











kết quả từ 11 tới 20 trên 673
-
14-06-2012, 15:03 #11
Thanks hay lắm
-
14-06-2012, 16:18 #12
Phần 3: Sự trả thù ngây ngô.
T. Khanh xông lên, Tuấn Anh cản lại: -Đừng có manh động.
Ở phía trước, cô nàng vẫn điềm tĩnh đối phó với sự việc. Tiểu Anh nhìn xung quanh: “Hay quá ở đây có đá, đá to nữa chứ”. Cô nàng cầm cục đá lên, mấy tên ấy sợ quá rút súng ra, tên đại ca la lên chỉ súng vào Tiểu Anh: -Cô mà chọi, chúng tôi không khách sáo đâu, người đầu tiên là cô sau đó là 3 con bé này.
Ở phía xa, Đức Tuấn bảo: -Tuấn Anh à, trò đùa hơi lố đó, cậu đùa người hay muốn hâm dọa đây.
Tuấn Anh bình thản: -Cả 2, nhưng tụi mình cứ ăn ngon ngủ yên, có gì 10 tên ngốc đó chịu mà, cầm súng vậy thôi bọn chúng dám bắn, toàn là súng giả 20.000đ cây mua ngoài tiệm đồ chơi thiếu gì.
Thiện Nhân: - Sao không dùng súng thật cho oai?
T.Khanh: -Điên à, cậu muốn đi tù sao mà dùng súng thật. Im lặng, chúng ta tập trung vào nếu không lỡ chuyện mất.
Về phía Tiểu Anh, cô nàng cười bảo với bọn chúng: -Đá này trọi trâu cũng chết huống chi các người, tôi ngu gì trọi, mà tính thử xem vận tốc viên đá này với vận tốc súng vận tốc ai lớn hơn ta, đương nhiên là súng rồi, nhưng độ sát thương thì tôi nghĩ đá sát thương nặng hơn nhiều so với súng đó.
1 tên đáp: - Ngon lắm ha, muốn thử ko, tao bắn một phát vỡ sọ bây giờ!
Tiểu Anh cười đáp: -Ngon bắn đi, bắn sao ko bóp cò, bóp cò rồi bắn đi, bắn…..
Tên đó lúng túng: -Mày uy hiếp tao à…
Tiểu Anh to mắt nhìn: Ừh uy hiếp đó, mà nói cho nghe dân giang hồ với nhau sao xài súng giả chi mà mình nhục cho các bạn, trời ạ tư thế cầm súng còn ko nổi nữa, cầm súng thật cái thôi ko biết ra sao, đúng là tệ quá đi
Tên kia chạy đến tên đại ka: -Đại ka ơi, chúng ta bị phát hiện rồi!
Đại ka: -Mày ngu quá, có vậy thôi cũng bị lộ, làm gì làm ANH EM XÔNG LÊN!
Cô nàng cầm cục đá, bọn chúng tưởng định ném vào chúng nên chúng lùi lại, cô nàng cầm đá đặt lên mặt đất, nói to: Bao nhiêu tên nhỉ, đếm xem!
Vừa nhìn bọn chúng con bé vừa đếm vừa số tên lô lại vừa xếp chồng gạch lên nhau, tới viên thứ 10 con bé nhìn chúng rồi nói: -Tên thứ 10 là đại ka cho nên viên gạch to hơn tí. Ko có gạch to thôi cho 2 viên luôn!
Trước mắt chúng là 11 viên gạch xếp chồng lên nhau tên đại ka bảo: Này, làm quái gì đó!
Con bé nhìn rồi đáp: Ko… có gì trước khi muốn đánh một ai thì phải xem năng lực họ trước đã!
T. Khanh phía xa nóng ruột: -Sao ko đánh đi, ở đó tán dốc hoài mấy tên này, hù đứa con gái cũng ko xong.
Con bé xếp gạch bảo 3 bạn nữ: -3 bạn yên tâm, mình sẽ cứu các bạn(rồi chuyển sang bảo mấy tên vô lại), muốn đánh nhau lắm à(mấy tên gật đầu), được thôi, 10 người cũng tương đương như 10 viên gạch này, nếu biết điều thì còn nguyên vẹn, nếu các người làm tới tôi ko khách sáo đâu.
Con bé nói xong, nó đánh một cái “Gầm” 11 viên gạch xếp chồng lên bị vỡ ra bởi cú đánh của con bé, 10 tên ấy trố mắt nhìn sững sờ đồng thanh kêu: “SƯ PHỤ”. Rồi chúng bỏ súng lại chạy tán loạn. Còn 4 anh chàng của chúng ta, đơ người Thiện Nhân hỏi: -Các cậu nhìn giúp mình, mới thì con bé nó …..
Đức Tuấn: Đúng vậy, đá nát rồi, 10 tên vô dụng ấy chạy rồi.
T.Khanh: Ko biết đâu kế hoạch của mình, tại bọn chúng, ngày mai mình phải xử bọn chúng.
Tuấn Anh: Nhưng tớ nghĩ khác, kế hoạch thành công ngoài mong đợi.
Xong chuyện Tiểu Anh, lặng lẽ đi, 3 cô nàng nhìn Tiểu Anh la to: Cám ơn cậu nhiều lắm!
Tiểu Anh ngồi trên xe ló nhìn qua cửa kính bảo: -Các cậu về cẩn thận nhé, bái bai!
Tiểu Anh đi khuất bóng, 4 người họ đi lên, Đức Tuấn: - Các cậu ko sao chứ!
Ngọc Như nói: -Ko sao, Tiểu Anh hay thật đó!
Hà My: - 1phát thôi, 11 viên đá(tay chỉ về phía trước) tan tành luôn, tớ tưởng chỉ có các cậu làm được thôi ai ngờ Tiểu Anh còn siêu hơn các cậu nữa!
T.Khanh: Siêu cái gì mà siêu, bình thường thôi!
Thu Giang: Vậy cậu làm được ko làm cho bọn tớ xem, Tiểu Anh 11 viên còn cậu thì tầm 20 viên mới xứng!
Trọng Khanh bực tức: Chơi xỏ tui hả! 3 người coi chừng đấy
Hà My to tiếng: Này, các cậu vừa phải thôi nha, bình thường gây rối với bọn tui đã đành, hôm nay các người nhờ 3 đứa tui mà làm cái giọng ấy hả!
Tuấn Anh: Thôi, cho tụi mình xin lỗi các cậu, kế hoạch ấy các cậu cứ tiếp tục thực hiện, khi nào có thông tin rồi thông báo với bọn tớ tiếng.
Ngọc Như: -Hihihi, chỉ có Tuấn Anh là được nhất, bởi vậy Tuấn Anh luôn được gọi là “hào hoa” vì tài ăn nói!
Thiện Nhân: Trời ạ! Tài ăn nói hả, trong nhóm nếu nói ít nhất chỉ có cậu ấy cạnh đó là Đức Tuấn thôi, quá lắm thì chỉ nói vài câu!
Ngọc Như: Tuy nói ít, mà câu nói của các cậu ấy có giá trị còn hơn có người nói dai nói dài suy ra nói dở như Thiện Nhân nè.hahaha
Ngày học hôm sao....
Tiểu Anh đi vào cổng trường, từ xa Ngọc Như, Hà My, Thu Giang kêu to: Tiểu Anh, đợi bọn mình với!
Tiểu Anh quay lại: -Các cậu gọi bọn tớ có gì ko?
Ngọc Như: -Có chứ, vì cám ơn cậu ngày hôm qua cứu bọn mình, cho nên tụi mình muốn làm bạn với cậu!
Tiểu Anh: -Làm bạn….(cả 3 gật đầu)
Hà My: Đúng vậy, là bạn của nhau, tụi mình rất muốn làm bạn với cậu, Tiểu Anh cậu ko thích sao?
Tiểu Anh: -Đâu có hihihi tớ rất vui!
Thu Giang: -Vậy thôi tụi mình, vào lớp đi.
Tuấn Anh nhìn qua cửa sổ lớp thầm nghĩ: -Coi như thành công bước đầu.
Giờ học toán….
Thầy Quang: Hôm nay, thầy sẽ phát bài kiểm tra hôm trước, nhìn chung các em đã cố gắng. Có 5 bài đat điểm 7 và 1 bài đạt điểm 10. Còn lại dưới TB hết.
Cả lớp rên: Trời ạ, đầu năm đầu tháng bị như vậy xui quá.
Đức Tuấn thỏ thẻ với Thiện Nhân: “Cậu nghĩ ai đạt con 10 ấy”. Trong Khah bảo: “Đương nhiên là Tuấn Anh, ko hổ danh là nhóm trưởng của 4princes”
Đức Tuấn to mắt: “Nhưng cậu ấy bảo là ko làm được câu cuối mà, 3 đứa mình cũng vậy”
Thiện Nhân: “Hay là Lam Linh ta”
Đ.T: -T.Khanh bảo tớ, Lam Linh cũng giống như tụi mình.
T.N:- Hay là 3 cậu ấy, nhưng mà họ giỏi mấy môn văn hóa à, rốt cuộc là ai đây, đừng nói là con bé đó nha!
Đ. Tuấn : -Tớ ko biết, Tuấn Anh bảo con bé ko ổn mà, thôi mặc kệ, chúng ta xem kết quả ra sao!
Thầy Quang: Cả lớp im lặng, Tuấn Anh, T.Khanh, Đức Tuấn, Thiện Nhân, Lam Linh nhìn chung bài của các em điều làm tốt 2 câu đầu nhưng đến câu cuối dường như các em bị rối. Lần sau cố lên nhé, 7 điểm xứng đáng với các em. Tuấn Anh phát bài ra giúp thầy.
Phát xong Tiểu Anh quay sang với ánh mắt nảy lửa: -Bài của tôi đâu!
Tuấn Anh: -Cậu ko có bài sao!
Tiểu Anh: -Hôm đó cậu thu bài của tôi rồi còn hỏi, thu trước nhất nữa. Cậu biết cậu thu cái gì ko hả?
Tuấn Anh ngạc nhiên: -Thì chỉ là bài kiểm tra thôi mà!
Tiểu Anh: -Bài kiểm tra cái đầu của cậu! Nhìn đi, cái tờ giấy trắng này mới là bài kiểm tra nè, hôm đó tui chưa kịp ghi gì hết, cậu thu bài tôi trước nhất rồi, cố tình phải ko.
Tuấn Anh: -Rồi hôm đó tớ thu là cái gì!
Tiểu Anh: -Dạ thưa anh hai, GIẤY NHÁP ĐÓ!
Cả lớp đổ xô ánh mắt nhìn hai người họ cãi nhau, thầy Quang cười: Tiểu Anh à, em nên cám ơn Tuấn Anh?
Tiểu Anh tức tối: -Em cám ơn à, còn lâu, em nợ hắn cái gì mà cám ơn!
Thầy Quang: Con bé này…, lớp chúng ta đã có 5 bài điểm 7 trên tay thầy là bài điểm 10 ko biết của ai nó ko ghi tên,các bài có vẻ rất lộn xộn nhưng ý tưởng bài rất hay, thì ra là của Tiểu Anh à, giấy nháp của em có giá trị thật!
Đ.Tuấn: -Lần này, Tuấn Anh là tội nhân thiên cổ rồi!
T.Khanh: -Tuấn Anh à, cậu ngốc vậy, chúng ta bẻ mặt rồi cậu biết ko?(thầm trong bụng)
Tiểu Anh quay sang cười nham hiểm: Cám ơn cậu nhiều nha, Tuấn Anh!(chơi mình hả, 4 người đó chán sống rồi, nhất là cậu đó Tuấn Anh hãy đợi đấy.)
Tuấn Anh: -Ko có chi, cậu giỏi thật!
