Sách Giọt Nắng Trong Tim

THÔNG BÁO: TẠM NGỪNG HOẠT ĐỘNG KHU VỰC "ZING CHỢ"


Trang 2/105 đầuđầu 1231252102 ... cuốicuối

kết quả từ 11 tới 20 trên 1044
  1. #11
    Tham gia: 15-04-2012
    Đến từ: Hình như là ở ở.....trên thiên đường phải.hehe
    Bài gởi: 384

    Mặc định

    Mới viết truyện mà sao ít post thế, những ngày đầu tiên viết truyện là phải post nhiều để người đọc lấy cảm hứng để đọc tiếp chứ, gần 5 ngày ùi mà không thấy chap mới đâu.hơi pùn,nhưng dù sao cũng ủng hộ bạn hết mình.Chúc fic sẽ được nhiều người đón đọc,nhớ post thường xuyên lên nhé.hiHiHi

  2. #12
    Tham gia: 12-06-2012
    Đến từ: mặt trời
    Bài gởi: 3,084

    Icon13

    Trích Nguyên văn bởi bebibr2010 View Post
    có tui nè cha
    cảm ơn bạn nha
    hihi mình sẽ cố gắng

  3. #13
    Tham gia: 12-06-2012
    Đến từ: mặt trời
    Bài gởi: 3,084

    Mặc định

    Gạt đi vài trái tim bay nhầm chỗ Nhạt Linh nói với Thái Vũ:

    - Ôi trời! ba con khỉ đột đó thì có gì hay chứ, phần trình diễn chẳng có gì là đặc biệt hơn nữa trang phục thật giống như mấy con khỉ đột cột lá nhảy cha cha cha, thật là ngô không ra ngô khoai không ra khoai mà. Vậy mà cũng cổ vũ cho được mấy người này thật là…

    Vẫn định dìm hàng thêm một lúc nữa nhưng Nhật Linh đã đánh hơi thấy mùi của nguy hiểm vậy nên ngay lập tức, cô ngẩng đầu lên. Ôi chao! Mấy cô nữ sinh không biết đã tỉnh cơn mộng mị từ khi nào mà đang nhìn cô như nhìn kẻ thù. Chắc chắn họ đã nghe những lời dìm hàng mấy tên kia của cô rồi. nhưng dù cho là như vậy đi chăng nữa thì cũng đừng nhìn cô với ánh mắt thù địch như vậy chứ. Làm như cô xúc phạm đến thần tượng trong lòng họ không bằng ấy( chứ còn cái gì nữa). thấy bực hết cả mình, cô chỉ muốn hét lên nhưng bản năng nghề nghiệp cho thấy đó là việc làm vô cùng mạo hiểm nên tiếng “ hét” cô phát ra không khác gì tiếng muỗi vo ve là mấy:

    - Không phải vậy à?

    - Vâng. Xin cám ơn phần trình diễn của các bạn. Ban tổ chức xin thông báo: phần thi buổi sáng đã kết thúc, phần thi buổi chiều sẽ bắt đầu vào lúc 13h30’. Danh sách các thí sinh lọt vào vòng trong đã được chúng tôi dán ở bản tin. Hẹn gặp lại các bạn vào 13h30’ chiều nay. Cảm ơn vì sự có mặt của các bạn.

    Tiếng thông báo của ban tổ chức đã két thúc những ánh nhìn khó chịu về phía Nhật Linh. Quay sang tên bạn Nhật Linh nói nhỏ:

    - Ra xem bảng thông báo rồi chúng ta cùng về thôi muộn rồi.

    - ừ. Thái Vũ đáp lại bằng một giọng thờ ơ và cùng Nhật Linh đi xem bảng thông báo. Trong phần thi tài năng thì nhóm của Nhật Linh-Thái Vũ xếp thứ hai còn nhóm của Tạ Hoàng thì xếp thứ nhất. việc này làm cho Nhật Linh không hề hài lòng chút nào. Ngoài nhóm của Nhật Linh và Tạ Hoàng thì còn có 1495 thí sinh khác được lọt vào vòng trong trong phần thi buổi sáng. Vào phần thi cuối cùng chiều naysex chính thức chọn ra 1000 gương mặt tiêu biểu nhất để theo học học viện Tinh Tú.

    Trưa hôm đó, sau khi nghỉ ngơi đầy đủ và chuẩn bị cho mình một thể trạng tốt nhất, Nhật Linh và Thái Vũ tự tin đi thi và trong suốt buổi thi họ không hề gặp một trở ngại nào. Buổi thi tuyển có thể nói là: thành công mĩ mãn. Cùng với 998 thí sinh khác, họ đã được chọn vào học tại học viện Tinh Tú.

    Và…một cuộc sống đầy biến động của các bạn trẻ tại học viện Tinh Tú thật sự bắt đầu.

    Chap 6.

