Trang 2/41 đầuđầu 12345612 ... cuốicuối

kết quả từ 11 tới 20 trên 409
  1. #11
    Tham gia: 18-02-2010
    Đến từ: Hạ Long, Quảng NInh
    Bài gởi: 67

    Mặc định

    Chap 6: Golden Bar


    Cuộc sống luôn tràn đầy những điều bất ngờ và thú vị.
    Y Linh luôn cố khám phá ra những điều thú vị ấy, biến hoá chúng rồi đưa vào trong bài hát của mình.
    Thật sự là Y Linh rất yêu cuộc sống. Chưa bao giờ cô bé cảm thấy chán ghét nó cả.
    Càng yêu cuộc sống bao nhiêu , Y Linh lại càng yêu âm nhạc bấy nhiêu. Những cung bậc cảm xúc thường ngày, cô bé đều biến hóa chúng thành những nốt nhạc.
    Y Linh chỉ hát nhạc của bố hay do chính mình sáng tác. Chỉ có ca khúc nào cô bé thích thì mới tự ngâm nga cho mình nghe.
    Sáng tác của Y Linh luôn độc đáo và mới lạ.
    Y Linh bắt đầu sự nghiệp ca hát của mình từ năm cô bé năm tuổi, trên sân khấu truyền hình trực tiếp " Tìm kiếm tài năng thành phố". Đó cũng là lần debut đầu tiên thánh công ngoài sự mong đợi.
    Tưởng chừng như một cô bé năm tuổi không thể đứng trước đám đông, nói gì đến việc hát. Nhưng lúc Y Linh biểu diễn, cả khán đài như ngừng thở. Y Linh đã thể hiện bản lĩnh của một "Diva nhí" thực thụ.
    Ca khúc mà cô bé biểu diễn chính là ca khúc Kẹo Hồ Lô bằng tiếng hoa, bằng chất giọng trong trẻo và cao vút.
    Còn nhớ lúc đó, khi lên nhận giải quán quân, anh MC có hỏi tên của Y Linh là gì. Bất chợt lúc đó, một chú bướm đen rất đẹp bay qua.
    Nó như hiện hữu cho một mình Y Linh thấy.
    Y Linh đưa đôi mắt ngây thơ nhìn theo chú bướm đó, miệng bất giác hé ra:
    - Tên của cháu là...Bướm Đêm.
    Anh MC lúc đó cười rất lớn, cả bên dưới khán đài cũng vậy.Họ cho rằng đó là sự thơ ngây của trẻ nhỏ. Anh MC có hỏi lại lần nữa, nhưng Y Linh vẫn trả lời như vậy. Cuối cùng, ban tổ chức phải bỏ qua phần hỏi tên.
    Qua cuộc thi đó, Y Linh nhận được không biết bao lời mời từ các show diễn (lúc đó là Bướm Đêm) thậm chí là làm album. Nhưng ông Thịnh Phong - dưới quyền hạn là quản lí của cô bé - đã từ chối tất cả. ( Lúc đó ông Thịnh Phong đã là nhạc sĩ nổi tiếng)
    Và cô bé được đưa vào đầu quân cho tập đoàn giải trí Venus. Y Linh lúc này đã bảy tuổi, và cô bé bắt đầu ra album đầu tiên. Số lượng đĩa bán ra vượt ngoài sức tưởng tượng, đó là sự khởi đầu với thành công rực rỡ.
    Đó là viên kim cương quý của Venus.
    Do sợ Y Linh quá nổi tiếng, ảnh hưởng đến cuộc sống của cô bé. Cho nên mỗi lần đi ra ngoài, ông Thịnh Phong đều hoá trang cho cô bé khác đi. Và từ đó,công việc hoá trang đã trở thành thói quen không thể thiếu cho mỗi lần Y Linh ra khỏi nhà.
    Có lẽ tài năng của Y Linh đa phần được thừa hưởng từ ông Thịnh Phong.

