CUỘC THI VIẾT 'GIA ĐÌNH TÔI YÊU'


Trang 9/15 đầuđầu ... 8910 ... cuốicuối

kết quả từ 81 tới 90 trên 149
  1. #81
    Tham gia: 06-06-2011
    Đến từ: Hà Nội
    Bài gởi: 155

    Mặc định

    45.
    - Sắp sinh nhật Nhi rồi đấy! – Jim ném một cái áo bẩn về phía giường tôi. – Ném hộ mình vào cái túi, lát mình sẽ mang ra hiệu giặt là!
    - Ey hey! Cậu cũng để ý những việc này sao? Cậu định tơ tưởng gì bạn gái mình đây? – Tôi đứng dậy, đi về phía nhà tắm và tiện tay dúi đầu Jim đùa cợt.
    - Không không, sao mình dám chứ! Mình chỉ nhắc nhở cậu thôi. Sao? Đã mua vé máy bay về, tạo cho nàng một sự bất ngờ vào đúng ngày sinh nhật rồi chứ?
    - Chưa, mình còn đang suy nghĩ!
    - Suy nghĩ? Suy nghĩ gì nữa? – Jim nhìn tôi, ánh mắt đầy thúc giục.
    - Cậu… mình… cậu vẫn không hiểu đâu Jim ạ, cô ấy đã có bạn trai mới rồi?
    - Nhanh vậy cơ à? Phải chăng… cậu có chọn nhầm người không Huang?
    - Không, không, cô ấy không phải người như thế. Mình cũng đã sẵn biết là cô ấy từ trước đã yêu người khác, cô ấy đồng ý đến với mình là mình đã rất cảm ơn rồi. Bây giờ, mình chỉ trả lại cô ấy về với đúng chỗ thôi!
    - À, một tình yêu cũng biết chịu đựng đấy nhỉ! – Jim nhún vai và quay người nằm ra giường, tiếp tục đọc một tập bản thảo gì đó, thỉnh thoảng lại nheo mắt nhẩm tính. Tôi ngồi ngẩn ra một lúc rồi hỏi Jim.
    - Cậu có lời khuyên nào cho mình không?
    - Tạm thời thì không, Jim cũng chỉ mới trải qua một mối tình thôi, nhưng có lẽ lát nữa, mấy tên kia sẽ giúp cậu được!

    Tôi cứ ngồi thẫn thờ ở đó một lúc lâu, chờ cho đến khi Jim vẫy tay ra hiệu cho tôi cùng ra tiệm giặt là. Tôi gật đầu với chiếc áo Jacket và đứng dậy.

    Thành phố Bern đang vào đông. Cả khung cảnh nhuốm một màu trắng cổ tích. Tuyết phủ trên mái nhà, ngọn cây, thậm chí là trong cả hơi thở và nụ cười của những người đi dạo ven đường. Tôi kéo cao cổ áo, mùa đông đầu tiên tôi sống xa nhà thế này. Một nỗi nhớ rất mơ hồ, về cái rét cắt da cắt thịt nhưng lại rất đỗi ấm áp ở Hà Nội, về một ngôi nhà quây quần cả gia đình mỗi buổi tối, và về một người con gái, có nụ cười khiến các ngôi sao dường như chết lặng… Tôi thấy cái gì đó hơi buốt, có lẽ là ở trong tim. Tôi thực sự cần một bàn tay, một cái ôm ấm áp có thể cứu tôi và làm tôi nhẹ lòng đi lúc này. Tôi muốn trở về bên Nhi, tôi muốn được ôm em, được khóc trên vai em khi thấy quá áp lực và bế tắc, được nói tôi cần em, nhớ em thế nào… tôi thực sự là một…thằng đàn ông yếu đuối! Tôi chỉ có thể sống thực sự, nếu bên em mà thôi!

    Một hạt tuyết rơi lên mũi tôi, lạnh toát, rồi một cảm giác ấm nóng lan tỏa khắp người tôi…
    - Hoàng!

