
-Sam….Sam …ơi!
Là tiếng của một cậuthanh niên.Cậu nhóc mặc môt chiếc áo trắng cùng chiếc quần jean đen đóng thùng.Nhóc đó sở hữu một làn da trắng hồng mà biết bao cô gái phải ao ước, một đôi mắtbiết nói.
Không thấy ai trả lời,cậunhóc mở cửa cổng tiến thẳng vào trong và gọi lớn hơn.
-Sam ! Cậu có trong đókhông ? ???
Vẫn không thấy có tínhiệu…
Cậu nhóc vội vàng ẩn cửanhà chạy thẳng lên tầng 2 mở cửa phòng thật mạnh rùi lao vào,khuôn mặttoát lên một vẻ lo lằng tột độ.
-Bạn không sao chư??
Cậu nhóc căng tròn đôi mắt nhình mọi thứ xungquanh phòng.
-Trời ơi! Pạn lam mìnhlo quá.
- là Kjll sao?! Hjhjmình xin lỗi nha.
Sam lồm ngồm ngồi dậy,đôi mắt vẫn còn nhắm chặt, lấy tay gãi đầu.
-pạn có pít pây giờ làmấy giờ rùi không ma vẫn còn nằm ở trên đó. Cậu nhóc nói vs vẻ mặt đăm chiêu.
Cùng lúc đó 7 chiếcchuông báo thức đồng thanh vang lên khiến Sam dật pắn người. Cậu nhóc đứng pêncạnh cười phá lên khiến Sam ngại đỏ mặt cúi gằm mặt xuống.
-pạn thấy chưa, ngay cảmấy chiêc đồng hồ cũng phải phát cáu mà kêu lên đó, nhanh lên nếu không chúngta sẽ muộn học đấy.
Câu nhóc thấy sam ngạ inên càng trọc thêm.
-Mình biết rùi cậu đừngtrọc mình nữa.
Sam đứng phắt dậy phithẳng vào nhà vệ sinh. Cậu nhóc nở một nụ cười đắc ý.
Kjll đưa mắt nhìn mọi vậ ttrong phòng một cách thích thú.
5phút sau mọi hoạt động vscn của sam đã xong, đầu tóc gọn gàng
-Chúng ta đi thui Kill.
Sam nói mà khôg hề để ýđên thái độ của kjll
-bộ bạn định mặc cả bộ pjrama này để đến trường ak ???
Một lần nữa quả gấc chín mọng lại hiện lên trên khuôn mặt đáng yêu của Sam.
Nhanh như cắt, cô bé vộivàng lấy bộ váy đồng phục thuộc lao thẳng vao nhà vệ sinh,
Trong luc chờ đợi kjllthả mình trên chiếc ghế mây bên cạnh cửa sổ , hướng đôi măt thiên thần nhìn cảnhvật yên bình xung quanh.
Sam nhẹ nhàng bước ra,thấy kjll đang chăm chú nhìn ra ngoài cửa sổ, Sam bỗng nảy ra ý nghĩ trả thùkjll vì cái tội làm cho mấy quả gấc cứ bám riêt lấy khuôn măt của mình.
Tưng bước chân nhẹnhàng tiến lại gần phía kjll, hehe lần này thì mình sẽ chuyển quả gấc đáng ghét ấy sang pạn hehe.
-đúng là phòng kon gáicó khác
Sam đang hí hửng trc kế hoạch tra thù hoàn hảocủa mình thì chính cô bé lại phải nhận lại điều đó khi giọng ns của kjll bỗng vang lên. Samnhanh chóng lây lại bình tĩnh( may mắn lúc đó kjll vân đag nhìn ra cửa sổ. nêukhông cô bé sẽ chạy ngay vào nhà vệ sinh ma ngồi khóc trong đó rui. Vì quá mà hjhj)
-thj…thì mình vốn gĩ làkon gái mà.
-mà sao phòng pạn lạinhìu gấu bông vậy?? ngoài 2kon thỏ mình tặng ra, những kon khác là ai tặng vậy??đừng ns vs mình là bạn trai cũ nhé.
Kjll hỏi băng giọngbình thản và đôi mắt tinh nghịch. Sam chau đôi lông mày lại, phụng má, hai taychống vào hông tỏ vẻ bất bình.
-sao pạn lại hỏi mìnhnhư vậy, pạn thừa biết rằng trc khi ju pạn thì mình không có ai trc đó mà. Cònnhững kon gấu kia… khuôn mặt Sam thoáng chút buồn
…là do ba mình tặng vào mỗi dịp sinh nhật đến,cả nhữngchiêc đồng hồ kja là do ba mình tặng. Tuy có những chiếc đã bị hỏngnhưng mình khoonh hề vưt nó đi mà đem cất vào tủ kính.
Kjll biết mình đã chạmvào nỗi đau của cô pé nên cậu nhóc đánh trống lảng.
- thứ j cũng thấy màutrắng và màu hồng như phòng của công chúa ý nhỉ!!
Sam nhanh chóng lấy lạitinh thần rui đáp lại thẳng thừng
-phòng của pạn cũng đaukhác j, toàn màu gi và màu đen. Mà mình cũng là một công chúa mà. Là công chúa củahoàng tử kjll.
Sam ns một cách hồnnhiên, đôi mắt ánh lên một niềm ao ước.
-sắp muộn học rùi hoàngtử kjll!
Samđeo chiếc cặp thân quen lên vai rùi nắm lấy tay cậu nhóc kéo đi học.
Hôm nay là môt ngày đẹptrời,không khí trong lành thật thoải mái. Ánh nắng ban mai nhẹ nhàng chiếu quatừng khe lá, kon đường nhỏ rợp bóng bằng lăng, thoang thoảng chút hương thơm củanhững khóm hoa nhài mọc ở ven kon sông nhỏ chạy dọc theo kon đường nhỏ dẫn rakon đương quôc lộ ồn ào,náo nhiệt.
Trên kon đương nhỏ đócó một đôi pạn nhỏ đang tay trong tay bước đi châm dãi.
-kjll này! Hôm nay bạnmuôn nghe mình hát bài j??
- Nguyễn y vân! Hjhj
-cuộc sống quanh ta cóbiết pao điều tuyệt diệu, hãy cứ yêu đi cho cuộc sống luôn tràn ngập sắc hồng…….và em sẽ mãi yêu anh, mãi mãi yêu anh,không bao giờ đổi thay.
Tiếnghát trong trẻo,cao vút của Sam bao trùm cả không gian thanh bình của một buổi sáng sớm. Cô bé đangsống trong một tình yêu đẹp như trong chuyện cổ tích có thật. bây giờ trong mắtcô bé mọi thứ đều tràn ngập màu hồng. Màu hồng ấy đã bao phủ cả không gian, nơikon đường rợp bóng hoa bằng lăng tím. Màu hồng và màu tím luôn là màu chủ đạo củatình yêu và cũng là của cô bé “bây giờ”.