    *********************

    Trở về nhà, Y Linh không muốn làm bất cự việc gì.
    Điều mà cô bé thích nhất là ngồi ở chiếc xích đu sau vườn, chơi với con Bánh Cốm hoặc là ôm đàn và ngân ng những nốt nhạc.
    Đã có ai nói với các bạn là Y Linh cũng giỏi chơi các nhạc cụ chư nhỷ? Nhất là piano và guitar. Y Linh được thừa hưởng từ ông Thịnh Phong cả mà.
    Ngay lúc này đây, cô bé đang ôm cây đàn yêu quý của mình, cây đàn được ông Thịnh Phong đặc biệt đặt làm tặng riêng nhận dịp sinh nhật lần thứ mười lăm vừa rồi của cô bé.
    Đó là một cây đàn mà bất kể ai nhìn thấy đều ao ước có nó. Toàn bộ thân đàn được gắn bằng đá pha lê nhỏ tí màu tím - loại đá không biến màu, với loại keo siêu chắc. Phần cây đàn thì được quét nhũ màu bác óng ánh.
    Cảm tưởng như chỉ một tia sáng chiếu vào là toàn bộ các viên đá sẽ phản chiếu lại muôn vàn ánh sáng kì ảo, đó là thứ ánh sáng mạnh mẽ, mê hoặc như chính thứ âm thanh của nó phát ra vậy.
    Đàn gắn nhiều đá như vậy, nhưng nó lại không tạo nên sức nặng, Bởi vì bản thân cây đàn đã được làm từ một loại gỗ siêu nhẹ.
    Y Linh đang ngồi vuốt ve cây đàn , những ngón tay thon đang nhè nhẹ chạm vào, lướt từ từ dọc theo thân cây đàn, như thể cái cảm giác man mát khi chạm vào cay đàn đang truyền dần vào người cô bé vậy.
    Có thể Y Linh đang nghĩ giai điệu cho một bài hát.
    Con Bánh Cốm đang nằm khẽ ve vẩy chiếc đuôi xù.
    Y Linh không hề để ý là ông Thịnh Phong đã đứng sau lưng tự bao giờ.
    - Lại có ý tưởng mới à Sâu Con????
    - Ui, giựt cả mình!!!
    Y Linh khẽ lườm bố một cái.
    - Bố đi đâu mà về muộn vậy?
    - Thì bố ra ngoài. Có một thứ cho con đây.
    Y Linh cười cười, chìa bàn tay phải ra trước mặt ông Thịnh Phong.
    Ánh nắng chiều thu nhàn nhạt chiếu vào đôi mắt cô bé.
    Đôi mắt của Y Linh khi nhìn người khác luôn mang một cái vẻ bất cần, lại như khiêu khích. Nhưng khi đôi mắt ấy đối diện với bố thì đó không hơn gì một đôi mắt trẻ thơ đầy nũng nịu.
    Màu mắt kì lạ.
    Nhưng ông Thịnh Phong đã quá quen với cái vẻ này của Y Linh.
    Và bây giờ ông mới chìa bàn tay đang giấu sau lưng ra.
    Y Linh đón lấy, khuôn mặt biểu lộ rõ sự ngạc nhiên.
    - Cái gì đây ạ???
    - Thì con cứ xem đi!!!
    Ông Thịnh Phong ngồi xuống, tay vuốt ve con Bánh Cốm, đôi mắt vẫn đang nhìn Y Linh. Khoé miệng ông hơi nhếch lên, một nụ cười dịu dàng, nụ cười duy nhất chỉ dàng cho đứa con gái yêu quý của ông.
    Thứ mà ông Thịnh Phong đưa cho Y Linh là một thiếp mời và một tờ giấy - một bản hợp đồng.
    Nãy giờ Y Linh vẫn đang chăm chú đọc.
    - Con có muốn hát thử ở một quán Bar không???
    - Bố đùa à???/
    Đên giờ thì Y Linh mới bỏ bản hợp đồng xuống, hướng đôi mắt đầy khó hiểu về phía ông Thịnh Phong. Vậy mà ông Thịnh Phong vẫn như không, vẫn cái thái độ dửng dưng.
    - Không, thật đấy!
    - Bố để con đi hát ở một quán Bar ???? Bao nhiêu hợp đồng lớn, show diễn lớn, bố đều từ chối. Vậy mà bố đồng ý cho con đi hát ở một quán Bar???
    Y Linh không tức giận, chỉ là cô bé đang cảm thấy bố mình thật khó hiểu.
    - Thật ra bố không định kí vào bản hợp đồng này. Bố đoán là con cũng không thích. Nhưng lần này thật sự là không đồng ý không được.
    Ông Thịnh Phong đã thôi cười. Vẻ mặt có vẻ đã nghiêm túc hơn.
    - Tại sao ạ?
    Có vẻ như Y Linh cũng để ý đến vẻ mặt này của bố.
    - Vì đây là quán bar do một bọn xã hội đen quản lí. Hình như lần này là sinh nhật của một thành viên nào đó. Họ muốn mời con hát như một món quà dành đến cho người đó. Con không đồng ý họ cũng ép con phải đi thôi.
    - Vậy bố định tính sao????
    - Thì con cứ đi thôi. Dù sao cũng chỉ là một bài hát mừng sinh nhật thôi mà. Với lại họ không đáng sợ như con nghĩ đâu.
    Nói đến đây, vẻ mặt của ông Thịnh Phong đã trở lại bình thường.
    - Ai bảo bố là con nghĩ họ đáng sợ???
    - Thế con còn từ chối gì nữa? Với lại con yên tâm, bố sẽ cầm điện thoại hai tư trên hai tư mà.
    - Để làm gì ạ???
    - Để gọi cứu thương! Ha ha, đùa đấy!!!
    Y Linh không hề cảm thấy buồn cười trước câu nói đùa của bố cô bé.
    - Bar đó tên gì vậy bố???
    - Golden.
    Đôi mày Y Linh nhíu lại.
    - Cái tên chả có gì đặc biệt. Mà con đã đủ tuổi vào bar đâu???
    - Cái đấy con không phải lo, đấy là bar của họ mà!
    - Thời gian thế nào ạ?
    - Bảy giờ tối mai. Bố đưa con đi!
    - Bố tốt quá ha???
    - Mà con có ý tưởng nào mới chưa?
    - Cũng đang có đây ạ!!!


