











kết quả từ 1,441 tới 1,450 trên 5022
-
29-07-2012, 12:06 #1441
Có cháp mới chưa t/g ơiiiii???!!!
-
29-07-2012, 13:26 #1442
Sau 1 đêm khóc trôi mây trôi hoa, tâm trạng Sheryl đã tươi tỉnh hơn như cầu vồng sau mưa
, ngồi type cho các tình iêu chap ms dài cả chục km
(nói quá, nói quá, đừng chém ta)
Đêm hôm qua là một đêm thật dài. Tỉnh dậy, Băng Hạ đã chuẩn bị tinh thần cho một ngày không – yên - ổn.-----***----
Cuối cùng thì cũng chỉ còn Tiểu Vy là luôn sát cánh bên cô những lúc như thế này, cô ấy ngồi đối diện nhìn Băng Hạ ăn sáng với ánh mắt buồn buồn. Vy đã biết mọi chuyện.
- Hay hôm nay cậu nghỉ học đi?
- Không.
- Sẽ không vui đâu….lũ người ấy…
- Kệ.
Băng Hạ bỏ miếng bánh mỳ vào miệng, uống cạn cốc sữa, sau đó mang tất cả vào bồn rửa. Cô bước ra, nhìn Tiểu Vy, bình thản.
- Đi học thôi.
Vy chỉ còn biết nhìn cô bạn mình đầy lo lắng.
……………..
Đường từ nhà đến lớp học chỉ vỏn vẹn vài bước chân, nhưng sao hôm nay lại dài lê thê, đối với Băng Hạ. Bao nhiêu ánh mắt của các học viên đều nhìn chòng chọc vào hai người, không còn là xì xầm bàn tán nữa, mà là công khai cạnh khóe, mạt sát.
Cổng trường bu kín các học viên, họ đang đón….Thiếu gia. Chiếc Limo quen thuộc lừng lững tiến vào trường, Nhật Long bước xuống, sau đó là Thiếu gia. Hạo Thiên hôm nay không mặc đồng phục, chiếc sơ mi dài tay màu đen tôn lên làn da trắng. Anh lạnh lùng bước về phía đại sảnh. Trong một giây ngắn ngủi, đôi mắt xanh lá bắt nhịp với đôi mắt xám tro từ đằng xa.
Anh nhìn cô.
Cô nhìn anh.
2s, cô quay đi, bước về phía lớp của mình, để lại anh và ánh mắt lơ lửng ở khoảng không mà cô vừa hiện diện.
………
REENG….REENG…
Một cô giáo trẻ người Âu Mỹ với mái tóc tém màu vàng nhạt xách cặp bước vào lớp. Sau màn chào hỏi với vài câu tiếng Anh đơn giản, lớp 10A3 bắt đầu tiết học Anh ngữ. Lướt đôi mắt xanh đặc trưng của người nước ngoài một lượt quanh lớp, cô giáo trẻ cao giọng:
- Ai không mang sách học của ngày hôm nay, stand up!
Toàn bộ đám học viên trong lớp lục đục lấy sách ra, Tiểu Vy sau khi mở cặp ra lục một hồi thì khuôn mặt biến sắc.
- Ai không mang sách? – Tiếng cô giáo vẫn sang sảng.
Tiểu Vy toát mồ hôi, bàn tay siết lấy chiếc cặp, cô đang định đứng dậy, bỗng một cuốn sách Anh văn được đặt ngay trước mặt cô, Băng Hạ bên cạnh bình thản đứng dậy, khuôn mặt dửng dưng nhìn thẳng vào cô giáo Anh văn.
- Trò Dương, một năm chỉ dùng có một cuốn sách giáo khoa cho môn học này, tại sao trò cũng có thể quên được? thời khóa biểu ghi rõ ràng, trò có mắt hay không?
- Đương nhiên là có – Băng Hạ thản nhiên – Cô muốn phạt gì có thể nói nhanh lên được không? Thưa cô, cô lắm lời quá đấy ạ.
- Trò….. – Cô giáo trợn mắt – Bước ra khỏi lớp, nhanh!
Băng Hạ bước ra khỏi chỗ ngồi, lúc đi qua Tiểu Vy, Vy níu tay cô lại, ý muốn nói mình sẽ đứng lên.
- Ngồi yên đó đi. Mình ra ngoài hóng gió.