-Kjllnày? Chúng ta đã cùng nhau nắm tay bước đi trên kon đường bao lâu rùi nhỉ? Vàbài hát đó mình đã hát cho pạn nghe bao lâu rùi nhỉ.
-ak…để mình xem nào! Ngày mai trôi qua là đc tròn 2 năm. Mà sao ngày nào pạn cũng hỏiminh câu hỏi đó vậy??
Sau1phút im lặng Sam trả lời
-vìvs minh thì pạn là tất cả. bạn là hp của cuộc đời mình không có bạn mình sốngcũng chẳng còn ý nghĩa j. thế nên mình không muốn bỏ qua bất cứ 1 khoảng thờigian hp nào khi ở bên cạnh bạn. Có nhiều khi bước cùng pạn trên kon đg này mìnhđã mơ về môt ngày không xa pạn sẽ nắm tay mình bước đi nhưng khi đó mình sẽ mặcmột chiếc váy cươi màu trắng tinh khôi chứ không phải là bộ đồng phục này.
Kjll đứng khự lại, không ns câu j, đưa đôi taynắm chặt lấy đôi vai nhỏ bé của Sam và nhìn thẳng vào mắt cô bé.
-thậtsự pạn đã nghĩ như vậy sao?? Trong đôi mắt kjll ánh lên một niềm hp khó tả.Mình sẽ mãi bên cạnh bạn, mình sẽ làm đc điều đó.
Bỗngcậu nhóc ôm chầm lấy Sam.
Còn Sam thì đưng ngây ra trc hành động kỳ quặccủa kjll.
-mìnhkhông thở đc, săp chết ngạt rùi, cô pé chau đôi chân mày tỏ vẻ khó chịu.
-mìnhbuông ra rùi đưng cau có cái mặt lại như vậy, đáng ju quá đi.
-màSam này! Mình có chuyện này rấy quan trọng mà quên chưa hỏi pạn.
Cậunhóc ns vs giọng khá nghiêm trọng khiến Sam bỗng trốc cảm thấy lo lắng.
-chuyệnj vậy ns mau đi??
-saobạn không gọi mình là anh mà cứ gọi là pạn hoài vậy??
-khôngthích. Một câu trả lời ngắn gọn mà xúc tich.
-pạn lại bắt đầu dở cái thói ngang ngạnh ra rôi đấy, pạn sẽ biêt mình sử lí pạnntn.
-tạisao chứ?? Mình và pạn bằng tuổi mà,
-thôimà ! coi như mình năn nỉ bạn mà, hãy gọi điiiiiii! 1 lần cũng đc.
-NEVER!!!
Côbé bươc thật nhanh về phía trc khuôn mặt nghiêm nghị thoáng chút vui.
-Sam! Đợi mình ! sao pạn đi nhanh vậy.
Kjllchạy thật nhanh đến chỗ Sam, câm tay cô ps và bắt đầu chiến dịch đột kích.
-thôimà! Đừng giận minh na! mình xin lỗi mà, tha thứ cho mình 1 lần này thui, mình hứasẽ không bao giờ tái phạm nữa, tha thứ đi mà,
Samkhông hề có bất kỳ p\ư nào vẫn tiêp tục bước đi ( hjhj thưc ra là không giậnnhưng giả bộ vậy thui)
-thathứ cho mình đi!
cậu nhóc vừa đi lìu trc mặt Sam vừa dơ một tờgiấy trc mặt
-mình viết cả bản tường trình và xin lỗi rùi ne,đưng giận mình nữa nhé.( không phải là cậu nhóc vừa đi đường vừa viết đâu mà làviêt sẵn từ nhà rui hjhj khôn nhỉ)
Cổngtrường học!
- thui mà! Thiên thần của mình sao hôm nayxinh quá vậy nhỉ
-mìnhvốn xinh đep từ nhỏ rùi nên không cần phải khen đâu. Nhưng dù sao cũng cảm ơn pạnđã khen ngơi. Lúc đó Sam mới dám cười môt cách tươi tắn nhất.
Mỗikhi như vây cậu nhóc chỉ cần mở tuyệt chiêu này là mọi chuyện đều đc giải quyếtmột cách êm xuôi.
-thiênthần xinh đẹp này! Mình có chuyện này thật sự rất rất quan trọng mun ns vs pạn.nhưng ở đây đông người quá mình ns sợ họ nghe thấy mất. pạn tiến lại gân đâymình ns nhỏ một chút.
Sambước lại gần vs một ánh mắt tò mò. Chưa nghe đc câu j thì một cái kiss vào máđã làm cho Sam đứng phỗng da, khuôn mặt thì bắt đầu chuyển đỏ. Trơi ơi!sao màycứ đi theo tao mãi vậy?? tránh xa tao da, mày chín sắp dụng rùi kìa! Đồ quả gấcchín xui xẻo!! từ giờ tao sẽ không thèm ăn gấc nữa! hichic sao màu của mày lạitỉ lệ nghịch vs mày thế hả??. Kjll cười một cách hứng thú, lấy tay xoa đầu Samkhiên cho cô pé càng ngây da. Tất cả các kon mắt đều đổ rồn vào họ.
Cậunhóc đi thẳng vào sân trường bỏ lại Sam vs một mớ những dấu hỏi hiện ra??????????????????????????????????????????
Phảimất 5 phút sau khi tiếng trống vang lên mới đưa tâm
hồn Sam đang bị cheo ngược trên cành cây trở vềvị trí.
Lạthay, buổi học hôm nay Sam hiểu tất cả những lời giảng của thầy cô giáo.
Nsnhư vây không phải là ngày thường Sam không hiểu bài đâu nhé. Sam là một hocsinh ưu tú của đấy. hjhj hôm nay hiểu từng chân tơ kẽ tóc của bài giảng.
Mộtngày đep trời trôi qua thật nhanh. Sam và kjll lại cùng nhau bước trên kon đườngquen thuộc trở về nhà.
Đêmnay Sam có một giấc ngủ thât là ngon. Cảm giác như ngày mai thức dậy có thể dỡ bỏ đc tất cả mệt mỏi và bực dọc trong ngươi bấy lâu nay vậy.
-
Các bài viết khác cùng chuyên mục
-
19-07-2012, 19:04 #2
CHƯƠNG 2: HẠNH PHÚC MONG MANH.
7:00 am…..!
-Sao hôm nay kjll đến muộn quá vậy!? đợi hoài mà không thấy, pạn mà để mình bắtđc thì bạn chết vs mình.
Lủng Sam lủng bủng trong miệng vs môt khuôn mặt bực tức. ( nhưng vẫn đáng yêu vô cùng)
Samơi! Có tin nhắn kìa! Mau xem đi! Chuông điện thoại gieo lên liên hồi. cô bé vộ ivàng thục tay vào cặp lôi chiêc điện thoại ra. Là tin nhắn của kjll.