    o0o

  2. #12
    Tham gia: 14-11-2009
    Đến từ: Hai Duong
    Bài gởi: 32

    Mặc định

    Tgai ui, tối post tip nha , Truyện của bạn hay wa ak

  3. #13
    Tham gia: 19-03-2009
    Bài gởi: 107

    Mặc định

    truyện của bạn thực sự lạ và độc đáo
    mình thích truyện của bạn ,<3

  4. #14
    Tham gia: 18-02-2010
    Đến từ: Hạ Long, Quảng NInh
    Bài gởi: 67

    Mặc định

    Chap 7 : Rắc rối trong Golden Bar ( Phần 1)


    Nói thì nói thế chứ thật ra Y Linh cũng muốn vào Bar thử một lần lắm. Tuy rằng là cô bé không hề thích nơi ồn ào.
    Học xong ở trường, Y Linh nhanh chóng ra về, cũng đâu có ai để ý đến sự có mặt của cô bé đâu cơ chứ.
    Có vẻ như Y Linh trong mắt mọi người là một con bé mắc bênh tự kỉ.
    Đi thì lúc nào cũng cúi gằm mặt xuống. Ngồi trong lớp chẳng bao giời chịu dơ tay phát biểu. Cả ngày (ở trường) chẳng nói một lời.. Ra về thì cô bé mất hút luôn. Cứ như thể sự tồn tại của Y Linh chẳng hề liên quan đến bất cứ một thứ gì cả.
    Nhưng sự thật thì vẫn có người để ý đến Y Linh đó chứ. Đó là Sulim và Shin, kể từ lần Y Linh nói đến "thông điệp" đó.