    Hôm nay là ngày đi học đầu tiên của Nhật Linh và Thái Vũ. Vừa bước xuống xe, Thái Vũ liền vươn vai che cái ngáp đến tận mang tai. Thấy vậy, Nhật Linh nói:

    - Suốt ngày chỉ biết ngủ. đúng là cái đồ bị thịt. hừ ( hếch nặt lên đi thẳng).

    - Ơ … ơ bà chờ tui đi với chớ ai lại đi trước như vậy? ( lon ton chạy theo).

    - Đi với ông mất mặt lắm. suốt ngày chỉ ngủ, ngủ và… ngủ.( nhún vai bất lực).

    - Nhưng…

    Chưa nói hết câu cả Nhật Linh và Thái Vũ đã phải giật mình bởi hàng loạt tiếng thét và tiếng chạy của các bạn nữ sinh. Mặt đất như muốn nứt ra theo những bước chạy.

    - Động đất à? Sóng thần đổ bộ vào Việt Nam à? ở đây xảy ra lốc xoáy à? Vừa nép người sau lưng Thái Vũ Nhật Linh vừa hỏi liên mồm mặt cắt không còn hột máu.( nói gì mà nhiều thế không biết).

    - Không phải động đất sóng thần hay núi lửa gì cả mà còn hơn thế nữa.

    - Thế… thế là gì chứ? Nhật Linh sợ đến mức suýt cắn cả vào lưỡi.

    - Hi hi hi.

    - Tai họa ập lên đầu mà còn cười được à? Rốt cuộc là cái gì ? thấy Thái Vũ cứ không chịu nói, Nhật Linh bắt đầu nổi nóng.

    - Biết rồi, biết rồi là bọn đầu trâu mặt ngựa dáng khỉ đột của bà ấy.

    - Hả?( ngây ngô). Không lẽ là nhóm của tên Tạ Hoàng?

    - Đúng vậy/

    - Thế mà tưởng gì ghê gớm lắm chứ. Bọn chúng thì có gì hay ho mà mấy bọn con gái kia lại phỉa chạy đến như xảy ra động đất đến nơi thế kia cơ chứ. Lại còn bu quanh bọn chúng như kiến bu đường nữa chứ. Thật là xấu hổ.( chẳng biết tự lúc nào đã thôi không núp sau lưng Thái Vũ nữa, chống tay **** khí thế).

    Sau khi tặng cho đám fan cuồng một rổ ác cảm Nhật Linh quay qua nói với Thái Vũ:

    - Vào lớp thôi.

    - ừ.

    - ồ,ai đây? Chẳng phải là tiểu thư hột mít sao? Đang định đi đâu vậy? không phải thấy uy lực của tôi nên định bỏ trốn đó chứ? Cổng ra vào ở đằng kia kìa. Ha ha ha.

    - Ha ha ha . sau tiếng cười của Tạ Hoàng, như được bắt nhịp sẵn, cả đám đông ồ lên cười.

    Vừa đi được mấy bước đã nghe thấy giọng tên Tạ Hoàng đáng ghét cộng thêm với việc hắn dám lấy cô ra làm trò cười, Nhật Linh rất tức giận. vẫn không quay lại, cô nói:

    - Anh có gì để tôi phải chú ý nào? Ngoại hình đẹp hay tích cách dễ thương? Những điều đó anh đều không có. Chú ý đến mấy tên khỉ đột các anh chỉ làm cho tôi bẩn mắt thôi.

    - Cái gì? Bẩn mắt? cô có biết mình đang nói gì không hả?

    - Dĩ nhiên… là biết. tôi nói anh và đám bạn khỉ đột của anh là một lũ khỉ đột hôi hám.

    - Cô…

    Quá tức giận Tạ Hoàng đưa tay lên định tát Nhật Linh. Mặc cho Tạ Hoàng sắp đánh mình nhưng Nhật Linh vẫn nhìn lại thách thức và khinh thường. bầu không khí căng thẳng một cách kì lạ, mấy fan nữ cuồng theo sát nhóm Tạ Hoàng bây giờ đã thôi la hét, mắt đăm dăm nhìn Nhật Linh như muốn ăn tươi nuốt sống tới nơi. Mấy học sinh nam đi học sớm thấy cảnh hay cũng đến xem. Chỗ của nhóm Nhật Linh và Tạ Hoàng đứng bây giờ đã là tâm điểm của cả trường. khi cánh tay của Tạ Hoàng hạ xuống và vươn thẳng tới mặt của Nhật Linh, mọi người xung quanh và kể cả Nhật Linh cũng nghĩ rằng Nhật Linh sẽ phải lĩnh một cái bạt tai thật đau.

    Nhưng…

    Đã có một cánh tay ngăn lại, cánh tay ấy nắm chắc cánh tay của Tạ Hoàng, không cho Tạ Hoàng đánh Nhật Linh. Qúa bất ngờ, Nhật Linh liền nhìn chủ nhân của cánh tay vừa rồi và nhận ra cánh tay ấy chính là của Thái Vũ. Cô thốt lên:

    - Vũ…

    Thấy có người ngăn cản mình, mắt Tạ Hoàng vằn đỏ tức giận, hắn quát lớn:

    - Bỏ tay tao ra.