-thiên thần đáng ju xinh đẹp của mình ak! Mình xin lỗi vì hôm nay không thể đến cùng bạn đi học đc, tan trường học mình sẽ giải thích nhé! Love U somuch!!
-ủa! chẳng phải là kjll sao?
Đô imắt Sam trợn tròn, cái miệng há hốc, khuôn mặt thì bắt đầu biến sắc khi nhìn thây kjll đi cùng 1 đứa kon gái khác ns chuyện cười đùa một cách thân mật. Một cú sốc quá bất ngờ, Sam cố lấy lại bình tĩnh và đưa đôi mắt tràn ngập nỗi thấtvọng nhin theo kjll cùng cô gái lạ hoắc đó tiến thẳng vào lớp. Sam đờ đẫn bướcvào lớp vs vô vàn câu hỏi chưa có sự giải đáp.
-là kjll thật sao??? Hay tại không ăn sáng nên hoa mắt nhìn nhầm??
-kjll không bao giờ đối sử vs mình như vậy! không lẽ nào kjll đã thay đổi thật rùisao???
-Ms ngày hôm qua kjll còn ns sẽ không bao giờ rời xa mình mà.
Những câu hỏi như vậy cứ liên tục hiện ra trong đầu cô pé. Sam cố lắc mạnh cái đầu để ngăn chặn những dòng suy nghĩ đó nhưng không thể. Khóe mắt Sam bắt đầu ươn ướt,sống mũi cũng bắt đầu cay cay.
Buổi học hôm nay Sam không chép bài, cứ ngồi ngơ ngẩn như người mất hồn vậy.
Tan học, Sam chạy thật nhanh ra về mà không hề để ý đến kjll đang đứng đợi ở cổng, cậunhóc biết Sam đang giận nên vội vàng chạy theo.
-Sam…Sam!Nghe mình giải thích đi. Tất cả chỉ là hiểu lầm thui, mọi chuyện không như pạnnghĩ đâu.
Sam cố bươc thật nhanh không quan tâm tời những lời mà kjll ns, những giọt nc mắt vẫn lăn dài trên má. Kjll chạy thậy nhanh đến nắm lấy tay Sam và cố gắng giảithich. Sam quát lớn:
-buông tay tôi ra! Đừng chạm vào tôi! Hãy để cho tôi yên. Rồi cô pé vung tay thật mạnh chạy về phía trc. Nhưng Sam đâu biêt rằng sự quay lưng phũ phàng ấy…… sự nóng giận nhất thời của một đưa trẻ ms lớn……. không chịu nghe lời giải thích đã để lạ isau đó một mất mát quá lớn…..
Bỗng tim cô bé đau thắt lại, ngồi khụy xuống đường. Cùng lúc đó ở phía sau Sam, người mà Sam yêu quý nhất trên đời đã đc thần chêt vô tình mang đi, đến một nơi rất xa, rât xa…. Một cậu nhóc chạy qua vô tình đã xô vào kjll khiền kjll ngã xuống phía dưới lòng đường quốc lộ. Một chiêc xe ô tô đã….
Sam ngơ ngác quay lại, một chuyện kinh khủng nhất lại một lần nữa sảy ra trc mặt cô pé. Sam chạy lao về phía kjll cùng tiếng hét vang trời.
-KJLLLLLLLLLLLLLLLLLLLLLLL……………………!
Đôimắt mất hồn trên khuôn mặt tái xanh không còn một chút máu hét từng câu đứt quãng.
-kjllơi!.... Kjll ơi!......
Cánh tay nhỏ bé của Sam ôm ghì lấy khuôn mặt của kjll. Những dòng nc mắt chảy nhòe đôi mắt.
-kjllơi bạn có sao k?
-Sam nè! Bạn mau tỉnh lại đi! Đừng….đừng làm mình phải sợ!
-Kjll…Kjllơiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiii!
-Anh đừng ngủ bao giờ ngủ nhé! Đừng bao giờ để em lại một mình.
-Anh mau thức giậy đi! Bây giờ trời vẫn chưa tối mà! Đừng ngủ nữa!
-Em sẽ tha thứ cho anh tất cả, dù anh có lam sai bất cứ chuyện j em cũng sẽ tha thứ cho anh!
-Những điều anh ns em đều đã thực hiện tại những lời em ns anh lại không làm theo vậy???
-TẠI SAO……….???????
-Anh đã từng hứa sẽ mãi ở bên cạnh em mà. Anh như vậy thì ai sẽ cùng em đi tiếp quãng đường còn lại.
Tất cả mọi người đều nhìn vào họ, những giọt nc mắt xa lạ của lòng thương hại.
Chiếcáo trắng của Sam thấm đẫm máu, những vệt máu loang lổ khắp đường.
Xe cứu thương đến…..
Bện hviện….
Những khuôn mặt toát lên 1 vẻ lo lắng, sợ hãi.
-Bácsĩ, con chúng tôi sao rồi??, anh ấy sao rồi??
-Chúng tôi rất tiếc…. cậu ấy…. không qua khỏi….
Bácsĩ vừa dứt lời, cô bé ngã khụy xuống, ngất đi, rồi rơi vào tình trạng hôn mê
CHƯƠNG 3: CÓPHẢI LÀ ANH
2ngày sau.
Đôi mắt Sam khẽ mở, mọi thứ đều là màu trắng,
-tôi đag ở đâu thế này, chuyện j đã sảy ra? Kjll của tôi đâu rồi? tại sao anh ấy không ở cạnh tôi??
-Kjll ! anh đâu rồi? Sam hét lên rồi vội vã chạy đi. Không ai có thể cản đc cô bé lúc này.
Nhà kjll.
-KJLL!Anh ra gặp em đi, đừng trốn ở trong phòng như vây.
-Kjll!
Mọi người trong nhà cố gắng chấn an Sam. Đây là một cú sốc quá lớn đối vs cô bé, việc có thể bình tĩnh trở lại là điều vô cùng khó khăn,
Trái tim cô bé như vở ra từng mảnh, nổi đau này còn đau đớn hơn cả việc lấy dao cắt từng mảnh thịt trên cơ thể mình.
Nghĩa địa.
-K…j…ll…..!Anh đâu rồi??
Từng tiếng ns yếu ớt phát ra, đôi mắt đỏ âu, nc mắt dàn dụa. Sam đc ông quản gia nhàkjll đưa đến trc mộ cậu ấy, rồi lặng lẽ đi ra.
-Kjll ở đây sao? Tại sao anh lại ở đây??
-Tại sao không trả lời em?? Hãy trả lời em đi. Đừng im lặng như vậy.
-em ghét sự im lặng.