    -----6 giờ chiều-----

    - Đây là lần đầu tiên và cũng là lần cuối cùng con bước chân vào bar đấy nhá!
    Dường như Y Linh không lường trước được hết câu nói của mình.
    - Rồi rồi....
    Ông Thịnh Phong cười mà không để ý đến bộ mặt cau có của cô bé.
    Hai bố con đang trên đường tới Golden bar. Y Lnh chuẩn bị không cầu kì lắm.
    Lớp hoá trang được tháo bỏ, một Bướm Đêm vô cùng xinh đẹp xuất hiện.
    Có lẽ Sulim nói đúng: "Bướm Đêm mà, chỉ xuất hiện vào buổi đêm thôi!".
    Tháo bỏ lớp hoá trang, Y Linh cảm thấy thoải mái hơn rất nhiều.
    Y Linh trang điểm khá là nhẹ nhàng. Cô bé không thích lạm dụng mĩ phẩm để làm tăng vẻ đẹp cho mình. Y Linh thiên về cái đẹp tự nhiên nhiều hơn.
    Cô bé có một khuôn mặt trái xoan, hơi bầu bầu.
    Y Linh không sử dụng phấn hay kem nền bởi vốn dĩ cô bé đã sở hữu một nước da căng mịn, trắng hồng hào. Phải nói là một làn da hết sức hoàn hảo. Cô bé luôn tự tin về điều này, chỉ tiếc là ông Thịnh Phong không cho cô bé đi đóng quảng cáo cho sản phẩm dưỡng da.
    Đôi mắt Y được kẻ chì đen. Dù cô bé có làm cách nào cũng không thể che đi sự nổi bật của đôi mắt - màu hổ phách kì lạ.
    Sống mũi cao và thẳng, cái mũi nhỏ nhỏ xinh xinh.
    Đôi môi mỏng màu hồng hồng , đáng yêu đến kì lạ.
    Còn một điểm nhấn nữa trên đôi mắt mà quên chưa được nhắc đến. Đó là đôi hàng mi dày cong cong, rất tự nhiên. Vốn dĩ nó đã tự nhiên như thế. Chỉ là Y Linh có trải thêm một lớp mascara nữa cho mi thêm bóng và làm tăng độ cong.
    Tất cả các bộ phận trên gương mặt kết hợp với nhau một cách hài hoà.
    Hài hoà đến mức hoàn hảo.
    Nét hoàn hảo đó Y Linh được thừa hưởng từ ông Thịnh Phong. Hình như là vậy.
    Và cuối cùng là mái tóc. Y Linh thiên về cái đẹp tự nhiên nên mái tóc của cô bé cũng để khá tự nhiên. Đó là một mái tóc dài đến ngang thắt lưng. Mái tóc dài đen bóng , thẳng như được duỗi. Cô bé có tỉa qua nó một vài lần, chỉ là để giảm đọ dày của tóc thôi. (Lúc đi học Y Linh vẫn đội bộ tóc giả ngắn với cái mái ngố cụt lủn).
    Tóc Y Linh rất dày nên đôi lúc cô bé hơi khổ sở với nó. (không phải chuyện chải tóc hay gỡ rối đâu nhé).
    Con bướm xinh sau khi lột xác.
    Ngay đến cả trang phục của cô bé cũng không cầu kì chút nào.
    Đơn giản chỉ là một chiếc quần jean màu bạc, một chiếc áo phông không quá sặc sỡ và đôi giày thể thao converse.
    Và bạn diễn của cô bé hôm nay là cây guitar mà bố tặng. Lần đầu tiên nó được xuất hiện cùng cô bé.
    Chiếc xe dừng lại.
    Đã đến nơi rồi, cô bé hồi hộp thấy lạ.
    Đợi cho người phục vụ ra đón, Y Linh mới bắt đầu xuống xe. Phía bên kia xe ông Thịnh Phong cũng đã xuống. Mở cửa sau lấy cây đàn, rồi ông đưa chì khoá xe cho người phục vụ.
    Nhận chìa khoá xe xong, người phục vụ nhanh chóng cho xe vào bãi đỗ xe phía đằng sau toà nhà.
    Trên đường tới đây, Y Linh có để ý rất kĩ đường đi. Và cô bé đã bỏ ngay ý nghĩ Golden là một quán Bar tầm thường ngay sau khi biết địa điểm của nó.
    Khu đô thị Huy Hoà, một trong những khu đô thị mới bậc nhất của cả nước và nó cũng được mệnh danh là "thành phố của giới thượng lưu".
    Golden bar nằm trong khu đô thị mới này. Không phải ai cũng có thể sống trong khu đô thị mới này.
    Chính vì thế Y Linh mới không sợ bị người ta chú ý khi ngang nhiên đứng ở ngoài thế này.
    Y Linh mới chỉ nghe qua chứ đây là lần đầu tiên cô bé được đến đây. Và bây giờ Y Linh đang đứng trước Golden. Cô bé đang đứng nhìn tổng thể nơi này như thể đang cảm nhận về nét độc đáo của nó.
    Đúng! Golden là một quán Bar khá độc đáo.....
    Chỉ là một ngôi nhà xây theo kiểu hình hộp, nhưng phải nói là nó khá lớn, được xây vuông vức. Vẻ bề ngoài của nó không cầu kì, mĩ lệ, bao bọc xung quanh là lớp đá màu đen bóng loáng. Không có biển quảng cáo cầu kì, chỉ có một dòng chữ Golden Bar cách điệu nằm trên nền màu đen bóng loáng phía trên cửa ra vào. Dòng chữ đó màu vàng kim lấp lánh.
    Xung quanh Golden là hàng đèn pha nằm dưới đất chếch lên phía trên, chỉ chờ trời tối là sẽ làm cho Golden Bar bừng sáng. Thêm nữa là hai đài phun nước nhỏ ở hai bên cửa ra vào Bar. Bệ của đài phun nước đó cũng làm bằng sứ màu đen. Cứ như thể màu đen là màu đặc trưng của Bar này vậy.
