Sách Giọt Nắng Trong Tim

THÔNG BÁO: TẠM NGỪNG HOẠT ĐỘNG KHU VỰC "ZING CHỢ"


Xem Kết Quả Phiếu: Cảm nhận của bạn sau khi đọc tác phẩm này là gì?

Số người bỏ phiếu
452. Bạn không thể tham gia bình chọn này
  • Thoải mái, thư giãn.

    250 55.31%
  • Đáng để suy ngẫm.

    48 10.62%
  • Tốt.

    97 21.46%
  • Khá

    43 9.51%
  • Quá tệ.

    14 3.10%
Trang 1/143 121151101 ... cuốicuối

kết quả từ 1 tới 10 trên 1423
  1. #1
    Tham gia: 04-05-2011
    Đến từ: Ốc đảo yên bình
    Bài gởi: 1,186

    Mặc định [Công sở nhẹ nhàng][16+] Cho em một nửa trái tim anh nhé! (CĐVB cũ)

    Tên tác phẩm: Cho em một nửa trái tim anh nhé! (Chiến đấu với Boss cũ)
    Author: Rainy.
    Category: 16+ [ Công sở nhẹ nhàng ]
    Status (on-going or finished): on-going.
    Warning: không.


    Casting:

    Trương An Hạ: là một cô gái của công việc, có một thân hình và khuôn mặt đẹp, với một trí thông minh khỏi chê. Rất bảo thủ, không thích các cải cách đi theo khuynh hướng châu Âu. Thường tìm hiểu do dự rất lâu rồi mới bắt tay vào việc. Tiền bạc rất quan trọng đối với cô vì lý do muốn đời sống được vững chắc hơn là hưởng lạc thú. Vì phải làm việc nhiều nên dễ nghi ngờ những sự thành công dễ dàng và phải đổi chủ trương: "thích thú trước việc làm." Hành động chín chắn nhưng lại phản ứng nhanh với các hành động bất bình đẳng. Và thường là người đòi hỏi các tổ chức và lãnh đạo các cuộc chống đối có trật tự và áp bức bất công. Tính tình trầm lặng, ít biểu lộ nhưng lại rất dễ hòa đồng vì khiếu nói hài hước. Là người có khuynh hướng trả thù hơn tha thứ.
    Lâm Vũ Nguyên: Boss của Trương An Hạ- CEO của công ty STC, một công ty chuyên đào tạo cho các người mẫu, ca sĩ. Tính tình lạnh lùng, quyết đoán, sáng trí hành động mau lẹ, rất quý trọng tự do cá nhân, tính tình thay đổi thất thường, lúc xuống tinh thần rất dễ trở nên cáu kỉnh. Rất cương quyết và nhiều nghị lực, ý chí. Ít khi phải ngập ngừng, đắn đo trước một vấn đề nào. Thường cảm nghĩ cũng như hành động đều là tùy hứng, có sở thích kì quặc: thích dồn An Hạ vào thế bí, là một người có nhân phẩm không chê vào đâu, rất quyến rũ người khác, tính thì vốn rất lãng mạn nhưng rất ngại biểu hiện.

    Lâm Vũ Phong: em trai của Boss, có khuôn mặt trắng trẻo như búng ra sữa, nên lúc nào cũng bị nhận nhầm là học sinh phổ thông. Cũng là cấp trên của An Hạ, yêu An Hạ nên khong ít lần đối đầu, cãi vã với ông anh của mình. Tính tình hòa đồng, rất được các nữ nhân viên ngưỡng mộ yêu mến, chu đáo và rất giỏi thương lượng. Là em cùng cha khác mẹ với Boss.


    Trịnh Ánh Nhi:[một cô gái tài giỏi, được mời đi dự hội thảo rất nhiều nước, được ấn định là hôn thê của Boss từ trước, là người cá tính, không thích sự ràng buộc, độc đoán trong công việc nhưng giàu lòng vị tha trong tình yêu. Sự xuất hiện của Ánh Nhi là một bước ngoặt cũng như là thử thách đối với An Hạ.