    Tôi dừng lại, một giọng nói rất quen, nhưng mang một âm hưởng khác… buồn hơn…
    - Sao Ngọc lại ở đây? – Tôi nói mà không quay mặt lại, bởi tôi nghe thấy tiếng chân bước đang rất gần mình.

    Không trả lời câu hỏi của tôi, Ngọc quàng tay và ôm lấy tôi từ phía sau rồi thở dài một tiếng.
    - Đừng đẩy Ngọc ra, hãy coi như đây là cái ôm tình bạn thôi!

    Tôi gật đầu, rồi để ý rằng, Ngọc không thể nhìn tôi, tôi nói ừ rất khẽ. Tuyết vẫn rơi, luồn mình trong những làn gió…
    - Sao Hoàng không về nước?
    - Chưa sẵn sàng.
    - Ngọc đã kiểm tra vé, Ngọc đã sẵn biết là Hoàng không về. Hỏi han suốt mấy tháng mới biết là Hoàng đã đi Thụy Sĩ. Hoàng làm sao thế? Hoàng rất yêu nó mà?
    - Nhưng Nhi có bạn trai khác rồi, là bạn trai thực sự, chứ không còn là người thay thế giống như Hoàng nữa. – Tôi cười hắt ra, một làn khói trắng hòa vào không khí và tan.
    - Người thay thế… Vậy là từ đầu…
    - Ừ, không phủ nhận Ngọc nói đúng, nhưng khi yêu sao tránh khỏi sự mù quáng.
    - Vậy Hoàng hiểu tâm trạng của Ngọc chứ?
    - Ngọc… nói thật à? Hoàng không bao giờ muốn tin… là Ngọc lại dành tình cảm cho Hoàng.
    - Thôi bỏ đi! – Ngọc quay mặt đi rồi cười. Một cơn gió lạnh thổi qua, Ngọc vội kéo cao khăn quàng và so vai lại. tôi rút ra trong túi áo đôi găng tay và đeo vào cho Ngọc.
    - Nếu chỉ đến đây để xác minh Hoàng còn sống, thì đủ rồi. Ngọc đã thấy đấy, Hoàng vẫn sống nhăn, Ngọc quay lại học đi.
    - Đang thời gian nghỉ đông mà!
    - Sớm vậy sao?
    - Ngọc học dồn, sắp tốt nghiệp rồi… Ngọc đang tính, bảo lưu kết quả một năm. Ngọc muốn nghỉ ngơi…
    - Nghỉ ngơi?

    Tránh câu hỏi của tôi, Ngọc cười và kéo tay tôi vào quán café gần đó.
    - Một Latte và một Cappu nhé!
    - Hoàng vẫn nhớ?
    - Ừ, cùng sở thích…với Nhi mà.
    - À, ra vậy.
    - …
    - Ngọc không sang đây để du lịch nghỉ đông một mình đâu.
    - Sao?
    - Ngọc sang để về Việt Nam với Hoàng!
    - Về Việt Nam?

  2. #82
    Tham gia: 06-06-2011
    Đến từ: Hà Nội
    Bài gởi: 155

    Mặc định

    46.
    Chúng tôi đã làm hòa, nhưng có thể là hòa một cách không chính thức. Nhi vẫn ậm ừ về vấn đề đi du học, xem ra chẳng có gì là muốn thay đổi nhưng cũng đôi phần bị lung lay ý kiến. Tôi ghét những lúc em phân vân như thế này, đó không hẳn là bản tính của em!

    Tôi gặng hỏi mãi nhưng Nhi vẫn không chịu cho tôi biết là em sẽ đi du học ở đâu. Chỉ cần đôi ba câu với bố, tôi dư sức đi cùng em tới bất cứ đất nước nào, kể cả sang Nam Phi cũng chẳng nề hà gì hết. Nhưng Nhi rất cứng đầu, em không chịu mở lời. Chỉ đáp úp mở là em sẽ suy nghĩ lại về mọi việc. Chết tiệt, đáng lẽ hôm đó thay vì tức giận đến mất trí, tôi nên tỉnh táo và bình tĩnh đọc hết đơn nhập học của em. Quả là khi tức giận, người ta đần độn hơn là mình nghĩ.