Giờ hóa học….
-Trọng Khanh ra tay rồi thì vậy để mình vậy, mình chắc lần này thành công!
-Ừ tụi mình tin cậu đấy Thiện Nhân!(T.Khah)
Cô Lan: -Hôm nay chúng ta sẽ thực hành tại phòng thí nghiệm, cho nên các em chia nhóm 2 người ra thực hiện thí nghiệm.
Thiện Nhân chạy nhanh lại chỗ Tiểu Anh: Tụi mình là 1 nhóm chứ!
Tiểu Anh: -Cũng được, nếu như cậu có thành ý!(định làm gì nữa đây, để xem trò vui của họ ra sao)
Thiện Nhân: -Được thôi! Cậu thích hóa học!
Tiểu Anh: -No, no, ngay cả điều chế mình ko biết nữa.
Thiện Nhân: -Vậy mình sẽ giúp cậu.(Lần này, cậu sẽ biến thành cô bé lọ lem cho xem)
Như bắt được ý đồ của Thiện Anh cô nàng tỏ ra ngoan ngoãn, sai gì thì làm đó.Thiện Nhân:-Tớ đọc vật liệu cậu cứ cho vào ống nghiệm nha!
-1 g bột lưu huỳnh
-2.5g KNO3
-1g than gỗ
-1g Nacl
Đun trên ngọn lửa đèn cồn nha
Tiểu Anh nghĩ: “Đây là công thức chế tạo thuốc nổ mà, tưởng mình ngu sao, Thiện Nhân ơi Thiện Nhân cậu ko thể ngờ học sinh từng đoạt giải olympic hóa học lại ko biết chế tạo thuốc nổ à?
Tuấn Anh đến thì thầm với Thiện Nhan: -Này cậu định kêu con bé làm thuốc nổ rồi tự cậu ấy hại chính bản thân à, nguy hiểm lắm đó!
Thiện Nhân: Yên tâm, tỉ lệ rất nhỏ cho nên ko hề có chuyện gì đâu, bắt quá chỉ biến thành bao công thôi mà.
Tuấn Anh: Nhưng mà,….
Thiện Nhân: Thôi….mà..mình biết phải làm gì mà.
Thiện Nhận chạy đến chỗ Tiểu Anh: : “Cậu làm xong chưa, chung ta đem nun nó, kể như phản ứng hoàn thành”
Tiểu Anh: -Thiện Nhân à cậu rành hơn, vậy cậu làm đi!
Thiện Nhân: -Ko, cậu chưa rành nên cậu tập cho quen nha!
Tiểu Anh: Nhưng mà phản ứng này dùng để làm gì vậy!
Thiện Nhân ấp úng: “Để…à khử Cacbon thôi mà”
Tiểu Anh: -Khử cacbon nhưng mà mình thấy nó giống công thức chế tạo thuốc nổ đen hơn.
Thiện Nhân: -Ko phải chứ, rõ ràng là khử cacbon mà, cậu đâu có rành hóa học đâu nên nhớ nhầm đó thôi.
Tiểu Anh: -Ừ để tớ đi đốt nó!
Bỗng nhiên T.Khanh kêu Thiện Nhân lại chỗ của mình, Thiện Nhân chạy sang. Cô nàng do dự, Đ.Tuấn đi ngang qua: -Đức Tuấn à, Thiện Nhân bảo cậu giúp tớ đốt cái này! Vì ko rành về hóa học cho nên tớ ko biết làm như thế nào để nó thành công, nếu có sơ suất thì tớ....(Cô nàng đưa ống nghiệm cho Đức Tuấn)
Đức Tuấn: “Thí nghiệm này là”
Tiểu Anh: -Thiện Nhân nói là khử cacbon.
Thiện Nhân chợt nhớ: “Sao chưa có động tĩnh gì vậy”
Anh chàng nhìn về phía Tiểu Anh thì đã thấy Đức Tuấn cầm ống nghiệm đưa vào ngọn lửa, anh chàng hốt hoảng la lên: -KHÔNG, ĐỨC TUẤN, STOP!
Cả lớp bị hốt hoảng bởi tiếng la của Thiện Anh, thì bỗng nhiên cái: “BÙM”. Khói bay mù mịt.Tôi chắc các bạn đã đón được chuyện gì, cuộc chiến giữa cô nàng với 4 chàng trai chưa kết thúc đâu bạn.
Hãy đón xem phần 4: Oan gia đồng cảm.
Cám ơn tất cả các bạn đã ủng hộ mình, mình vui lắm chưa gì đã hơn 200 lượt xem rồi, mình ở bên kenhsinhvien.net ngóng đâu khoảng 4 ngày được 200 lượt xem là vui lắm rồi.
-
14-06-2012, 16:20 #13
Đại chiến 4princes
Bỏ qua cuộc chiến của 5 người họ, phần này mình viết có phần buồn hơn, lắng động hơn. Các bạn biết tại sao 4princes lại ngang tàng vậy ko? 4 số phận 4 cuộc đời gặp nhau đã gắn kết họ nhau bởi tình anh em, còn Tiểu Anh con bé luôn lạc quan yêu đời, lém lĩnh, tinh nghịch nhưng phía sao cuộc đời của con bé còn bao nhiêu bí mật. Mời các bạn xem tiếp phần 4.
Phần 4: Oan gia đồng cảm
Tại phòng y tế, T.Khanh:
-Tớ ko hiểu tại sao con bé ấy lại may mắn vậy chứ. 5 lần bảy lượt chúng ta luôn gặp xui bởi con bé đó, bây giờ Đức Tuấn nằm viện. Thiện Nhân tại sao ko nói chuyện này cho bọn mình nghe
-Có, tớ nói cho Tuấn Anh mà, vì thấy 2 cậu bận quá nên thôi.
Tuấn Anh: -Này cậu bảo tỉ lệ nhỏ lắm mà, sao nó nổ gần ¼ phòng thí nghiệm vậy.
T.Nhân: -Tớ thấy con bé đó cho ít lắm, đâu có nhiều đâu.
T.Khanh: -Nhưng khi cậu lại chỗ tớ con bé cho nhiều hay ít nữa cậu đâu có biết!
T.Nhân: -Trời ạ, tớ sơ xuất quá, Tiểu Anh cô đợi đấy.(Rồi hấp tấp đi)
Tuấn Anh níu lại, T.Khanh bảo: -Này cậu đi tìm con bé đó à!
T.Nhân: -Đúng vậy, lần này nó quá đáng quá mà!
Tuấn Anh: -Nhưng cậu kêu người ta làm trong khi người ta không biết gì ai có lỗi đây!
Từ xa Thu Giang, Ngọc Như, Hà My đi tới: -Các cậu, Đức Tuấn có sao ko?
T.Khanh: -Chỉ là bỏng nhẹ ở tay, bác sĩ đang băng bó!
Thu Giang: -Rốt cuộc chuyện này là như thế nào vậy!
T.Nhân, nhăn mặt: -Tại con bé đó hết, trộn các chất ấy lại với nhau rồi kêu Đức Tuấn đốt, để cậu ấy ra nông nỗi này!
Hà My: -Nhưng lúc nãy tớ hỏi Tiểu Anh, cậu ấy nói là cậu bảo cậu ấy khử cacbon, sợ có lỗi gì cho nên nhờ Đ. Tuấn làm hộ, ko ngờ lại xảy ra chuyện đó! Nhưng cậu ấy đâu có biết là đó là thuốc nổ đâu, cậu còn trách bạn ấy.
T.Nhân: -Tiểu Anh, hãy đợi đấy, Đ. Tuấn tớ sẽ báo thù cho cậu.
Tại nhà của Đức Tuấn
Trông thấy bạn bè thăm Đức Tuấn đã xong hết, Tiểu Anh bấm chuông, quản gia mỡ cổng: -Dạ, cháu chào cô, cháu là bạn của Đ.Tuấn, cháu đến đây thăm bạn ấy!
Quản gia: -Cháu vào đi, Đ.Tuấn ở trong phòng đấy.
Đến phòng của Đ.Tuấn con bé do dự: -Có nên ko ta, dù gì mình cũng có lỗi, nhưng mình với bọn họ….thôi để quà lại rồi về…!
Tiểu Anh quay gót định trở về Đ.Tuấn đột nhiện mỡ của phòng bảo: Này, con bé rắc rối kia!
Tiểu Anh: -Gì!
Đ.Tuấn: -Còn nói cái gì hả! Đúng là ko có phép tắc mà.
Tiểu Anh kìm nén, tươi cười: -Cậu kêu tớ hả Đ.Tuấn!
Đ.Tuấn: -Đúng vậy, cậu đến đây có gì ko!
Con bé cầm hộp quà rồi tỏ vẻ ăn năn: -Sẵn tiện tớ đến đây thăm cậu, tặng cậu nè.Cho tớ xin lỗi về chuyện hôm qua.
Đ.Tuấn: -Có vậy thôi hả!
Tiểu Anh tỏ ra khó chịu: -Vậy muốn cái gì!
Đ.Tuấn:-Cậu làm tớ bị như vầy đến tặng món quà nhưng xong hả!
Tiểu Anh: - MÌNH CHỊU HẾT NỔI RỒI ĐÓ, MUỐN GÌ NÓI ĐI.
Đ.Tuấn: -Chà nhà tớ bừa bộn quá!
Tiểu Anh: -Cái gì cậu muốn tôi dọn dẹp nhà cậu à, 3 tầng rộng thênh thang cho dù có người giúp thì tới ngày mai chưa xong nữa.
Đ.Tuấn: -Vậy thôi cậu dọn dẹp phòng tôi đi.
Con bé ko nói gì nhưng nó ấm ức lắm, bắt tay vào việc dọn nhà, sau 1 tiếng xong chuyện con bé lau cái bàn kính, Đ.Tuấn lại: -Chà chỗ này dơ quá(Đ.Tuấn chỉ vào chỗ cái bàn con bé nhanh chóng lau), chỗ này,… chỗ này,… chỗ này….(Đ.Tuấn vừa chỉ con bé vừa lau)
Tiểu Anh tức quá, lấy khăn lau lên mặt của Đ.Tuấn con bé cười: -Tớ thấy mặt cậu cũng dơ quá, nên mình lau giúp cậu.
Đức Tuấn ko chỉ còn biết làm gì hơn là trong lòng bực tức nhưng ko nói nên lời, sau đó cậu ta chỉ vào bàn học của mình: -Tay tớ đau lắm cậu có thể chép bài giúp mình được ko?
Tiểu Anh e ngại: -Tất cả sao?
Đ.Tuấn: -Cậu muốn chuộc lỗi mà!
Tiểu Anh: -Thôi được tớ giúp cậu!
-Muộn rồi mình về đây.Chúc buổi tối gặp ác mộng.
Đ.Tuấn: -Chúc đi đường gặp ma!
Sáng hôm sau….Tiểu Anh cùng Hà My, Thu Giang và Ngọc như hí hửng bước vào lớp. Ngoài hành lang Thiện Nhân đã trực sẵn.
- Ba cậu vào lớp trước đi tớ có chuyện muốn nói với Tiểu Anh.
Họ bước vào lớp trong lòng bất an, cho nên rình ngay cửa sổ, từ cửa nhìn ra T.Nhân tỏ vẻ khó chịu, cậu ta lớn tiếng:
-Cậu hại người xong rồi tỏ vẻ như ko có chuyện gì sao?
Tiểu Anh:-Ai hại ai cậu nói cho rõ nhé, lúc đầu cậu chủ động chung nhóm với tớ, rồi chỉ thị tớ làm các này cái kia, cậu còn lừa tớ nói là khử cacbon gì đó, ai biết sau cùng là thuốc nổ chứ.