    “Một câu chuyện ấm áp giữa một cô gái đẹp toàn diện nhưng ngu ngốc trong tình yêu, luôn bị Boss lợi dụng để trêu đùa. Từ đó đi đến quyết định là phải trả thù Boss”


    “ Không thể để mình bị hành hạ như vậy được, Boss đại nhân đáng ghét, chờ đó tôi sẽ trả thù cho ngài coi. Trương An Hạ! Cố lên!!! Kế hoạch “Chiến đấu với Boss” bắt đầu từ đây!”

    “Một Boss tính tình thất thường, đầu óc đen tối có sở thích kì quặc là lấy việc trêu chọc An Hạ làm niềm vui mỗi khi mệt mỏi nhưng dần từ đó bắt đầu nhen nhóm lên một thứ tình cảm có thể được định nghĩa là yêu đối với An Hạ…”


    “ Một cô gái thú vị, An Hạ coi như đời này em xui khi gặp phải tôi rồi
    Thật thú vị! Không ngờ trêu em lại vui đến thế nhưng…cũng từ đó…
    Tôi thích em rồi An Hạ!
    Trêu em chỉ là muốn em cười, muốn nhìn thấy khuôn mặt của em lúc biến sắc nhưng…
    Xin em đừng khóc, An Hạ à!”


    CHƯƠNG 1:
    KHỞI ĐẦU CỦA MỘT CÂU CHUYỆN.

    Tháng Tám.

    Cái nắng gay gắt như đổ lửa chiếu xuống thành phố, các tia nắng lăn tăn trên các cành cây, trong suốt chiếu qua các kẽ lá.

    Trên đoạn đường tấp nập, có một chàng trai đang gục bên vệ đường với bộ dạng thê thảm, mái tóc rũ xuống che đi gần hết khuôn mặt, không ai có thể thấy được biểu cảm trên khuôn mặt cậu lúc này. Dòng người lướt qua đoạn đường đó trong vội vã, có vài ánh mắt nhìn cậu bằng nhiều biểu cảm. Thương hại có, khinh miệt có nhưng chẳng ai dám đưa tay ra giúp đỡ cậu.

    An Hạ nhăn nhó bước đi trên đoạn đường, sáng giờ cô đã đi ba bốn cái công ty rồi mà không có công ty nào chịu nhận cô cả. Đáng ghét, chỉ tại cô ra trường khá sớm và không có kinh nghiệm thực tập. Lê đôi chân mỏi nhừ qua từng con phố dưới cái nắng gay gắt của tháng Tám khiến cô cảm thấy bức bối trong người. An Hạ cuốn sổ ghi chép của mình ra. Giờ chỉ còn một công ty nữa thôi- đó là TCB, công ty đó mà không nhận cô nữa thì chắc đời cô phải phụ thuộc vào bố mẹ thôi.

    An Hạ không phải là không có chỗ làm, cô đã có một chỗ làm việc tốt hơn và chẳng phải cực nhọc đi xin việc như thế. Ngay khi ra trường, bố cô đã xếp cho cô một vị trí tốt trong công ty ông nhưng vì không muốn phải phụ thuộc, dựa dẫm vào bố mẹ nên An Hạ đã từ chối và đi xin việc làm. Cứ ngỡ chỉ cần có cái bằng là sẽ tìm được một công ty nhận… nhưng sự đời có ai ngờ. Họ còn đòi thêm cả cái kinh nghiệm thực tập nữa.

    An Hạ thở dài, đưa tay quệt mồ hôi đang vương trên trán. Mắt cô đập vào một thân ảnh đang ngồi thê thảm, bê bết máu. An Hạ chạy tới hỏi:

    - Này anh! Anh không sao chứ?

    Chàng trai đó chỉ im lặng. Không phải vì cậu không muốn trả lời cô nhưng bởi vì đã quá kiệt sức cậu không thể trả lời hay làm được bất cứ hành động nào cả. An Hạ lay lay người cậu:

    - Này anh, anh ổn chứ?