    Tôi ghét phải sống trong canh cánh lo sợ thế này. Đương nhiên rồi! Yên tâm được sao, khi mà người yêu mình rồi một ngày sẽ bí mật rời xa mình với chủ đích rõ ràng. Tôi đã bị phản bội nhiều lần rồi, không lẽ, lần này trái tim vừa được lành lặn của tôi lại một lần nữa trở về với trạng thái vỡ vụn?



    - Hôm nay đi đâu?
    - Ăn nói vô lễ. Em đang hỏi ai?

    Nhi ngước mắt lên nhìn tôi, khuôn mặt giả kiểu lạnh băng khiến tôi không thể nhịn cười. Tôi vội lon ton chạy đến và ôm chầm lấy em rồi cười, như thể những băn khoăn về tình cảm của em trong tôi đã biến mất hẳn.
    - Sao anh lại mặc sơ mi?
    - Mình cứ như vợ chồng mới cưới nhờ, chồng chuẩn bị quần áo đi làm còn vợ thì đang ngồi sắp xếp các thứ.
    - Quay lại câu hỏi đi, em thấy anh càng ngày càng sến không đỡ nổi, thế nào là vợ chồng?
    - Hôm nào anh chả mặc sơ mi, em hỏi lạ thế?
    - Nhưng anh chỉ mặc chỉnh tề thế này khi có chuyện quan trọng thôi.
    - … à, … hôm nay anh sẽ dẫn em đi gặp một người.
    - Ra mắt phụ huynh à?
    - Tuyệt đấy, chả còn gì là bí mật.
    - Em đoán bố anh không thích em.
    - Vì sao?
    - Vì bác sẽ nghĩ em chỉ là loại vớ vẩn như dăm ba cô gái khác.
    - Không phải ai anh cũng dẫn tới gặp bố đâu.
    - Vậy là có người đã tới rồi? – Nhi bất chợt ngẩng lên. Em có thể gỉa bộ không quan tâm nhưng thấy sự tò mò pha chút ghen tị trong mắt em, tôi cũng chẳng kiềm nổi sự thích thú.
    - Cô đầu tiên và cô cuối cùng.

    Nhi đặt chiếc áo cuối cùng xuống và xếp vào tủ. Em đứng lặng hồi lâu bên cánh tủ đã khép chặt. Gió dội vào từ cửa sổ lạnh băng, mái tóc lòa xòa ôm trọn lấy khuôn mặt ửng hồng đang thẫn thờ nhìn vào vô định. Tôi cũng lặng im, hai tay chống lên đầu gối và nhìn em chờ đợi. Khung cảnh như đóng băng và khiến tôi có một cảm giác…
    - Anh biết không… Tuyệt nhất là khi yêu một chàng trai, người con gái có thể khiến chàng trai đó thay đổi, bởi khi ấy, chàng trai yêu cô gái thật lòng…
    - Và em đã khiến anh thay đổi như thế đó. – Tôi nói không đắn đo.

    Đương nhiên, em chính là người con gái ấy. Người đã khiến một chàng trai ngày đêm chỉ cố gắng lao đầu xuống đáy vực tối tăm, giờ đây đã tìm thấy được cái lí do khiến mình quay trở lại với thế giới. Khiến một cháng trai sống trên một con đường dài, đều đều nhưng lại hoàn toàn mù mịt, giờ đây đã biết lo cho tương lai phía trước của mình. Khiến một chàng trai, với trái tim khô héo tưởng chừng như không bao giờ cảm nhận hơi thở mùa xuân được nữa, giờ lại hiểu thế nào là yêu…Chính là em, người con gái ấy…