Giọng nói rất khẽ, Băng Hạ bước ra khỏi lớp. cô giáo nhìn theo bóng cô học trò xấc xược với ánh mắt không hài lòng, rồi quay mặt lên bảng đang định mở bài học, bỗng ở dưới lớp có tiếng nói.
- Thưa cô, em cũng quên mang sách.
Cô giáo Anh văn nheo mắt nhìn xuống dưới, là Hàn Phong.
- Trò Vương?
- Dạ.
- Trò…. – Cô giáo bỗng cảm thấy khó xử, lý do thì khỏi phải nói, thân thế của Hàn Phong làm sao cô không rõ cho được, có điều là…..
- Cô không đuổi em ra ngoài sao ạ?
- À…không….trò ngồi xuống đi, lần sau nhớ mang là được.
Cô giáo mỉm cười, nhưng Hàn Phong thì lại không bằng lòng.
- Cùng là người quên sách, em cũng phải ra ngoài đó chứ ạ? Không thể thiên vị như thế được, thưa cô.
Các học viên trong lớp đều tròn mắt nhìn Hàn Phong, riêng anh chỉ mỉm cười lịch sự.
……………
Cầu thang khối I.
- Sao anh làm thế? – Băng Hạ lạnh lùng hỏi.
- Làm gì? – Phong ngây ngô hỏi lại.
- Quên sách.
- Tôi quên thật mà.
- Nghĩ tôi tin sao?
- Thôi được rồi…thua em. Tôi thích ra ngoài này.
- Với tôi?
- Phải.
Băng Hạ thôi không hỏi nữa, cô nhìn xuống dưới chân, đếm các bậc cầu thang bằng mắt.
- Em ổn chứ?
- Gì?
- Đáng lẽ ra hôm nay em không nên đi học.
- Đi thì sao?
- Không hay.
Băng Hạ bỗng dưng hỏi anh.
- Hôm qua, anh nói với tôi rằng…tin tôi, đúng không?
- Phải. – Phong mỉm cười.
- Nếu tôi nói anh tin lầm người rồi?
- …??
- Chính tôi đã đẩy Phù Dung đấy.
- Vậy sao? - Phong cười, tay xoa cằm. - Đó là chuyện của em. Tôi vẫn sẽ làm bạn với em.
- Anh đang lấy lòng tôi đấy à?
- Nếu em cho là như thế.
Hàn Phong đưa đôi bàn tay thanh tú ra, tỏ ý muốn bắt.
- Làm bạn nhé? Em có thể làm bạn một cách không thật lòng với tôi cũng được.
Băng Hạ lạnh lùng nhìn Phong, không phải cô không biết con người nham hiểm như Hàn Phong đang nghĩ gì. Làm bạn ư? Sẽ nguy hiểm lắm.
- Được. Làm bạn.
Bàn tay trắng ngần của Băng Hạ nắm lấy tay Phong, siết nhẹ. Anh mỉm cười, nụ cười rất tươi.
…………….
Canteen. Giờ giải lao.
- Con nhỏ đó còn dám vác mặt đến trường?
- Mặt dày thật. không biết da mặt nó làm bằng gì nữa.
- Trời ơi, nhìn cái mặt nó tao không nuốt trôi.
- ………
Tiểu Vy dằm chiếc dĩa trên miếng Pizza mà không đưa được miếng nào vào miệng, mắt chỉ nhìn chăm chăm vào Băng Hạ đang điềm nhiên ăn mỳ Ý, như không biết lũ heo kia đang nói đến ai.
Khương Bảo Huyền từ từ bước đến với nụ cười “thân thiện”.
- Hello? Đêm qua ngủ ngon chứ? Con người lẳng lơ không có lòng tự trọng?
Băng Hạ vẫn thản nhiên ăn mỳ, không một giây ngước lên nhìn Huyền. các học viên trong canteen thích thú theo dõi màn kịch hay sắp diễn ra. Tiểu Vy khó chịu nhìn Bảo Huyền, cô đang định lên tiếng thì cô ta đã nói thêm.
- Này, mày có nghe tao nói gì không đấy? con nhỏ này, tai mày điếc rồi phải không? Tội nghiệp ghê. – Nhỏ trề môi
Băng Hạ bỗng dưng nhíu mày, cô đưa tay lên tháo một bên tai nghe ra, nói với Tiểu Vy:
- Chó ở đâu sủa ồn quá, mình không nghe được nhạc.