    Cậu ngẩng mặt lên một cách khó khăn. Khuôn mặt bị đánh đến bầm dập, máu theo những kẽ hở mà chảy tuôn ra. An Hạ có chút hốt hoảng rồi nói:

    - Anh ngồi đây…tôi sẽ đi mua thuốc về sơ cứu.

    Nói rồi cô chạy vội đi không để cậu kịp mở miệng nói là không cần. Nhưng một cử động nhỏ cũng khiến khóe môi cậu đau nhức và bật máu, tứ chi như muốn nhũn ra thành những bộ phận độc lập. Cậu buông xuôi, mặc kệ.

    Một lúc sau, An Hạ trở lại với túi cứu thương. Đôi tay cô linh hoạt rửa vết thương trên mặt cậu. Dù đã cố thật nhẹ nhàng nhưng An Hạ vẫn thấy cậu nhăn mặt vì đau. An Hạ thổi nhẹ vào vết thương rồi nói:

    - Xin lỗi, anh chịu đau chút nhé! Tại cũng lần đầu tôi sơ cứu vết thương cho người ta.

    Giờ cậu mới có thể nhìn rõ cô gái đang đối diện với cậu. Cô có một khuôn mặt nhỏ nhắn, non nớt như chưa một lần lăn xả dưới đời. Kiêu sa, mỏng manh là cụm từ chung mà cậu có thể thốt lên khi nhìn cô gái này. Đôi mắt cô to tròn, ánh lên một niềm tin như không bao giờ tắt. Đôi mắt to tròn đó khiến cậu như tìm được một chút niềm tin nhỏ bé.

    Sơ cứu xong, An Hạ lại nhìn cậu rồi nói:

    - Xong rồi! Nhưng anh như thế này thì có thể về nhà được không?

    Cậu mấp máy môi định bảo là không sao nhưng mỗi cử động nhỏ đều khiến khóe miệng đau rát, cậu bèn lắc đầu thay cho lời nói.

    - Không được! Để tôi giúp anh về nhà, dù gì tôi cũng đi sáng giờ rồi, chẳng công ty nào chịu nhận. Thôi, quên đi! Nhà anh ở đâu, tôi đưa anh về?

    Cậu vẫn lắc đầu không nói, cả người cậu giờ đây chỉ còn mỗi cảm giác rã rời. An Hạ nhìn cậu một lúc rồi nói tiếp:

    - Tôi đành đắc tội vậy.

    Cô đưa tay vào túi quần cậu để tìm kiếm thứ gì đó. Cậu nhìn cô bằng ánh mắt ngạc nhiên.

    Giúp cậu rồi lại tìm gì trong túi cậu?

    Chẳng lẽ cô gái này định ăn cướp à?! Có loại ăn cướp nào mà vừa đánh vừa xoa như thế này không?

    - A, tìm ra rồi! – An Hạ reo lên khi tìm ra thứ cần tìm.

    Cô lôi ra, đó là điện thoại di động của cậu. An Hạ tìm trong danh sách, cô không biết nên gọi cho ai để thông báo tình trạng của anh chàng này. Cô đành chọn một số mới được liên lạc gần đây nhất và gọi. Không để đầu dây bên kia kịp lên tiếng, An Hạ đã tuôn ra một tràng dài:

    - Xin lỗi, tôi là người qua đường thấy anh này đang bị thương. Làm phiền hãy đến đường X để đón anh này nha.

    Rồi cô dập máy, bỏ lại điện thoại vào túi áo cậu, cô ngồi xuống bên cạnh cậu, tay xoa xoa bàn chân của mình, cô than thở:

    - Híc, đau chân quá đi! Đi bộ sáng đến giờ. Thật là, sao chẳng công ty nào chịu nhận mình chứ? Chẳng lẽ cả đời này phải dựa dẫm vào bố mẹ sao?

    An Hạ thở dài, cô nhìn đi nhìn lại hồ sơ xin việc trên tay, thầm tặc lưỡi.