    - Chỉ có thể thay đổi chàng trai theo hai chiều hướng anh ạ, tốt thành xấu, và xấu thành tốt… Người con gái có thể khiến một chàng trai từ xấu thành tốt thì thật tuyệt, cô ấy có thể sẽ chính là bến đỗ cuối cùng của chàng trai, nhưng người còn lại mới là người khiến chàng trai phải lưu luyến nhất… - Nhi nhìn tôi, ánh mắt trong ánh lên những tia buồn bã.
    - Tại sao em lại nghĩ thế nhỉ. – Tôi đứng dậy và tiến về phía Nhi.
    - Vì… cô gái ấy là mối tình đầu, và phải yêu cô ấy thế nào thì chàng trai mới có thể trở thành một gã tồi chứ, hận thù chính là mức độ cao nhất của tình yêu thương đấy… Khi anh thấy hận một người con gái, đó chính là khi anh yêu cô ấy nhất đấy…
    - Đừng nói những điều linh tinh nữa. – Tôi choàng tay sang ngang vai và kéo Nhi vào lòng. Em khẽ thở dài, áp má lên ngực tôi… - Đấy là lí do vì sao, em sẵn sàng chọn cách ra đi để anh có thể hận em sao?
    - Không, với em, thế này quá đủ rồi.
    - Đúng vậy, yêu đến điên loạn mới là thang điểm cao nhất của tình yêu…

    Nhi rụt rè kéo tay tôi ngay khi vừa bước xuống xe.
    - Bố anh quý chị Ly không?
    - Ờ, cũng bình thường em ạ. – Tôi ậm ừ cho qua. Thực ra thì hồi đó tôi là một thằng con trai tử tế, ngoan ngoãn nên cái chuyện yêu đương của tôi cũng khá suôn sẻ. Bố tôi quý Ly như vàng, suốt ngày gọi hai đứa đi ăn rồi thi thoảng hai bố con đi câu, ông lại nói rủ Ly đi cùng, dù từ trước tới nay, ông rất ghét ai phá đám những buổi nói chuyện riêng của hai bố con thế này. Nhưng tôi có thể thoải mái cười vô tư mà nói “Bố anh quý Ly lắm!” cho Nhi nghe được hay sao? Kì cục! Thế có khác nào chĩa mũi kiếm về phía em đâu cơ chứ. Đã căng thẳng giờ lại chồng chất thêm lo lắng.

    Tôi đoán lần này bố tôi sẽ gây khó dễ cho hai đứa. Bố muốn, à không, là ép tôi phải đi du học Đức theo đúng cái ý kiến điên rồ của ông. Lần này chắc chắn ông sẽ tìm mọi cách ép tôi sớm kết thúc cái mối tình mà theo ông là “trăng gió” này. Tôi hiểu bố tôi quá mà, hai bố con tôi cũng chỉ cùng ngần ấy tính cách. Nhưng mặc kệ, đã nói rồi đấy, tôi giống tính bố tôi, nên chắc chắn tôi cũng không dễ dàng từ bỏ thế đâu. Đã muốn thì tôi cũng phải đi đến cùng trên con đường này, trừ khi, cô gái ấy biến mất…

    Tôi nhìn Nhi mỉm cười và với tay sang choàng qua vai em .
    - Đừng lo, em là một cô gái tuyệt vời! – Tôi thì thầm và hôn phớt lên tóc em.
    - Mà em thấy kì cục thật đấy, thường thì gần cưới nhau người ta mới lôi người yêu về ra mắt, đây mới có tí tuổi ranh bắt em đi gặp bố anh là sao? – Nhi đẩy tôi ra và gườm gườm nhìn vào mắt.
    - A, em đã quay trở lại với trạng thái ban đầu rồi đấy à?

    Nhi nhún vai và nắm tay tôi đi vào trong quán café quen thuộc, nơi bố và tôi vẫn thường hay ngồi cùng nhau sau mỗi buổi câu cá hay đá bóng.

