











Xem Kết Quả Phiếu: Bạn có thấy thik truyện nj` ko?
- Số người bỏ phiếu
- 161. Bạn không thể tham gia bình chọn này
kết quả từ 21 tới 30 trên 132
-
02-01-2010, 19:13 #21
Chương 5
Chiến đấu ở đây và ở đó
***********
[Lời kể của Sakura]
Li đã hôn tôi…
Một nụ hôn thực sự.
Không thể thở được nên tôi chầm chậm đẩy Li ra, mắt chúng tôi gặp nhau. Tôi thở hổn hển nhưng Li chỉ nhìn tôi
Một khoảng im lặng không dễ chịu chút nào.
Tomoyo chắc hẳn phải biết điều này và dẫn chen vào, "Vậy là hoàng tử và công chúa đã thú nhận tình yêu của họ…và họ cùng tin vào một kết thúc có hậu…"
Tôi tiếp tục nhìn Li cho đến khi cảnh diễn kết thúc. Cậu ta không nhìn lại tôi.
Nhưng tôi không định để chuyện này phá hỏng vở kịch; và hình như Li cũng vậy.
Khoảng 10 phút sau, vở kịch đã đi đến những cảnh cuối.
Ở cảnh cuối cùng, hoàng tử Kaito bị thương nặng, chàng ngã vào vòng tay của Ayumi.
Ayumi khóc than trong lúc Kaito dần lịm đi. Chàng nói rằng chàng yêu nàng và vì quá đau khổ, Ayumi đã tự vẫn bằng một con dao.
"Vậy là lời nguyền được tháo bỏ khỏi công chúa." (Lời tác giả: Nghe như chuyện Romeo và Juliet ấy nhỉ)
Tấm màn hạ xuống và khán giả vừa vỗ tay vừa bật khóc
"Wow, các cậu thật sự đã tạo nên một câu chuyện buồn đấy," Rika nói, lau nước mắt và quay sang
Tomoyo, người đang mỉm cười. "Các cậu làm tốt lắm."
"Cảm ơn…" Tôi mỉm cười. Tôi quay sang Li, nhưng cậu ta đã đi ra ngoài sân khấu
"Li?" Tôi thì thầm
Tomoyo bước đến cạnh tôi, khuôn mặt đầy lo lắng. "Tớ biết ‘phần đó’ không có trong kịch bản…" cô bạn nói. "Tớ nghĩ cậu cần nói chuyện với cậu ấy"
"Phải," Tôi nói và đi theo cậu ta.
Tôi thấy cậu ta đang ngồi ở bậc thang lên sân khấu, hút thuốc.
"Li…" Tôi nói, đi về phía cậu ta.
Cậu ta thoáng nhìn tôi, nhưng vội ngó đi chỗ khác.
"Cô muốn gì?" Cậu ta hỏi.
"Li… tại sao cậu làm thế?" Tôi hỏi.
"Làm gì?" Cậu ta hỏi.
"Tại sao cậu hôn tôi?" Tôi bắt đầu thấy hơi bực mình vì mất kiên nhẫn.
"Tôi muốn vở kịch đạt hiệu quả cao hơn…chứ còn gì nữa?" Cậu ta nói, quẳng điếu thuốc xuống mặt sàn.
"Nhưng…" Tôi ấp úng.
"Nghe này," Cậu ta nói, dẫm chân lên điếu thuốc, quay lại đối mặt với tôi.
"Đừng chỉ vì cái hôn đó mà nghĩ rằng tôi thích cô," Cậu ta nói. "Cô biết tôi thích ai… và đó không phải là cô, đúng không? Vì thế làm ơn để tôi yên, được chứ?"
Cậu ta quay vào bên trong còn tôi đứng chết lặng.
Tên đó là loại người gì vậy chứ?
Một kẻ như thế thường xuyên loanh quanh bên cạnh cây anh đào ư? Giờ lại đột ngột hôn tôi… hắn bị làm sao vậy…
Hmm…
**************
[Lời kể của Syaoran]
Ngày hôm sau, khi tôi trở về nhà cùng Kinomoto (tôi lại phải đón con bé sau giờ học), mẹ tôi đã đợi sẵn
ở phòng khách. Trông mặt bà không vui vẻ gì.
"Nhìn cái này xem," Bà nói, ném bảng thông báo điểm cho tôi.
Shit…
"Con lại bị điểm D môn tiếng Nhật" Bà nói. "Con sẽ nói gì đây?"
"…"
"A…" Kinomoto đọc bảng điểm. "Đây là..."
"Syaoran, có vẻ như con không cho mẹ lựa chọn nào nữa rồi," Yelan nói. "Mẹ sẽ lấy lại toàn bộ thẻ tín dụng của con, và con bị cấm ra khỏi nhà một tháng…mẹ không muốn nhìn thấy bất cứ hóa đơn thanh toán nào nữa…không thì con sẽ bị nhốt trong nhà một năm."
"CÁI GÌ?" Tôi gào lên. "KHÔNG PHẢI LỖI CỦA CON!"
"Cứ theo điểm kiểm tra của con thì đúng thế đấy," Yelan nạt.
"Thưa cô, Yelan-san!" Kinomoto cắt ngang. "Nếu… nếu Li đạt được điểm B tổng kết các môn… cô sẽ tha
cho cậu ấy chứ?"
Tôi ngó Kinomoto chằm chằm.