    Một chiếc xe BMW màu đen sang trong đỗ phịch trước mặt cô và cậu. An Hạ ngước nhìn lên, từ trong xe một người con trai với dáng vẻ cao ráo, khuôn mặt tuấn tú nhưng cũng vô cùng chững chạc. Khuôn mặt anh không một chút biểu cảm, anh mang dáng vẻ của một người đàn ông thành đạt. An Hạ có chút ngẩn người khi nhìn thấy anh. Anh- cái gương mặt góc cạnh đến từng nét tưởng như người họa sĩ đã phải rất tỉ mỉ khi vẽ nên tuyệt tác này.

    Anh nhìn người con trai ngồi bên cạnh cô rồi cất tiếng, tiếng nói trầm nhẹ cũng kéo linh hồn cô về lại chính thân xác

    - Phong!

    Anh chàng tên Phong ngẩng lên nhìn người con trai đó, khóe môi vẫn cảm thấy đau nhức khiến cậu chẳng muốn cử động môi thêm lần nào nữa. An Hạ thấy mình không còn việc ở đây nữa. Cô đứng dậy xem đồng hồ rồi cười nói:

    - Nếu người thân của anh đã đến thì tôi đi đây. Tôi còn phải đi xin việc nữa. Tạm biệt!

    Rồi cô chạy biến đi, mất hút trong biển người mênh mông.


    o0o

    Tại phòng phỏng vấn.

    An Hạ nhăn nhó ngồi hí hoáy viết lại hồ sơ xin việc. Chỉ tại cô lơ đãng nên để quên mất cái hồ sơ xin việc trên đường. Giờ đành phải viết lại. Ngày gì mà sao xui xẻo đến thế chứ? An Hạ bực bội, trút giận lên cây bút. Viết xong, cô mới ngẩng lên nhìn xung quanh. An Hạ ngồi thẳng lưng, mồ hôi nhỏ giọt xuống cô đau khổ cầm số báo danh trên tay An Hạ bấu chặt lại, từng người lần lượt ra vào. Có người đầy tự tin, vui vẻ còn có người thì ủ rũ, buồn bã. An Hạ thở dài, cô không biết số phận mình sẽ trôi về đâu đây. An Hạ lóng ngóng xem đồng hồ rồi lại nhìn người ra vào, cả không gian tràn ngập sự im lặng đến nỗi An Hạ có thể nghe thấy nhịp tim đập của mình.

    Số 56, Trương An Hạ.

    Nghe đến tên mình, An Hạ vụt dậy, bước chân cứ loạn lên hết chưa bao giờ cô rơi vào tình trạng này. Bước vào phòng,bên trong là ba người đang ngồi phía trước, gồm có hai nam và một nữ, trong đó có một người nam còn khá trẻ, nhìn rất nhã nhặn, hiền hòa và rất đẹp trai, còn hai người còn lại trông có vẻ cũng đã ngoài ba mươi, người nam trông cũng rất hiền , nhưng người nữ lại nhìn rất nghiêm túc, có chút làm cho người ta thấy chột dạ. Người phụ nữ lên tiếng hỏi:

    - Cô là Trương An Hạ?

    - Vâng!

    Người phụ nữ mỉm cười, nụ cười làm cho bà hiền hòa trái ngược với vẻ nghiêm túc ban nãy, người phụ nữ nói với một thanh âm nhỏ nhẹ, dễ nghe:

    - Chúng ta bắt đầu phỏng vấn! Đầu tiên tôi muốn hỏi tại sao cô lại chọn TCB để làm việc?

    An Hạ mỉm cười, trả lời sau ít phút đắn đo suy nghĩ:

    - Ai cũng biết TCB là một tập đoàn lớn mạnh vào đây làm là việc không dễ, nhưng một khi được vào làm thì có thể có kinh nghiệm tốt hơn, tiền lương có thể làm cho cuộc sống trở nên rộng rãi, thoải mái hơn. Nơi đây cũng khiến tôi được tiếp xúc nhiều hơn và có thể nâng cao kinh nghiệm của mình, cũng vì tôi cũng muốn hiểu rõ hơn về giới showbiz, muốn cho các ngôi sao có thể gần với fan của mình hơn tạo cho họ sự nổi tiếng vào tỏa sáng hơn nữa.Với lại, tôi ra trường sớm hai năm và cũng không có kinh nghiệm thực tập.