T.Nhân: -Tới giờ này cậu còn giả vờ nữa à! Cách đây 3 năm cậu đoạt giải nhất olympic hóa học cấp quốc tế lúc chỉ 14 tuổi thôi. Lẽ ra cách điều chế thuốc nổ đen ra sao, sức sát hại nó ra sao cậu biết mà.
-Đúng, lúc đầu tớ biết cậu đang làm thuốc nổ nhưng ko ngờ cậu lại lừa và muốn hại tớ, nếu như tôi đốt hỗn hợp ấy người bị thương ko phải Đ.Tuấn mà là tớ cậu làm gì hả, chắc ngồi 1 gốc xúm lại với nhau rồi cười hả hê chớ gì!
-Tôi….Nhưng ít ra cậu phải xin lỗi vì đã cố ý gây ra vết cho Đ.Tuấn chứ, vì cậu mà bây giờ mọi việc đối với cậu ấy trở nên khó khăn.
-Nguồn gốc điều từ cậu mà ra khi nào cậu xin lỗi mình trước mình mới nghe lời cậu.
-Tớ xin lỗi cậu sao, còn lâu. Cậu ăn nói ngang ngược quá đó, có phải từ nhỏ cậu sống được nuông chiều quá nên cha mẹ ko giáo dục cậu sao.
Nghe như thế Tiểu Anh giận dữ hét to
-Đúng vậy tớ ngang tàng vậy đó, vô giáo dục đó, cậu là người có giáo dục đàng hoàng tử tế, nên cậu muốn áp đặt ai thì người đó phải nghe theo cậu sao.
-Tiểu Anh cậu thật quá đáng.
Tuấn Anh can ngăn khi nỗi giận dữ của cả 2 lên tới tột đỉnh: -Gần vào lớp rồi, các cậu đừng cãi nhau nữa.
Thiện Nhân ngoan cố: -Hôm nay tớ phải cho con bé này một trận, cậu đừng cản tớ.
Tuấn Anh cố giữ T.Nhân: -Cậu thôi đi, còn Tiểu Anh cậu vào lớp học đi!
Thiện Nhân xô Tuấn Anh: -Cậu bênh vực nó à, giờ này Đ.Tuấn ra nông nỗi như vậy cũng tại nó thôi.
Tan giờ học, Tiểu Anh ra công viên dạo, nhớ đến lời nói của T.Nhân: “Có phải từ nhỏ cậu sống được nuông chiều quá nên cha mẹ ko giáo dục cậu sao”.Mắt con bé dường như rưng rưng ngấn lệ, Tuấn Anh đi ngang qua nhìn thấy con bé vội chạy đến an ủi nhưng rồi Lam Linh vội kêu nên anh chàng đành để con bé lại một mình nhưng trong lòng bất an.
Tối đến, tại nhà của Đ.Tuấn:
-Tớ chép bài xong rồi nè!
-Chà chữ cậu đẹp thật, nhưng cậu viết tắt nhiều quá sao tớ hiểu cái gì, viết lại cho tớ, bài nào có viết tắt, dùng kí hiệu viết lại hết.
Con bé bức xúc:
-Đ.Tuấn à! Nghe nói cậu vốn học giỏi lắm cơ mà, ngay cả những từ viết tắt thông thường cậu ko đọc được là sao, có phải cậu cố tình làm vậy hành hạ tôi ko vậy.
-Tiểu Anh, tớ nói cho cậu biết, hành hạ cậu tớ ko hứng thú nhưng mình muốn bài vở của mình phải rõ ràng ko có tí sai xót gì hay khó hiểu nghe chưa.Bắt tay vào chép lại bài ngay cho mình nhanh lên.
Đành chịu con bé ngậm bồ hòn chép bài tất cả bài vở cho Đ.Tuấn. Sau một hồi ra ngoài lấy bánh quay lại thì con bé đã nằm dài trên bài ngủ con giấc. Đ.Tuấn nhìn con bé kì lạ, anh chàng nghĩ lại những chuyện xảy ra rồi ngồi cười vu vơ, vội lấy chăn đắp cho cô nàng. Bỗng đâu cửa phòng tự mỡ, Tuấn Anh xuất hiện, Đ.Tuấn ra hiệu: “Kẽ thôi”. Tuấn Anh ngạc nhiên khi thấy Tiểu Anh cũng ở đó, con bé ngủ say như chết.
Tuấn Anh, ngạc nhiên: -Tiểu Anh cũng ở đây sao! Chuyện lạ à nha.
-Có gì đâu, cậu ấy chỉ muốn chuộc lỗi nên chép bài giúp mình.
Tuấn Anh nhìn con bé ngủ: -Đ.Tuấn à! Cậu ấy như thiên thần phải ko?
Đức Tuấn cười: -Thường ngày cậu ấy quậy thật, nhưng khi ngủ thì ngây thơ như trẻ con vậy, ko chút gì lo âu!
-Cậu biết nhà Tiểu Anh ở đâu ko, đưa cậu ấy về giúp mình.
Tuấn Anh: -Tớ không biết!
Rồi anh chàng bế cô nàng lên giường đắp chăn nhìn cô nàng trìu mến: -Đ.Tuấn, cậu cho cậu ấy ở lại đây một đêm nhé, tớ cũng vậy!
-Được thôi, cậu thì ko thành vấn đề còn cô nàng thì, à cậu ấy có đem theo đtdđ ko nhỉ.
Sau một hồi xét túi của Tiểu Anh, Tuấn Anh phát hiện ra cuốn nhật kí, rồi anh chàng đã lén đọc nó.
Ngày 15tháng1
Mẹ ơi! Con nhớ mẹ nhiều lắm, ước chi bây giờ mẹ ở bên con nhỉ. Từ ngày mẹ lên Thiên Đường, cũng từ đó con sống với Cô Hương ở Mĩ. Hôm nay là sinh nhật con tròn 10 tuổi, mẹ biết ko năm nay bố lại ko đến thăm con, chỉ tặng cho con 1 con búp bê, năm nào cũng vậy tính đến nay là 5 con búp bê rồi. Nhưng tại sao bố ko cho con thỏ bông như mẹ đã từng mua cho con. Sao bố ko hỏi thăm con, sao bố ko quan tâm, chăm sóc con như mẹ đã từng yêu thương chăm lo cho con. Con cô độc lắm mẹ ơi
Ngày 15 tháng 1
Mẹ ơi! Con thất vọng, và buồn về bố nhiều lắm. Thật ra những con búp bê ấy chỉ do chú quản lí mua thôi, bố ko hề biết gì cả, bố ko hề nhớ đến con mẹ à.Bố có niềm vui mới rồi, người phụ nữ ấy đã chiếm phòng của mẹ, phòng của con trở thành phòng của con bé đó. Bố quên mẹ con mình rồi mẹ ơi! Nhưng ko sao đâu, có cô Hương ở bên con con ko cô độc nữa đâu mẹ yên tâm nhé.
18 tháng 8
Mẹ ơi, ngày mai con về nước rồi. Bố đang bệnh mẹ à, bố nói cần con, con vui lắm. Con có thể đến thăm mẹ, con có thể gặp lại cậu ấy rồi.Con sẽ mang bé thỏ về nước cùng con, con và bé thỏ sẽ tìm cậu ấy, ko biết bây giờ cậu ấy ra sao rồi nhỉ, mong gặp lại cậu ấy.Tạm biệt đất Mĩ hẹn ngày gặp lại.
Như hiểu được một phần hoàn cảnh của Tiểu Anh, Tuấn Anh đồng cảm bỗng Đức Tuấn kêu: -Này cậu tìm được điện thoại chưa!
-Cậu ấy ko có đem theo điện thoại. Vậy thôi, cứ cho cậu ấy ngủ ở đó đi, dù sao 12h khuya rồi còn gì.
Đ.Tuấn: -Cũng được vậy tớ chuẩn bị niệm, tối nay ngủ dưới sàn nhà nha!
Tuấn Anh: -ok!
Cả 2 cùng ngủ trên sàn nhà, Đ.Tuấn tâm sự:-Cậu có chuyện gì, phải ko!Sao im lặng vậy!
Tuấn Anh: -Chắc vậy!
-Vì con bé đó à(Đ.Tuấn)
-Chưa hẳn là vậy. Đức Tuấn à, cậu sẽ làm gì khi bị người thân bỏ rơi?(Tuấn Anh)
-Chẳng phải chúng ta đang và bị bỏ rơi hay sao! (Đ.Tuấn)
-Nhưng chúng mình có 4princes mà, tụi mình có tình anh em bạn bè,chúng ta có thể giúp đỡ sẻ chia cùng nhau khi vui và buồn. Nhưng nếu cô độc ko ai quan tâm thì sao. (Tuấn Anh)
-Chắc hẳn đau khổ lắm, tớ nghĩ người ấy cũng như bọn mình tìm mọi cách để cho mọi người chú ý đến mình, quan tâm đến mình.(Đ.Tuấn)
-Vậy sao. (Tuấn Anh)
-Cậu đang nói đến ai vậy(Đ.Tuấn)
-Tiểu Anh đó, bạn ấy cũng giống tụi mình điều bị người thân bỏ rơi, sống cô độc lẻ loi. (Tuấn Anh)
-Thú thật lần đầu gặp con bé, rồi khi gặp lại mình thấy thú vị lắm. Lâu lắm rồi mình mới thấy 4princes vui như vậy.
-Tay cậu như vậy mà vui hả, thật ko hiểu nổi cậu luôn đó.
-Cậu cũng vậy thôi! Bộ cậu thích con bé này sao.
-Đâu có, chỉ tại một số chuyện tình cờ rồi cảm thông với cậu ấy thôi. Đọc được suy nghĩ của cậu ấy mình mới biết rằng, cậu ấy cũng cần có người quan tâm chăm sóc, cậu ấy như vậy chỉ là tạo cái vỏ bọc thôi. Nè, ngày mai cậu nói chuyện khuyên T.Nhân nha, thời sáng cậu ấy vì cậu đã 1 phen nảy lửa với con bé. (Tuấn Anh)
-Rồi rốt cuộc sao rồi!
-Ra về con bé ngồi ở công viên khóc, chắc cậu ấy bị tổn thương. (Tuấn Anh)
-Tệ hại vậy, thường ngày thấy vậy mà sao yếu đuối quá vậy.
-Dù gì đi nữa cậu ấy là con gái mà, chớ đâu phải là tomboy như lần đầu tiên mình gặp. (Tuấn Anh)
-Ừh nhớ lại chuyện ấy, thấy vui thật, nhìn con bé giả trai, hihihi
-Ko nói nữa, ngủ thôi, good nigh.(Tuấn Anh)
Giữa đêm khuya Tuấn Anh tĩnh dậy uống nước, cậu thoạt nhìn Tiểu Anh như đang xao xuyến, con bé mộng mị: “Mẹ ơi, đừng bỏ Tiểu Anh mà, mẹ….mẹ ơi…”Tuấn Anh lại gần nắm tay vỗ về con bé: “Ko sao đâu, ngoan nhé Tiểu Anh”(lãng mạng quá), con bé lại chìm trong giấc ngủ.
Sáng hôm sau
-Trời ạ, mình ở đâu đây.
-Cậu dậy rồi à!
-Tuấn Anh sao cậu ở đây? Thôi ko nói nhiều nữa mình phải về nhà sửa soạn đi học đây.
Con bé thối hả đi tìm chiếc tối mang giày vào phóng nhanh ra khỏi phòng, con bé hối thả chạy nhanh xuống bậc cầu thang, bỗng Đ.Tuấn từ đầu xuất hiện cô nàng hốt hoảng trợt chân té, anh chàng kịp lúc bế cô nàng trên tay, thình lình 2 ánh mắt nhìn nhau, Đ.Tuấn bối rối, con bé vẫn thản nhiên:
-Xin lỗi, tớ phải về nhà chuẩn bị đi học nữa, trễ rồi, bài tập chưa làm, bài chưa học nữa.