"…"
Kinomoto nhìn tôi van vỉ. "Làm õn đi… Li," con bé thì thầm.
Chết tiệt.
"Con… hứa sẽ đạt ít nhất là điểm B tổng kết học kì này," Tôi nói.
Yelan trầm ngâm một lúc.
"Ðược…" bà nói. "Nếu con thực sự đạt được điểm B…mẹ sẽ dỡ bỏ mọi sự trừng phạt."
Tôi quay lại nhìn Kinomoto.
"Cảm ơn cô, Yelan-san!" Kinomoto nói. "Cháu sẽ cố gắng hết sức để giúp cậu ấy!"
"Okay Sakura-chan… hãy cố lên nhé," Yelan nói.
"Okay, đi nào Li," Kinomoto nói và bước lên cầu thang. Tôi chậm chạp bước theo nó.
"Con thật may mắn," Yelan nói với theo. "Cô bé lúc nào cũng lo cho con."
"Tôi cóc cần sự chăm sóc ngu ngốc của cô," Tôi lẩm bẩm.
OOOOOOOOOOOOOOOOOOOOOOOOOOOOOOOOOOOOOOOOOOOOOOOOO
"Đây," Kinomoto nói, xếp chồng lên một đống 6 cuốn sách. "Cậu sẽ cần rất nhiều thứ đấy."
"Tại sao cô giúp tôi?" Tôi hỏi.
"Bởi vì," Kinomoto nói. "Tôi muốn giúp, thế thôi."
"Vậy cô không… ơ… cô không bận tâm về cái hôn đó nữa chứ?" Tôi nói. "Ý tôi là, cả hai chúng ta đều
biết đó chỉ là đóng kịch, tôi nói điều này vì đó là nụ hôn đầu của cô…"
"Ai bảo cậu đó là nụ hôn đầu của tôi?" con bé hỏi. Tôi dừng lại.
"…"
Con bé bật cười.
"Cậu nói đúng, chẳng có gì to tát hết…" con bé nói rồi im lặng một chút để suy nghĩ
"Nhưng kể cũng vui thật," nó khẽ mỉm cười. "Giờ thì…"
Chúng tôi không nói gì trong lúc nó sắp xếp sách vở.
"Này…" Tôi nói. Con bé ngẩng lên. "Gì cơ?" nó hỏi.
Những từ ngữ khiến tôi muốn tắc thở, nhưng cái quái gì thế này, tôi sẽ chết mất nếu không nói ra.
"Cảm ơn…" Tôi nói khổ sở, nhìn xuống đất. Con bé mỉm cười. "Không có gì," nó nói. "Chỉ cần cố gắng đối xử tốt hơn với tôi thôi."
Gì chứ…
"Này, chúng ta là bạn mà," nó nói.
"Chúng ta?"
OOOOOOOOOOOOOOOOOOOOOOOOOOOOOOOOOOOOOOOOOOOOOOOOO
Tôi nghe tiếng bụng con bé réo
"Ahaha… xấu hổ quá," con bé cười ngượng.
"Trước khi tới đây cô đã ăn gì chưa?" Tôi hỏi.
"À…tôi không có thời gian để ăn trưa ở trường," Nó trả lời.
"Tốt thôi, ra ngoài ăn cái gì đó nào," Tôi nói, cầm chìa khóa lên.
Kinomoto ngó tôi ngạc nhiên.
"Chỉ như là BẠN BÈ thôi mà," Tôi càu nhàu. Con bé mỉm cười.
Mẹ tôi lại đi vắng, nên chúng tôi chỉ cần lấy moto và đi đến một cửa hàng bán đồ ăn nhanh ở gần nhà.
"Tôi sẽ đi lấy thứ gì đó…chờ đấy," Tôi nói, đỗ xe moto và đi vào trong cửa hàng, còn Kinomoto ngồi đợi ở
một cái bàn.
Tôi gọi vài món và chúng tôi ăn trong im lặng.
Tôi liếc sang trái, trông thấy vài đứa bạn của Meiling lườm nguýt Kinomoto bằng ánh mắt kinh tởm.
Tôi phớt lờ chúng.
"Ừm…này…" Kinomoto nói, mân mê cái ống hút.
"Sao?" Tôi hỏi, hớp một ngụm coke.
"Ống hút được phát minh ra cũng có lí do cả đấy," Kinomoto nói.
"Vớ vẩn," Tôi hờ hững.
"Tôi sẽ đi lấy thêm giấy ăn…" Kinomoto nói khi bị sánh coke ra váy.
"Không, để tôi…dù sao tôi cũng ăn xong rồi…" Tôi đứng dậy rồi vào bên trong quầy và hỏi xin thêm giấy
ăn.
Ngó ra ngoài tôi thấy vài gã tiến về phía Kinomoto.
"Này bé, đi chơi với bọn anh không?" Tôi nghe một gã hỏi.
Cô ta sẽ tự lo được thôi…
"Không…Tôi đang đợi…" Kinomoto nói
Một gã nắm lấy cổ tay con bé. "Thôi nào, cô em…em đang đợi ai thế?" gã hỏi.
"B-bạn trai tôi!" Con bé trả lời.
Tôi sém ngã lăn ra đất.
CÔ TA NGHĨ CÔ TA ĐANG LÀM CÁI QUÁI GÌ VẬY?