Bảo Huyền tái mặt, cả canteen cười ầm lên. Con nhỏ đưa tay đẩy mạnh vào vai Băng Hạ, cất cao cái giọng chua ngoa chói tai.
- ******** thối tha, mày nói ai là chó? Cút ra khỏi cái học viện này ngay lập tức, ở đây không ai chào đón mày đâu.
- Điếm? thối tha? Khương Bảo Huyền, không nên tự c.h.ử.i mình như thế chứ? – Băng Hạ nhìn Huyền ánh mắt lạnh băng, cô nhẹ nhàng nói, từ từ đứng dậy. – Đang đến bữa ăn, ngứa họng hay sao mà đi kiếm chuyện như thế, hay ăn chưa no?
Băng Hạ liếc đĩa mỳ Ý trên bàn còn sót lại vài cọng. Không cần suy nghĩ, cô giơ tay đổ thẳng chỗ mỳ ăn thừa ấy lên đầu Bảo Huyền.
- Nếu đói, hãy nói để tôi nhường lại thức ăn thừa cho, làm vậy mất mặt quá.
Canteen của Thánh Huy học viện hôm ấy tất cả đều mắt chữ A mồm chữ O, trợn tròn mắt nhìn cô. Băng Hạ hất mái tóc ra sau, sải bước kéo theo Tiểu Vy vẫn còn chưa thôi kinh ngạc. Bảo Huyền đứng im, miệng há hốc, trên đầu nhỏ, nước sốt của mỳ Ý nhớp nháp đang chảy xuống, cả mái tóc nhuộm vàng bết lại. phải mất đến mấy chục giây, nhỏ mới há miệng ra nói được, lại còn lắp bắp từng chữ. Và câu đầu tiên nhỏ nói sau khi định thần lại, đó là tiếng hét chói tai như heo bị chọc tiết.
- Aaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaa, Dương Băng Hạ, tao sẽ giết mày!!!!
Nhưng lúc ấy thì “thủ phạm” đã bước xa rồi. Từ đằng xa, Hàn Phong đã thu hết cảnh hỗn loạn vừa rồi vào đôi mắt xanh ngọc, anh cười.
………….
- Em cũng ghê gớm thật đấy nhỉ, chỗ dầu mỡ ấy mà bám vào người thì đã phải biết.
Băng Hạ và Tiểu Vy vừa chia tay nhau ở thư viện, cô liền gặp ngay Hàn Phong từ cầu thang đi lên, anh nhìn cô, cười nhăn nhở. giống như hai người đã quen biết thân lắm rồi vậy.
- Tại chúng gây sự với tôi trước, đám tiểu thư trong học viện này óc lớn gần bằng quả nho, lại còn không có nếp nhăn. Nhẵn thín.
Phong phá lên cười trước cách nói hoa mỹ của Băng Hạ, cô nhìn anh với ánh mắt kỳ dị như nhìn người sao Hỏa trên đĩa bay mới đáp xuống Trái Đất, được một lúc thì cũng bị cái bộ dạng nham nhở của anh làm cho biến dạng, khóe môi xuất hiện nụ cười nửa miệng.
- A! cười rồi! – Hàn Phong cuối cùng cũng chịu dừng lại tràng cười ngặt nghẽo, đôi mắt sáng rỡ nhìn chăm chăm vào gương mặt xinh đẹp của Băng Hạ.
- Gì? – Hạ nhíu mày, nhìn Phong với ánh mắt còn kỳ dị hơn ban nãy, nụ cười nhanh chóng tắt phụt.
- Từ khi quen em, đây là lần thứ hai tôi thấy em cười. – Anh đăm chiêu – Mà toàn cười một bên miệng thôi, bên kia của em bị tê à?
Một cách không chủ ý, Băng Hạ chớp chớp mắt nhìn Phong. hành động vô thức này lại khiến tay anh run lên sau khi thu nó vào tầm mắt, sống lưng chạy dọc một luồng điện, nó kích thích đến tim, khiến trái tim anh đập nhanh hơn. Không nhiều, nhưng nó đủ làm anh khó chịu.
“Chết tiệt, cái quái quỷ gì thế này?”
- Sao thế?
- À…không, không… - Phong nhanh chóng đánh trống lảng, anh đưa hai ngón tay trỏ lên khóe miệng Băng Hạ, kéo cho nó nhích lên cao hơn một chút – Cười lên nào, cười lên nào, cười “hai bên” đi.