Đ.Tuấn: -Tớ phải xin lỗi cậu mới đúng, tớ phiền cậu rồi.
Tiểu Anh hối hả: -Ko làm phiền cậu nữa mình phải về đây.
Con bé hối hả chạy một mạch như tên lửa ra khỏi nhà, sau khi chuẩn bị đồ đạc ra khỏi nha. Cô nàng nhanh chóng chạy nhanh đến trường học:
-Sao xui vậy nè, bác tài bị bệnh, mình phải chạy bộ mệt gần chết, chưa làm bài tập, chưa học bài, tiêu rồi!
-Này, đi học lên xe đi tớ chở!
Tiếng Tuấn Anh từ phía sau, con bé nhìn: -Đại công tử mà cũng đi xe đạp hả?
-Lâu lâu đổi ko khí!Mà.
Con bé ko chút do dự lên xe, Tuấn Anh lao nhanh như tên, con bé hét to: -Này muốn chết hả!
-Thà chết ở trên đường chứ đết lớp trễ chết thê thảm lắm biết ko?
Cô nàng sợ quá nên không biết vòng tay của mình đã ôm chặt Tuấn Anh từ thở nào con bé ngắm yên đôi mắt, anh chàng cũng chẳng biết vòng tay ấy đã ôm mình từ lúc nào chỉ biết nó ấm áp lắm, như vòng tay của 1 dứa bé đã từng ôm vào kỉ niệm thời xa xưa. Đến trường Lam Linh từ hành lang nhìn ra thì hai hai người họ chở nhau như cặp tình nhân, một số bạn nữ xung quanh bảo: -Lam Linh này, từ trước tới giờ là bạn thân mà sao Tuấn Anh ko chở cậu, hôm nay đột nhiên đổi mốt hay sao đi xe đạp còn chở nhỏ đó.
- Ko đâu, tớ nghĩ chỉ là bạn bè tiện đường chở nhau luôn, giờ này trễ rồi(Lam Linh
- Tớ cảnh báo cậu, cẩn thận với con bé ấy, từ học tập cho đến tất cả cậu coi chừng nó đó.Nó sẽ cướp hết tất cả những gì của cậu đó Lam Linh!
Mình xin kể thêm về Lam Linh cho các bạn nghe nhé, con bé này là chị em cùng cha khác mẹ với Tiểu Anh, tuy nhìn vẻ ngoài nói chuyện ôn hòa nhưng đằng sau bạn nó sẽ đâm bạn lúc nào ko hay, mang vẻ xinh xắn, kiêu kì của một tiểu thư, từ nhỏ là bạn thân của 4princes. Lúc 5 tuổi cô theo mẹ về sống với ba Tiểu Anh, đó chính là lí do tại sao con bé Tiểu Anh đi mĩ, sống được 6 năm. Ba của Tiểu Anh đã mua cho họ căn nhà khác, cùng sống chung với họ tại căn nhà ấy. Còn biệt thự phong lan vẫn để đó cho quản gia trông coi, khi Tiểu Anh về đến đó con bé trở thành nữ chủ nhân.
Mời các bạn đón xem phần 4: Ngày thứ bảy đỏ đen.
-
14-06-2012, 16:42 #14
ủng hộ t/g truyện hay lắm ra chap mới nhanh nha
-
14-06-2012, 16:53 #15
hài vãi.khổ thân 4 anh chàng prince.mong chap ms nhìu nka
-
15-06-2012, 00:14 #16
hayyyyyyyyyyyyyyyyyyyy
.gif)
.gif)
-
15-06-2012, 08:25 #17
Phần 5: Ngày thứ bảy đỏ đen
Tuấn Anh và Tiểu Anh hối hả chạy vào lớp, cả bọn con gái hốt hoảng tỏ ra ganh tị khi thấy họ đi chung với nhau, Tuấn Anh lễ phép: -Thưa cô, tụi em xin lỗi vì đã đi trễ!
Cô Phương dạy sử: -Ko sao đâu! Tụi em vào lớp đi, lần sao ko được như vậy nữa.
Cả 2 vào chỗ ngồi, con bé cầm vở lo sợ: “Chết rồi bài tập sử, vật lí, sinh học, hóa học chưa làm nữa sao đây”
Cô Phương mở danh sách lớp: - Hôm nay cô trả bài nhé các em, lớp ta có bạn mới à, Phan Bảo Anh cô mời em!
Con bé tỏ vẻ lo sợ: -Thưa cô, em chưa làm bài tập nữa!
Cô Phương bảo: -Ko sao, em lên đây!
Tuấn Anh quay sang kẽ với Đ.Tuấn: -Tớ hiểu ý đồ của cậu khi ngày hôm qua cậu kêu con bé chép bài giúp cậu!
Đ.Tuấn: -Coi như cậu hiểu ý tớ, để xem từ đây đến cuối ngày con bé sẽ xui bao nhiêu lần nữa khi học sinh 11A liên tục bị điểm xấu vì ko thuộc bài, và cuối tháng này chúng ta sẽ say goob bye với con bé thôi.
Tiểu Anh chợt nghe thấy: “Lợi dụng lòng tốt của mình hả, Đ.Tuấn đợi đấy”
Con bé lên bục cố gắng trả bài, cô Phương hỏi: -Em ko làm bài tập vậy em có thuộc bài ko?
Tiểu Anh ngập ngừng: -Dạ thưa cô, em học bài ko kịp?
Cô Phương: -Thôi được rồi, em thuộc cái gì đọc cho cô nghe!
Con bé liếc nhìn Đ.Tuấn nó bắt đầu đọc bài, 4 anh chàng đắc trí, con bé cứ đọc cho đến khi hết bài: -Em về chỗ, 10 điểm khuyến khích nha, lần sau em nhớ làm bài tập đầy đủ!
Sang tiết vật lí, thầy Dũng: Hôm nay thầy ko trả bài, các em cứ lấy vở ra học bài mới!
T.Khanh, có ý kiến: -Thưa thầy nhưng tụi em đã học bài rất kĩ, thầy nên trả bài đi nếu ko chúng em sẽ thất vọng, và bạn mới cũng ko có cơ hội!
Con bé liếc như T.Khanh
Thầy Dũng: -Vậy sao, thôi được thầy sẽ trả bài vậy, bạn mới của lớp chúng ta lên đây nào, thầy thử năng lực của em nhé!
Con bé lên bảng thầy Dũng cầm quyển vở đưa cho con bé, nó bắt đầu ghi bài tập lên bảng và giải. Thế rồi con bé có điểm 10 thứ hai. Vào giờ ra chơi, con bé nhìn Đ.Tuấn: -Tớ nói cho cậu và 3 người bạn đáng ghét của cậu biết, nhờ chép bài như bài phạt cho cậu nên mình thuộc bài rồi cho nên ko cần chơi khâm tôi nữa nghe chưa hả, đừng để tôi tức lên rồi lãnh hậu quả!
Đ.Tuấn thản nhiên, ngồi cười: -Vậy sao, chúng mình chỉ muốn cậu thể hiện bản thân mà thôi ai ngờ….
Tiểu Anh: -Cậu thừa biết tôi chưa học bài chưa làm bài tập, chưa xem bài nữa. Vì cái mớ vở sạch chữ đẹp của cậu thôi đã mệt rồi
Đ.Tuấn như đang cố trêu con bé: - Sorry so much!
Vào giờ sinh hoạt lớp.
Thầy Quang: -Hôm nay là ngày sinh hoạt đầu tiên của năm học nên chúng ta sẽ làm những việc sau đây:
1. Bầu chức vụ ban cán sự
2. Sắp xếp lại chỗ ngồi
3. Ban hành nhiệm vụ cho từng cá nhân, tổ chức.
Ban đầu thầy sẽ chọn ban cán sự, các em muốn vị trí như cũ hay bầu mới!
Cả lớp ồn ào: -Bầu mới đi thưa thầy!
3 chức vụ lớp phó được bầu nhanh chóng
Phó lao động: Thiện Nhân
Phó trật tự: T.Khanh
Phó phong trào: Đ.Tuấn
Thầy Quang bảo: Vậy còn lớp trưởng với lớp phó học tập ai sẽ làm! Trước tiên, chức lớp phó học tập!
T.Khanh đề cử Lam Linh, Thu Giang lại đề cử Tiểu Anh, cả lớp phân vân ko biết chọn ai. Cho đề chỉ còn các bỏ phiếu bằng hình thức giơ tay.
Thầy Quang: Ai bầu cử cho Lam Linh giơ tay phải, ai bầu cử cho Tiểu Anh giơ tay trái!
Cả lớp bắt đầu căng thẳng 10/24 tên giơ tay phải, 10/24 tên giơ tay trái, chỉ còn Đ.Tuấn và Tuấn Anh là ko giơ tay, dường như họ đang lưỡng lự, Đ.Tuấn nhanh chóng đưa tay trái lên quay sang Tuấn Anh: -Cậu thuận tay nào cứ giơ tay đó!
Lam Linh nhìn Tuấn Anh: -Tụi mình là bạn thân mà, cậu ủng hộ tớ chứ!
Tuấn Anh nhìn một hồi cả lớp trở nên bất ngờ với ý kiến của Tuấn Anh: -Tớ ko quen giơ tay, nhưng em bỏ cho Tiểu Anh một phiếu, mong các bạn ở đây ủng hộ cậu ấy.
Lam Linh thất vọng tràn trề, trong lòng tự trách: “Tại sao Tuấn Anh, tại sao cậu bỏ mặc tớ”
Còn chức lớp trưởng tôi chắc bạn biết ai rồi phải ko đó là anh chàng đẹp trai Tuấn Anh.
Khi sinh hoạt lớp đã xong, thầy Quang nhắc nhở: “Thầy mong bán cán sự làm tốt việc của mình, nhưng T.Nhân và Tiểu Anh trước khi nhận chức thầy mong hai em đi dọn tàn dư trong phòng thí nghiệm, cô Lan mới nhắc thầy thời sáng đấy.”
Tiểu anh giơ tay ý kiến: -Thưa thầy em muốn chuyển chỗ!
Thầy Quang ngạc nhiên: -Tại sao lại đổi, chỗ ngồi đó tốt với em mà!
Tiểu Anh: -Nhưng em ko muốn ngồi cạnh tên vô lại, háo sắc, đáng ghét như Tuấn Anh!
T.Anh to mắt nhìn con bé, tức quá ko nói nên lời, cả lớp ồ lên, mấy bọn con gái xì xầm: -Trời, nó dám mắng cả Tuấn Anh nữa hả, nó chán sống rồi, ngồi cạnh anh ấy nó phải hạnh diện chứ, tại sao nó lại đòi đi, đúng là “Mỡ dâng tới miệng mèo mà ko ăn”, nếu là mình mình sẽ chớp cơ hội níu lấy trái tim anh ấy rồi!
Thầy Quang bật cười: - Vậy em muốn ngồi ở đâu?
Tiểu Anh phân vân: Em…..em ko biết nữa!
Lam Linh phát biểu: -Tiểu Anh, bàn mình cò dư một chỗ cậu ngồi đi!
Thầy Quang:- Cũng được đó, em dọn sách vở qua chỗ ấy đi.(con bé thu xếp nhanh chóng qua chỗ Lam Linh)
Thầy Quang: Phải rồi Đức Tuấn, em cần thầy phân công các bạn chép bài cho em cho đến khi lành hẳn.
Đ.Tuấn: -Dạ thưa thầy ko cần, em đã có người hầu chép bài giúp rồi ạ!
Thầy Quang: Ừ, mong tay em mau bình phục.