"Và nếu anh ấy bắt gặp mấy người, anh ấy sẽ cho mấy người biết tay!" Con bé nói tiếp.
Chết tiệt thật.
Đủ rồi… cô ta đi quá xa rồi đấy.
*********
-
03-01-2010, 17:15 #22
Lời kể của Sakura]
Li, cậu ở đâu?
"À phải, thế con lừa mà em gọi là bạn trai đang ở đâu hử?" gã đàn ông hỏi.
"Im đi!" Tôi tát cho gã một cái vào mặt, gã mất đà và ngã chồng kềnh ra đất.
"Whoa!" ai đó đằng sau thốt lên.
Gã đàn ông chùi máu trên miệng. "Con nhãi khốn kiếp, tao sẽ dạy cho mày cách tôn trọng tao!".
Những thằng khác túm lấy tôi.
"Buông ra!" Tôi kêu lên, cắn tay một gã đang giữ mình. Chết đi…
"ARGH!" gã đó kêu.
"CỨU VỚI!" Tôi hét.
"Này!" ai đó nói. Tôi quay lại và trông thấy Li – vẫn đang cầm trên tay chỗ giấy
ăn.
"Bỏ cô ấy ra," Cậu ta nói.
"Mày là bạn trai của nó hả?" Một gã hỏi.
"Mày nói cái gì vậy?" Li hỏi lại.
"Syaoran!" Tôi gọi bằng giọng tha thiết nhất.
Li trợn mắt nhìn tôi.
Sao chứ…?
"Trả lời tao!" Một gã nói.
Li im lặng.
"Chắc vậy…" Rốt cuộc cậu ta lầm bầm.
"Tới đây nào thằng chó!" Gã bị tôi tát lên tiếng. "Cho tao xem mày có thể làm
gì —"
Li thoi một quả vào giữa mặt gã đó, hắn ngã lăn ra, miệng chảy máu toe toét.
"Thằng khốn!" Gã khác gào lên. "Tao sẽ —"
Li hất thẳng cốc coke vào mặt thằng này.
"Mắt tao!" Gã này hú lên, chạy ra ngoài.
"Chúng mày cần được giúp để ngậm hết mồm lại," Li làu bàu.
Cậu ta cầm chỗ thức ăn chúng tôi đang ăn dở và quăng nó vào mặt một gã khác "Lũ heo nên ăn đồ ăn của con người và để cho họ yên," cậu ta nói. "Mẹ chúng mày không dạy chúng mày như thế à?"
"Thằng lỏi chết tiệt!" Một gã ****.
Nhưng rồi tên đã bị tôi tát đột ngột chộp lấy tôi. Hắn dí một con dao lên cổ tôi. "Đứng yên, nếu không tao giết nó!" hắn nói.
Li sững lại.
"Bỏ ra!" Tôi kêu.
Li chỉ biết đứng như trời trồng, và thế là những thằng khác bắt đầu xông vào cậu ta. Chủ cửa hàng vội nhấc điện thoại gọi cảnh sát. Mọi người toán loạn tránh xa khỏi chỗ hỗn độn.
"Hahaha!". Gã đàn ông cười lớn. "Yếu lòng khi con người yêu quí báu của mày sắp chết hả!"
Li chỉ đứng đó, tới khi không chịu được và ngã lăn ra đất.
Tại sao cậu ta chỉ đứng một chỗ như thế…?
"Syaoran!" Tôi gào.
"Sa… Sakura…" Li gọi.
Sa… kura…
Cậu ấy đã gọi tôi… bằng tên tôi…
NHƯNG AI THÈM QUAN TÂM CHỨ!
Tôi quay lại với kẻ đang giữ mình. "Đồ khốn!" Tôi húc đầu mình lên cằm hắn.
"ARRGHH!". Hắn thét lên đau đớn, tôi giật lấy con dao trong tay hắn.
Tôi lại tát thêm một cái nữa vào mặt hắn, hắn lại ngã ngửa ra
"Whoa, phụ nữ nổi giận!" ai đó thốt lên.
PHẢI! TÔI ĐANG ĐIÊN LÊN ĐÂY!
"Tránh ra nếu không muốn bị tao đâm!" Tôi nạt, những thằng khác vội lùi lại.
Chúng đỡ tên bị ngã dậy và vội chuồn đi.
Tôi chạy tới chỗ Li .
"Cậu không sao chứ?" Tôi hỏi.
"Ừ… tôi không sao…" cậu ta nói, nặng nhọc đi ra chỗ chiếc xe. Cậu ta nổ máy xe và tôi ôm chặt cậu ta từ phía sau.
"Tôi xin lỗi," Tôi nói. Cậu ta đã bị thương nặng vì tôi…
"Không…không sao mà…" Cậu ta nói. Im lặng một lúc. "Nhưng đừng gọi tôi
là ‘Syaoran’ thêm lần nào nữa…" cậu ta nói thêm.
"Hả…? Tại sao?" Tại sao. Chính cậu ta cũng đã gọi tôi là ‘Sakura’…
"Đừng gọi nữa, thế thôi," Cậu ta nói.
Chúng tôi chầm chậm lái về nhà.
May mà mẹ cậu ta vẫn chưa về tới nơi. Nếu về đến rồi, bà hẳn sẽ hỏi tại sao
Syaoran bị thương và tôi ghét phải nói dối bà…
Li nằm nghỉ trên giường trong lúc tôi lục tìm hộp cứu thương của cậu ta.