    Ba người đều ngạc nhiên với cách trả lời đầy thẳng thắn, không chút ngượng ngạo của An Hạ, người phụ nữ mỉm cười và nói:

    - Tốt lắm!

    Tiếp theo người con trai trẻ tiếp tục hỏi cô:

    - Tôi hỏi em? Em nói em không có kinh nghiệm thực tập vậy em nghĩ chúng tôi có nhận em không?

    An Hạ cười một nụ cười tươi làm say đắm lòng người, cô nói nhỏ nhẹ nhưng trong đó chứa đầy vẻ tự tin:


    - Tôi không biết bên công ty có nhận hay không? Tuy tôi chưa có kinh nghiệm thực tập nhưng với trình độ của tôi thì tôi tin chắc tôi có thể được nhận vào công ty

    - Cảm ơn em!

    Cuối cùng là người đàn ông trung niên hỏi:

    - Được! Vậy nếu cô được nhận vào làm thì cô sẽ muốn mình ở bộ phận nào?

    - Đó là tùy quý công ty!

    - Tôi có thể hỏi cô về một vài chuyện riêng tư?

    An Hạ kiên quyết lắc đầu, giọng đanh lại:

    - Tôi không có nghĩa vụ để trả lời và tôi cũng không thích ai hỏi về vấn đề riêng tư, và tôi nghĩ chuyện đó thì chắc không liên quan đến công việc.

    Người phụ nữ mỉm cười, lòng thầm thán phục sự thẳng thắn của An Hạ, người phụ nữ dịu dàng nói:

    - Được rồi! Cảm ơn em! Có gì chúng tôi sẽ liên lạc với em sau.

    An Hạ bước ra khỏi phòng, bao nhiêu cảm xúc lo sợ được dồn nén chợt ùa về, tự nhiên cô lại muốn khóc mà nước mắt lại không thể rơi được.

    An Hạ lại thở dài rồi bước ra khỏi tòa nhà.

    An Hạ lững thững bước đi trên phố, lòng ngập tràn lo âu, cô không biết mình có được nhận không? Cô chỉ sợ mình trả lời quá thẳng thắn họ lại không thích. Sao lúc đó cô ngốc thế nhỉ? Giờ hối hận cũng đâu kịp nữa…đây là cơ hội cuối cùng của cô rồi.
    Nội dung được thay đổi bởi: heochandoi_matkumgiac, 10-05-2013 lúc 23:35 Lý do: Theo yêu cầu của chủ topic

  2. Các bài viết khác cùng chuyên mục

  3. #2
    Tham gia: 14-02-2012
    Đến từ: Thành phố biển
    Bài gởi: 3,134

    Mặc định

    Hôm trước bị post được mấy chap rồi mà! sao hôm nay post lại từ đầu

  4. #3
    Tham gia: 25-02-2010
    Đến từ: CĐ Huế mộng mơ (khà khà)
    Bài gởi: 893

    Mặc định

    Trong có vẻ hấp dẫn :D.. Mong chương mới của bạn nhé

  5. #4
    Tham gia: 04-05-2011
    Đến từ: Ốc đảo yên bình
    Bài gởi: 1,186

    Mặc định

    Trích Nguyên văn bởi linh90tran View Post
    Hôm trước bị post được mấy chap rồi mà! sao hôm nay post lại từ đầu
    Vì có một số chỗ cần phải edit lại nên ta đã nhờ mod del hộ rồi sửa chửa, giờ thì ta đã thấy ổn hơn nên mới post lại. Cảm ơn đã theo dõi truyeenjc của ta.