Tiểu Anh trố mắt: -Cái gì, dám gọi mình là người hầu sao, tức quá mà!
Khi sinh hoạt lớp đã xong, thầy Quang nhắc nhở: “Thầy mong bán cán sự làm tốt việc của mình, nhưng T.Nhân và Tiểu Anh trước khi nhận chức thầy mong hai em đi dọn tàn dư trong phòng thí nghiệm, cô Lan mới nhắc thầy thời sáng đấy.”
Cả lớp ra về, Lam Linh vỗ vai Tiểu Anh:- Chúc mừng cậu, mình mong bạn sẽ làm tốt!
Tiểu Anh thân thiện: -Trời ạ, mình ko muốn tí nào cả, cậu yên tâm mình sẽ trả lại nó cho cậu nhanh thôi!
T.Nhân từ cửa vọng vào: -Này, nhanh đi dọn dẹp nào, cậu định chốn à?
Tiểu Anh đùa: -Có lẽ là vậy!
T.Nhân dọa: -Cậu dám à!
Con bé nhanh chóng cùng T.Nhân đến phòng thí nghiệm để dọn dẹp, Lam Linh mặt đâm chiêu: “Trả lại sao, cướp của mình thấy ko ưng rồi trả lại à, tớ ko để cho cậu yên đâu Tiểu Anh”
Tại phòng thí nghiệm: -Con bé cùng T.Nhanh nhanh chóng lau dọn.
T.Nhân: -Này, cậu lau dọn đi mình đi mua nước uống!
Tiểu Anh mắng: -Cậu sướng quá ha, lúc nãy mình đi cậu ko cho, bây giờ cậu tự cho mình cái quyền đó hả!
T.Nhân: Thì lúc nãy còn nhiều chỗ chưa dọn nên ko cho cậu đi, bây giờ gần xong rồi, nên mình đi nha!
Tiểu Anh: -Ko là ko, ai đi người đó là con heo lười biếng!
T.Nhân nịnh: -Cậu muốn uống gì!
Tiểu Anh xoe tròn mắt: -Mình muốn Pepsi và khoai tây chiên!
T.Nhân: Ok, mình mua cho cậu. CON HEO THAM ĂN!(T.Nhân cười to rồi chạy đến căn tin)
Tiểu Anh ở lại một mình trong phòng thí nghiệm, con bé ra ngoài đóng hết cửa sổ, rồi bước vào trong thu xếp bàn ghế, chuẩn bị thu xếp đồ thì bỗng nhiên cửa ra vào bị khóa, ai đó ném hơi cay vào bên trong, Tiểu Anh bắt đầu ngợp thở, cố gắng la to: -Có ai ko cứu tôi với, T.Nhân cứu tớ…..!
Có ai ko, cứu người
T.Nhân….cứu….mình
Rồi con bé ngất xỉu, T.Nhân hốt hoảng khi thấy phòng thí nghiệm khói bay mù mịt, T.Nhân nhanh chóng chạy đến: -Tiểu Anh, cậu cố lên nhé, cậu mà có chuyện gì tớ ân hận lắm!
T.Nhân nhanh chóng dùng sức xô cửa, khói bay mù mịt, cậu ấy cố tìm Tiểu Anh, con bé nằm bất tĩnh trên sàn T.Nhân nhanh chóng bế Tiểu Anh ra ngoài, hớt hãy chạy ra ngoài tìm người giúp, đúng lúc Tuấn Anh, T.Khanh, Đức Tuấn từ thư viện đi qua, T.Nhân kêu lên: -Đức Tuấn, T.Khanh, Tuấn Anh mau gọi cấp cứu Tiểu Anh bị ngộ độc rồi!
Cả 3 hốt hoảng, chạy đến….4 người họ vừa chạy đi đến bệnh viện, T.Nhân cứ ôm lấy con bé miệng cứ kêu: -Tiểu Anh tớ lệnh cho cậu tĩnh dậy, nếu cậu tĩnh tớ ko tính toán nữa, phòng thí nghiệm tớ sẽ lau dọn giúp cậu!
Tuấn Anh tay cầm điện thoại gọi xe cứu thương
T.Khanh: -Cậu ấy tắc thuở rồi, T.Nhân nhanh lên.
Đúng lúc xe cấp cứu đến, Tiểu Anh được đưa lên xe.
Tại bệnh viện, Thiện Nhân tỏ vẻ bức xúc:
-Một trong 3 người ai làm chuyện này!
Cả 3 lắc đầu, T.Nhân vẫn cố tra hỏi: -Nói thật đi, là ai!
T.Khanh lên tiếng: -Bọn tớ thật sự ko biết chyện gì đả xảy ra, cậu đừng cò nghi ngờ như vậy được ko?
T.Nhân: - Tớ ko nghi ngờ ko tra hỏi sau được, các cậu biết ko đạn cay đó nó rất nguy hiểm, đâu phải loại đạn cay thông thường, nếu như tớ ko đến kịp lúc thì ko biết bây giờ cậu ấy đã đoàn tụ với tổ tiền rồi.
Tuấn Anh: -Rốt cuộc là ai tàn ác như vậy chứ,T.Nhân à! 3 Bọn tớ hứa danh dự là chúng tớ ko có làm thật mà, cậu hiểu bọn mình mà chuyện gì làm chứ ko bao giờ hại người kiểu như vậy đâu.
T.Nhân(hạ giọng): -Xin lỗi, mình hơi nóng vội. Mình tin các cậu mà. Nhưng mình ko hiểu ai muốn hại Tiểu Anh cơ chứ, chắc người ấy có mưu đồ giã tâm gì đây.
Cả 3 cố suy nghĩ về sự việc, bác sĩ từ phòng cấp cứu bước ra: Ai là thân nhân của Phan Bảo Anh!
-
15-06-2012, 10:53 #18
yeah dựt tem.mog chap ms nha
-
15-06-2012, 13:22 #19
Phần 6: Vật chứng mỏng manh
-Dạ là bọn cháu!
Bác sĩ thắc mắc: -Bọn cháu là….?
Tuấn Anh : - Dạ chúng cháu là bạn bạn của bạn ấy, bạn ấy có sao ko bác sĩ?
Bác sĩ thận trọng: -Vậy cháu đi theo tôi!
Bác sĩ đưa Tuấn Anh vào phòng làm việc riêng: -Hiện tại bạn của cháu đã qua cơn nguy kịch, vì khói độc đã bám vào mắt cháu ấy cho nên bác nghĩ sau này nó sẽ để lại di chứng!
Tuấn Anh ngỡ ngàng: -Vậy bạn ấy có sau ko bác sĩ!
Bs: -Hiện tai bệnh trạng của bạn cháu chưa có nguy hiểm gì, ta cần phải theo dõi tình trạng sức khỏe của đôi mắt lâu dài, có thể sẽ dẫn tới tình trạng bị mù vĩnh viễn.
Tuấn Anh: Bị mù sao….
Bs: Cũng chưa chắc là vậy, chỉ là có thể. Chú khuyên cháu đừng nên nói chuyện này với bạn ấy để tránh có tâm lí xấu đối với cháu ấy, nếu có tình trạng gì bất thường của bạn ấy cháu hãy đưa bạn ấy đến đây.
Tuấn Anh bước ra phòng lòng trĩu nặng, T.Khanh lo lắng: -Con bé đó có sao ko?
Tuấn Anh yên lặng lâu rồi mỉm cười đáp: -Con bé ấy hả, cậu nói là cậu ấy luôn may mắn nên ko sao mà!
T.Khanh: -Trời ạ! Nhẹ cả người.
Bỗng T.Nhân kéo Tuấn Anh đến chỗ vắng: -Cậu nói thật đi, Tiểu Anh có chuyện gì rồi phải ko, cậu đừng tưởng tớ ko biết chuyện gì, rõ ràng nó rất độc, tớ chỉ mới vào phòng 1 lát thôi thì cảm thấy muốn ngất rồi, huống chi Tiểu Anh bị nhốt trong đó.
Tuấn Anh lạc quan: -Tớ đã nói là ko có gì mà, mạng con bé đó dai lắm, chắc tại sức khỏe cậu yếu thôi mới thấy vậy. Dù gì bác sĩ đã cấp cứu cho bạn ấy rồi, bây giờ chắc con bé cũng đã tỉnh dậy rồi đó, thôi chúng ta vào xem.
T.Nhân: -Ừ, nhưng chúng ta phải báo cho gia đình nhock ấy một tiếng ko thôi người nhà nhock ấy lại lo lắng!
Tuấn Anh: -Được rồi chúng ta đi thôi.
Đến trước phòng y tế, Đức Tuấn giục: -Thôi chúng ta về, Tiểu Anh còn hôn mê sâu. Dù gì đi nữa quản gia của bạn ấy cũng đến rồi, chúng ta về!
-Cám ơn các cháu đã chăm sóc cô chủ!
T.Khanh: -Ko có chi đâu bác, thưa bác chúng cháu về!
-Ừ, các cháu về.
4 người họ ra về trong lòng nghi vấn ai đã làm nên sự việc vừa rồi. Tiểu Anh được đưa về nhà trong tình trạng mê man bất tĩnh, sáng hôm sau con bé tĩnh dậy.
-Con tĩnh rồi hả.
-Ba….(con bé cố ngượng dậy)
-Đừng có cố sức, con cứ nằm yên đó.(tay cầm tô cháo)con ăn đi cho nóng dì Kim nấu cho con đấy ngon lắm.
Con bé ngỡ ngàng nhìn cha mình.
-Con sao dậy sao ko ăn đi.
-Ko con tự ăn được mà.
-Rốt cuộc là con bị gì ra nông nỗi này
-Con ko sao đâu ba chỉ là chút tai nạn.
-Cũng cám ơn trời là con ko sao.
-Ba ơi….
-Có gì ko con
-Phải chi ngày nào cũng được như vậy ba nhỉ…
- Con lại nói đi đâu, con đã về đây thì là dịp sẽ cố gắng chăm sóc con, nhìn con ba nhớ lại mẹ của con, 12 năm rồi con nhỉ.(2 cha con tỏ vẻ buồn bã). Tiểu Anh à,ba có dẫn theo một người, chắc chắn con sẽ rất ngạc nhiên.
Từ ngoài bước vào trong phòng Tiểu Anh ngạc nhiên, khi thấy một người phụ nữa, máy tóc xoăn óng ánh, da trắng ngần, khuôn mặt phúc hậu.
-Cô chào cháu.
-Kìa sao lại là cô mà là “mẹ” chứ.
Con bé ngỡ ngàng khi nghe tiếng mẹ, ba của Tiểu Anh vui mừng giới thiệu: -Để ba giới thiệu cho con, đây là vợ của ba, cũng là mẹ của con.(ba của Tiểu Anh tự hào, khoát tay vào vai vợ của mình). Phải rồi em, Lam Linh đến chưa.
-Nó nói bận đi qua nhà Tuấn Anh học nhóm nên qua muộn chắc có lẽ một lát nữa nó đến thôi.(Mình giới thiệu cho các bạn biết, người phụ nữ ấy ta phải gọi là dì Quyên là mẹ ruột của Lam Linh đó, đúng với khuôn mặt phúc hậu là tấm lòng nhân ái, dì ấy hay đi chùa lắm đó).
Dì Quyên nhìn Tiểu Anh trìu mến: -Tiểu Anh ơi! Cô nghe nói con bị bệnh cho nên cô có mang ít trái cây, để dì gọt vỏ cho cháu nha!
Tiểu Anh cố gượng cười mà lòng buồn: - Cháu cảm ơn cô! Cháu ko quen ăn trái cây!
Ba con bé la: -Tiểu Anh sao con vô lễ vậy, ba đã nói gọi là mẹ mà!