Tôi ngồi xuống cạnh cậu ta, cậu ta mệt mỏi mở mắt ra nhìn tôi.
Tôi đổ cồn ra một miếng vải. "Tôi xin lỗi…vì…" Tôi ấp úng.
"Thôi, cô đã xin lỗi rồi," Cậu ta bực bội.
"Ừ…phải…" Tôi nói.
Tôi giúp cậu ta cởi áo sơ mi và nhìn thấy… whoa, cậu ta có nhiều cơ bắp thật…
Tôi chớp mắt và lắc đầu lia lịa
ĐỪNG THẾ CHỨ, ĐỒ NGU!
"Gì vậy?" Li hỏi.
"Không có gì!" Tôi vội nói, chấm miếng vải lên vùng bụng cậu ta, nơi có vài vết
thương.
"Agh…" Li cựa quậy.
"Xin lỗi… cồn xót lắm…" Tôi nói, khẽ chấm thêm ít cồn lại vào chỗ vết thương.
"Tưởng tôi không biết điều đó chắc?" Li nói.
"Ôi im miệng đi nhóc," Tôi chấm mạnh hơn.
"AH!" Li gào lên. "Đừng mạnh tay vậy chứ!"
"Này, nó sẽ không đau đến thế đâu nếu cậu chịu ngồi yên!" Tôi bảo.
"Cô mới là người làm mạnh tay chứ!" Li cãi.
"Đó là vì cậu cứ la hét và cựa quậy liên tục!" Tôi quát.
"Tôi sẽ không làm thế nếu cô ngừng hành hạ tôi!" Li hét.
"Cậu chính là người bắt đầu kêu ca trước!" Tôi hét lại.
Miếng vải chạm vào vết thương nặng nhất của cậu ta.
"CHẾT TIỆT! ĐAU!" Li gào lên, ngã ngửa ra giường.
"Á!" Tôi bị mất cân bằng nên ngã theo.
"Ơ…" Tôi nói
Tôi nằm đè lên cậu ta và gần đến nỗi mũi hai đứa gần chạm nhau
Chúng tôi ngây ra nhìn nhau một cách ngu ngốc.
Cuối cùng tôi cũng tìm lại được giọng nói của mình.
"Xin lỗi," Tôi nói, vội vàng ngồi dậy.
"Không sao…" Li nói.
"…"
"…"
"Để tôi…" Tôi nói và cẩn thận chấm cồn lên những vết thương trên mặt cậu ta.
Cậu ta rùng mình vì đau nhưng không nói gì.
Chuyện này…khiến tôi nhớ lại nụ hôn đó… tôi cố gắng gạt nó ra khỏi đầu…
Dù sao nó cũng không phải là thật.
"Còn đau không?" Tôi hỏi nhỏ.
"Không…" Cậu ta lí nhí. "Không đau nữa."
"Đây…" Tôi nói, thổi nhẹ vào vết thương của cậu ta. Cậu ta ngó tôi trân trân.
"Đó," Tôi băng nốt mấy vết thương lại.
"Cảm ơn…" Li mệt mỏi nói.
"Rồi… giờ đến lúc học…" Tôi lục tìm trong túi xách.
Li thở dài. "Cô muốn tôi chết…"
"Không đau, không đau," Tôi vỗ lên bìa quyển tiếng Anh.
"Nói cái gì ngu ngốc," Li khịt mũi.
HẾT PHẦN 1 CHƯƠNG 5
OOOOOOOOOOOOOOOOOOOOOOOOOOOOOOOOOOOOOOOOOOOOOOOOO __________________
-
04-01-2010, 21:33 #23
hay post tip nha ban dung bo giua chung nhoa thnk nhiu
-
05-01-2010, 18:33 #24
"Sakura-chan… vết thương đó…" Tomoyo nói. "Chuyện gì thế?"
"À, tớ…ơ…!" Tôi nói. "Tớ bị vướng vào một trận ẩu đả…"
"Ôi, cậu không bị sao chứ, Sakura-chan?" Rika hỏi.
"Với ai?" Chiharu hỏi.
"Vài gã du côn…" Tôi nói.
"Whoa, cậu đã hạ tất cả bọn chúng hả?" Naoko hỏi.
"Không… Li đã bảo vệ tớ," Tôi thú nhận.
Tomoyo, Chiharu, Naoko, và Rika nhìn tôi chằm chằm.
"Sao?" Tôi hỏi.
"Chuyện này rất… không bình thường," Tomoyo nói. "Cậu ta thường không làm
thế… kể cả đối với bọn trẻ con."
"Whoa, thật không?" Tôi ngạc nhiên.
Họ cùng gật đầu.
OOOOOOOOOOOOOOOOOOOOOOOOOOOOOOOOOOOOOOOOOOOOOOOOO
Li lại đang ngồi cạnh cây anh đào. Tại sao cậu ta luôn ngồi ở đó? Khiến tôi
không khỏi thắc mắc…
"Này, Kinomoto,".
Tôi quay lại.
Đó là Meiling và đám bạn của cô ta. "Đi với chúng tao," cô ta nói.
"…"
Chúng tôi đi tới một góc trong sân trường. Mấy đứa bạn cô ta đột nhiên đẩy tôi
ngã xuống đất.
"Này!" Tôi nói.
Nhưng Meiling đã tiến đến tát vào mặt tôi.