    Tôi đã để ý thấy bố ngồi ở bên cửa sổ, sát cái ao nhỏ. Ông đang đọc một cuốn sách. Vừa nghe thấy tiếng bước chân, bố đã vội bỏ cuốn sách xuống và ngẩng lên nhìn chúng tôi. Ông có vẻ cũng khá nhạy với những việc thế này đấy nhỉ. Tôi chỉ gật đầu chào cho có phép rồi ngồi xuống. Còn Nhi, em vẫn níu chặt tay tôi, cúi gập người lễ phép chào hỏi.
    - Cháu ngồi đi. – Bố tôi trả lời lạnh băng, ông đặt cuốn sách vào trong túi rồi nhanh chóng gọi cô nhân viên phục vụ tới. – Hai đứa uống gì? Café nhé?... Cho tôi thêm 1 café và 1 nước cam.
    - Bố, đây là…
    - Hóa ra con nói có chuyện gấp cần gặp bố là để đưa bố đi gặp một cô người tình của con à? – Bố tôi ngắt lời và nhìn tôi với một ánh mắt khiến tôi không thể hiểu nổi. Tôi đáp lại.
    - Ý bố là sao khi gọi bạn gái con là người tình, bố đi nước ngoài quá lâu đến nỗi quên cách sử dụng từ ngữ hay thực sự bố đang có ác ý gì?
    - Bố mong là con hiểu theo đúng cách thì hơn… Chào cháu, cháu tên là gì nhỉ?
    - Dạ? À… cháu là Phương Nhi, Doãn Phương Nhi ạ.
    - Cái tên lạ đó nhỉ? Cháu kém nó 3 tuổi đúng không? Bác cũng nghe anh Khắc kể, xem ra trong mắt hai cu chàng cháu là một đứa con gái tuyệt vời đấy nhỉ. Cháu có muốn biết trong mắt bác cháu ra sao không?
    - Dạ… cháu chỉ mong bác không ghét cháu.
    - À, cháu thẳng thắn đấy. Cũng hợp với bác. Bố mẹ cháu làm gì?
    - Dạ, bố cháu làm về bất động sản, mẹ cháu cũng vậy.
    - À, vậy gia đình cũng khá giả, cần gì phải bám lấy con trai bác nhỉ? Nó có mua nhiều quà cho cháu không?
    - Dạ… bác bảo sao…
    - Bố thôi đi! – Tôi đứng hẳn dậy, tôi cũng nghĩ bố chỉ phản đối thôi, nhưng không ngờ bố không dùng những lời nặng nề mà lại sử dụng cái lời lẽ như thế này. Như thế này thì có khác nào ném đi cái danh dự của người khác không cơ chứ?

    Bố chỉ nhìn tôi ra hiệu ngồi xuống trong khi tay tôi vẫn nắm chặt tay Nhi và kéo em đứng dậy. Ông tháo chiếc kính, từ tốn lau quanh và đáp.
    - Bố đã nói rồi, dù có là ai bố cũng mong con sớm kết thúc những mối tình sớm hôm để tập trung vào việc học. Có lẽ việc của ta đến đây cũng hết, bố v…
    - Thưa bác! – Nhi đưa tay ra chặn bố tôi lại và đáp. – Cháu mong bác hãy nhìn nhận cháu theo cách khác. Nếu bác nghĩ cháu ăn bám con trai bác vì tiền thì mong bác nghĩ lại, tiền thì nhà bác có được bao nhiêu, nhiều đến mức nuôi nổi gia đình khác nữa sao? Nhà cháu cũng giáo dục cháu đàng hoàng để thành người, chứ không khiến cháu thành cái kẻ đi ngửa tay xin người khác thứ nọ thứ kia. Cháu cũng chẳng cần gì từ con trai bác cả… mong bác, không biến cháu thành kẻ đáng ghét.
    - Bác xin lỗi, nhưng bất cứ kẻ nào cản đường con trai bác, người đó với bác đều là kẻ đáng nguyền rủa.