Dì Quyên: -Anh à! Chắc tại con bé ko quen đâu, anh cứ cho em với con bé tự nhiên với nhau nha anh!
Con bé ngoan cố: -Ba à, con sống ở Mĩ lâu quá cho nên tiếng ấy gọi như thế nào con quên rồi.
Ba Tiểu Anh: -Thái độ của con vậy là sao!
Bỗng từ phòng Lam Linh bước vào, cả 2 ngạc nhiên khi gặp nhau, Lam Linh tỏ vẻ: -Thì ra cậu là con của ba Minh à!
Ba Tiểu Anh: -Đúng vậy, hai con quen nhau từ trước à!
Lam Linh thân thiết với ba: -Đâu phải quen đâu ba, tụi con cùng học chung lớp ngồi chung bàn nữa đó!
Ba Minh: -Vậy sao, đúng là tình cảm chị em có khác!(ông tỏ vẻ vui mừng)
Tiểu Anh lên tiếng: -Ba ơi! Con mệt rồi, con cần yên tĩnh!
Ba Minh: -Vậy thôi ba ko làm phiền con nữa, Lam Linh, Quyên à chúng ta ra ngoài nhé!
Lam Linh: -Ba Minh ơi, hôm nay cả nhà mình đi ăn tối nhé.
Ba Minh(nói cười vui vẻ): -Được thôi, hôm nay là chủ nhật nên ba rãnh sẵn gia đình chúng ta cùng đi nhé!
Dì Quyên: -Nhưng còn Tiểu Anh, chúng ta nên dắt nó theo như vậy mới đúng gia đình!
Lam Linh: -Thôi ko cần đâu mẹ, Tiểu Anh bị bệnh mất rồi chúng ta dắt theo chị ấy mất công mất vui!
Dì Quyên:- Sao con lại nói vậy, nói gì con bé cũng là con của ba Minh, cũng là chị con mà!
Ba Minh cố binh con bé: -Anh nghĩ Tiểu Anh nó cũng mệt, thôi để cho nó nghĩ đi, Lam Linh nói vậy cũng đúng.
Dì Quyên cố gắng: Nhưng mà…….
Lam Linh: Thôi mà mẹ…cả gia đình chúng ta đi.
3 người họ vui vẻ, vừa đi vừa nói cười. Con bé ở trong phòng, nó cố ngượng dậy lắng nghe hết tất cả mọi chuyện, nó khóc tự khi nào mà ko thay những dòng lệ cứ tuông dài trên má, tiếng điện thoại bỗng reo lên như trấn tĩnh con bé.
-Alô!
-Hi, how are you!
-Sorry, who are you!
-Này ko biết thật à!
-Ko quen ko biết, số máy lạ quốc.
-Ko biết thật sao.
-Ừ, I don’t know
-Hihihi, cần ai để nó chuyện ko, Who make you cry?
-Tôi đâu có khóc chứ!
-Thật sao, ko cần ai nói chuyện thật sao, vậy thôi tắt máy đây!
-Khoan đã.
-Cậu muốn nói gì hả. Ước gì bây giờ mình thấy được mặt cậu nhỉ.
-Chi vậy?
-Để xem mặt cậu khóc sẽ xấu đến cỡ nào.hihihi
-Tớ ko đùa nữa đâu T.Nhân.
-Ái da, bị phát hiện rồi.
-Cậu hứa mua pepsi và khoai tây chiên cho tớ đâu sao ko thấy.
-Tớ xin lỗi, vội quá tớ vứt nó đâu đó trong sân trường rồi.
-Các cậu ác vừa thôi chứ, hại tôi ra nông nỗi như còn giả bộ hỏi thăm nữa.
-(T.Nhân nghiêm túc) Tiểu Anh mình thề với cậu là mình và 3 người bạn của mình ko có làm gì hết trong sự việc này, nếu có làm cho mình chết ko toàn thây.
-Sao thề dữ vậy, các cậu ko làm vậy chứ ai
-Tớ ko biết, nhưng mình hứa với cậu mình sẽ tìm thủ phạm giúp cậu.
-Coi như các cậu còn có lương tâm.
-Ko phải vậy chứ, bộ từ trước tới giờ trong mắt cậu tụi mình xấu xa vậy sao.
-Ko có xấu đâu, mà là rất xấu xa, cực kì đáng ghét, cực kì khó ưa.
-Cậu nói chuyện nhỏ thôi chứ, điếc tay quá.
-Có như vậy mới vừa với bọn cậu chứ. À…sao biết số điện thoại của tôi, cậu điều tra phải ko.
-Ko, tại phát hiện được điện thoại của cậu nên sẵn xin số. Mà nè con thỏ bông với sợi dây chuyền trên cổ con thỏ ấy đẹp thật, cậu mua ở đâu vậy. Tớ cũng muốn có một con thỏ bông.
- Nó 12 năm rồi đấy tin ko!
-Thật sao. Nhưng cậu mua nó ở đâu.
-Tớ ko biết. Đó là kỉ niệm của mình. Thôi nói sao nha. Mình buồn ngủ quá à.
-Mình ko làm phiền cậu nữa, nghỉ ngơi đi nhé. Byee….heo tham ăn.
-Cậu nói gì đó T.Nhân.
-À….ko…ko….tớ đâu có nói gì. Byeeeee.
Buổi chiều cả 4 cùng vào trường điều tra, họ đi vào khu vực phòng thí nghiệm, T.Khanh: -T.Nhân lúc Tiểu anh xảy ra chuyện cậu ở đâu!
-Lúc đó tớ ra căn tin mua nước!
Tuấn Anh: -Lúc cậu đi ra có điều gì khả nghi ko!
T.Nhân thận trọng: -Để tớ nghĩ xem, hình như là ko!
Đ.Tuấn chỉ lên sàn: -Các cậu nhìn nè!
T.Khanh: -Mặt dây chuyền à! Cái này của ai ta?
T.Nhân: -Hình như cái này có dính hỗn hợp chất nổ!
Tuấn Anh lấy mặt dây truyền nhìn kĩ: -Đúng vậy, nó có dính bột lưu huỳnh nên mặt dây chuyền có màu vàng, các cậu ngửi xem có mùi hắc nữa.
T.Nhân vào phòng, cầm lấy tàn đạn cay: -Các cậu xem này, đạn cay này ko phải là đạn thông thường, hàm lượng SO2 rất cao so với đạn thông thường, mình nghĩ nó ko phải được mua là có người tự điều chế nó.
Đ.Tuấn khoan đã: -Với người cẩn trọng như Tiểu Anh, thì làm sao thủ phạm có thể thực hiện ý đồ.
T.Khanh, cái này dễ dàng mà: -Lúc T.Nhân đi mua nước Tiểu Anh ở lại phòng dọn dẹp một mình, ngày hôm qua là thứ bảy nên trường cũng ít người, phòng thí nghiệm lại càng vắng, thừa lúc Tiểu Anh ko để ý hắn đã ném đạn cay vào, sau đó đóng cửa lại. Thế là xong.
T.Nhân: -Quan trọng hơn nữa là cửa sổ đã được đóng, đáng lí nếu hắn ném đạn vào Tiểu Anh phải phát giác, rồi hắn đóng cửa ít ra cậu ấy phải nhìn thấy mặt của hung thủ chứ.
Tuấn Anh quan sát cửa kính, vén rèm cửa sổ phát hiện: -Các cậu xem này, cửa sổ có 1 lỗ kính nhỏ bị vỡ.
Đ.Tuấn: -Nếu vậy, thì chắc chắn hung thủ đã ném đạn cay vào cái lỗ nhỏ này. Nhờ bức rèm này cho nên ko để lộ chút sơ hở.
Tuấn Anh: - Được rồi cứ giữ mặt dây chuyền, và tàn đạn cay này chúng ta từ từ nghiên cứu tiếp, bây giờ chúng ta phải đến nhà Tiểu Anh làm rõ một số chuyện mới được.
T.Khanh: -Đến đó là một chuyện, nhưng con bé đó có chịu tiếp chúng ta hay ko là một chuyện.
Tuấn Anh đùa: hihi! Các cậu yên tâm đi với ai tụi mình đi với Đ.Tuấn thì chắc như bắp, Tiểu anh ko những mời chúng ta vào nhà còn đón chúng ta rất nòng nhiệt nữa.
T.Nhân: Còn chờ gì nữa đi thôi!
Đ.Tuấn: Do cậu nói đó nhé Tuấn Anh, lỡ Tiểu Anh có cầm chổi chà quét chúng ta thì tại cậu đấy.
T.Khanh: -Ko biết con bé đó đi nổi hay ko, huống chi cầm chổi.(kekeke)
T.Nhân: -Thôi tớ xin , đi nào về nhà tớ còn phải làm phân tích mẫu đạn này nữa.
T.Khanh: -Yes, sơ.
Cả 4 đến nhà Tiểu Anh như ý định. Vừa bước tới cổng họ gặp Lam Linh, T.Khanh:
-Lam Linh sao cậu ở đây!
-Các cậu đến thăm Tiểu Anh sao. Hiếm lắm mới thấy Chu Du thăm Gia Cát Lượng.Trời sập quá.
-Bọn mình gặp cậu ấy có tí chuyện thôi. Cậu về sao?
-Ừh, tớ về đây, các cậu ở lại thăm Tiểu Anh nhé, cậu ấy ở trên phòng. Dì Kim dẫn các cậu ấy lên phòng cô chủ đi.
Cả 4 ngạc nhiên, T.Nhân: -Cậu với Tiểu Anh có quan hệ gì sao!
Lam Linh gật đầu: -Ừ, tớ với chị ấy là chị em cùng cha khác mẹ đấy, tin ko?
T.Khanh: -OMG! Ngạc nhiên chưa, thôi cậu về đi, Tuấn Anh cậu đưa Lam Linh về đi, còn chuyện ấy để bọn tớ giải quyết cho.
Tuấn Anh bảo Lam Linh: -Tớ sẽ kêu taxi như vậy cậu sẽ an toàn hơn khi ko có mình, mình có tí chuyện cần giải quyết với Tiểu Anh, nên cậu về một mình nhé!
Lam Linh thất vọng: -Ko có sao đâu, mình tự về được mà, chào các cậu.
Cả 4 anh chàng được dì Kim đưa vào phòng khách: -Các cháu cứ ở đây, để cô kêu Tiểu Anh xuống
T.Khanh lễ phép: -Làm phiền cô vậy.
Quãn gia bật cười bước lên lầu. Cả 4 ở lại ngắm nhìn xung quanh, phòng khách được trang tri bởi những tấm hình Tiểu Anh cùng chụp với bố mẹ, cùng với những bằng khen mà cô nàng đã giành được trên đất Mĩ.
T.Khanh thán phục: -Con bé này cũng tài nhỉ, xem xem bằng Tuấn Anh. Nào là giải nhất Olympic toán năm ngoái, học sinh ưu tú có chữ kí của Obama này, vương miện thí sinh thanh lịch nữa(T.Khanh bật cười).Tiểu Anh mà thanh lịch cái nỗi gì, nói truyện thôi câu trước câu sau đã muốn dọa người rồi.(hihihi)
T.Nhân: -Các cậu xem này, lúc nhỏ mặt con bé dễ ghét quá ha!(Chỉ vào bức ảnh)
Tuấn Anh nhìn vào ảnh lúc nhỏ của Tiểu Anh, anh chàng bỗng cảm thấy một điều gì đó thân quen với mình, anh chàng thỏ thẻ Đ.Tuấn: -Hình như, tớ gặp con bé này ở đâu thì phải, ko phải gặp mà dường như có cảm giác rất kì lạ!