Khóe môi nhỏ nhỏ của Băng Hạ bị Hàn Phong kéo xếch lên, trên mặt cô hiện lên nụ cười méo mó, chiếc răng khểnh nhỏ xinh nằm kín đáo bên trong nay qua bàn tay Phong được phơi bày rõ nét. Cô khó chịu, cau này gạt tay anh ra, lách người đi thẳng về phía trước. Hàn Phong vẫn đứng nguyên đó, và tội nghiệp, lại đơ rồi.
Cái nụ cười đó…..thật là một vũ khí giết người hoàn hảo.
……….Ngay lúc ấy trên góc khuất của dãy hành lang trước mặt, cách chỗ hai người không xa….
- Nhanh lên, nó sắp đến rồi!
- Mày có chắc là nó không?
- Tao đâu có mù, đó sờ sờ ra kia kìa, chuẩn bị lại đây. Con k.h.ố.n n.ạ.n!
- Cái loại đấy không chết xừ nó đi, con Thy, ra nhìn nó nhanh!
- Sắp đến rồi, sắp đến rồi…!
Và cái vật thể “sắp đến rồi” ấy chẳng còn ai khác ngoài Hàn Phong và Băng Hạ, chính xác hơn là Băng Hạ. Lũ Sa Diễm, Mỹ Tuệ và Đường Thy Thy đang ấp ủ một âm mưu phủ đầu Băng Hạ, và cái vũ khí để thực hiện đòn phủ đầu ấy là xô nước lau nhà đen kịt chúng lấy từ phòng tạp vụ của canteen. Tuy không có sức sát thương lớn lắm, nhưng chúng thực lòng muốn xem cô sẽ xoay xở thế nào với cái thân hình ướt rượt và hôi hám.
Hàn Phong bây giờ đã thoát khỏi trạng thái đơ, liền chạy theo Băng Hạ mà thao thao bất tuyệt. Cô càng ngày càng thấy tên này có gì đó ngộ ngộ, tính khí nhiều lúc như trẻ con, đôi lúc lại nóng nảy cục cằn, gặp chuyện thì thâm hiểm khó lường, đây đúng là một ví dụ minh họa cho định nghĩa “đa nhân cách”.
- Này, tối nay rảnh không?
- Làm gì?
- Đi chơi với tôi đi. – Phong cười toe toét.
- Anh cũng dụ dỗ con gái nhà người ta thế này à? – Băng Hạ lạnh lùng liếc xéo Phong.
- Có đâu. Mình em.
- Sao lại rủ tôi?
- Thích.
- Không.
- Sao thế?
- Không thích. – Băng Hạ nhởn nhơ.
Khoảng cách giữa hai người và đám con gái kia ngày càng rút ngắn, giờ chỉ cách còn vài bước chân. Mỹ Tuệ hít một hơi, ra hiệu cho đám con gái sẵn sàng thủ thế. chỉ cần một cái giật tay, xô nước đầy ắp đang treo lơ lửng trên trần nhà sẽ đổ ập cái thử chất lỏng hôi hám nó đang chứa bên trong xuống đầu đối tượng mà chúng nó đã định sẵn.
Hai người đi đến gần.
- Giật!
Tiếng Tuệ vang lên. Đường Thy Thy đằng sau giật thật mạnh sợi dây móc với xô nước.
Hàn Phong mở bừng mắt, giật mình nhìn lên trần nhà. 1s, quá đủ để anh hiểu chuyện gì đang sắp diễn ra.
- Băng Hạ, tránh ra!
Phong lao nhanh đến, nắm lấy vai Băng Hạ, một cú xoay người ngoạn mục để anh đứng thế vào chỗ của cô, còn cô, bị anh đẩy ra rất mạnh.
“Ào!”
Và như một điều hiển nhiên, xô nước đổ ập xuống, bất luận người hứng chịu nó là ai. Hàn Phong có thể cảm nhận rõ ràng cái lạnh tê người đang trút xuống đầu mình, xuống vai mình, xâm nhập vào từng thớ thịt. Tiết trời mùa thu se se, xô nước lạnh trút xuống người Phong, cả thân người anh như đông cứng lại.