    - Tao không bỏ. thái Vũ đáp lại giọng lạnh lùng.

    - Có bỏ ra không?

    - Không bỏ.

    - Mày có biết tao là ai không mà dám đưa tay ra ngăn hả? Tạ Hoàng đang rất tức giận. hắn nói cứ như muốn ăn tươi nuốt sống người đối diện.
    - Tao không cần biết mày là ai nhưng mày đánh bạn tao thì tao không thể không ngăn lại.

    - Mày… đang định **** lại thì có một bàn tay đặt lên vai Tạ Hoàng và nói nhỏ:

    - Hoàng. Tha cho hai đứa đó đi, bà ấy sẽ không vui nếu cậu gây chuyện trong trường. một giọng nói bình thường nhưng lại mang một uy lực không tưởng.

    - Mặc kệ tớ. tạ Hoàng quát lại. bà ta không có nghĩa lí gì với tớ cả. cùng lắm là lại giam lỏng chứ gì!

    - Hoàng. Nghe lời tớ một lần đi. Chẳng lẽ cậu muốn mình bị rắc rối? chẳng phải cậu đã hứa với bà ấy là cậu se là một học sinh ngoan sao? Bàn tay của Trần Mạnh nắm chặt hơn vai của Tạ Hoàng. Lúc này Nhật Linh mới chú ý đến người có ten Trần Mạnh. Anh ta có một làn da rám nắng trông rất khỏe mạnh, gương mặt thanh tú nhưng lại toát ra một vẻ lạnh lùng đáng sợ, dáng người khá cao, tóc được cắt tỉa tỉ mỉ và nhuộm màu hạt dẻ. có thể nói anh ta là mẫu người lí tưởng trong lòng bao cô gái tuy nhiên vì chung nhóm với tên Tạ Hoàng nên đối với Nhật Linh, Trần Mạnh cũng là một tên khỉ đột không hơn không kém.

    Không biết là vì lời khuyên của Trần Mạnh hay là vì người được gọi là “ bà ấy” không hài lòng mà Tạ Hoàng đã nghe theo lời tên bạn. hất tay Thái Vũ ra hắn quay gót đi thẳng không quên gầm ghè với Nhật Linh:

    - Đừng vội đắc ý, rồi cô sẽ biết đụng đến tôi sẽ phải lãnh hậu quả như thế nào.

    Tạ Hoàng đi rồi, hai tên bạn của hắn cũng đi luôn. Đám fan nữ sau khi chứng kiến cảnh hai người cãi nhau cũng đã tản đi gần hết. mấy kẻ hiếu kì cũng lần lượt bỏ đi. Sân trường chỉ còn lác đác một vài người. vẫn còn bực mình về thia độ của Tạ Hoàng, Nhật Linh lầm bầm:

    - Cái gì mà đụng đến tôi? Cái gì mà lãnh hậu quả? Anh tưởng tôi sợ anh chắc. tôi đang chờ xem anh làm gì được tôi đay này.

    - Mình chỉ sợ lúc hắn làm gì thì bạn lại hối hận thôi. Hắn ta không hề đơn giản chút nào đâu. Đối đầu với hắn thì thật là ngu ngốc. nhưng mình thích sự ngu ngốc của bạn. hi hi.

    Ngước nhìn con nhóc vừa nói chuyện với mình. Nhật Linh nhận thấy con nhỏ này thật sự rất xinh đẹp và cá tính. Khi nói chuyện với Nhật Linh thì tỏ ra rất thân thiết cứ như là bạn thân vậy, đã thế trên tay còn cầm cây kẹo mút trông đến là trẻ con.

    ---------Tèn tèn tèn. Lí lich trích chéo:------

    - Tên cúng cơm: Thái Kim Chi.

    - Chiều cao: 1m65.

    - Học lớp 10a1 học viện Tinh Tú lag người đứng thứ 9 trong top 10 học sinh đứng đầu trong kì thi tuyển vừa rồi.

    - Tính tình: nhí nha nhí nhố, nghịch ngợm. đang thích thầm một người nhưng người ấy lại không hề biết đến.

    ------------tiếp tục--------

    Thấy cái con nhóc lanh chanh kia bênh cho Tạ Hoàng thì Nhật Linh rất tức giận. vậy nên Nhật Linh sẵng giọng:

    - Lại là fan cuồng của tên khỉ đột Tạ Hoàng sao? Hắn đi rồi đấy sao không đi theo luôn đi?( nhếch mép khinh thường) mình không rảnh để nói chuyện với bạn đâu. Cún! Chúng ta vào lớp thôi.

    Nói xong Nhật Linh kéo Thái Vũ vào lớp lơ luôn một cô nàng đang lơ ngơ như bò đeo nơ vì ngạc nhiên. Nhưng cô nhóc đó cũng lấy lại vẻ hoạt bát một cách nhanh chóng. Vừa chạy theo Nhật Linh vừa hua hua cây kẹo mút, Kim Chi nói:

    - Này! Bạn hiểu nhầm ý của mình rồi. thực ra mình chỉ muốn giúp bạn hiểu rõ hơn về Tạ Hoàng thôi mà. Mình chỉ có ý tốt thôi mà. Mình tuyệt đối không phải fan của Tạ Hoàng.