Đ.Tuấn nhìn Tuấn Anh: -1tuần nay cuộc sống của 4 chúng ta dường như bị đảo lộn bởi con bé đó, chuyện gì của tụi mình cũng liên quan đến Tiểu Anh, nên tớ nghĩ tụi mình ám ảnh con bé này rồi.
T.Khanh: -Đúng vậy, tối nào ngủ gặp ác mộng thì còn may mắn, chớ nằm mơ gặp con bé đó thôi là ko ngủ được luôn. Còn tồi tệ hơn là ác mộng
-Trọng Khanh, thật chứ!
-Đúng vậy con bé này cứ như phù thủy vậy, tuy ko giết người, mà làm cho người ta sống chết ko yên mới hả dạ.!
-Vậy sao!(chợt T.Khanh giật mình “ai đang nói chuyện với mình”, quay mặt lại thì là Tiểu Anh, anh chàng giật hết cả hồn)
-Cậu như ma vậy, muốn thù chết người sao.
-Ko tớ ko muốn thù cậu chết, mà là muốn cậu sống dở chết dở, sống chết ko yên, có như vậy tớ mới cảm thấy vui!
Đ.Tuấn: -Ko đùa nữa T.Khanh, chúng ta vào việc chính đi!
Tiểu Anh: - Các cậu gặp tớ có chuyện gì!
Đ.Tuấn: -Bọn tớ đến đây gặp cậu vì chuyện ngày hôm qua ở phòng thí nghiệm. Mọi chuyện đầu đuôi ra sao cậu hãy kể cho bọn mình nghe!
Tiểu Anh: -Vì sao?
Tuấn Anh:- Vì muốn chúng minh rằng bọn tớ ko có làm chuyện này, mà là người khác!
Tiểu Anh: -Tớ ko thề nói là các cậu làm, nhưng bây giờ tớ có thể chắc rằng ko phải các cậu.
Đ.Tuấn: -Cậu có niềm tin đúng chỗ đấy! Và bây giờ cậu hãy kể cho bọn mình nghe chuyện gì đã xảy ra với cậu ngày hôm qua!
Tiểu Anh kể lại mọi chuyện, tất cả điều chú ý ko bỏ xót từng chi tiết nào, T.Nhân đưa cho Tiểu Anh mặt dây chuyền: -Cậu biết mặt dây chuyền này của ai ko, thay là của cậu đánh rơi!
Tiểu Anh: -Ko, nó hoàn toàn lạ lẫm đối với mình! Đưa cho mình xem( Tiểu Anh quan sát kĩ sợi dây chuyền). Mùi bột lưu huỳnh
T.Nhân: -Ko sai!
Tiểu Anh: -Có lẽ thủ phạm đã tự điều chế đạn cay, cho nên trong lúc điều chế một lượng nhỏ bột lưu huỳnh đã phát tán dính vào mặt dây chuyền. Và trong lúc chạy trốn thủ phạm đã vô ý vạ chạm hay gì đó làm rơi mặt dây chuyền. Mình nghĩ thủ phạm là nữ.
Tuấn Anh: -Lỡ đó là nam thì sao, anh ta bỏ mặt dây chuyền vào túi rồi lúc chạy chốn vô tình làm rơi nó.
Đ.Tuấn: Nhưng trên mặt dây chuyền có khắc chữ L, chữ cái này có ý nghĩa gì, nếu là một cái tên thì người tên bắt đầu bằng chữ L khá nhiều. Tiểu Anh từ khi vào trường cậu có mâu thuẫn với ai ko?
Tiểu Anh cười rồi trả lời: -Có!
T.Khanh: -Là ai vậy!
Tiểu Anh giễu cợt: -Xa tận chân trời gần ngay trước mắt.
T.Khanh: -Nhưng bọn tớ đâu có làm, còn ai nữa chứ cậu cố nhớ lại xem!
Tiểu Anh: -Tớ nghĩ các cậu ko làm nhưng tay sai sau lưng các cậu làm thì sao, trong trường danh tiếng của các cậu ai mà chẳng biết, hễ chuyện gì mà đắc tội đến các cậu, thì chỉ cần câu nói của các cậu thì người đó khó mong sống tại trường này. Nhất là các cô gái sau lưng các cậu. Tuần vừa qua khi học ở trường những câu nói việc làm của chúng ta mọi người điều biết rằng chúng ta chẳng ưa nhau, tắc nhiên dù mình có tài giỏi đến đâu mình cũng sẽ thất thế nếu như cố chống đối các cậu.
Tuấn Anh: -Coi như bọn tớ nợ cậu chuyện lần này!
Tiểu Anh: -Tớ ko muốn làm chủ nợ, và ko bao giờ muốn làm con nợ cả. Lần này, ko nhờ T.Nhân tớ cũng ko may mắn rồi, nhớ lại chuyện hôm qua sao cứ sợ….! Tại T.Nhân, ko thôi tí nữa là mình gặp mẹ mình rồi.
T.Nhân: -May mắn cậu đã an toàn, nếu mà cậu….thì phòng thí nghiệm ấy bị niêm phong thì uổng lắm!
Tiểu Anh: -Thì ra là vì phòng thí nghiệm của cậu, cậu mới cứu tôi đó hả, đáng chết thật
T.Nhân trêu trọc: -Đối với tớ ko đáng giá một xu nào, vì phòng thí nghiệm ấy ko thôi tớ đã cho cậu ở trong dấy hít khói mhiều tí.
Tiểu Anh nghiêm túc: - Thôi ko đùa nữa. Tạm thời mặt dây chuyền cho tớ giữ nhé! Còn tàn tro cho tớ xin một ít nhé.Khuya rồi các cậu nên về nhà nghỉ đi, tớ cũng hơi mệt rồi.
Đ.Tuấn: -Chúng tớ ko làm phiền cậu nữa, chúng tớ về đây.
T.Nhân: -Hẹn may gặp ở trường, byeeeee.
Tiểu Anh tiễn 4 người ra cổng, Thiện Nhân, Trọng Khanh, Đức Tuấn điều ra về. Tuấn Anh ở lại rồi nhìn con bé, cậu ta dùng tay đưa qua đưa lại trước mắt con bé.
Tiểu Anh ngạc nhiên: -Cậu ko về đi, làm cái quái gì vậy.
Tuấn Anh đưa năm bàn tay ra hỏi: -Đây là mấy ngón.
Tiểu Anh: -Dạ năm chục ngón,(con bé đánh vào tay Tuấn Anh)!
Tuấn Anh: -Sai bét có 5 ngón à, nhìn khỏe mạnh vậy mà cứ tưởng ai ngờ….Cậu biết ko những người hay nhìn 5 ngón ra 50 chắc chắn(chỉ vào đầu) ở đây có vấn đề, Tiểu Anh tớ là bạn của cậu tuy chúng ta ko thân cho lắm, tớ khuyên cậu chân thành 1 tuần đi khám bác sĩ đi nhé.
T.Khanh từ ngoài nói vọng vào: -Này Tuấn Anh sao hôm nay nói nhiều vậy, mau lên chúng ta đi về.
Tiểu Anh: -Tuấn Anh à, cám ơn lòng tốt của cậu. Cậu biết ko những người ít nói có khi nói nhiều thì kiếp trước họ bị căm đó. Ví dụ là cậu nè kekeke.
Tuấn Anh tức quá nói ko nên lời con bé đắc trí cười chạy vô trong nhà. Tuấn Anh cười vu vơ ra về.
-
15-06-2012, 13:49 #20
Đại chiến 4princes
Phần 7: Kẻ thù đáng ghét
Ngày hôm sau.
Vào giờ ra chơi ở trường Tiểu Anh đang ngồi ăn ở căn tin cùng Thu Giang, Hà My, Ngọc Như. Tuấn Anh đi đến, tỏ vẻ ra lệnh: -Tiểu Anh cuối tiết đi đến phòng thí nghiệm!
Con bé thản nhiên ngồi ăn như ko có chuyện gì, Hà My quay sang: -Này Tuấn Anh kêu cậu đấy, ko trả lời đi chứ?
Tiểu Anh: -Tớ biết, nói với cậu ta tớ ko thề nghe thấy điều gì! Bảo cậu ấy đi đi trước khi cậu ấy gặp hậu quả
Hà My nhìn Tuấn Anh ái ngại: -Tuấn Anh ơi! Tiểu Anh nói với mình là cậu ấy ko nghe gì cả! Và bảo cậu đi đi trước khi cậu ấy nổi giận.
Tuấn Anh chịu ko nổi hét to: -Bây giờ cậu muốn cái gì?
Cả căn tin ngạc nhiên nhìn trầm trầm Tuấn Anh họ đang cố hiểu chuyện gì đang xảy ra, Tuấn Anh quay sang nhìn bọn họ, tất cả mọi người sợ hãy ko dám nhìn Tuấn Anh, 3 người bạn Tiểu Anh lo lắng: -Này Tiểu Anh à, Tuấn Anh tức giận rồi đấy! Cậu mau làm gì đi chứ?
Tiểu Anh đứng dậy thản nhiên như ko có Tuấn Anh ở đó: -3 cậu tớ ăn xong rồi, mình vào lớp trước nhé!
Rồi con bé bỏ đi như ko thề có chuyện gì xảy ra, Tuấn Anh giận dỗi ko nói nên lời chỉ biết nhìn con bé đi vào lớp, cậu ta cũng bỏ vào lớp luôn trong khi mọi người trong căn tin sợ hãy. Vào lớp nhìn vào chỗ Tiểu Anh ngồi, con bé nhìn Tuấn Anh cười đắc chí, T.Khanh nói chuyện với Tuấn Anh: -Này cậu làm bài tập Toán xong chưa, cho tớ mượn!
Tuấn Anh bực mình càu nhàu: - Tại sao lúc nào cậu cũng bỏ lời tớ ngoài tai vậy, làm toán chứ đâu phải chép chính tả, lúc nào cũng mượn của người khác thế hả! Cậu biết như thế cậu phiền lắm ko! Tớ là trưởng nhóm lời nói của tớ các cậu ko xem ra gì phải ko?
Cả lớp ngạc nhiên trước thái độ của Tuấn Anh, Đ.Tuấn nhỏ nhẹ: -Cậu làm sao vậy!
Tuấn Anh nhìn Tiểu Anh, cô nàng xoe mắt nhìn anh chàng với vẻ vô tội, anh chàng im lặng một hồi lâu.
T.Nhân và Đ.Tuấn ngoài hành lang trò chuyện: -Dạo này Tuấn Anh lạ lắm, lúc thì cười ko dứt, lúc thì buồn, lúc giận dữ, lúc suy tư.
T.Nhân: -Cậu nói đúng, lúc trước cậu ấy đâu có vậy. Truyện gì Tuấn Anh cũng điềm tĩnh giải quyết, lạnh lùng trước mọi người, ít nói nhưng bây giờ khác quá.
Hà My, Thu Giang, Ngọc Như tiến đến, T.Nhân kêu lại hỏi: -Lúc nãy các cậu cũng ở căn tin phải ko?
Ngọc Như: -Đúng vậy!
Đ.Tuấn: -Nhưng lúc nãy Tuấn Anh cũng từ đi đến căn tin nhưng sau khi vào lớp thái độ bất thường quá vậy.
Ngọc Như: -Thì ra là vì chuyện ấy!
Ngọc Như kể hết chuyện cho Đ.Tuấn và T.Nhân nghe, nghe xong cả hai bật cười, T.Nhân: -Quá ra Tiểu Anh là nguyên nhân khiến cậu ấy ….Mình phải thán phục cậu ấy. Trời ko sợ đất ko sợ huống chi là Tuấn Anh.
Thu Giang: -Tớ sợ Tiểu Anh sẽ gặp chuyện nữa quá! Đụng tới ai chớ là Tuấn Anh thì ….