-
29-07-2012, 13:28 #1443
Băng Hạ còn chưa kịp hiểu chuyện gì, kinh ngạc mở to mắt. riêng 3 nhỏ thủ phạm thì há hốc mồm không thốt lên được tiếng nào. Trước mặt chúng, chàng hoàng tử thân thiện hoàn mỹ đang ướt từ đầu đến chân, bộ dạng…không thể nói thành lời. và thủ phạm không ai khác ngoài bọn chúng, 3 con nhỏ háo thắng, chanh chua và chảnh chọe.
- Anh…..
Băng Hạ giờ đã tiếp nhận thông tin lên não, cô nhìn Hàn Phong, không nói được tiếng nào. Mái tóc màu đen ánh tím lãng tử của Hàn Phong nay được xối nước ướt rượt, dính bết vào khuôn mặt thanh tú trắng như ngà. Đôi mắt xanh ngọc như cũng có nước, thêm phần ma quái kỳ dị, ít nhất thì cũng trong đôi mắt của Băng Hạ. phong bặm môi nhìn xuống bộ dạng của mình, căm phẫn hét lớn.
- Ashhhhhhhhhh, tôi sẽ giết đứa nào bày ra trò này, đứa nào, ra đây ngay!!!!!!!
Nghe thấy câu cảm thán sặc mùi xã hội đen của Phong, 3 con nhỏ líu ríu bước ra, bộ dạng hối lỗi, nước mắt rơm rớm trên đôi mắt tèm lem chì kẻ và massara.
- Anh Phong….em…chúng em chỉ….
Phong quay ngoắt lại, chỉ tay vào đám con gái, mắt rực lửa.
- Là mấy người…. thì ra là mấy người…..có biết mình đang làm gì không haaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaa? – Phong gằn từng tiếng. anh đã cảm nhận được thân hình tuấn tú của mình đã bắt đầu phát ra thứ mùi khó ngửi như thế nào. – Cái xô nước… – Anh chỉ tay vào cái xô cũ mèm nằm lăn lóc sau khi đã “ám sát” anh thành công – Cái xô nước đó…sao lại treo ở đây? Ai treo?
Băng Hạ vẫn đứng lặng lẽ một góc, nhìn bộ dạng phát tiết của Hàn Phong cũng phải mím môi cười. Anh là một con người đỏm dáng – lại một nhân cách khác của anh – vậy nên để chấp nhận chuyện cái vẻ ngoài hào hoa lãng tử được chăm chút trước gương thật kỹ lưỡng sau mỗi buổi sáng của mình bị chà đạp và phá hoại không thương tiếc thế này là một điều không tưởng.
Ba con nhỏ lúc bấy giờ đã bắt đầu rấm rứt khóc, Mỹ Tuệ nhẹ nhàng đưa tay lau nước mắt, hối lỗi. (Gớm, trước mặt Phong thôi ạ, lũ này mà khóc được thì mặt trời mọc đằng Tây a ==”)
- Em…. – Qua làn nước mắt, Mỹ Tuệ vẫn liếc một cái nhìn sắc lem lẻm ghim vào Băng Hạ đang đứng đó một cách nhàn nhã – Anh Phong, anh không sao chứ?...Em…em xin lỗi….
Thi Thi và Sa Diễm cũng nhất loạt vang lên bài đồng ca “xin lỗi”. trông bộ dạng của chúng bây giờ, nếu là nam sinh bình thường thì đã chẳng cần phải suy nghĩ mà bỏ qua ngay lập tức. nhưng ngọn lửa cháy ngùn ngụt trong người Hàn Phong thì sao có thể vì mấy giọt nước mắt giả tạo đó mà dập tắt được. anh phát cáu, gắt lên khi Mỹ Tuệ đang đưa tay vén mấy sợi tóc trên mặt cho anh, khiến nhỏ giật bắn mình mà rụt vội tay lại.
- Không sao…không sao cái con khỉ! Em nghĩ anh như thế này mà không sao à? Rốt cuộc các em đang làm gì ở đây thế? sao không vào lớp mà học lại đứng đây bày trò, thật là…..assshhhhhhhhhhhhhh – Phong bực mình đưa tay vò thật mạnh mái đầu ướt nước khiến nó xù lên lộn xộn, trông hao hao giống mấy kiểu tóc bù xù của mấy tên choai choai đường phố - Thật hết chịu nổi mà….!
Khi ba con nhỏ thủ phạm còn đang lúng túng không biết làm gì thì từ trong lớp 10A3, Bảo Yến bước ra. Đôi dép gót cao đến gần chục phân nện phành phạch trên nền hoa cương, Bảo Yến nhíu mày nhìn cảnh tượng đang diễn ra trước mắt.