    - Vậy sao? Bạn tốt bụng quá nhỉ? Mình nghĩ là mình không cần.( bực mình gắt lên rồi đi tiếp).

    - Mình nghĩ là bạn nên biết vì hắn thực sự rất ghê gớm( coi như không cs chuyện gì vẫn kiên trì thuyết phục).

    - Thế theo bạn bây giờ mình phải làm sao? Chạy đến mà xin hắn tha thứ chắc? không bao giờ. Nhớ nhé, không bao giờ! Không bao giờ hiểu chưa? Bây giừ đừng có mà làm phiền mình nữa( hét lên dữ dằn như chằn tinh phun lửa, không đi nữa mà đứng lại nhìn chằm chằm vào con nhỏ đối diện).

    - Bình tĩnh nào, mình đâu có thích thú gì hắn ta, mình chỉ muốn làm đồng minh của bạn thôi mà. Bạn không nỡ từ chối một đồng minh xinh đẹp và tài năng như mình chứ?( cười tươi như hoa, chớp mắt ngây thơ như một con mèo nhỏ)

    - …

    - Ôi bạn đẹp trai này, mình rất hâm mộ hành động hồi nãy của cậu nên hãy cho mình vào nhóm của bạn nhé! Nhé! Nhé! Đã chuyển qua tấn công Thái Vũ.

    - Sao hai bạn im lặng vậy? không thích chơi với mình hả?( dáng điệu như sắp khóc tới nơi).

    - Hay là mình chấp nhận đi heo mọi. tui thấy bạn ấy náy giờ không có chút ác ý gì với mình cả. hơn nữa, các cụ ngày xưa có câu “ thêm một người bạn là bớt đi một kẻ thù mà” bạn ấy đã không ngại làm quen với tụi mình trước, nếu mình không đồng ý thì bạn ấy sẽ rất buồn đấy.

    - Bạn ấy nói đúng á, bạn đồng ý đi nhé!

    - Nhưng mà nãy giờ mình nói nặng lời với bạn như vậy, bạn không để bụng sao?( đã có chút mềm lòng, giọng nói pha chút hối lỗi).

    - Không để bụng, không để bụng. kim Chi cười tươi xua tay rối rít.

    - Vậy mình đồng ý. Mình tên là Nhật Linh còn đây là Thái Vũ.

    - Wa. Tên hai bạn đẹp thật đấy. tên mình là Thái Kim Chi. Thái Vũ này, cậu đẹp trai thật đấy, nhất định chúng ta sẽ là bạn tốt của nhau.( nhìn Thái Vũ với ánh mắt long lanh).

    - ừm. (đỏ mặt)

    - đi Vò lớp thôi nào.( chạy lại ôm lấy tay của Nhật Linh và Thái Vũ). À mà hai bạn học lớp nào?

    - Lớp 10a1 còn bạn?

    - Wa. Mình cũng học lớp 10a1. chúng ta có duyên thật đấy. mà này sao cứ xưng mình với bạn hoài vậy? không thân thiết gì hết á. Bây giờ chúng ta sẽ gọi nhau là bà với tui cho thân mật nha.

    - ừ. Đồng ý.

    - À, Kim Chi này tui muốn hỏi tại sao bà lại muốn đối địch với nhóm của Tạ Hoàng trong khi lúc nãy bạn nói nhóm của Tạ Hoàng rất ghê gớm?

    - Bởi vì nhóm của Tạ Hoàng có ba người trong khi nhóm của bạn chỉ có hai người sẽ không công bằng. thế nên mình gia nhập vào nhóm bạn để bổ sung lực lượng cùng nhau tác chiến. hì hì.

    Rầm. nhật Linh và Thái Vũ xỉu toàn tập.

    - Âý ấy, mình chỉ đùa chút xíu thôi mà.

    - Ây dà, làm mất cả hứng. Nhưng mình muốn biết thêm về nhóm của Tạ Hoàng, bạn có thể cho mình biết không? Các cụ đã có câu “ biết địch biết ta trăm trận trăm thắng mà”.

    “ không thể hai người bạn của mình biết hết sự thực về nhóm của Tạ Hoàng được. họ sẽ shock lắm”. Nghĩ vậy nên Kim Chi nói:

    - Nhóm của Tạ Hoàng dược mệnh danh là tam ác quỷ đều là con của các gia đình có thế lực lớn trong xã hội. Họ nổi tiếng không chỉ bởi vì sinh ra trong một gia đình quyền thế và giàu có mà còn vì thành tích học tập vô cùng xuất sắc…

    - Tưởng gì chứ Thái Vũ của tớ cũng thế. Vậy thì hắn chẳng có gì là đáng sợ cả.

    “ không thật sự như vậy đâu Nhật Linh à.” Kim Chi tự nhủ.