Một cô gái từ phía sau tiến lại gần phía S. đó chính là cô pạn đã đi cùng kjll lần trc. Cô gái nhẹ nhà ns và từng giọt nc mắt khẽ rơi trên đôi mắt.
-mình xin lỗi vì đã khiến cho pạn và kjll hiểu lầm nhau. Mình biết bây giờ ns ra tât cả đều là quá trễ nhưng….mình ….mình k ns thì suốt cuôc đời này mình sẻ phải sống trong ân hận.
-làmình…. Mình đã rất thích kjll, từ rất lâu rồi, ngay ngày nhìn thấy kjll tình cảmđó một lớn dần, rồi mình biết đc người kjll yêu chính là bạn, mình đã quyết tâm sẽ từ bỏ nhưng điều đó là không thể. Không còn cách nào khác, mình phải chuyển trường. –hôm đó là ngày cuối mình có mặt tại trường nên mình đã thuyết phục kjll đến cùng mình đi học 1 lần duy nhất và cũng là cuối cùng.
-mình……mình….thật sự xin lỗi. mình k ngờ là mọi chuyện lại trở nên tồi tệ đến mức này. Bâygiờ cho dù bạn có đánh mắng hay làm bất cứ điêù j mình cũng cam chụi.
Sk trả lời, chỉ đứng nhìn tấm hình của kjll mà khóc.
-mình xin lỗi, mình sẽ mãi biến mất khỏi nơi này, mãi mãi. Cô gái đó bỏ đi trong câm lặng và đau đớn.
Còn S thì khóc lặng đi.
-Emxin lỗi………
-nếu lúc đó em chịu nghe anh ns…………
-nếu lúc đó em nắm chặt lấy bàn tay anh…......
thì mọi chuyện đã k như thế này.
-Em sẽ đi cùng anh, em đã ns rồi, không có anh thì em sống cũng chẳng còn ý nghĩa jcả.
-Hãy đợi em nhé! Sẽ nhanh thôi.
Sam lê từng bước nặng nề trở về kon đường thân thuộc rợp bóng bằng lăng tím, hươnghoa nhài phảng phất trong không gian. Sam đi dọc theo con sông và cố gắng cất lờihát bài hát quen thuộc mà hằng ngày Sam vẫn hát cho kjll nghe.
Sam dừng lại trc một khóm hoa nhài nở trắng.
Cô bé từ từ bước từng bước xuống dòng sông….nc phủ kín đầu Sam.
-Emsẽ đi cùng anh, không bao giờ rời xa.
Mộtgiọng ns ấm áp và tràn ngập yêu thương bỗng vang lên trong đầu cô bé.
-Sam…!Đừng làm như vậy! anh sẽ giận nếu em làm như vậy. hãy sống thật tốt, sống đểyêu anh nhiều hơn.
-Anhsẽ mãi ở bên em!
…………………………………………�� �……
-này cô bé kja!... sao lại làm như vậy???
Một cậu nhóc từ trên đường lao nhanh xuống kéo Sam lên bờ.
-này…này! Bạn không sao chứ??
Cậu nhóc vỗ liên tục vào mặt Sam, ho xăc xụa ép nc ra ngoài.
-Vậy là bạn không sao rùi! Cậu nhóc thở phào nhẹ nhõm,
-Ai khiến bạn cứu tôi…? Sao không để tôi chết đi cho rồi??
Cậu nhóc trợn tròn mắt trc những lời ns của Sam. Cái con người này kì lạ thật! cớp khỏi tay thần chết một cô bé thật là kỳ quặc. không đc 1 lời cảm ơn mà còn bịmáng oan, quần áo thì ướt xũng.
-đừngcó làm cái việc ngu ngốc ấy nữa. ns xong cậu nhóc bỏ đi bỏ lại mình Sam ngồi buồnngơ ngẩn.
Samtrợt nhớ ra những câu ns đã vang lên trong đầu mình lúc nãy.
-Không lẽ nào đó là kjll??
-Cô bé vội chạy lên đường tìm kiếm người con trai lúc nãy nhưng bóng cậu nhóc đãkhuất sau ngã 3.
Cô bé quay trở về nơi kjll đang yên nghỉ.
-Kjll!Là anh đúng không?
Đôi mắt mọng đỏ hướng lên nhìn vào tấm ảnh của kjll đc ép trên tấm bia một cách buồn bã.
-Emtin đó là anh. Hãy ở bên em anh nhé!
-Em sẽ làm theo lời anh ns. Em sẽ sống, sống để yêu anh nhiều hơn, nhưng em không chắc rằng mình có thể sống tốt anh ak!
(Chắc các bạn rất tò mò về Sam , bây giờ mình sẽ giới thiệuvề cô pé)
Tênthật: Lê Hoài Băng
Tênthân mật: Sam
Ngàytrào đời: 12/4/1995
Sam đc sinh ra trong 1 gđ giàu có, ba mẹ cô bélàm chủ CT thời trang LHB nổi tiếng.Trong khi đi dạo ba mẹ Sam tình cờ gặp 1 cậubé ăn xin nằm co do trên đường, vs lòng nhân ái bao la, ba mẹ S đã đưa cậu béđó về nuôi và cho đi học, cậu bé đó cũng rât thông minh và điển trai nữa. cùngsự hỗ trợ của ba mẹ S Duy đc đi du học.5 năm sau đó thì S ra đời. S là một cô bé thông minh và vô cùng xinh đẹp, S sởhữu một khuôn mặt tròn, cặp mắt như chứa đựng cả 1 bầu trời xanh thẳm. Chiếcmũi cao dỏng, cặp môi mỏng căng mọng màu hoa anh đào nằm trên nền da trắng hồngcàng làm tăng thêm vẻ đẹp như thiên thần của cô bé. Sam luôn là một học sinh nổi bật của trường cả về học lực, sự hồn nhiên, và đặc biệt là những bộ quần áo của cô bé luôn luôn là độc nhất và duy nhất khiến những đứa bạn xung quanh phảiganh tị ( vì những bộ quần áo đó đều do ba mẹ S thiết kế dành riêng cho côngchúa độc nhất vô nhị của mình) S cũng chỉ biết về D qua lời kể của mẹ nghe và những tấm ảnh gửi qua mall.
S chỉ đc hưởng niềm hp ấy trong 15 năm ngắn ngủ. Chính là cái ngay định mệnh đó,cái ngày mà cho dù đến hết cuộc đời này S cũng k thể quên đc. Cả gđ đang cùngnhau dong chơi trên chiêc ô tô thân thuộc, một sự cố đã sảy ra, ba của S lạc tay lái,chiêc xe lao vào chiếc xe congtenơ bên kia đường. Mọi chuyện sảy ra chỉtrong tích tắc, ba và mẹ S đều qua đời, chỉ còn lại mình S. sau tai nạn đó CT nhà S cũng lâm vào khủng hoảng. Vào thờ iđiểm đó thì S không còn tâm trạng để nghĩ tới chuyện CT vả lại lúc này S còn quá bé để có thể lo đc chuyện CT. Cùng lúc đó Duy cũng hoàn thành xong khóa du học vôi vàng trở về nc khi biết tin. Sau khi chịu tang ba mẹ và ns chuyện vs S, Duy bắt đầu lo viêc CT vscương vị là con trai nuôi của cố chủ tịch.