    Bố tôi gật đầu chào và bước ra cửa. Tôi thấy cả người mình nóng ran lên, cố bấm chặt tay vào bàn để kìm mình không nói bất cứ một điều gì khó nghe với bố của mình. Cái cổ tay trong bàn tay tôi lỏng dần rồi buông thõng xuống, Nhi nhìn rất xa ra cái ao nhỏ bên cạnh, khuôn mặt vẫn bình thản… nhưng tôi biết…
    Mùa đông lạnh tới cắt da cắt thịt. Nhi ôm tôi thật chặt đằng sau. Chúng tôi đã im lặng không biết bao lâu rồi, chỉ băng qua những con đường khô hanh đầy lá rụng. Nhi lặng lẽ nghe nhạc và lẩm nhẩm hát “Goodbye my almost lover, goodbye my hopeless dream… I’m trying not to think about you…”
    - Em đang hát cái gì thế?
    - Em chỉ hát theo thôi mà, anh không thể chỉ yên lặng được sao?
    - Nhưng cái lời của nó rất vớ vẩn, và làm anh khó chịu…
    - Bố anh… ghét em, Linh ạ.
    - Em đừng để ý những lời ông nói, ông không phải người xấu đâu, vì dạo này quan hệ giữa anh và bố không được dễ chịu cho lắm.
    - Nhưng bố anh ghét em..
    - …
    - Em muốn ăn đồ nướng.


    Đẩy cửa kính bước vào, chúng tôi đi về một cái bàn trống phía cửa, Nhi luôn thích ngồi ở vị trí này vì ở đây em có thể nhìn ra khu bán cây cảnh ở bên cạnh. Khi chúng tôi gần đến nơi, một cô gái cao gầy, có mái tóc nâu dài ngang vai tươi cười bước tới chào hỏi. Trong khi tôi vẫn còn chưa biết nhân vật này là ai, tôi đã để ý thấy ánh mắt Nhi nhìn tôi lo lắng khi chị ta hỏi.
    - Bạn trai em à?

  3. #83
    Tham gia: 21-03-2010
    Đến từ: Hà Nội
    Bài gởi: 1,472

    Mặc định

    Ây da ây da! Chẳng biết thế nào nhưng tớ bị cách kể chuyện của cậu thu hút rồi đấy!
    Vốn dĩ tớ rất hiếm khi comment mà không đóng góp gì thế này, nhưng tớ chưa đọc truyện của cậu và cảm nhận nó đủ sâu để đưa ra một lời nhận xét mang tính góp ý và tích cực!
    Author thì cần thời gian để sáng tác còn Reader như tớ thì cần thời gian để cảm nhận!
    Nhưng chắc cậu sinh năm 90 đúng không, vì câu văn của cậu rất chững chạc, nó có sự chín chắn và tinh tế hơn các author 94 mà tớ từng đọc truyện!
    Ủng hộ cậu viết tiếp nha, tớ muốn thấy câu chuyện kết thúc vui vẻ!

  4. #84
    Tham gia: 06-06-2011
    Đến từ: Hà Nội
    Bài gởi: 155

    Mặc định

    Ây da! Còn đây là lần đầu tiên (trên 4rum này) có ng chịu comment dài thế này cho mình!! Thực sự rất cảm ơn, nhiều nhiều nhiều... mình đã chờ tỉ năm để xuất hiện 1 cái comment TT.TT đã có một khoàng thời gian dài mình mất hứng và k viết nữa vì...ko ai đọc TT.TT... nhưng nghĩ đi nghĩ lại thì đã chia sẻ thì chai cho trót, và h thì lại cò ng ủng hộ thế này :">.
    Còn vấn đề tuổi tác, nếu nghĩ mình sinh năm 90 và xưng tớ cậu... em sinh năm 93 TT.TT... Dẫu sao cũng cảm ơn anh/ chị đã nghĩ là em có giọng văn chứng chạc vì đôi khi đọc lại em vẫn nghĩ "Sao dở hơi quá thế nhỉ?", giờ thì tự tin rồi :">

  5. #85
    Tham gia: 21-03-2010
    Đến từ: Hà Nội
    Bài gởi: 1,472

    Mặc định

    Forum là vô tuổi tác mà, đối với bất cứ ai tớ đều xưng hô bạn bè cả! Trên forum này có readers và authors thôi, vì thế các mối quan hệ đều thoải mái cả! Mà sao lại là anh/chị, tớ không muốn bị hiểu nhầm giới tính đâu, tớ là boy.
    Không có nhiều thời gian để ủng hộ Phương thường xuyên nhưng Gấu sẽ cố gắng để đưa ra những nhận xét tích cực nhất!