Đ.Tuấn: -Yên tâm cả 4 bọn tớ ra tay với cậu ấy vậy mà cũng ấy né đòn cũng hay. Huống chi là Tuấn Anh đánh lẻ một mình chứ.
Hà My: -Các cậu đáng sợ thật, nhưng kẻ ném đạn cay để hại Tiểu Anh còn đáng sợ hơn. Các cậu phải nhất định phải tìm ra hung thủ để làm rõ chuyện này nha.
T.Nhân: -Các cậu yên tâm, tụi mình sẽ làm sáng tỏ chuyện này. Nhưng chuyện tớ giao cho các cậu làm tới đâu rồi.
Cả 3 lúng túng, Thu Giang nói: -Thì từ từ đã, chuyện ấy sao gấp được chứ, tụi tớ cần có thời gian.
Tiếng trống vang lên 5 người bước vào lớp học, giờ học ngữ văn đến, cô giáo viết bài thơ lên bảng, Tiểu Anh bỗng cảm thấy mờ ảo, nhìn ko rõ nữa, nhưng cô nàng vẫn cố gắng nhìn, cô giáo kêu: -Tiểu Anh, em đứng dậy đọc bài thơ trên bảng, rồi phân tích điều đặc biệt của bài thơ!
Con bé ngồi dụi mắt nhìn lúc này con bé cố nhìn ngày càng mờ đi. Tuấn Anh nhanh chóng phát hiện và giải vây: -Thưa cô bạn ấy ko khỏe, để em đọc giúp bạn ấy!
Sau một lát tình trạng mắt của cô nàng đã đỡ hơn rất nhiều. Giờ ra về Tiểu Anh đến phòng thí nghiệm, T.Khanh đứng ngoài cửa trực sẵn: -Tiểu Anh cũng nên xin lỗi hay cám ơn Tuấn Anh của bọn tớ đây!
Con bé cố đánh trống lãng: -Các cậu ấy ở bên trong à!
T.Khanh: -Trước khi vào cậu nên….!(con bé nhanh chóng)
Tiểu Anh: -Tớ ko có thời gian nhiều, mình vào trong xem sao!
Tuấn Anh đang phân tích tàn tro, con bé đứng cạnh, Tuấn Anh cố tỏ vẻ như ko có gì: -Này, trưởng nhóm 4princes hay lớp trưởng 11A, ko Tuấn Anh. Tớ ko phải là người ko hiểu lí lẽ, nó cho cùng tớ cám ơn cậu nhiều hơn là xin lỗi. Nhưng tớ vẫn phải nói, khi nói chuyện với ai cũng vậy tớ nhìn thái độ của họ nhiều hơn là cử chỉ và lời nói. Tớ ko thích người khác nói chuyện theo kiểu kẻ trên người dưới như cậu thường nói với người giúp việc hay với những người khác. Trước khi muốn ai tôn trọng mình thì cậu hãy tôn trọng bản thân cậu và người khác.
Tuấn Anh quay lại nhìn con bé: -Tớ xin lỗi cậu vì chuyện ở căn tin!
Tiểu Anh: -Cậu cũng phải xin lỗi T.Khanh nữa!
Tuấn Anh: -Sao cậu giống bà mình quá vậy!
Tiểu Anh: -Ko đâu, bà cậu già rồi, còn mình mới 17 tuổi à sao gọi là già chứ.
Cả 2 nhìn nhau cười, T.Nhân: -Tuấn Anh, Tiểu Anh các cậu nhìn cửa sổ này.
Nhìn cửa sổ bi hở một lỗ hỏng nhỏ sau tắm rèm, Đ.Tuấn suy luận: -Tớ chắc với các cậu hung thủ đã đóng cửa sau đó mới ném đạn cay vào phòng. Trước tiên thừa lúc Tiểu Anh ko để ý cửa sổ đã đóng hết nếu hung thủ đi qua hành lang lúc này ta ko thể nào nhìn ra hung thủ nhờ những tấm rèm. Sau đó thì chuyện gì xảy ra các cậu biết rồi.
Tiểu Anh: -Nhưng mặt dây chuyền này thì sao, do hung thủ để lại hay là có người đánh rơi?
Tuấn Anh: -Ko ai đánh rơi cả nếu có thì đã có người đến đây tìm đó, các cậu nhìn xem sợi dây chuyền này ngay chỗ ngắn kết của nó đã bị lỏng, cộng thêm mặt day chuyền đã bị phủ một lớp bột huỳnh quang. T.Nhân cậu nói đạn cay này được làm thủ công chứ ko phải đạn cay thông thường phải ko.
T.Nhân đúng vậy: -Hàm lượng khí SO2, Cl khi đốt đạn cay rất cao, nếu gửi nhiều có thể gay ngộ độc hay viêm đường hô hấp nặng hơn có thể dẫn tới tử vong. Đạn cay ko thường thì ko thể có thành phần phần hóa học nhiều và độc cao như vậy. Nói đúng hơn là do hung thủ tự chế nó, trong lúc chế tạo có thể đã bất cẩn để bột S dính lại trên mặt dây chuyền.
T.Khanh: -Vậy khi ném đạn cay vào phòng chắc chắn khi chạy chốn thủ phạm đã sơ ý đánh rơi nó.
Tiểu Anh: -Chỉ cần tìm được chủ nhân của mặt dây chuyền này là mọi chuyện sẽ rõ. Mà phải chuyện thứ bảy đã có bao nhiêu người biết.
T.Khanh: -Chỉ có 4 bọn tớ, Thu Giang, Hà My, Ngọc Như.
Tiểu Anh: -Cứ ít người biết càng tốt, chúng ta sẽ tiện lợi điều tra hơn. Còn việc tìm chủ nhân tớ phải nhờ đến các cậu, nhưng cho tớ mượn mặt dây chuyền hôm nay ngày mai tớ sẽ trả.
Đ.Tuấn: -Được rồi bây giờ chúng mình giải tán trở về nhà, ngày mai Tiểu Anh đưa mặt dây chuyền cho bọn mình nhé.
Tiểu Anh: -Được rồi tớ về đây.
Tiểu Anh đứng ngoài cổng trường đợi xe tới rước, đợi được 5 phút, Tuấn Anh ở phía xa gọi: -Này sao chưa về!
Con bé quay lại nhìn, dường như nó nhìn ko rõ lắm, Tiểu Anh cố gắng nhắm mắt rồi lại mỡ ra, rồi nó cứ dụi mắt. Tuấn Anh chạy đến: -Mắt cậu bị gì à!
Anh chàng vội ôm lấy mặt con bé: -Để tớ giúp cậu!
Tuấn Anh chợt nhớ lại lời bác sĩ dặn hôm đó, anh chàng thổi vào mắt cô nàng, một lát sau mắt cô nàng trở lại bình thường,Tiểu Anh thẹn thùng:-Mắt tớ ko sao rồi, cậu ko cần làm vậy đâu!
Tuấn Anh nhìn mắt con bé như đang bị mê hoặc: -Tiểu Anh này, đôi mắt cậu đẹp thật!
Tiểu Anh nhìn Tuấn Anh kì lạ, rồi im lặng.
-Tuấn Anh xe tới rồi, mình về đây, cậu đi ko mình cho hóa giang!
-Ko cần đâu, có người tới rước tớ rồi, tạm biệt.
Tối hôm đó, Tiểu Anh cứ ở trong phòng suy nghĩ về mặt dây chuyền, dì Kim gọi: -Tiểu Anh à! Có bạn đến thăm cháu này.
Tiểu Anh vội vàng xuống phòng khách, Thu Giang giơ tay chào: -Hi Tiểu Anh, bọn mình đến thăm cậu nè, hôm nay tụi mình có mua gà rán, bánh pizza, cậu xem bè!
Tiểu Anh: -Wa, coi như mình có lộc ăn rồi!
Hà My: -Nhà cậu đẹp thật, cậu ở một mình chắc vui lắm ha!
Tiểu Anh: -Có lẽ là vậy, thôi các cậu lấy gà rán và bánh ta bọn mình cùng ăn! Để mình lấy nước cho các cậu.
4 người vừa ăn vừa nói chuyện rộn ràng:
-Tiểu Anh này, bọn tớ nói cho cậu biết. Bọn tớ rất khâm phục cậu
-Tại sao?
-Vì cậu đã dũng cảm đứng lên chống lại 4princes, ko sợ Lam Linh
-Lam Linh hả, có gì phải sợ chứ. Lam Linh hiền mà
-Đúng vậy rất hiền, nhưng cậu ta sẽ giết cậu lúc nào ko hay.
-Sao đáng sợ vậy?
-Bọn tớ đã lãnh giáo chiêu thức của Lam Linh rồi, tuy 3 bọn mình là bạn của 4princes, tuy ko sợ ai nhưng bọn mình rất sợ Lam Linh. Nhớ có lần 1 bạn nữ của lớp C theo đuổi 1 trong bốn người họ, Lam Linh biết vậy. Ngày sau cô ta bị cắt tóc liền. Điển hình là Thu Giang cậu ấy học rất giỏi rất năng động, có tháng cậu ấy đã vượt mặt Lam Linh đứng hạng năm toàn khóa, cậu ta chỉ hạng sáu. Thế là cậu ấy trả đũa bằng cách xé vở của cậu ấy, rồi cảnh cáo là sao này ko được phỏng tay trên của cô ta.(Ngọc Như)Có người thê thảm hơn bị cô ta khủng bố đến nỗi ko dám đi học luôn.
-Vậy 4princes biết cô ta làm ko
-Thông thường nạn nhân của 4princes thường là những kẻ ko biết điều hay đắc tội với họ thì họ cảnh cáo trừng phạt họ làm gương cho nên mọi người rất sợ họ. Còn đối với Lam Linh thì nặng hơn nhiều, dù ngoài mặt cô ta vui vẻ thôi, nhưng khi đắc tội với cô ta có đường chết. Vì cô ta thân với 4 người họ từ nhỏ, cộng thêm trong trường thầy cô rất mực yêu quí cô ta cho nên, cho dù có người nói cô ta như vậy có ai tin. Tiểu Anh tớ tin cậu sẽ giành lại công bằng cho bọn mình.
-Các cậu nói quá thôi!
-Nhưng cậu phải xem chừng đấy, vụ việc ngày thứ bảy tớ nghĩ là cảnh cáo cậu thôi, cậu phải cảnh giác nếu ko sao này cậu sẽ rắc rối đấy.
-Yên tâm, tớ sẽ cẩn thận!
-Tiểu Anh này cậu nghĩ Lam Linh là hung thủ gây nên sự việc ko
-Nhưng mình với Lam Linh có mâu thuẫn gì đâu!
-Cũng phải cô ta thích làm quen với cậu mà.
-Phải rồi mình cho các cậu xem vật này.
Tiểu Anh đưa mặt dây chuyền cho cả 3 xem: -Tớ nghĩ về trang sức các cậu sẽ rành hơn mình, các cậu nhìn xem cái này các cậu đã nhìn nó ở đâu. Tớ ra ngoài tiệm chuyên gia nói là cái này chỉ có người đặc hàng họ mới làm riêng thôi.
Thu Giang cầm nó nhìn kĩ: -Cậu tìm chủ nhân để trả lại nó sao!
Tiểu Anh đáp: -Đúng vậy!
Ngọc Như: -Để tớ xem, cái này nhìn quen lắm à nha! Hình như tớ đã thấy nó ở đâu rồi.
Tiểu Anh: -Vậy cậu biết nó là của ai ko?
Ngọc Như: -Trong nhất thời tớ ko nhớ ra, cho tớ nhìn nó một tí nữa xem.
Tiểu Anh: -Ngọc Như, xin cậu đấy, mau nhớ ra đi.

Trích Dẫn







Chia sẻ