-tôi sẽ dẫn dắt CT đi lên và trở lại như ban đầu. tạm thời tôi sẽ làm chủ tịch, côLÊ HOÀI BĂNG con gái của cố chủ tịch hiện giờ còn quá nhỏ và đang phải chịu cúsốc quá lớn vì vậy cho đến khi nào cô bé có đủ khả năng lãnh đạo CT thì tôi sẽ trao quyền điều hành cho cô bé. Đây là giấy cam kết đã có chữ ký xác nhận, mongmọi người thông qua!
Từ đó S đc D chăm sóc chu đáo giống như anh trai chăm sóc em gái vậy. Do cô bé quá yếu đuối nên k thể chấp nhận đc sự việc, cô bé bắt đầu chán ghét việc học hành,suốt ngày chỉ biết nhốt mình trong phòng, có lúc nào ra ngoài cũng chỉ một mìnhngồi dưới con sông cạnh gầm cầu. Duy đã rất nhiều lần khuyên bảo và can ngăn nhưng đều không có tác dụng, mà việc CT thì nhiều vô kể, Duy cũng k biết phải làm sao vs S nữa.
Vàcứ như thế cuộc sống của S trở nên vô nghĩa và tẻ nhạt vô cùng…..
Cho đến 1 ngày, S gặp một cậu bạn bằng tuổi mình nằm ngủ dưới gầm cầu ven sông nơimà S vẫn hay đến ngồi khi ra ngoài.
Cậu bé đó chính là kjll.
Chính kjll là người đã mang sắc hồng trở về vs thế giới của S.
S cảm thấy biết ơn,may mắn và hp về sự hiện diện của kjll trong cuộc đời mình. Tất nhiên điều này làm D cũng rất vui và an tâm giao cô em giái yêu quý của mình cho kll để có thể hoàn toàn tập chung vào viêc CT.( đã qua sự quan sát và ns chuyện rất nhiều đấy)
-
19-07-2012, 19:28 #3
CHƯƠNG 3: CUỘC SỐNGKHI VẮNG ANH.
Vẫn khuôn mặt thiên thần ấy, vẫncon người ấy…..
Nhưng trong đôi mắt ấy bây giờ k phảilà chứa cả 1 bầu trời xanh thẳm mà thay vào đó là một bầu trời chứa đựng mộtcơm giông vô cùng lớn, mây đen kéo đến ngày một nhiều.
Ánh mắt lạnh lùng đến rợn tóc gáy,vô hồn, vô cảm vs đời……
6h 30 am.
S cầm chiếc điện thoại trên tay, ấnnhững con số quen thuộc mà 2 năm qua ngày nào cô bé cũng gọi.(vì trc đó luôn làkjll gọi vào số của S)
-Anh đag làm j vậy?
-Anh thức giấc sớm nhỉ!
-Sao k gọi em dậy cùng, bây giờ emhay dậy muộn quá anh ak! Ngại thật đó, kon gái j mà toàn dậy muộn thui ak.
Giọng ns ấm áp chan chứa niềm yêuthương đang dần nghẹn lại, sống mũi cay cay, khóe mắt nhạt nhòa.
-anh ak!... em đã học hành rất chămchỉ, em đã đậu vào trường ĐH Quản Trị Kinh Doanh mà anh mơ ước rìu đó, anh có thấy vui k?...
-đến cùng em đi ăn mừng nào…! Nhanhnhé, em đợi.
Cuộc gọi kết thúc, tất cả nhưng lời độc thoại trên đều đc lưu vào tin nhắn thoại. Suốt 2 năm qua những lời độc thoạikiểu như thế này đều đc ns hằng ngày. (hjhj có lẽ tổng đài cũng phải choáng vìlượng tin quá nhiều mà lại không hề có người nhận)
Dưới con đường rợp bóng bằng lăng!
-hôm nay Anh thích nghe em hát bàij nào?
-Nguyễn Y Vân nhé!
-cuộc sống quanh ta có biết bao điều tuyệt diệu, hãy cứ yêu đi cho cuộc sống luôn tràn ngập sắc hồng……….. và em sẽmãi yêu anh, mãi yêu anh không bao giờ đổi thay.
Tiếng hát vang lên trong trẻo,trongđó ẩn chứa một tình yêu bất diệt, một niền thương nhớ đến vô cùng.
S thả những bước chân nhẹ nhang bướcđi như bao ngày, như chưa hề có chuyện j sảy ra, như những ngày vẫn còn có kjllbên cạnh. Đôi tay vẫn nắm chặt.
Trong vô thức cô bé đã đưa mình đếnnghĩa địa như 1 thói quen.
-thôi anh về nghỉ đi, phải đi bộcùng em như thé này chắc là mỏi chân lắm rùi phải k?
-em phải đến trường rùi. Em điđây.!
Cứ như vậy đấy! đây đều là những viêc làm đầu tiên của cô bé trong 1 ngày trc khi bắt đầu làm việc j khác suốt 2năm qua.
____________________________________
đây là truyện đầu tay của mình, mong cac bạn ủng hộ cho minh nhé!chuyện còn dài, mình sẽ nhanh ra chap ms thui.hj -------------------------------------------
-
19-07-2012, 21:19 #4
Ta có được koi là người mở hàng fic k nhở,.......*chưa đọc nhưng dành phong bì cái đã*......
-
20-07-2012, 12:05 #5
cũng đc thui ak! nhưng ít nhất cũng phải đọc chứ! ng ta viết chuyện để mọi ng đọc mà.
-
20-07-2012, 12:07 #6
CHƯƠNG 4: EM NHỚ ANH.
6H30…AM. Ngày 2/4………..
“thê bao quý khách vừa gọi hiện k thể trả lời, cuộc gọi sẽ đc chuyển sang mục tin nhắn thoại. quý khách vui lòng để lại lời nhắn sau tiếng pip”
Một giọng ns ấm áp vang lên
-Anh ak! Sao A đến muộn quá vậy? k lẽ A đã quên hôm nay là ngày j sao?
-em giận A rùi, k thèm chơi vs A nữa,E sẽ phạt A vì cái tội dám quên 1 ngày quan trọng như thế này. Hình phạt gấp đôi,A phải tặng E 4 con thỏ bông loại to nhất. nhớ chưa? E sẽ đợi món quà đó.
Ns xong, S hướng đôi mắt đượm buồn nhìn ra xa xăm, qua khung cửa sổ.