  6. #86
    Tham gia: 06-06-2011
    Đến từ: Hà Nội
    Bài gởi: 155

    Mặc định

    Danke sehr!!! ^^... chậc k thấy nút thanks đâu để ấn cả!! Cảm ơn bạn Gấu nh nhé, mình cũng vừa đọc truyện của bạn nhưng chưa đọc hết nên chưa dám comment!!! Forgive me ...

  7. #87
    Tham gia: 22-05-2010
    Đến từ: Hành tinh thứ 3
    Bài gởi: 11

    Mặc định

    truyện rất hay mìh ủng hộ bạn hết mình

  8. #88
    Tham gia: 21-03-2010
    Đến từ: Hà Nội
    Bài gởi: 1,472

    Mặc định

    Bạn Phương không viết truyện tiếp nữa à? Đừng thế!
    Nói thật là tớ thích cách hành hạ nhân vật của bạn lắm, không phải là tớ ác hay nhẫn tâm gì nhưng với câu chuyện như bạn đã viết tớ muốn nó cứ giữ những cảm xúc như vậy, phải dày vò, phải khổ sở thì người ta mới biết đau là gì, điều mình cần là gì và càng đau, càng nhẫn tâm với nhân vật ấy thì nhân vật mới không thể từ bỏ.
    Sao nói đến đoạn này mình thấy mình ác thế nhỉ?
    Phương rất giỏi cách diễn đạt tâm trạng từng nhân vật, mỗi người trong chuyện tình tay tư có những trăn trở, tình cảm và đau khổ riêng, chứng tỏ trí tưởng tượng của bạn rất tốt và bạn hiểu nhân vật mình tạo ra, đúng hơn là xây dựng nó hoàn chỉnh dần theo những gì bạn đã định!
    Tác phẩm của bạn chưa kết thúc nên mình mong nó sẽ tiếp tục giữ được phong độ như vậy. Đáng ra nếu đã viết được nhiều rồi thì up thường xuyên hơn chứ?
    Truyện của tớ thì dở lắm, cái thật sự có thể cho bạn thấy Leonardo de Bear tớ thì tớ lại chưa thể cho mọi người thấy, tớ là một author ngông cuồng đúng chất hơn là những gì thể hiện trong "Cold guy, sanity girl..." nguyên cái lượt view đau khổ trên 5000 là đủ để chứng minh rồi! Khốn khổ cái thân tôi là ý tưởng của tôi không sao lưu nên đành ngồi xó mà chờ cái máy tính gần chục năm tuổi của mình đi bệnh viện về!
    Zing đang bất hoạt nút thanks thì phải, tớ cũng tiếc hùi hụi! Ôi mình lên được cấp tìm hiểu Zing rồi này, từ bao giờ ấy nhỉ?
    Kết thúc việc bình luận tác phẩm tớ bình luận tác giả luôn nhé, nhưng nếu sai thì thôi.
    Phương nếu theo những gì thể hiện trong fic có lẽ ngoài đời hơi ít nói, tuy nhiên vẫn có sự sôi nổi khi cần thiết, bạn có một tâm hồn đa cảm, thích lắng nghe và có lẽ là khả năng nhớ cũng rất tốt. Vì các cảm xúc đều được thể hiện rất rõ nét nên khiến người khác có cảm giác bạn hơi sống nội tâm, phiền muộn thường tự giải quyết. Không biết bạn lấy ý tưởng từ đâu nhưng tớ đoán là nguồn gây cảm hứng khá gần. Những cảm xúc mạch lạc và sâu sắc của nhân vật chắc cũng bắt nguồn từ cảm xúc của tác giả, tớ có thể có nghi ngờ về chuyện bạn yêu đơn phương ai đó mà tình cảm không suôn sẻ không vậy?
    Ấy, mình nói linh tinh nhiều ghê!!!! Xin tự xử