    Chap 7.

    Ba người vừa đi vừa tám cuối cùng cũng đến được lớp 10a1. thấy giáo chưa vào lớp nhưng lớp học đã đến gần như là đông đủ. Nhật Linh, Thái Vũ và Kim Chi nhanh chóng tim chỗ ngồi. sau một hồi loay hoay tìm Đông, lục Tây, ngó Nam, trông Bắc thì ba người cũng tìm được chỗ ngồi ưng ý.
    Tưởng chừng tìm chỗ ngồi là một công việc đơn giản nhưng đối với nhóm của Nhật Linh thì nó không hề đơn giản tẹo nào. Vừa bước vào lớp, Thái Vũ đã làm các nữ sinh “ đứng hình” vì vẻ đẹp trai lãng tử của mình còn Nhật Linh và Kim Chi thì làm các bạn nam sịt máu mũi hàng loạt. gương mặt đê mê không còn tỉnh táo. Cũng đúng thôi, vốn dĩ sở hữu gương mặt đẹp như thiên thần, Nhật Linh và Thái Vũ không phải sửa soạn gì cầu kì cũng làm cho fan “ chết điêu chết đứng hàng loạt”. huống hồ chi ở đây lại có thêm Kim Chi mang một vẻ đẹp tươi tắn đáng yêu, có thêm họ là lớp học thêm phần sinh động, cỏ cây thêm màu sắc.( hì hì tác giả miêu tả hơi quá đà. Thông cảm nha) vậy nên mới xảy ra một cảnh tượng có một không hai tại lớp 10a1 đó là các bạn nam đứng một hàng, các bạn nữ đứng một hàng, gương mặt hạnh phúc ngắm nhìn nhóm của Nhật Linh chon chỗ ngồi.
    Mới yên vị chưa được hai phút thì thầy giáo bước vào. Qua gương mặt kha là đẹp… lão của thầy thì Nhật Linh có thể chắc chắn một điều là thầy rất khó tính bởi vì:

    + dấu cộng thứ nhất: trán hói. Trên đầu còn vài cọng tóc thế kia chắc chắn là do thức đêm thức hôm tìm cách đối phó với lũ học trò tiểu quỷ cực kì thông minh đang theo học trường này. Trán hói theo ý nghĩa thứ hai thì rất là oanh liệt. trong bài thơ Tây Tiến của Quang Dũng có câu “ Tây tiến đoàn binh không mọc tóc, quân xanh màu lá dữ oai hùm”. Đó là ngày xưa khi các chiến sĩ ngày xưa chiến đấu ác liệt qua nên không mọc được tóc còn ngày nay có thầy chủ nhiệm gian nan chiến đấu với học sinh đến mức đầu không mọc nổi tóc. Thật tội cho thầy quá. Một tấm gương sáng chói trong sự nghiệp vì nền giáo dục của dất nước.

    + Dấu cộng thứ hai:> bên dưới cái trán hói bóng loáng là đôi mắt nghiêm nghị núp sau cặp “ *** chai” dày cộp. chắc phải 4 đọ là ít. Chắc là chuyên rình mò bắt quả tang học sinh nên mới vậy.

    + Dấu cộng thua ba: trên tay cầm chiếc thước bằng innox. Oái! Không lẽ dùng cái đó để đánh học sinh sao? Thật là đáng sợ quá. Đúng là ác quỷ hiện hình.

    Từ ba dấu cộng trên có thể nhận diện ông thầy này là “ sát thủ hai fai đeo *** chai” nổi tiềng. không xong rồi! kiểu này thì đời Nhật Linh đi tong rồi. Ôi Nhật Linh nhớ quá những trò nghich ngợm của mình, những trò nghich ngợm ấy sẽ phải ra đi mãi mãi khi Nhật Linh học ở trường này sao? Thật là buồn quá. Tuy nhiên đây không phải lúc để mà đau thương sướt mướt, phải biến đau thương thành hành động. Vậy nên, Nhật Linh đã dừng hành động thương tiếc lại và ngồi lại ngay ngắn như một học sinh gương mẫu. Đúng lúc đó ông thầy lên tiếng:

    - Chào tất cả các em. Tôi rát hân hạnh được chào đón các em, những học sinh…

    - Thưa thầy cho chúng em vào lớp.

    Đang diễn thuyết hăng say thì bị ngắt lời. Mặt “ sát thủ hai fai đeo *** chai” từ tươi rói chuyển sang tức giận. Sau khi tặng cho những kẻ đến muộn một cái nhìn không mấy thiện cảm mang thông điệp “ các cậu đã được vào sổ đen của tôi rồi đấy” thì sát thủ cất tiếng:

    - Có biết mấy giờ rồi không? Các em trễ năm phút rồi đấy. ở một ngôi trường danh giá như thế này không nên tồn tại những phần tủ không có ý thức trong học tập.

    - Chỉ có năm phút thôi. Thầy làm gì mà dữ vậy. Tên cầm đầu lên tiếng.