Ánh mắt ẩn chứa một niềm thương nhớ ra riết, đôi môi khẽ mỉm cười ( chỉ là một cái nhếch rất nhẹ thui, vs S bây giờ thì nụ cười là một điều qua khó)
Những dòng suy nghĩ về kjll lại ùa về, S nhớ những buổi sáng đc nắm tay kjll cùng dạo bước, nhớ những hành động ngộ nghĩnh của kjll, nhớ những nụ cười ấm áp, nhớ những tin nhắn chúc ngủ ngon luc đêm về, S nhớ đến tất cả……để rồi nc mắt lại lăn dài.
S ! bạn có trong đó không.? Một giọng ns cất lên cắt ngang dòng suy nghĩ trong S, cô bé vội vàng đưa tay lau đi những giọt nc mắt còn vương trên má,
-Uk! Bạn vào đi…
Cánh cửa phòng S khẽ mở, đây làNhư,cô bạn thân nhất của S. Như bước nhẹ vào phòng rồi đứng khựng lại giữa phòng một lúc rất lâu, đôi mắt hướng ra xung quanh căn phòng của S.
-Sam! Sam ak?...
-đây là phòng của bạn sao?...
-tại sao lại như thế này.?....
- cái j đang diễn ra trong cănphòng này vậy?...
S k trả lời, đôi mắt vẫn lạnh tanh nhìn ra phía cửa sổ.( các bạn đừng ngạc nhiên, tuy Như là bạn rất thân của S nhưng từ khi kjll mất đi cô bé chỉ sống nội tâm, k hề tâm sự vs bất kì ai, đạc biệt là k cho bất kì ai bước chân vào căn phòng này ngay cả Duy.)
-Căn phòng giống như phòng của mộtcô công chúa đã biến đi đâu mất rồi?….
Căn phòng của S bây giờ hoàn toàn khác trc, k còn nhữn chiếc bàn màu trắng, k còn những chiếc ga giường, rèm cửa…màu hồng tươi đep, mà S đã từng rất yêu thích. Thay vào đó tất cả đồ đạc trong phòng chỉ có 2 gam màu đen và sám. Xung quanh căn phòng, đâu đâu cũng chỉ thấy những tấm hình của kjll.
-Sam! Trả lời mình đi? Suốt 2 năm qua bạn vẫn sống như thế này sao? Giọng ns bắt đầu gắt lên, lộ rõ vẻ lo lắng.
- Bạn hãy ns j đi?... đã 2 năm trôiqua rùi, bạn vẫn k thể nguôi ngoai đi chút nào sao?... k lẽ bạn sẽ sống mãi nhưthế này sao.
-Thật lòng thì mình k muốn ns nhữngđiều khiến bạn nhớ lại quá khứ nhưng mình k thể k ns, vì mình là bạn.
Như hướng đôi mắt tưc giận và ẩn chứasự mong mỏi, van xin đến S.
-Bạn đừng như vậy nữa có đc k?...
-đừng chỉ suốt ngày sống trong đaukhổ như vậy. kjll đã k còn 2 năm nay rồi bạn hãy lấy lại con người thật sự củabạn trc đây.
Sam lạnh lùng đáp lại
-Sam của ngày xưa đã chêt từ lâu rồi, Sam của ngày xưađã đi cùng kjll đến 1 nơi rất hp rồi.
- đừng ns những câu ngu ngốc nhưvây. Suốt 2 năm qua ngày nào cũng vậy, bạn chỉ biết bước đi 1 mình trên con đường đó rồi tự ns một mình giống như 1 người thần kinh, rồi thi thoảng bạn còn ngủ lạ inơi đó giống như 1 con ngốc.( nơi đó là mộ của kjll. Vì gđ nhà kjll cũng giàu có vì thế cậu ấy đc trôn cất ở 1 nơi có địa thế rất đẹp, đc xây rộng rãi, xung quanh lát đá và bên trên có mái che)
Sau mọi kìm nén cô bé hét lên rồins thật to.nc mắt chảy ràn rụa.
-Bạn đừng ns nữa….. làm ơn đi. Bạncó biêt rằng suốt 2 năm qua mình chưa khi nào có 1 giâc ngủ ngon, chỉ cần nhắm mắt lại thì những chuyện đó lại hiên ra trc măt, nỗi nhớ về kjll ngày 1 lớn dần,mình đã muốn chết đi nhưng kjll k cho phép mình làm điều đó. Hằng ngày mình chỉbiết nhìn những tấm hình của cậu ấy mà khóc, bạn có biết con tim mình đã vỡ ratừng mảnh, chỉ khi ngủ ở nơi đó mình ms có đc một giấc ngủ trọn vẹn……
Từng lời ns phát ra khiến S đau nhói, những điều đó là 1 phần nhỏ bé trong nỗi đau S chịu đựng, cô bé đã cố gắng chôn chặt tronglòng, âm thầm chịu đựng. vs S bây giờ mọi thứ đều mang 1 màu đen u ám, cô bé giống như chỉ “tồn tại” ở hiện tại và “sống” thật sự trong quá khứ
Như ôm chầm lấy S mà khóc, cái ômđó giống như 1 sự an ủi, chia sẻ mà k thể dùng lời ns để diễn tả.Đôi tay nhỏ bé nhẹ nhàng lau đi những giọt nc mắt. Một tình bạn cao quý.
-“happy brith day to you………
Happy brith day to you”
Một chiếc hộp xinh xắn màu hồng đc đưa ra trc mặt S.
-thôi mình về đây, bạn nghỉ ngơi đi, tạm biệt.
S nhẹ nhàng mở hộp quà ra, bêntrong có kèm theo 1 tờ giấy.
“chúc mừng sinh nhật cô bạn thân yêu quý của tôi!
Đây là món quà nhỏ tôi dành tặng cho bạn. tôi biết rằng từ lâu rồi bạn k còn mặc những chiếc đầm màu hồng nhưng tôi vẫn quyết định tặng nó cho bạn bởi tôi tin 1 ngày nào đó bạn sẽ mặc chiêc đầm mà tôi tặng.
Hãy cố gắng lên bạn của tôi! Tôi sẽmãi ở bên bạn!”
Đọc xong dòng tin nhắn của cô bạn thân S nâng nhẹ chiêc đầm lên ngắm nhìn rồi nở 1 nụ cười hiếm hoi. Thầm cảm ơncô bạn. Như là vậy đó, luôn làm cho người khác cảm thấy ấm lòng…..
------------------------------------------------------------------
-
20-07-2012, 12:39 #7
CHƯƠNG 5: KẺ ĐÁNG GHÉT
6h ….am.
S lang thang trên con đường quenthuộc, hôm nay bầu trời trong xanh, cao ngất k gợn một chút mây. Thật đẹp.
-Hôm nay trời đẹp thật anh nhỉ?...nó khiến tâm trạng em cảm thấy thoải mái hơn nhìu.
