











kết quả từ 491 tới 500 trên 1268
-
15-07-2012, 21:50 #491
TEMMMMMMMMMMMMMM
Truyện hay quá chị ơi,mà sao bữa nay lịch post giãn ra nhiều thế,đợi mà mỏi cả cổ,huhu
-
15-07-2012, 21:59 #492
-
15-07-2012, 22:56 #493
Mất cái tem rồi
-
16-07-2012, 00:49 #494
-
16-07-2012, 13:03 #495
Đợi dài cổ ra cuối cùg đã chap hạh fúc qá
-
17-07-2012, 13:45 #496
Chiều nay là một buổi chiều bình thường như bao buổi chiều khác...
Trên con đường quen thuộc ấy, với những hàng cây ấy... Ôi, những tòa nhà cao tầng ấy....
Y Nhược đang “tung tăng quốc bộ” đi về.
Nhưng, cảm giác khó chịu đang “bao trùm” khắp cơ thể cô vì 1 điều “bất thường”... Hôm nay.... cô không về 1 mình.
.....
Cậu con trai “dỗi hơi” đang đi sau “áp tải” cô với bộ mặt “hớn hở” nhất có thể chính là Đỗ Phúc.
Điều này lại càng làm cô thấy bực hơn, cô không muốn dây dưa bất kì người nào có quan hệ với nhà họ Hạ.
Không thể chịu đựng được nữa, dừng lại, nhìn Phúc, cô quát:
- Này. Cậu không thấy phiền hả?
- Phiền? Phiền cái gì? – Đỗ Phúc chả phản ứng gì nhiều. Cậu chớp chớp mắt nhìn cô, mặt “ngây ngô” vô (số) tội.
- Cậu.... – Chỉ tay vào mặt Phúc. “Máu dồn lên não”, cô bực lắm rồi nhưng sức khỏe có hạn. Phải kiềm chế, kiềm chế. Cô đổi “chủ đề” khác. – Cậu không đi về cùng Thiện Thiện à?
- À. Cậu ấy nhắn tin nói có việc, bảo tôi về trước rồi.
* * *
- À. Cậu ấy nhắn tin báo có việc, bảo tôi về trước rồi. – Hắn ta lại cười.
Tên này đúng là khoái cười thật. Sao hắn không chịu hiểu ý tôi chứ. Bực mình.
Thôi kệ hắn ta.
- Sắp đến nhà tôi rồi. Cậu dừng ở đây đi.
Tôi quay mặt bước đi sau câu nói của mình. Thật sự, tôi chưa thấy tên nào như tên này. Không biết hắn “ngu” thật hay giả “ngu” nữa. Thật là.....
* * *
Đi được mấy bước tôi bắt đầu thấy choang choáng...
Đưa tay lên trán, Loạng choạng, tôi ngả người sang một bên.
Bộp....
Tôi... không bị ngã?....
Là Đỗ Phúc.... Hắn ta đỡ tôi?
- Này này. – Phúc cuống cuồng hỏi thăm. – Cậu không sao chứ.
Tôi chẳng nói gì, hẩy hắn ra rồi tiếp tục bước. Phiền thật. Đã bảo hắn ta về đi cơ mà.
Vẫn không chịu buông tha cho tôi, hắn cứ đi theo “léo nhéo”:
- Này... hình như cậu lại lên cơn sốt rồi... Này
- Cậu không biết lúc nào nên dừng à. – Tôi quát. – Đừng có tốt với người xa lạ quá.
- Xa lạ? Cậu với tôi đâu có xa lạ. – Đột nhiên hắn ta gù người xuống. – Lên đây tôi cõng cậu về.
- Cõng tôi về à? – Tôi cười khẩy. – Cậu ga lăng với nhầm người rồi.
Tôi quay đi định bước tiếp thì hắn kéo tay tôi lại.
- Cậu đừng bướng nữa có được không?
Bốp.
.....
Cái băng rơi ra, trên má hắn in nguyên bàn tay.... Đỏ chót....
- Cút mau. Tôi không cần ai thương hại. - Tôi “gào” to
Hắn nhìn tôi một lúc. Bộ mặt “hớn hở” kia đã được thay bằng một bộ mặt khác, mang đầy tức giận.
Hắn bỏ đi mà không quên bỏ lại một câu nói :
- Được rồi. Tôi mặc kệ cậu.
Phải rồi.... Đây mới chính là bộ mặt thật của mấy tên con trai như hắn. Quan tâm à? Không có đâu.
Tôi ngồi phịch xuống đất, tựa lưng vào tường.
Một mình như này, mới là cuộc sống của tôi.
Đã lâu rồi, tôi không được ai quan tâm, mãi như vậy cũng thành quen.
Tôi bị như này cũng chỉ tại tôi.... tại tôi hết.... Nếu không có tôi chị tôi đã không phải chết, nếu không có tôi thì bác Hạ đã không phải nằm viện, nếu không có tôi anh ấy đã không thành một người như thế này.... Tôi đang chịu quả báo... Là quả báo phải không?
Cười nhạt... Cái thứ nước mặn chát ấy lại lăn xuống từ khóe mắt tôi. Tôi khóc? Buồn cười thật.....
* * *
- Này... Cậu khóc à?
Giọng nói này.... là Đỗ Phúc... Hắn đứng cạnh tôi bao giờ thế? Tôi... tôi tưởng hắn đi rồi mà....