    Bướm Đêm không hề biết rằng anh phục vụ đứng mở cửa cho khách đang say mê ngắm nhìn, và rồi cô bé tự mình đưa ra lời nhận xét sau một tiếng thở dài :
    - Khá là độc đáo! Có lẽ người thiết kế quán bar này là một người cực kì đặc biệt, hoặc kì lạ, ừm....
    Cô bé có vẻ hài lòng với lời nhận xét của mình, mỉm cười thích thú....
    Và rồi như chợt phát hiện ra anh phục vụ đang nhìn mình, cô bé mới quay ra gật đầu mỉm cười với anh ta.
    Anh phục vụ như chết lặng với nụ cười ấy, trước đôi mắt cong cong không tả nổi.
    - Em có một nhận xét khá chuẩn đấy!!!!
    Một giọng nói vang lên sau lưng Bướm Đêm khiến cô bé bất giác quay lại.
    Người con trai có dáng người dong dỏng , mặc áo sơ mi màu đen, hai tay *** túi quần, đang tiến về phía cô bé. Dáng vẻ của cậu ta có vẻ gì đó rất ung dung, cao quý đến kì lạ, không giống dáng đi ngạo nghễ, vênh vênh vang vang của những tên con trai mới lớn khác. Khi Bướm Đêm vẫn chìm trong suy nghĩ thì người con trai đó đã nói tiếp:
    - ĐÓ là chủ ý của chủ quán bar này. Khách ở đây đa số là khách quen và khách đặc biệt, ít khi tiếp khách lạ, đặc biệt là - học - sinh.
    Hình như anh ta cố tình nhấn mạnh và kéo dài chữ cuối, như thể đang cố ý ám chỉ Bướm Đêm vậy.
    Giọng anh ta cũng khá là đặc biệt, giọng trầm, hơi khàn khàn khá là cuốn hút. Tuy nhiên , cô bé không để ý tới điều này , cô bé khá khó chịu với câu nói vừa rồi của anh ta.
    - Anh là ai????
    - Tôi nghĩ em không cần biết tôi đâu. Nếu gặp lại nhất định tôi sẽ cho em biết.
    Chỉ nói có vậy, rồi anh ta bước vào trong quán bar, không quên rút cánh tay ra khỏi túi quần dơ lên làm động tác chào.
    Bướm Đêm không thích kiểu xưng hô "lãng tử" như thế, nhưng biết làm sao. Cô bé cũng đi vào phía trong quán Golden.
    Ông Thịnh Phong đang đứng đằng sau cánh cửa ra vào. Có lẽ ông khá sốt ruột vì không thấy Bướm Đêm đâu. Và khi nhìn thấy cô bé, ông đã nhanh chóng kéo lại.
    - Con đi đâu mà bây giờ mới vào???
    - Con chỉ đi xem xung quanh thôi mà! Nơi này khá là thú vị đấy.
    - Vạy hả? Mà thôi, vào đi. Sắp đến giờ rồi đấy.
    Nghe ông Thịnh Phong nói vậy, Bướm Đêm mới để ý là phải đi qua một cánh cửa nữa mới vào đến bên trong. Nơi mà cô bé và bố đang đứng dọc hai bên toàn là gương, hai đầu là hai cánh cửa. Một cửa dẫn vào trong bar và một cửa dẫn ra ngoài, chính là đường mà cô bé vừa đi vào. Dưới chân trải tầm thảm nhung màu đỏ, đi rất êm.
    Bướm Đêm theo ông Thịnh Phong vào trong. Phía đằng sau cánh cửakhác hoàn toàn với những gì mà cô bé đang tưởng tượng. Cứ tưởng rằng quán bar phải là nơi ồn ã, náo nhiệt, đèn mờ mờ ảo ảo, chìm dắm trong những điệu nhac đến nhức đầu và tiếng hò hét phấn khích......
    Ánh sáng mờ mờ, ảo ảo nhìn không rõ mặt người. Tiếng nhạc sàn rất nhỏ, vừa đủ nghe. Không ồn ào nhưng cũng không im lặng.
    Bướm Đêm lại thích thú quan sát nơi này. Cũng giống như bên ngoài, bên trong được bài trí rất đặc biệt. Vị trí cao nhất và nổi bật nhất là chỗ của DJ. Hiện tai chỗ này không có ai đứng. Bướm Đêm đang tưởng tượng người đứng đây có lẽ rất được nhiều người chú ý. Nằm gần cửa ra vào là quầy bar được bài trí khá là bắt mắt. Có hai Batender đứng sau quầy bar , họ mặc áo sơ mi đen và khoác ngoài là gilê màu vàng kim tuyến với chiếc nơ cô đồng màu. Bất cứ người phục vụ nào trong này cũng đều mặc như vậy cả. Mấy bộ bàn ghế salon nằm ở xung quanh mép tường với vị trí cao hẳn so với mặt sàn là hai bậc thềm. Giữa sàn có mấy chiếc bàn tròn đứng.
    - Xin hỏi hai vị có phải là khách mời của tối nay?
    Một người phục vụ lịch sự đứng trước ông Thịnh Phong và Bướm Đêm cất tiếng hỏi . Ông Thịnh Phong đáp lại :
    - Phải rồi!
    - Xin mời hai vị đi theo tôi!
    Người phục vụ quay lưng bước đi.
    - Khoan đã ! Xin hỏi nhà vệ sinh ở đâu ạ? - Bướm Đêm gọi anh phục vụ quay lại.
    - Em đi thẳng về phía quầy bar rồi rẽ phải. Nhà vệ sinh nằm sau chậu cây vạn tuế đó!
    Vừa mô tả, anh phục vụ vừa chỉ tay cho Bướm Đêm. Cô bé khẽ cười.
    - Cảm ơn! - Rồi cô bé quay sang phía ông Thịnh Phong - chú đi trước đi ạ! Cháu sẽ ra sau.
    Ông Thịnh Phong gật đầu rồi bảo anh phục vụ dẫn đường.
    Bướm Đêm đi về phía nhà vệ sinh. Cô bé vẫn không ngừng suy nghĩ về quán bar kì lạ này.
    Khi bàn tay vừa chạm vào nắm đấm cửa bỗng một bàn tay đặt lên vai cô bé.
    -Này.......