Cô bé đặt từng bước chân thong thả,một vài cánh hoa bằng lăng tím rơi nhẹ trong gió. Đôi bàn tay vẫn nắm chặt, Scúi đầu bước đi, những giọt lệ lại chực rơi….những kí ức ùa về..
Bỗng có 1 cậu thanh niên đi qua, vôtình va nhẹ vào vai cô bé, ( lúc ý cậu bạn kia cũng cúi đầu đi, may mà k đichính diện. hjhj)
S nghiêng mình sang 1 bên, nhưng rồilại đi tiếp, chỉ ngoái đầu lại ns 1 lời xin lỗi nho nhỏ đủ để cậu bạn nghe thấy.Cùng luc đó cậu nhoc cũng quay đầu lạins lời xl, bắt gặp đc vẻ đẹp của S lúc đó, từng cơn gió nhẹ thổi qua làn tóc mềm,che đi 1 phần khuôn mặt cô bé. Vẫn cái ánh mắt vô hồn ấy nhưng lại xinh đẹp một cách cuốn hút.
S lặng lẽ đi tiếp, k hề để ý đến lờixl đó.
Về đến cổng nhà S ms nhận ra rằngcó người đang đứng phía sau mình.
S quay đầu lại, là 1 cậu thanhniên. S k ns j, toan định bước tiếp vào nhà thì cậu nhóc lên tiếng.
-Bạn…..bạn …. Mình làm phiền bạn1lát đc k? cậu nhoc ns vs giọng ái ngại.
-Có chuyện j sao? S ns =giọng lạnhtanh.
-Um… uk…. Thực ra là….…mình đang rấtđói…. Thế nên….
S hủi ra ý định cậu ta mún ns.
-đợi tôi 1 lát, tôi sẽ mang cho bạnít bánh.
-K phải là bạn định để tôi ăn ởngoài đường đấy chứ???
-vậy thì…
Sau một lát suy nghĩ S quyết địnhcho cậu ta vào nhà dùng bữa.
-Bạn ngồi ở phòng khách tôi sẽ mang ra. S vẫn dùng cái giọnglạnh nhạt đó.
-Đã thế thì bạn làm cho tôi bát mìđi!? Dù sao bạn cũng k phải làm j mà.hjhj.
S đưa đôi mắt vô cảm nhìn cậu nhóc.
-nếu bạn k muốn ăn thì mời bạn ra khỏinhà tôi. Nếu muốn ăn thì đừng có mà cả.
-Người đâu mà khô khan quá vậy. lạilà kon gái nữa chứ. Cậu nhóc lủng bủng trong miêng. Rĩ nhiên là S k nghe thấy.
-vậy bạn có muốn ăn k??
-Có! Từ hôm qua đến giờ mình chưađc miếng j vào bụng cả.
S đi vào trong bếp, 1 lát sau cô bémang ra 1 tô mì to đùng. (chắc tại lòng thương ng của cô bé )
-Bạn ăn nhanh rùi ra về đi! Tôi kmuốn người khác nhìn thấy lại hiểu lầm.
cậu nhóc nở 1 nụ cười tươi rói.
-thank U! very much!
S k ns j, chỉ ngồi ở ghế đối diệnđưa măt nhìn ra ngoài.
Cậu nhoc vừa ăn vừa nhìn S 1 cáchchăm chú. Dường như cậu nhoc phát hiện đc điều j đó từ ánh mắt của S.
-bạn ăn xong chưa? Nếu xong thì bạnđi đc rùi.
-sao bạn cứ đuổi tôi như đuổi ng bịmắc bệnh truyền nhiễm vậy hả? k lẽ nhìn tôi khó ưa đến vậy sao?(hjhj thưc ra làcậu nhóc rất đẹp trai đấy)
-tôi đâu ns bạn khó ưa lúc nào. Làtự bạn ns thôi.
-hjhj vậy cho tôi ở nhờ nhà bạn 1hôm na! tôi hết chỗ để đi rồi, tôi cũng k có nhà để về.
-Đừng ns nhiều nữa, bạn đi đi, tôik thich ng lạ ở nhà mình.
-vậy sao??... bạn nhẫn tâm thật đấy….vậy tối nay tôi đành ngủ ở ghế đá vậy!!
Cậu nhóc lững thững bước đi, đôitai thì dỏng lên nghe xem S có ns j k.
-trời ơi! Mình đã đi ra gần đến cổngrùi mà k thấy có p/ư j thế này. Tình hình này là mình phải ngủ ghế đá thật rùi!Huhu.
Nhưng rồi S cất tiếng gọi.
-đứng lại đi, trời cũng k còn sớm nữa, ngủ ngoài trời hay bị cảm lắm.
Cậu nhóc hớn hở quay lại cười toetóe.
-hjhj vậy mình sẽ ngủ ở đâu vậy.
-ghế sofa. S vẫn dùng cái thái độ ấy,k chút thay đổi.
-sao lại vậy? cậu nhoc tròn mắtnhìn S hỏi.
Nhà bạn rộng thênh thang thế này màbạn lại bắt tôi nằm ở ghê sofa sao?????
-đừng ns nhiều. nếu k bạn sẽ đc ngủngoài hè.
-thôi đc rồi k ns nữa. người đâu màkì quá vậy, con gái j mà…….
-bây giờ tôi đag mệt nên sẽ lênphòng, bạn ở dưới này đừng có làm ồn,cũng đừng nghĩ tới việc lấy đi thứ j. xung quanh cái ngôi nhà này đâu đâu cũnggắn camera đấy.
S lặng lẽ bươc lên phòng, bỏ lạimình cậu nhóc vs vô vàn những thắc mắc trong đầu.
-cái cô bé này đúng là ấn tượng thật.lần đầu tiên mình gặp 1 ng con gái cá tính và có sức hút kì lạ như vậy. băng mọicách tôi sẽ tìm đc con ng thật của cô. Nếu ngay cả điều đó tôi cũng k làm đcthì tôi k còn là HOÀNG NHẬT MINH.
9h pm……
-nhà này cũng khá đẹp đấy nhỉ, vừacó đôi chút cổ điển, nhưng vẫn toát lên sự hiện đại và tao nhã. Mà ba mẹ cô tađâu nhỉ??
-ngôi nhà này lạnh lẽo quá mấtthôi. Nhưng nhắm mắt lại,tĩnh tâm thì lại thấy cái j đó rất lạ, một cái j đó rấtkhó diễn tả.
-Trời ơi! Hay là nhà này có ma….AAAAAAAAAAAAAAAAAAA.
Cậu nhóc vật lộn vs một mớ câu hỏitrog đầu. và càng lúc càng cảm thầy thú vị.
-ủa ! sao cô ta có thể ngồi trên phòng suốt 3 tiếng đồng hồ đc nhỉ!???
k lẽ nào lại ngủ rồi.