  6. #5
    Tham gia: 10-02-2012
    Bài gởi: 67

    Mặc định

    way way vít fic mới hả ta xong fic nek chúc fic đông khách
    mà nek fic kia còn chưa đc lại ham hố
    kham nổi ko đó

  7. #6
    Tham gia: 10-02-2010
    Đến từ: DiA nGuC
    Bài gởi: 425

    Mặc định

    nghe hay do ban viet tip chap moi nhe

  8. #7
    Tham gia: 30-06-2011
    Bài gởi: 215

    Mặc định

    hay tuyệt. Mình ủng hộ bạn. Mau mau ra chap ms nha

  9. #8
    Tham gia: 04-05-2011
    Đến từ: Ốc đảo yên bình
    Bài gởi: 1,186

    Mặc định

    Trích Nguyên văn bởi namlun_matu View Post
    way way vít fic mới hả ta xong fic nek chúc fic đông khách
    mà nek fic kia còn chưa đc lại ham hố
    kham nổi ko đó
    He he, ko kham nổi cũng phải ráng mà kham cho nó hết, ham hố nó thế đấy, cảm ơn nàng đã theo dõi truyện của ta. Ta nợ nàng một nút Thanks

  10. #9
    Tham gia: 09-12-2011
    Bài gởi: 18

    Mặc định

    truyện kia của bạn là j thế cho mình biết tên đi

  11. #10
    Tham gia: 04-05-2011
    Đến từ: Ốc đảo yên bình
    Bài gởi: 1,186

    Mặc định

    CHƯƠNG 2:
    NGÀY ĐẦU TIÊN ĐI LÀM + THANG VIP = ĐỜI TÀN.

    Một tuần sau ngày phỏng vấn, cuối cùng An Hạ cũng được nhận vào ngày, cầm điện thoại trên tay cô chỉ tiếc là không hét lên cho thỏa sức thôi vì cô không ưa la hét.

    An Hạ được phân vào bộ phận Thảo luận và Giám sát, tuy không hiểu chuyên ngành mình đang làm là gì nhưng cô vẫn mong sẽ phù hợp với trình độ của mình. Đứng trước gương, An Hạ mặc một bộ đồ công sở bó sát để lộ những đường cong thật nữ tính trên cơ thể, mái tóc buông xõa dài ra, khuôn mặt được trang điểm nhẹ tựa như một tiên nữ. An Hạ tung tăng bước đi, ngày đầu tiên đi làm cô muốn mình có được ấn tượng tốt.

    Dòng người buổi sáng lướt qua tấm kính xe taxi, chiếc xe dừng lại ở tòa nhà cao có dòng chữ “TCB”, Trương An Hạ! Cố lên!!! Cô nhủ thầm trong lòng.

    Lần đầu đi làm, An Hạ tỏ vẻ thục nữ, ủy mị, đứng trước hai cái thang máy. Một cái nhìn rất đỗi bình thường còn một cái thì nhìn rất sang trọng, phía trên còn có dòng chữ: thang VIP. Cô đâu ngốc mà đi thang thường, đương nhiên là thang VIP rồi. Chui vào thang, An Hạ lẩm nhẩm một câu hát nhưng…lại gặp một người… có đánh chết thì cô cũng không quên được. Nhìn khuôn mặt người đó An Hạ nhíu mày, đây là người mà đã cứu cô và cứu chàng trai yếu đuối kia.
    - Chào em! Lại được gặp em rồi!- Anh chàng đó bắt chuyện, khuôn mặt cười tươi.
    An Hạ cúi người tỏ vẻ thùy mị rồi nhẹ nhàng đáp:
    - Chào anh ạ!
    Anh nhìn An Hạ, đôi môi lấp lánh nụ cười, anh nhìn tổng thể An Hạ, từ trên xuống dưới, quan sát An Hạ không thiếu chi tiết nào. Thấy mình bị nhìn như thế, An Hạ đỏ mặt, cô không biết cậu có ý định gì… thời gian trôi quá lâu… An Hạ kết luận đây là một kẻ biến thái chính hiệu (>.<), không thể chịu nổi, An Hạ đưa tay tát cho anh ta một cái rồi hét lên:
    - Anh nhìn gì thế hả? Đồ hạ đẳng!
    - Xin lỗi, xin lỗi. Tại tôi….- Anh gãi đầu, xin lỗi rối rít.
    - Đồ hạ đẳng!- An Hạ lẩm bẩm.
    Thang máy chợt mở cửa, An Hạ giật mình thì ra nãy giờ cô chưa cho thang máy chạy, tất cả là tại tên này. Ngày đầu tiên đi làm không được trễ, An Hạ vội bấm cửa thang máy nhưng bên ngoài lại có người chặn, một giọng nói lạnh lùng vang lên:
    - “Đồ hạ đẳng” đó là em trai tôi! Và hình như cũng là cấp trên của cô.
    Một chàng trai có phong thái của một đấng uy quyền, đôi mắt lạnh lùng nhìn cô. Nhưng…khuôn mặt này cô lại càng không quên và muốn quên cũng không thể quên, An Hạ rít lên:
    - Chính anh! Anh làm gì ở đây? Mà…
    Khỏi nói cũng biết An Hạ há hốc cỡ nào, cô hết nhìn chàng trai đã giúp mình rồi lại hết nhìn chàng trai với phong thái của một đấng quyền uy. Người này…là sếp của cô…còn người này thì cũng chắc cũng là…sếp…