  5. #15
    Tham gia: 21-06-2012
    Đến từ: một nơi mà tôi tìm được bản thân của mình...
    Bài gởi: 259

    Mặc định

    truyện bạn hay lắm ý :"> nhưng mà không phải về tình củm của các Idol nổi tiếng nên thuộc dạng fition bạn ạ >< Bạn nhờ mod chuyển topic đi :)

  6. #16
    Tham gia: 03-06-2012
    Bài gởi: 7

    Mặc định

    khi nào mới có chap mới z tg................................
    truyeebj hay wa đj

  7. #17
    Tham gia: 18-02-2010
    Đến từ: Hạ Long, Quảng NInh
    Bài gởi: 67

    Mặc định

    Chap 8 : Rắc rối trong Golden Bar (Phần 2)



    Ánh sáng ở chỗ này khá là yếu ớt. Hầu như không thể nhìn rõ được thứ gì. Chỉ có thể nhìn ra hình dáng mờ mờ ảo ảo, thậm chí người đứng đối diện còn khó nhận ra nữa là......
    Phòng vệ sinh bị khuất sau chậu cây vạn tuế.Mà chỗ đó cũng chẳng có ai đứng cả.
    Bướm Đêm khẽ giật mình sau cái chạm tay lên vai ấy. Cô bé quay đầu lại để nhìn rõ xem người gọi mình là ai.
    Tầm hạn chế của ánh sáng không để cho cô bé nhìn rõ của gương mặt người đối diện. Tuy nhiên , Bướm Đêm vẫn có thể nhận ra cái mùi khó chịu đó, mùi nồng nồng của rượu.
    Và hơn nữa là cái bàn tay của cái gã đó vẫn còn đang đặt trên vai cô bé.
    - Có chuyện gì vậy chú?
    Bướm Đêm đã hỏi bằng giọng nhẹ nhàng hết sức có thể.
    - Sao lại gọi bằng chú? Gọi là anh đi!
    Quả nhiên là rượu. Tự dưng Bướm Đêm cảm thấy kinh tởm cái bàn tay đó. Cô bé chầm chậm lùi lại phía sau để tạo ra khoảng cách, nhưng vô ích. Bàn ta đã nắm chặt vai cô bé hơn. Bướm Đêm cố trấn tĩnh bản thân.
    - Chú năm nay bao nhiêu tuổi rồi?
    - Đã bảo gọi bằng anh rồi mà! Anh vẫn còn trẻ lắm.
    Đến mức này thì cô bé không thể chịu được nữa. Hất mạnh cái bàn tay đó ra, Bướm Đêm lùi lại phía sau, lúc này lưng cô bé đã dựa vào cửa phòng vệ sinh.
    - Này, ông đáng tuổi bố tôi đấy! Không cảm thấy xấu hổ với con cháu à?
    Đáp lại sự giận dữ của Bướm Đêm chỉ là tràng cười giễu cợt, nhăn nhở. Ông ta không nói gì thêm nữa, kéo mạnh tay Bướm Đêm ra.
    Chẳng những không sợ hãi mà Bướm Đêm càng tức giận hơn. Cô bé dùng móng taycậy cái bàn tay bẩn thỉu đó ra.Nhưng ông ta càng lôi mạnh hon.
    - Ông mà không buông ra thì đừng có mà trách tôi......
    .......Huỵch.......
    Bướm Đêm chưa kịp nói hết câu nói chợt nhận ra người đàn ông đứng khựng lại.
    - Gì thê????
    Dường như có kẻ phá mất không khí vui vẻ của ông ta nên ông ta cáu giận. Nhưng có vẻ phía bên kia cũng không phải vừa.
    - Đi đứng thế à????
    - Thằng nhãi, mắt mày mù rồi à?
    Nhân lúc này Bướm Đêm giằng tay ông ta ra rồi lùi lại phía sau. Cô bé xoa xoa cổ tay cừa bị nắm chặt, đôi mắt cố mở to để nhìn rõ hơn xem mấy người va phải ông ta là ai. Nhưng vô ích, cô bé cũng chỉ nhìn ra được dáng người của bọn họ.
    Sáu cậu con trai đứng đối ngược với cô bé và người đàn ông đó. Họ mặc dồ màu đen, cái màu như hòa với bóng tối làm một.
    Dù tối nhưng Bướm Đêm vẫn nhận ra được rằng người đàn ông kia đang rất tức giận. Lại có thêm men rượu nữa nên ông ta có thể nổi điên bất cứ lúc nào. Nhưng trái lại với người đàn ông kia, sáu cậu con trai kia lại có vẻ gì đó rất bình thản.
    Bọn họ đông người hơn nên không sợ ???!!!!!
    - Ông làm gì bạn gái kia vây?
    Một cậu nhóc đầu tóc bù xù tiến lên trước hỏi, có vẻ như cậu ta còn đang cười nữa.
    - Việc của chúng mày à? Học sinh chúng mày là phải tới trường chứ không phải là đến đây rồi can thiệp vào chuyện của người lớn. Khi tao còn tử tế thì chúng mày mau xéo đi!
    - Thế bọn này không thích "xéo" thì sao?????
    Vẫn là cái cậu bạn ấy, Nhưng lần này cậu ta không chỉ dùng lời nói mà còn dùng cả hàng đông nữa. Cụ thẻ là cậu ta tiến lại gần tên đó, đặt tay lên vai ông ta...và rồi nhấc chân lên đạp mạnh vào bụng ông ta.
    Do bị đánh bất ngờ mà ông ta mất đà ngã dúi về phía sau, nơi mà Bướm Đêm đang đứng. Rất may cô bé đã kịp thời tránh được.
    Đôi mắt màu hổ phách ánh lên sự tức giận, nhưng trong không gian như thế này thì ai có thể nhìn thấy đôi mắt đó cơ chứ? Hai tay cô bé nắm chặt lại, cơn giận khiến cơ thể run lên từng hồi.
    Lần này thì một cậu bạn khác tiến lên đến chỗ của ông ta, từ từ ngồi xuống , và cánh tay đưa lên, túm tóc của ông ta rồi giật ngược lại khiến ông ta ngửa đầu ra sau. Có thể do rượu và do cú đạp của cậu bạn lúc nãy mà ông ta không còn sức chống cự, chỉ hổn hển thở đứt quãng. Miệng ông ta không ngừng lẩm bẩm **** rủa.