"Con nhãi… mày tránh xa Li-kun của tao ra," Meiling quát. "Mày không xứng với
anh ấy!"
"Cô đang nói cái gì vậy?" Tôi phẫn nộ.
"Tao biết mày thích anh ấy!" Cô ta nói. Cô ta lại tát tôi, lần này mạnh hơn. Đám con gái lại đẩy tôi về phía cô ta.
"Anh ấy là quá nhiều đối với mày!" Cô ta nạt. "Anh ấy là của tao!"
"AI NÓI ANH ẤY THUỘC VỀ CÔ?" Tôi gào lại và đáp trả cô ta một cái tát.
Cô ta ngã ra sau.
Tôi như bị đóng băng.
Trời ơi. Tôi vừa nói gì?
"ĐỒ KHỐN!" Meiling hét lên. Mũi cô ta chảy máu. Bạn cô ta túm lấy tôi và cô ta tát tôi thêm một cái thật mạnh
Cuối cùng chúng cũng vứt tôi xuống đất.
"Li-kun sẽ cưới tao!" Cô ta nói. "Và mày đừng hòng xía mũi vào!"
"Tôi không bảo là tôi thích anh ấy!" Tôi nói.
"Dối trá!" Meiling ****. Chúng đá tới tấp lên mặt và người tôi, và tôi lịm đi vì kiệt sức.
Tôi không thích Li…
Tôi không thích Li…
Tôi không thích anh ấy…
Sakura! Sakura!
Giọng nói đó là gì…? Ai đang gọi tôi sao? Cái gì vậy?
Sakura… Sakura…
Tôi đã từng nghe thấy giọng nói đó trước đây…nhưng là ai cơ chứ? Tôi không thể nhớ ra…
Sakura… hãy hứa với anh…
Hứa ư? Hứa cái gì…?
"Sakura… Sakura…" vẫn là giọng nói ấy… lần này rõ ràng hơn.
Tôi không tài nào mở nổi mắt nhưng đã dần lấy lại cảm giác. Tôi mệt và lạnh…nhưng ai đó đang nắm
tay tôi, tôi cảm thấy thật ấm áp…
"Kinomoto…tỉnh lại đi…" Người ấy nói, vả nhẹ vào mặt tôi.
Tôi từ từ mở mắt và trông thấy…
"Li…?" Tôi thều thào. "Tại sao…tại sao cậu lại ở đây…?"
Trông cậu ta đầy lo lắng. "Cô không đến dạy học," cậu ta trả lời.
"Sao-sao cơ? Mấy giờ rồi?" Tôi yếu ớt hỏi.
"9 giờ tối," Li đáp.
"Trời…" Tôi nói.
"Nào," Li nói và quì xuống rồi đỡ tôi lên lưng cậu ta.
"Chuyện gì đã xảy ra?" Cậu ta hỏi.
"Tôi…" Tôi ấp úng. Sẽ ra sao nếu tôi nói với cậu ta Meiling đã đánh tôi? Chắc cậu ta sẽ không thèm
tin…hoặc sẽ cười nhạo tôi…
"Tôi…bị ngất…" Tôi nói dối. "Tôi hơi sốt…"
"Nói dối," Li nói, quay sang bên phải ngó lại tôi.
Tôi thở dài.
Cậu ta quay về đằng trước. "Cô không cần phải nói với tôi," Cậu ta nói.
"Ừ…" Tôi thở dài. Tôi thực sự mệt mỏi.
"Mùa xuân đến thật nhanh…" Cậu ta khẽ nói.
"Cậu thích… mùa xuân?" Tôi hỏi.
"Đúng…" Cậu ta nói. "Và không."
"…?"
"Cô ấy mất vào mùa xuân…" Li nói. "Đã bảy năm trôi qua… và tôi vẫn chưa thể vượt qua…nhưng đó là
cuộc sống."
"Sao cậu lại nói điều này với tôi…" Tôi lầm bầm.
"Không phải chúng ta là bạn sao?" Cậu ta bực dọc.
Cậu ta đi về chỗ ô tô và cẩn thận đặt tôi xuống hàng ghế trước. Sau đó cậu ta thắt dây an toàn cho tôi
rồi ngồi xuống ghế lái xe.
Cậu ta khởi động ô tô. "Meiling đã làm chuyện này, đúng không?" Cậu ta lặng lẽ hỏi.
"Ơ...sao cậu biết…?" Tôi hỏi.
"Chỉ nghi ngờ thôi," Cậu ta nói.
"Ồ…" Tôi nói.
"Cô ta đã nói gì với cô?" Cậu ta hỏi.
"Uh…không có gì nhiều…" Tôi lại nói dối. Sẽ thế nào nếu cậu ta biết tôi đã nói những gì chứ? Chắc chắn
cậu ta sẽ cười dữ hơn…
Li không nói gì thêm, chỉ lái xe trong im lặng. Cho tới khi…
Xe đỗ lại trước nhà tôi. Không có ai ở nhà, Touya đi làm rất khuya.
"Ổn chứ?" Li hỏi, mở cửa ôtô cho tôi.
"Ừm, tôi ổn," Tôi nói, lê bước vào nhà.
"Hãy nói với tôi… nếu cô gặp chuyện gì đó…" Li nói. Trông cậu ta như sắp sửa nói ra điều gì nhưng đã
kịp dừng lại.
"Cảm ơn…" Tôi nói. Tôi quay vào, định mở cửa.