- Tuệ, Diễm, Thi Thi, anh hai, chuyện gì vậy? Anh hai, trời đâu có nóng, sao lại có hứng tắm mát vậy?
- Ờ, tắm mát – Phong bực dọc trước câu bông đùa của em gái – Em nói với ba cô bạn của em cho anh cảm ơn, khỏi cần chuẩn bị nước tắm cho anh.
Bảo Yến nhìn chòng chọc anh trai rồi lại nhìn mấy con bạn. Mỹ Tuệ mặt dài ngoẵng, chắp tay trước ngực, tỏ ý cầu cứu. Yến lại nhìn xuống xô nước mà cá chắc là mấy phút trước còn dùng để đựng “nước tắm” cho anh trai nhỏ, ánh mắt lại di chuyển đến mục tiêu thật sự của xô nước tắm ấy – Băng Hạ - đang tựa lưng vào tường, nhướn mày và có thể đọc được hai chữ “hả hê” in rõ mồn một trên mặt.
- Chúng mày vào lớp đi, lần sau cẩn thận hơn. – Yến đánh mắt với mấy con bạn, như vớ được chiếc phao cứu sinh, ba con nhỏ vọt thẳng vào lớp, không quên cúi gập người lần nữa xin lỗi Hàn Phong.
Rồi nhỏ tiến ra trước mặt Phong, chìa cho anh chiếc khăn mùi soa:
- Anh hai, về nhà thay đồ đi, mất hình tượng quá.
- Tại ai đấy? – Phong cáu kỉnh giật chiếc khăn, lau những giọt nước chẳng sạch sẽ gì đang đọng trên mặt.
- Thôi mà, chúng nó đã khóc lóc xin lỗi vậy anh còn không bỏ qua à? Thực ra chúng nó đâu có cố ý đổ nước vào anh, mục tiêu của chúng là người khác kia.
Bảo Yến như vô tình liếc xéo qua Băng Hạ, rồi nhỏ nhanh nhẹn kéo tay Hàn Phong đi.
- Về thôi!
Trước khi khuất sau dãy hành lang, Phong còn kịp ngoái đầu lại, đá lông nheo với Hạ, vẻ mặt lại tươi tỉnh như thường. Băng Hạ thản nhiên nhìn anh, rồi quay lưng bước vào lớp. Ánh mắt dừng lại ở xô nước vẫn nằm yên đó, cô nhếch môi cười.
“Phải cẩn thận mới được.”
Part 3. "Cô ấy, là bạn gái của tôi"


-
29-07-2012, 13:37 #1444
Ai ai ai ? BH là bn. gái of ai e ? Nói nhanh nào :((
-
29-07-2012, 13:42 #1445
Đọc chùa lâu rùi. nay mới chứng minh được cho tác giả. Sorry nha.
Truyện hay lắm, không biết câu nói "Cô ấy là bạn gái của tôi" do ai nói cho ai nhỉ?
Hi vọng là Hạo Thiên nói với Băng Hạ.
-
29-07-2012, 13:53 #1446
hay dã man lun.hjhj.ủng hộ nhiều, cố gắng nhé.
-
29-07-2012, 14:03 #1447
Hấp dẫn ak...BH sẽ là bạn gái of aj đây te??*gãi đầu*
Tội,Phog ka ghê ^^
Nhanh chắp mới nàg ui....
-
29-07-2012, 14:07 #1448
trời ơi! ko biết bao nhiêu chất xám trong đầu HT để đâu hết rồi mah ko tin được ai là người bị hại?
còn Phong tuy mình ko có thiện cảm lắm vs tên này nhưng phải ns chap này hành động bảo vệ BH của hắn là cực chất
! mong sao chị băng mau chóng nhận ra tc của mình! hóng chap ms của nàng đó nghen*yêu nàng nhiều*.gif)
-
29-07-2012, 14:45 #1449
hay đấy........ cứ phát huy nhá anh Phong.... @@~ tui vẫn thik HT nhưng mấy chap này HT cứ sao sao ý, hok tin BH iu dấu của cui......... hic hic..... cố lên nhá Sher..... hóng cháp mới của nàng
-
29-07-2012, 15:08 #1450
ai là bạn gái của ai zậy



Trích Dẫn






Chia sẻ