    Ngồi trong lớp Nhật Linh tò mò nhìn ra cửa xem đứa nào to gan lớn mật mà dám nói những lời đó với sát thủ thì đọt nhiên, cô há hốc miệng ngạc nhiên bởi vì đứng ở cửa chính là tên Tạ Hoàng và hai tên bạn của hắn. mắt vẫn dính cứng vào nhóm tam ác quỷ, Nhật Linh lấy tay khều hai đứa bạn:

    - Sao, sao hắn lại học lớp này nhỉ?

    Mãi không thấy trả lời, Nhật Linh quay qua hai đứa bạn và ngạc nhiên hơn là chúng nó cũng đang đứng hình chẳng biết trời trăng mây sao gì cả. Giơ tay cốc cho mỗi đứa một cái đau điếng vào đầu, Nhật Linh nói khẽ:

    - Lo mà nghĩ cách đi chứ, ngây ra mà nhìn vậy à?

    - Thì bây giờ nghĩ đây. Bà làm gì mà dánh tui đau vậy!!!( vừa xoa xoa cục u trên đầu, Thái Vũ và Kim Chi đồng thanh nói)

    tạm thời là đến đây, mong các bạn ủng hộ
    Nội dung được thay đổi bởi: wonder_girl9x, 31-12-2012 lúc 16:28

  4. #14
    Tham gia: 12-06-2012
    Đến từ: mặt trời
    Bài gởi: 3,084

    Mặc định

    Trích Nguyên văn bởi xiukem View Post
    Mới viết truyện mà sao ít post thế, những ngày đầu tiên viết truyện là phải post nhiều để người đọc lấy cảm hứng để đọc tiếp chứ, gần 5 ngày ùi mà không thấy chap mới đâu.hơi pùn,nhưng dù sao cũng ủng hộ bạn hết mình.Chúc fic sẽ được nhiều người đón đọc,nhớ post thường xuyên lên nhé.hiHiHi
    hic. mấy ngày nay mình vào không được nên chẳng pót được bài, bạn thông cảm nha. mình sẽ cố gắng nhiều hơn. cảm ơn vì đã ủng hộ

  5. #15
    Tham gia: 12-06-2012
    Đến từ: mặt trời
    Bài gởi: 3,084

    Mặc định

    vì tình hình là mình bữa nay học hơi nhiều + mama không cho ra quán net nên mỗi lần pót mình sẽ pót 1 đến hai chap và tình hình là chap dài. mong các bạn ủng hộ nha. không phải mình lười pót nên bỏ mặc fic đâu. iu tất cả các bạn hihi

  6. #16
    Tham gia: 15-04-2012
    Đến từ: Hình như là ở ở.....trên thiên đường phải.hehe
    Bài gởi: 384

    Mặc định

    Ủng hộ bạn nhiều.Truyện thú vị lắm.Nhớ post thường xuyên nhé.Cho xin cái
    Nội dung được thay đổi bởi: anhbeardeptrai, 08-08-2012 lúc 21:29 Lý do: vi phạm nội quy

  7. #17
    Tham gia: 15-02-2010
    Đến từ: Quy ẩn giang hồ
    Bài gởi: 25

    Mặc định

    hay mà bạn ,nhưng chữ bé quá cơ

  8. #18
    Tham gia: 12-06-2012
    Đến từ: mặt trời
    Bài gởi: 3,084

    Mặc định

    Trích Nguyên văn bởi quanghieu031 View Post
    hay mà bạn ,nhưng chữ bé quá cơ
    cảm ơn bạn nha mình sẽ cố gắng viết hay hơn hì hì

  9. #19
    Tham gia: 12-06-2012
    Đến từ: mặt trời
    Bài gởi: 3,084

    Mặc định

    Trích Nguyên văn bởi xiukem View Post
    Ủng hộ bạn nhiều.Truyện thú vị lắm.Nhớ post thường xuyên nhé.Cho xin cái temmmmmmmmmmmmmm
    cảm ơn bạn nha. mình sẽ cố gắng hì hì. à mà bạn này, bạn lấy tem làm gì vậy?( thông cảm, mình mới tham gia nên không biết hì hì) mà lúc mình pót bài xong đau thấy cái tem nào đâu

  10. #20
    Tham gia: 12-06-2012
    Đến từ: mặt trời
    Bài gởi: 3,084

    Mặc định

    Thế là tại một góc lớp có ba kẻ đang bàn mưu tính kế còn ở cửa lớp có ba kẻ đang vô cùng dửng dưng trước sự tức giận của “ sát thủ”.

    - Cậu là ai mà dám nói như thế với tôi hả?

    - Tạ Hoàng( mỉm cười đắc ý cứ như vừa tiết lộ cho cả thế giới một bí mật to lớn lắm).