-Trời ơi! Hay là cô ta đã hóa thànhma cà rồng rùi bay đi chơi rùi. UI tóc gáy mình dựng cả lên rùi.
-Mình phải lên xem cô ta thế nào msđc, tò mò quá.
Cậu nhóc rón rén bước lên cầuthang, tiến sát lại phía cửa phòng S. cậu nhóc ghé sát tai vào cánh cửa.
-ui sao yên tĩnh thế nhỉ??? Cô tađang làm cái trò j trong đó nhỉ??
Sặc!… là tiếng khóc sao. Sao cô talại khóc nhỉ??
-k lẽ nào lại là tại mình đc!??? K thểnào, mình đâu có ns hay làm điều j quá đáng đâu!???
Cậu nhóc toan định gọi cửa nhưng lại thui, rùinhẹ nhàng đi xuống.
-Thật là khó hủi. Ngủ thui, muộn qua rùi...................................
------------------------------------------------------------
hãy để lại ý kiến của riêng mình nhé! nếu chỗ nào k đc thì mình sẽ rút kinh nghiệm lần sau.hjhj
ju các bạn nhìu.^_^
-----------------------------------
-
20-07-2012, 14:54 #8
CHƯƠNG 6: CÓ PHẢI LÀ ĐỊNH MỆNH.
6h 30 …. Am.
S xuống nhà, cậu nhóc vẫn nằm ngủ 1cách ngon lanh trên chiêc ghế sofa. Co như k có sự xuất hiện của cậu nhóc, S thẫnthờ bước ra khỏi nhà như bao ngày khác. 1 mình lê bước trên con đường như 1thói quen mà k hề biết rằng cậu nhóc đang lặng lẽ theo sau và nghe đc tất cả nhữngcâu ns cũng như giọng hát trong trẻo của S.
-cô bé này càng ngày càng khiếnmình tò mò.luôn có những hành động khác lạ. cậu nhoc vừa ns vừa nhìn S k chớp mắt.
Còn S thì vẫn thực hiện những viêclàm cuả mình cho đến khi 1 tiếng động ở phía sau làm S giật mình quay lại.
-Ui za! Cái chân của tui!... đauquá..!
-Bạn đến đây từ khi nào vậy? bạn đitheo tôi ak??
-Ui za!... ak mình chỉ vừa ms tớithui. Mà tại sao bạn lại….
Chưa kịp ns hết câu thì S đã héttoáng lên khiến cậu nhoc giật mình.
-Im đi! Ai cho phép bạn đi theo tôihả? ai cho phép bạn nghe những câu ns đó?đi đi, tránh xa tôi ra! Đồ đáng ghét!
Ánh mắt của S luc này còn đáng sợhơn cả ánh mắt của thần chết trong phim “cuốn sổ thiên mệnh.”
S vội vã bỏ đi, sự tức giận đang sụcsôi trong con ng cô bé. Bởi những câu ns đó, bài hát đó S chỉ muốn duy nhất 1người biết, k ai đc phép nghe.
Nơi mà S có thể nguôi đi đc cơn bựctức đó chính là con sông cạnh gầm cầu.
Cô bé bước đến bên bờ sông, tựa ngvào chiếc chân cầu to nhất một cách mệt mỏi, những tiếng thởi dài chứa bao phiềnmuội, để rồi nc mắt lại rơi……
-tại sao lần nào tôi gặp bạn thìluc đó bạn đều trong tình trạng k tốt thế hả??
Một giọng ns k phải là quen cũng khẳn là chưa nghe thấy bao giờ. Chắc
Các bạn biết đó là ai rùi.( chínhlà cậu bạn đag đưa S từ tay thần chêt trở về cách đó 2 năm)
Sam quay sang nhìn rồi lục lọitrong bộ nhớ của mình về con ng đang đứng bên cạnh. S chau mày nhìn vào cậu bạnđó.
-Bạn là ai vậy?? bạn biết mìnhsao??
-Bạn k nhớ sao? Mà bạn k nhớ cũnglà điều rễ hiểu. khi đó bạn đâu còn tâm trí để ghi nhớ điều j!
- vậy cứ coi như chúng ta ms gặp lầnđầu đi!?
-Tôi là Sang, DOÃN HUY SANG, nhưngmọi ng hay gọi tôi là San,
Còn bạn?
-tôi sao?? Tôi là LÊ HOÀI BĂNG, mọing thường gọi là SAM.
-Sam…. ! một kai tên nghe rất hay.
Cô bé nhìn San vs 1 ánh mắt tò mò và suy xét, cậu ấy làai? Tại sao lại biết mình.
-nhưng bạn gặp tôi khi nào?
-2 năm trc tại 1 con sông nhỏ…. Cậunhoc ns vs giọng bình thản
ánh mắt của S bắt đầu thay đổi, dườngnhư cô bé đã nhớ ra điều j đó.
-có phải bạn là…..
-bạn nhớ ra rùi sao? Cậu nhóc nhìnS cười nhẹ, ánh mắt thật ấm áp khiến cho lòng S cảm thấy có 1 điêu j đó rất lạ.Ánh mắt đó…. Ánh mắt đó……
-vậy hôm nay bạn lại muốn tự tử ak?Cậu nhóc hỏi = giọng chêu chọc.
-có muốn cũng k đc…. Đôi mắt S hướngvề phía cuối con sông.
-vậy sao?? Cậu nhóc thấy đc sự buồnbã qua đôi mắt của S nên k hỏi nữa, chỉ đứng im nhìn cảnh vật xung quanh, và thỉnhthoảng lại hướng sang phía S. cảnh vật quá đỗi tĩnh lặng, khác hẳn vs nhữngngày khác.
-mà S này?! Mình ms nhận ra đc 1 điềukhá thú vị, 2 chữ Sam, San đọc gần giốngnhau nhỉ ! hjhj
S k trả lời, vẫn lặng thinh nhìn ngắmcon sông.
-bạn có thâý chúng ta có duyên vsnhau k. ngay cả cái tên cũng gần giống.
-đâu có j lạ, cả cái đất nc này cóbiết bao ng cũng trùng tên vs nhau k lẽ họ đều có duyên vs nhau sao? S ns vs giọnglạnh lùng.
-Nhưng họ đâu có gặp đc nhau!??
S bắt đầu suy nghĩ về lời ns đó, đếnkhi quay lại thì k còn thấy cậu bạn nữa.
-
20-07-2012, 16:19 #9
Hêhê!!! Mới vào đọc nguyên mấy chap liền sướng mắt gê
Cố gắng lên nhá, Miu ủng hộ
-
20-07-2012, 17:19 #10
uk! hjhj! nhớ nghé qua hằng ngày na. comen cho tui nhìu chút để đứng đầu na! hjhj


Trích Dẫn






Chia sẻ