"Này…" Cậu ta đột ngột gọi.
"Sao?" Tôi ngoảnh lại.
"À… không có gì," Cậu ta nói. "Hẹn gặp lại."
"O…kay…" Tôi nói, và cậu ta lái xe đi.
*******************
[Lời kể của Syaoran]
Tôi trông thấy thư thông báo điểm tổng kết học kì khi mở hòm thư. Tôi xé dấu niêm phong rồi đọc nội
dung bên trong
Tôi như muốn phát bệnh.
"Khỉ thật…" Tôi lẩm bẩm. Tôi đi vào nhà, lên cầu thang, nơi Kinomoto đang đọc sách trong phòng của tôi.
Cô ngẩng lên nhìn tôi và mỉm cười. "Sao thế?"
"Đây…" Tôi nói, quăng cái phong bì và Kinomoto chụp lấy nó.
Cô ấy đọc tờ giấy rồi mở to mắt kinh ngạc.
"Phải…" Tôi nói.
"Đây là…" Kinomoto lắp bắp
HẾT CHƯƠNG 5
-
07-01-2010, 17:33 #25
pan viet hay lam pót nhanh nua di minh rat thĩ truyen cua pan rat hay pót nhanh nhe pan
-
07-01-2010, 20:35 #26
Hey'
[quote=cobonla1236;3550932]"Sakura-chan… vết thương đó…" Tomoyo nói. "Chuyện gì thế?"
"À, tớ…ơ…!" Tôi nói. "Tớ bị vướng vào một trận ẩu đả…"
"Ôi, cậu không bị sao chứ, Sakura-chan?" Rika hỏi.
"Với ai?" Chiharu hỏi.
"Vài gã du côn…" Tôi nói.
"Whoa, cậu đã hạ tất cả bọn chúng hả?" Naoko hỏi.
"Không… Li đã bảo vệ tớ," Tôi thú nhận.
Hay thật. Nhưng ít we. Nhanh post tiếp nhá
-
08-01-2010, 06:03 #27
truyen cua pan hay lam post nhanh nhe pan rat hay tuyet
-
08-01-2010, 10:01 #28
Chương 6
Tình bạn là một điều kì diệu
***********
[Lời kể của Sakura]
Tôi ngó chăm chăm bảng điểm.
Không… tin nổi…
"Cậu…" Tôi thì thầm.
"Tất cả đều là điểm B," Li cười hí hửng.
"Cậu làm được rồi…" Tôi nói, lần tìm điểm GPA. Chà… những 3.0…
"Phải tìm mẹ đòi lại thẻ tín dụng thôi…" Li gầm gừ.
Tôi bật cười. "Chắc cậu không cần tôi nữa há," Tôi nói.
Li im lặng nhìn tôi.
Đó là sự thật…
Cậu ấy không cần tôi nữa…cậu ấy có thể làm tốt mà không có tôi…
"Đúng thế mà…phải không…?" Tôi nói lớn. "Cậu đang làm rất tốt…cậu không
cần tôi nữa."
"Kinomoto…" Li bối rối. "Tôi…"
Có thứ gì đó làm tôi muốn bỏ chạy.
"Thôi, tôi phải về học bài đây," Tôi vội nói, nhét sách vào túi. "Nhiều bài kiểm
tra quá."
"Này, khoan đã," Li nói. Tôi cố lờ đi.
"Hẹn gặp cậu sau!" Tôi nói, chạy xuống cầu thang.
Tôi chạy ra đường.
Trời…nhìn tôi xem…tôi thật kì cục.
CHÚA ƠI! TÔI LẠI TỰ KHIẾN MÌNH XẤU HỔ RỒI. TẠI SAO TÔI PHẢI MỞ LỚN
MIỆNG VÀ NÓI NHỮNG LỜI ẤY CƠ CHỨ?
"Dừng lại đi, Sakura," Tôi tự nhủ. "Mày hạnh phúc…không dính đến kẻ ngớ
ngẩn đó nữa…phải… mày sẽ hạnh phúc thôi."
Tôi nhắm mắt.
Có thật không…?
OOOOOOOOOOOOOOOOOOOOOOOOOOOOOOOOOOOOOOOOOOOOOOOOO
"Nè, nè Sakura-chan!" Chiharu nói. "Sắp sang tháng tư rồi đấy!"
"Ơ…" Tôi nói.
"Mai là sinh nhật cậu, đồ ngốc ạ!" Tomoyo nói. "Chúng tớ có thể tụ tập ở nhà
cậu được chứ?"
"À…được thôi…" Tôi nói.
Chà, thời gian trôi thật nhanh…tôi đã quá bận rộn với vở kịch… và nhiều chuyện
khác…đến nỗi tôi không nhận ra là sinh nhật mình…sắp tới…
"Sakura-chan, thật sự không sao chứ?" Rika hỏi, trông lo lắng.
"Không sao mà…" Tôi đáp.
"Tốt lắm! 6 giờ chiều mai chúng tớ sẽ tới!" Naoko nói và chuông vào lớp vang
lên.
"Bye, bye Sakura-chan!" Chiharu nói, họ vẫy tay chào rồi vội chạy về lớp
"Bye…?" Tôi vẫn chưa hết ngỡ ngàng.
OOOOOOOOOOOOOOOOOOOOOOOOOOOOOOOOOOOOOOOOOOOOOOOOO
Touya sặc nước quả ra bàn.