    - Tạ… Tạ Hoàng. Cậu là… là con của chủ…

    - Đúng vậy.( nhếch mép khinh bỉ)

    - Cậu… cậu…

    - Vô lớp thôi.( quay sang hai đứa bạn nói)

    Thế là nhóm “ tam ác quỷ” hiên ngang vào lớp để mặc thầy “ sát thủ” vẫn đang lặp lại điệp khúc “ cậu… cậu”. vừa bước vào lớp thì nhóm của Tạ Hoàng đã gây chấn động không nhỏ. Nguyên nhân cũng chỉ vì khuôn mặt quá hoàn mĩ của họ. Đầu tiên là các bạn nữ bị shock trước cái nháy mắt của Bùi Thiết Quân mà lăn quay ra… bất tỉnh nhân sự. Tiếp theo là nộ khí phẫn nộ của các bạn nam trong lớp. Tiếp theo đó là những tiếng xì xào nho nhỏ:

    - Lạ Tạ Hoàng đấy. cậu ta cùng với Thái Vũ đứng vị trí đầu tiên trong cuộc thi tuyển sinh đấy.

    - Xem ra hắn không hề bình thường.

    - Này, nhìn hắn đẹp như vậy có khi nào hắn dùng sắc đẹp của mình quyến rũ ban giám khảo đê được đứng đầu không nhỉ?

    - Cũng có thể lắm.

    - Có lý, có lý.

    - Dù sao thì hắn cũng hống hách quá. ỷ là con ông này bà nọ mà nói với thầy giào như vậy là không được.

    - Tưởng giàu, tưởng con ông này bà nọ thì làm gì cũng được ư?

    Chẳng mấy chốc thì lời xì xào đã lan khắp cả nước. bằng một cái liếc mắt cực kì lạnh lùng có tác dụng như một làm gió lạnh lẽo, tức thì những tiếng xì xào im bặt. Bỗng nhiên Bùi Thiết Quân hét lên, giọng pha chút vui sướng:

    - Á! Con nhỏ hột mít kìa Hoàng. Nó và tên bạn ngồi kia kìa. ủa, có con nhỏ nào ngồi cạnh nó nữa kìa, mình chưa gặp lần nào nhưng mà trông cũng xinh xắn đó chứ.

    Sau tiếng thét của Bùi Thiết Quân, cả Tạ Hoàng và Bùi Thiết Quân đều đổ dồn ánh mắt về phía mà Bùi Thiết Quân chỉ. Đúng lúc đó Nhật Linh ngẩng mặt lên, hai ánh mắt chạm nhau nảy lửa. bỗng nhiên, Tạ Hoàng mỉm cười tinh quái và bước về phía Nhật Linh. Bước đến bàn bên cạnh Nhật Linh thì Tạ Hoàng dừng lại nhìn xuống chàng trai đang ngồi bên cạnh và nói:

    - Bạn này, thật ngại quá, tự nhiên mình muốn ngồi chõ này quá, bạn có thể nhường chỗ này cho mình được không?

    Tên Tạ Hoàng thật là ghê gớm. miệng thì cười vậy mà lại nói giọng như ác quỷ. Cậu bạn kia tuy sợ xanh mặt nhưng vì sự nghiệp ngồi cạnh người đẹp nên vẫn ngoan cố chống trả mặc dù rất yếu ớt, nghe cứ như tiếng muỗi vo ve:

    - Cậu… cậu có thể tìm chỗ khác được không? Chỗ này là mình … là mình đã ngồi trước mà.

    - Không được. Tạ Hoàng nói chắc nịch và với tay túm lấy cổ áo người bạn tội nghiệp và quăng xuống đất không chút do dự.

    - Ôi! Xin lỗi bạn nhé. Mình không hề cố ý( cười khả ố)

    - Này! Tên đầu bò kia, quá đáng vừa thôi nhá. Người ta không cho mà trắng trơn cướp chỗ vậy là sao? Cậu có biết nghĩ cho cảm giác của người khác không thế? Quá bức xúc, Nhật Linh như một vị thần bảo vệ công lý đập bàn lên tiếng.

    Cậu bạn bị cướp chỗ mặc dù đang ngồi dưới đất nhưng quá cảm động trước hành động “ nghĩa hiệp” của Nhật Linh nên nước mắt nước mũi tèm lem cất tiếng:

    - Cảm ơn cậu. hic hic.

    - Không cho à? Rõ ràng tôi nghe cậu ta nói là “ cậu cứ ngồi đi” cơ mà. Cô đừng có mà vu khống người trong sạch như tôi chứ. Tôi nói vậy có phải không bạn? cúi đầu xuống hỏi người bạn vừa bị mình xô lúc nãy hàm ý muốn nói “ mày mà không xác nhận thì từ nay đừng có mà tới đây học nữa”.