    An Hạ không biết phải nói như thế nào! Lần đầu tiên mắc phải cảnh tượng này: mắc kẹt giữa hai nhân vật lớn của công ty- mà là công ty lớn nữa chứ. An Hạ toát mồ hôi hột.

    - Chào…sếp!- An Hạ cố nặn ra một nụ cười mà chẳng khác gì bắt cô khóc.
    Không đợi chàng trai kia nói, chàng trai có dáng vẻ của một đấng quyền uy đã lên tiếng. Với chất giọng lạnh băng làm An Hạ thấy mình chẳng khác gì đang ở điểm cực cuối cùng của Trái Đất:
    - Còn tôi…cũng là sếp của cô và là cấp trên của Phong.
    An Hạ nuốt nước bọt, một nhân viên mới như cô không biết đã mắc phải lỗi gì hay là hôm nay bị sao quả tạ chiếu mà lại gặp chuyện xui xẻo như vậy. Đầu tiên, là chui vào thang VIP của sếp (giờ thì cô mới biết đó là thang dành cho Boss lớn!), lại gọi em của Boss- đồng thời cũng là sếp trên của cô là “đồ hạ đẳng”, trước đó đã xúc phạm Boss là chọi giày vào đầu.

    Một tiểu nhân vật như cô sao lại phải lâm vào hoàn cảnh này chứ!
    - Chào em, anh là Lâm Vũ Phong, đây là anh trai anh là sếp của em: Lâm Vũ Nguyên.
    Lâm Vũ Phong cố bắt chuyện để tạo không khí khác, An Hạ cười xòa. Liếc mắt qua Boss lớn, anh đang trầm, âm trầm đến đáng sợ. Im lặng là dấu hiệu không tốt, An Hạ chỉ muốn nhanh chóng thoát khỏi hoàn cảnh ** le này. Trái tim bé nhỏ của cô sẽ bị Boss dập cho chết mất.

Các bài viết khác cùng chuyên mục


Trang 1/143 121151101 ... cuốicuối

Quyền Hạn Của Bạn

  • Bạn không có quyền tạo chủ đề mới
  • Bạn không có quyền trả lời bài viết
  • Bạn không có quyền gửi file đính kèm
  • Bạn không có quyền chỉnh sửa bài viết
  •  

Múi giờ GMT +8. Hiện tại là 07:52.

Powered by: vBulletin. Copyright ©2000-2013, Jelsoft Enterprises Ltd.

Bạn muốn quảng cáo - Đặt Zing Forum làm trang chủ

Copyright © Zing
Đơn vị chủ quản: VNG Corporation
Giấy phép MXH số 09-GXN-TTDT.