"Đồ hậu đậu, nhìn coi!" Yukito nói, kéo tôi ra khỏi chỗ nước quả.
"CÁI-CÁI GÌ? NGỦ QUA ÐÊM?" Touya nói lớn.
"Em có làm gì đâu…" Tôi thú nhận.
"Nhóc con, tưởng anh không biết à" Touya càu nhàu.
"Này…!" Tôi bực bội.
"Thôi nào Touya, con bé có phải là trẻ con nữa đâu…" Yukito nói.
Touya im lặng một lúc.
"Ðược rồi…đi mà tham dự bữa tiệc của em…" Anh nói.
"Ở nhà mình đấy," Tôi thêm vào.
Touya ngã lăn khỏi ghế. "CÁI GÌ?" Anh tôi la lên.
"Em cũng không chủ định làm chuyện này hả?" Yukito thở dài. Tôi lắc đầu.
OOOOOOOOOOOOOOOOOOOOOOOOOOOOOOOOOOOOOOOOOOOOOOOOO
Chuông cửa reo.
Tôi đặt sách xuống và chạy ra mở cửa.
"Sakura-chan!" Tomoyo nói, ôm chầm lấy tôi.
"Oái" Tôi suýt ngã.
"Ồ, nhà cậu đẹp thật đấy," Rika nói, nhìn quanh.
"Cảm ơn cậu…" Tôi nói.
"Tớ hi vọng cậu không phiền…tớ đã rủ bạn trai tớ theo," Chiharu nói.
"Xin chào," cậu con trai đứng cạnh Chiharu nói. Cậu ta có mái tóc ngắn sẫm
màu và hình như cười rất nhiều. Cậu ta bắt tay tôi. "Tên tớ là Yamazaki
Takashi," cậu nói.
"Chào cậu," Tôi mỉm cười. Chiharu cười. "Ừm… xin lỗi Sakura-chan, nhưng anh
ấy còn đem theo cả hai người bạn của anh ấy nữa," Cô bạn nói. "Cậu không thấy phiền chứ…"
"Hai người bạn…?" Tôi thắc mắc.
Một cậu bạn khác bước lên từ phía sau Takashi. Cậu ta có tóc mái khá dài và đeo kính.
"Rất vui được gặp cậu," Cậu ta nói. "Tớ là Hiragizawa Eriol."
"Ừm…" Tôi nói khi cậu ta bắt tay tôi.
"À…phải…họ cũng rủ cả cậu ấy," Tomoyo nói.
"Cậu ấy?" Tôi hỏi.
Ôi không…không lẽ là…
Tôi nhìn thấy người cuối cùng.
Là Li.
Cậu ta cũng ngó tôi chằm chằm.
Li… anh cũng đến à…?
"Khỉ gió, mình đã thấy cái nhà này quen quen mà!" cậu ta nói.
"Chà Li, cậu tới đây rồi sao?" Takashi hỏi.
"Tớ biết các cậu có quen nhau!" Chiharu nói.
"Có vẻ như cậu ta đã làm trò gian tà với Kinomoto ở đây," Eriol cười lớn.
"Ahaha…" Naoko cười.
"Trời ạ…" Rika nói.
"Ô…" Tomoyo nói.
"Li cứ đòi theo mãi vì cậu ta không muốn bị bỏ rơi," Eriol nói thêm.
"Nói cái quái gì vậy?" Li bực bội. "Mấy người ép tôi đến đây thì có!"
Họ im lặng trong vài giây. Tôi nghĩ cậu ấy nói đúng. Hừ…
"Quá muộn rồi!" Takashi đột ngột bảo, xô Li vào trong nhà.
"Cái quái gì —!" Li la lên.
"Anh trai cậu đâu," Tomoyo hỏi tôi trong lúc Takashi và Eriol vật ngửa Li ra đất.
"Hạ đo ván cậu ta đi rồi nhốt vào trong kho!" Takashi nói.
"Tớ sẽ lo đầu cậu ta…" Eriol nói, hì hục lôi kéo cánh tay Li.
"À phải… anh ấy cũng đi chơi với bạn đêm nay," Tôi trả lời, nghĩ tới Yukito, cố
gắng bỏ ngoài tai tiếng la hét của Li.
"Tớ hiểu," Rika nói, có vẻ không bận tâm gì tới trận ẩu đả.
"Okay!" Chiharu nói. "Cùng đi xem phim nào!"
"Sao…?" Tôi hỏi. Tại sao chúng tôi lại đi xem phim…?
"Ừ...là thế chứ sao!" Naoko nói, đẩy tôi ra ngoài.
"Buông ra!" Li gào, đẩy được Takashi và Eriol ra. Hai người này nhanh chóng lùi
lại, cười ngặt nghẽo.
Li chở tất cả chúng tôi đi bằng xe của cậu ta (dù không thích thú lắm). Tôi cứ
tưởng đây sẽ là một bữa tiệc ngủ chứ…
Sau đó chúng tôi đi tới phòng bán vé. Chiharu dừng lại.
"Tomoyo-chan, Rika-chan, Naoko-chan, và tớ phải đến chỗ này để lo vài thứ,"
Chiharu bảo. Cô bạn gật đầu với mấy người kia.
"Lo cái gì?" Tôi hỏi.
"Một công việc của trường," Chiharu đáp. "Vì thế cậu có thể xem phim cùng Li
cũng được."