    Cậu bạn đó vẫn túm lấy đầu ông ta, nhìn một lúc rồi mới chầm chậm nói:
    -Chán ăn cơm rồi à? Để tôi giúp được ăn cháo nhé!!! - giọng nói cậu ta gần như là không thể hiện cảm xúc gì cả.
    Nói rồi cậu bạn đó thả tay ra, cái đầu gục xuống. Và sự việc tiếp theo diễn ra quá nhanh khiến Bướm Đêm không kịp định hình chính xác được chuyện gì đang diễn ra. Cô bé cũng không thể ra khỏi đó vì đường đi duy nhất đã bị chặn.
    Người đàn ông nằm lết dưới đất sau hàng chục cú đá lãnh vào người, giờ chỉ còn thoi thóp như người sắp chết. Bướm Đêm còn nghe rõ cả tiếng rên rỉ của ông ta.
    - Có chuyện gì vậy ạ?
    Hai cậu nhân viên từ ngoài chạy vào, ánh mắt không có vẻ gì là ngạc nhiên. Bướm Đêm cảm thấy kì lạ vì lẽ ra thấy cảnh đánh nhau trong quán họ phải hốt hoảng mới đúng chứ.
    - Đã nói hôm nay không tiếp khách, sao còn để cái thứ rác rưởi này lọt vào đây hả???? - Vẫn là giọng nói không thể hiện một tí cảm xúc nào trong ấy, cứ như thể cậu ta là robot chứ không phải là con người nữa.
    - Dạ, là do sơ suất của chúng tôi. Phần còn lại hãy để chúng tôi xử lí. Ông chủ đang đợi các cậu.
    - Được rồi, phần còn lại tự giải quyết đi!!!
    Bướm Đêm nãy giờ vẫn đứng yên nhìn.
    Cô bé không cảm thấy thương xót cho cái tên đang bị khiêng đi kia.
    Hắn đáng bị như thế.
    Cái mà cô bé quan tâm lúc này là mấy cậu bạn kia là ai? Tại sao mấy người phục vụ kia lại nghe lời răm rắp theo họ vậy???
    Nhưng dù sao cũng phải cảm ơn họ một tiếng.
    Chỉ nghĩ có vậy, cô bé tiến lên phía trước, gần mấy cậu bạn kia.
    Thế nhưng, khi mà chỉ còn cách một hai bước chân nữa thì bất giác cái cậu bạn đứng đầu tiên kia hét lên và lùi ra đằng sau, như thể Bướm Đêm là một bệnh dịch vậy.
    - Đừng lại gần!!!!
    Cô bé hết sức ngạc nhiên, lùi lại đằng sau theo phản xạ.
    Tuy học giúp mình, nhưng với cái thái độ khó chịu đó thì không thể không bực mình cho được.
    Và cố kiềm chế bản thân, Bướm Đêm cố ghìm cảm xúc của mình lại để không nổi cáu.
    Bằng một giọng nói nhẹ nhàng và một thứ biểu cảm hết sức dịu dàng, , mặc dù biết rằng họ có thể không nhìn rõ. Dẫu sao thì cô bé cũng thật lòng muốn cảm ơn.
    - Chỉ là tôi muốn cảm ơn thôi, phiến đến các cậu.
    - Chân thành khuyên cậu, ra khỏi đây đi nếu không muốn gặp chuyện như lúc nãy. Tôi không đảm bảo rằng ở đây không có loại người như thế đâu.
    Dường như mấy cậu bạn đó không hề để ý đến lời cảm ơn của Bướm Đêm. Cô bé cũng thôi ngay ý định muốn cảm ơn của mình.
    - Tôi sẽ sớm ra khỏi đây!
    Nụ cười tắt ngấm trên môi cô bé.
    Không muốn ở chỗ này thêm một phút nào nữa, Bướm Đêm bước nhanh qua mấy cậu bạn sượt ngang qua mấy cây vạn tuế rồi đi thẳng.
    Sau đó mấy cậu bạn cũng đi ra. Cuộc gặp gỡ hầu như không để lại ấn tượng gì cho mấy cậu bạn hay cho Bướm Đêm.
    Ra đến ngoài sảnh chính, Bướm Đên ngạc nhiên vì thấy ông Thịnh Phong vẫn đứng ở đó. Hồi nãy rõ ràng là cô bé đã thấy ông đi theo cậu phục vụ rồi mà.
    - Sao bố còn ở đây? Con tưởng bố đi rồi?
    - À, bố phải xin lỗi con rồi.
    - Chuyện gì vậy ạ??
    Câu nói của ông Thịnh Phong khiến Bướm Đêm nghi ngờ. Đôi lông mày cô bé khẽ nhíu lại, đôi mắt dò xét thái độ của bố mình.
    - Bây giờ bố có việc phải đi, đành phải để con lại một mình vậy. Xong việc bố sẽ trở lại đón con.
    - Việc gì quan trọng hơn để lại con gái ở lại một mình ở quán bar chứ?
    - Bố hứa sẽ sớm quay lại mà, với lại bố hoàn toàn tin tưởng nơi này. Sẽ không có chuyện gì đâu.
    - Có chuyện gì hay không con không biết. Nhưng đơn giản là con không muốn ở lại đây một mình. Bố không để ý là có mình con là con gái ở đây thôi à???
    - Bố biết, nhưng chuyện này rất quan trọng, bố không thể không đi được. Bố hứa sẽ quay lại đây sớm nhất có thể.
    - Con không muốn....
    - Thế nhá! Bố đi đây, Sâu con.
    Không để cho Bướm Đêm nói hết câu, ông Thịnh Phong nhanh chóng rời khỏi Golden.
    Luôn như vậy, Bướm Đêm luôn thấy bất lực với bố mình. Đôi lúc cô bé còn không thể hiểu nổi suy nghĩ và hành động của ông Thịnh Phong nữa.
    Bây giờ cũng chẳng biết phải làm gì nữa. Bướm Đêm đến đây hoàn toàn theo ý của ông Thịnh Phong. Đây là lần đầu tiên cô bé đến đây, cũng chẳng quen biết ai cả. Với lại qua chuyện lúc nãy cũng đủ làm cô bé ngán lắm rồi.
    Bướm Đêm tiến tới quầy bar và gọi cho mình một ly cocktail đặc biệt.
    - Lại gặp nhau rồi!!!!