    - Bạn hãy cho mọi người biết sự thật đi. Đừng sợ, công lý luôn thắng yêu tà mà. Nhật Linh nở một nụ cười thật tươi với cậu bạn, và tặng cho Tạ Hoàng một cái lườm cháy mặt. cậu bạn kia rất lo sợ, mồ hôi ròng ròng chảy xuống, một bên là ác quỷ một bên là thiên thần, cậu thật không biết chọn ai cả. cả hai người đều đang chằm chằm nhìn cậu, cả lớp đang đợi câu trả lời của cậu. thời gian trôi qua thật chậm chạm, một phút dài tựa một năm. Cuối cùng thì cậu bạn cũng có quyết định riêng của mình. Ngước khuôn mặt trắng bệch vì sợ của mình lên, cậu nói:

    - Là do Tạ Hoàng, là… là do cậu đã cướp chỗ của mình khi mình chưa cho phép. Nói xong một câu nói mà cứ như dời được một quả núi đang đè nặng trên vai, cậu bạn quay qua mỉm cười với Nhật Linh sau đó… xỉu tại chỗ. Thế này mới biết câu “ yểu điệu thục nữ, quân tử hảo cầu” luôn đúng với mọi thời đại. haiz.

    Nhật Linh khi thấy cậu bạn kia xỉu thì cũng có chút lo lăng tuy nhiên cô vẫn ngẩng mặt lên nói với Tạ Hoàng giọng có chút đắc ý:

    - Thế nào? Tên hách dịch này, cậu ấy đã xác nhận rồi đó, khi cậu ấy tỉnh lại thì mau xin lỗi và trả lại chỗ ngồi đi.

    - Cô nói xong chưa? Trong giọng nói của Tạ Hoàng ẩn chừa một mối nguy hiểm khôn lường, hắn đang rất tức giận, bởi vì từ xưa đến nay, chưa có ai dám trái ý hắn cả.

    - Xong… xong rồi. thấy nộ khí ngúttrời của Tạ Hoàng Nhật Linh chọt rùng mình.

    - Vậy tôi ngồi đây thì cô có ý kiến gì không?

    - Nhưng đây là chỗ của…

    - Có ý kiến gì không?

    - Không…không. Nhật Linh tỏ ra sợ hãi.

    Nghe Nhật Linh nói vậy thì Tạ Hoàng chỉ cười nhạt rồi ngồi xuống. hai tên bạn của hắn cũng ngồi ở bên cạnh. Không khí trở nên im lìm đáng sợ. thế rồi Tạ Hoàng buông một câu chấm dứt sự im lặng đó:

    - Tưởng cô giỏi giang thế nào nhưng cuối cùng cũng chỉ được như vậy mà thôi. Hừ.

    - Cái gì? Anh tưởng anh giỏi lắm sao tên đầu bò kia? Nhật Linh quát lại ( t/g : haiz bệnh anh hùng tái phát)

    - Đầu… đầu bò? Cô ăn gì mà láo thế hả?( mặt tím bầm giận dữ).

    - Tôi nói anh đấy, làm gì được nào. Lêu lêu( hai tay chống nạnh le lưỡi) Hành động này làm hơn nửa lớp bất ngờ=>xỉu. bên cạnh, Thái Vũ và Kim Chi thầm nói “ bó tay”.

    - Cô…cô. Hai mắt Tạ Hoàng long sòng sọc, đầu xịt khói trắng như tàu hỏa sắp rời ga làm cả lớp suýt ngạt thở vì khói. Trong khi đó, Nhật Linh đứng cười hả hê. Tưởng chừng cả lớp sắp nghẹt thở dến nơi vì lượng “ khói độc” mà Tạ Hoàng “ thải ra” thì sát thủ đã bừng tỉnh cơn mê, tay hua hua cái thước hét lên rõ to:

    - Các em làm gì thế hả? đây là trường học chứ không phải cái chợ để mà các em to tiếng. các em…

    - Câm miệng đi ông già. Liên quan đến ông à? Tạ Hoàng quát lại.

    - Ông… ông già. Cậu… cậu đừng tưởng mình là con của chủ tịch thì ai cũng phải nhún nhường nhé. Phách lối vừa phải thôi. Hôm nay tôi phải cho cậu biết thế nào là lễ độ. Không những thế tôi còn thông báo cho mẹ cậu biết về hành động của cậu hôm nay nữa.

    - Tôi mà phải sợ ông sao? Cứ nói thoải mái với bà ta đi cái đồ lẻo mép.

    - Lẻo mép??? Ôi cái thằng đầu bò này, thật là hết thuốc chữa mà. Mày càng ngày càng láo. Này thì lẻo mép này.
    Nội dung được thay đổi bởi: wonder_girl9x, 31-12-2012 lúc 16:31

Các bài viết khác cùng chuyên mục


Trang 2/105 đầuđầu 1231252102 ... cuốicuối

Quyền Hạn Của Bạn

  • Bạn không có quyền tạo chủ đề mới
  • Bạn không có quyền trả lời bài viết
  • Bạn không có quyền gửi file đính kèm
  • Bạn không có quyền chỉnh sửa bài viết
  •  

Múi giờ GMT +8. Hiện tại là 15:47.

Powered by: vBulletin. Copyright ©2000-2013, Jelsoft Enterprises Ltd.

Bạn muốn quảng cáo - Đặt Zing Forum làm trang chủ

Copyright © Zing
Đơn vị chủ quản: VNG Corporation
Giấy phép MXH số 09-GXN-TTDT.