"Hả?" Tôi và Li cùng hỏi.
Tất cả bọn họ đều bước ra đường. "Hẹn gặp hai cậu sau!" Rika nói.
"Tớ mua vé cho hai cậu rồi đấy, nên cứ vào xem đi nhé!" Naoko nói. "Phim đó
hay lắm!"
"Đợi đã!" Tôi nói, nhưng họ đã biến mất.
"A…" Tôi nói.
Li nhìn xuống mấy tấm vé. "Họ đang cố làm cái quỉ gì vậy?" Cậu ta hỏi.
"Tôi không biết…" Tôi nói.
"Đi thôi…" Cậu ta nói, và chúng tôi đi vào trong rạp.
"Phim gì thế?" Tôi hỏi.
"Phim kinh dị," Li nói. "Chậc… chán phải biết."
"Phim…phim gì?" Tôi thì thào.
Nỗi sợ hãi lớn nhất của tôi. Chuyện ma, phim kinh dị… TÔI GHÉT TẤT CẢ BỌN
CHÚNG!
"Sao vậy?" Li hỏi.
"Ôi… tôi ghét những thứ kinh dị," Tôi nói.
"À há, đồ con nít," Cậu ta nói.
"Tôi không phải con nít!" Tôi tức giận.
Cậu ta cười ngạo nghễ. Hừ, nụ cười ma quỉ.
"Vào xem với tôi," Cậu ta nói, nắm cổ tay tôi.
"Này! Từ từ đã!" Tôi nói khi bị lôi đi.
Cậu ta mua ít đồ ăn và giúi cho tôi một gói popcorn.
"Không…tôi không muốn xem," Tôi rên rỉ lúc cậu ta giúi tôi xuống cái ghế bên
trái cậu ta.
"Em xem cùng tôi cơ mà," Li nói. "Và nó cũng là đồ giả hết."
"Nói thì dễ lắm…" Tôi lẩm bẩm.
Màn chiếu bắt đầu bật sáng và tôi cúp mắt nhìn xuống. Có vài cặp xung quanh
đang âu yếm nhau.
"Thật là…" Tôi bực mình.
"Mọi người đều làm thế…nếu là cặp đôi," Li nói, nhìn lên màn hình.
Tôi liếc nhìn cậu ta. Liệu những gì tôi nói hôm trước…có ảnh hưởng đến cậu ta
không?
Hay cậu ta đang cố quên đi những gì tôi đã nói?
"XIN NGỒI VÀO CHỖ ĐỂ BUỔI CHIẾU ÐƯỢC BẮT ĐẦU," một giọng ai đó cất lên
và phòng chiếu trở nên tối hơn.
"Á!" Tôi kêu, làm văng popcorn tứ tung.
"Này, đừng có lãng phí tiền của tôi chứ!" Li nói, giật lại gói popcorn.
"Ôi…" Tôi rầu rĩ, cảm thấy sắp trào nước mắt vì sợ.
Bỗng dưng bàn tay phải của tôi trở nên ấm áp. Là Li đang nắm tay tôi.
"Tôi sẽ nắm chặt tay em ở những cảnh kinh dị," cậu ta nói, vẫn nhìn lên màn
hình. Điều này khiến tôi nhớ lại vở kịch, tôi chợt đỏ mặt.
"Ðược…" Tôi lí nhí. Vậy còn hơn là cứ nhìn chăm chăm vào mấy cảnh máu me
kinh khủng…
"Tôi đã nghe thấy câu cảm ơn nào chưa nhỉ?"
"Không có đâu…" Tôi nói.
"Okay, coi như em đã nói rồi," Li cười toe toét, quay lên màn hình.
Cậu ta báo trước cho tôi ở những cảnh kinh dị. Mỗi khi có nhân vật nào đó
chuẩn bị chết hoặc có con ma sắp sửa nhảy ra, cậu ta đều xiết nhẹ tay tôi.
Và tôi vội nhắm mắt vào, chỉ phải nghe thấy những tiếng la hét hay giọng cười
đáng sợ.
Nỗi sợ hãi của tôi nhờ vậy mà không còn nữa…tôi thấy vui vì Li đã làm một việc
tốt như vậy cho tôi.
Ơ… nhưng nó không có nghĩa là tôi thích xem những thứ giống thế này với cậu
ta đâu nhé. KHÔNG BAO GIỜ!
Thế rồi, lúc gần hết phim, có cảnh cô gái đi vào trong nghĩa địa.
Tôi bắt đầu nhắm tịt mắt.
"Kinomoto, lần này không có chuyện gì đâu," Li nói. "Đừng lo."
"Thật không?" Tôi hỏi.
Im một lúc. "Thật," Cậu ta trả lời.
"Okay…" Tôi lại mở mắt ra.
Một con ma đột ngột hiện ra, túm lấy cô gái, cô ta thét lên.
Nhưng tôi còn hét to gấp cô gái đó mười lần.
"Whoa…!" Li nói, đưa hai tay lên bịt tai.
Mọi người quay lại nhìn chúng tôi, nhưng tôi không quan tâm. __________________
-
08-01-2010, 17:18 #29
mình thấy cobonla lâu pót quá mình pót dùm nha!
-
08-01-2010, 18:59 #30
Hay quá típ đy chủ 2pic ơi :D


Trích Dẫn







Chia sẻ