  9. #89
    Tham gia: 06-06-2011
    Đến từ: Hà Nội
    Bài gởi: 155

    Mặc định

    Về việc viết truyện thì k phải mình k viết mà dạo này bị tắc tịt, viết xong thấy k hay nên lại sửa, chưa dám post. Ha ha, bạn tâng bốc truyện mình thế này dễ khiến mình tự kiêu lắm lắm luôn đấy.
    Còn về vấn đề bạn đoán tính cách thì tốt nhất bạn nên chuyển sang làm thầy bói vì nó k sai 1 tí ti nào cả, kể cả dấu chấm phẩy luôn. Về nguồn cảm hứng cũng đúng luôn và nhất là chuyện yêu đơn phương thfi càng đúng, tại vì hão huyền nh quá nên mình mới viết truyện này để giải tỏa đấy chứ !!!

    Đọc xong n~ dòng cuối mình nghĩ, có phải bạn với mình quen nhau ở ngoài k đấy /:) tại sao bạn biết rõ nh thứ như thế, nếu đúng thì đừng đọc truyện của phương nữa nhé, ngượng lắm :-s

  10. #90
    Tham gia: 21-03-2010
    Đến từ: Hà Nội
    Bài gởi: 1,472

    Mặc định

    Ha ha! Ặc, sặc sặc...
    Không! Khẳng định là mình không biết bạn đâu!
    Bạn làm tớ vừa mới ăn cơm xong định uống cốc nước mà suýt sặc, từ nay chừa không vừa uống nước vừa lướt web nữa!
    Thật ra thì tớ là một người hơi quái dị, tớ có thể là một author ngông cuồng nhưng tớ không thể không làm 1 reader nghiêm túc và khó tính. Thế nên với bất cứ fic nào tớ đọc tớ đều cố gắng để lại ngững lời góp ý chân thành nhất và luôn mong muốn comment có tính đóng góp.
    Tơ không giỏi bói toán gì cả, con gái chẳng hay nói con trai lợi dụng khi tỏ vẻ là biết xem bói hay sao, mà mấy việc đấy cho tớ làm thì nó cũng dở tệ! Nói thật là bạn tự vẽ chính bạn qua câu chuyện còn tớ chỉ đơn giản là nhìn ra bạn sau mỗi câu chữ thôi!
    Tớ thề là tớ không nói dối chữ nào đâu, thậm chí là tớ còn không biết gì về hồ sơ của bạn trên Zing!
    Còn về chuỵện tâng bốc thì hoàn toàn không có ý đó, nếu nói thật là một tội thì tớ đang ngồi trong tù và bóc lịch suốt 80 năm sắp tới vì tội không biết nói dối, mà trong tù thì khổ lắm làm sao lên Zing ủng hộ Phương được! Buồn khổ!!!!

Các bài viết khác cùng chuyên mục


Trang 9/15 đầuđầu ... 8910 ... cuốicuối

Quyền Hạn Của Bạn

  • Bạn không có quyền tạo chủ đề mới
  • Bạn không có quyền trả lời bài viết
  • Bạn không có quyền gửi file đính kèm
  • Bạn không có quyền chỉnh sửa bài viết
  •  

Múi giờ GMT +8. Hiện tại là 04:22.

Powered by: vBulletin. Copyright ©2000-2013, Jelsoft Enterprises Ltd.

Bạn muốn quảng cáo - Đặt Zing Forum làm trang chủ

Copyright © Zing
Đơn vị chủ quản: VNG Corporation
Giấy phép MXH số 09-GXN-TTDT.