  8. #18
    Tham gia: 18-02-2010
    Đến từ: Hạ Long, Quảng NInh
    Bài gởi: 67

    Mặc định

    Trích Nguyên văn bởi thedeath_rain View Post
    truyện bạn hay lắm ý :"> nhưng mà không phải về tình củm của các Idol nổi tiếng nên thuộc dạng fition bạn ạ >< Bạn nhờ mod chuyển topic đi :)
    Cảm ơn bạn đã góp ý, nhưng bạn cứ theo dõi tiếp thử xem, thật ra đây là lần đầu tiên mình viết truyện nên cũng không am hiẻu nhiều cái lắm. Chưa tập hợp đầy đủ nhân vật bạn ạ. Mình định casting nhân vật, nhưng mà thật ra như thế mình nghĩ sẽ bớt bất ngờ và thú vị. Thôi thì cứ đến đau hay đến đó vậy

  9. #19
    Tham gia: 19-03-2009
    Bài gởi: 107

    Mặc định

    tiếp đi bạn ơi
    miêu tả chi tiết nên tình tiết mới được 1 chút

  10. #20
    Tham gia: 18-02-2010
    Đến từ: Hạ Long, Quảng NInh
    Bài gởi: 67

    Mặc định

    Trích Nguyên văn bởi pelanhlung_95 View Post
    tiếp đi bạn ơi
    miêu tả chi tiết nên tình tiết mới được 1 chút
    Là sao hả bạn??? Bnạ góp ý cho m với

Trang 2/41 đầuđầu 12345612 ... cuốicuối

Quyền Hạn Của Bạn

  • Bạn không có quyền tạo chủ đề mới
  • Bạn không có quyền trả lời bài viết
  • Bạn không có quyền gửi file đính kèm
  • Bạn không có quyền chỉnh sửa bài viết
  •  

Múi giờ GMT. Hiện tại là 13:48.

Powered by: vBulletin. Copyright ©2000-2013, Jelsoft Enterprises Ltd.

Bạn muốn quảng cáo - Đặt Zing Forum làm trang chủ

Copyright © Zing
Đơn vị chủ quản: VNG Corporation
Giấy phép MXH số 05-GXN-TTDT.