Cuống cuồng lấy tay gạt nước mắt. Tôi ngước lên nhìn hắn, chối :
- Tôi.... Tôi đâu có.
Phúc ngồi xuống, nhẹ nhàng lấy tay lau khô vệt nước còn lem trên khóe mắt tôi :
- Dù như thế nào, cậu cũng vẫn là một cô gái yếu đuối mà thôi. – Hắn mỉm cười.
Nụ cười, thật đẹp.....
Nhìn hắn. Tự nhiên tôi có cảm giác hai bên má nóng ran....
Vội vàng quay mặt đi. Tôi... ngại...
* * *
Vẫn giữ nguyên nụ cười ấy trên môi hắn dịu dàng :
- Nào... Giờ thì quý cô chịu để tại hạ cõng về rồi chứ. – Hắn quay lưng lại nhưng vẫn ngoái về phía tôi.
Một cảm giác ấm áp lan rộng từ trái tim. Bất giác, tôi cười theo hắn.
Không hiểu ma sai quỷ khiến thế nào, tôi lại ngoan ngoãn leo lên tấm lưng rộng của hắn.... Một cảm giác yên bình.....
-
17-07-2012, 14:16 #497
Temmmmmmmmmmmmmmmmm
.gif)
.gif)
.gif)
.gif)
.gif)
.gif)
.gif)
.gif)
.gif)
.gif)
-
17-07-2012, 14:35 #498
-
17-07-2012, 15:29 #499
Mấy hôm ni VYVY nhà ta post truyện thường xuyên thôi nhỉ,vui qua luôn á
-
17-07-2012, 15:33 #500
<Quay về với lời dẫn của Ngọc Lam nhá :p >
Tôi và Hạ Thất Lăng dừng lại ở một bờ sông nhỏ cách thành phố khá xa. Hắn kéo tôi xuống xe rồi ngồi bịch xuống bờ cỏ đưa hai tay lên vươn vai :
- Hú....ú....ú.... Lâu lắm rồi mới ra đây. Ngồi xuống đi nhóc con.
Nhóc con? Hắn nói tôi à? Cái đồ “bửn”... Hơn tôi được có 1 tuổi mà lên mặt.
Tôi sút “nhẹ” vào mông hắn:
- Ai là nhóc con hả??? – Tôi gắt
Trái với “mong đợi” của tôi, hắn chả phản ứng gì nhiều. Nhìn tôi, hắn thở phì một cái rồi nằm ngửa ra sau, hướng mắt lên nhìn lên nhìn những đám mây bị nhuộm mầu của hoàng hôn
- Buổi chiều ở đây, bình yên thật. – Hắn nhẹ nhàng nói
Hở????? Lại... lại cái gì nữa đây. Thêm một con người khác trong hắn ư? Tôi chưa nhìn thấy hắn như thế này bao giờ.
Hết loi choi đến lạnh lùng rồi giờ lại trở thành người bình dị. Tên này.... liệu hắn có phải người đa nhân cách không đấy?
Thật là...tôi tự hỏi, đâu mới là con người thật của hắn đây?
Thở nhẹ, tôi ngồi xuống bên cạnh hắn :
- Ừ... Đúng là bình yên thật.
Cứ như vậy, tôi với hắn “nhìn mây ngắm gió” đến tận khi trời bắt đầu trở tối. Nhưng mà, hắn đưa tôi ra đây chỉ để “tự kỉ” với hắn à??????
Chán... Chán thế.... Không thể chịu được nữa rồi....
Tôi tự nhiên nổi cáu :
- Này.... Thế mấy hôm nay anh mất tích ở đâu hả? – Tiện chân, tôi đạp vào người hắn thật mạnh.
- Đau.... – Hắn “rên” rồi lồm cồm ngồi dậy – Làm gì thế? Nhóc muốn ăn đòn à?
- Ăn cái con khỉ mốc. Trả lời mau. – Tôi gắt
Được một lúc, hắn cũng thôi trợn mắt nhìn tôi. Thở dài, hắn nói :
- Vào thăm trại tam giam ấy mà.
- Hở???????????????.gif)
Mắt tôi dãn ra hết cỡ, hàm dưới theo đấy mà rơi xuống. Hắn nói cái gì cơ? Vào trại tạm giam á. Ôi.... Sốck.... Tôi bị sốck...
- Hở cái gì? Đậy vào. – Hắn chau mày. – Thì hôm đấy ở trường về, đi giải quyết mấy tên làm loạn chẳng may bị cảnh sát tóm luôn ấy mà.
- Hở??????????
Binh....
- Ui da.
Hắn.... hắn ta cốc vào đầu tôi.....
- Có thôi cái bản mặt ấy đi không hả? – Hắn cáu.
Tên “vũ phu” này. Sao hắn mạnh tay thế. Hix hix.... Tội cho cái đầu của tôi.... huhu.gif)
* * *
Tôi ôm đầu nhìn hắn. Hắn cũng nhìn lại vào tôi.... Và bốn mắt nhìn nhau “tóe lửa”.
Rồi đột nhiên tên họ Hạ ấy cười sặc sụa
- haha.... Khặc Khặc.... haha..... – Hắn ôm bụng “lăn lộn” – Nhìn cái mặt của nhóc ngố thật..... haha....
Bộ tên này bị điên cấp mãn tính à? Mà cái gì cơ...
- Anh nói ai là ngố hả tên 7 lạng kia.........- Tôi “vận nội công”, hét “hết công suất”.
Khà khà.... Có hiệu quả rồi... Cuối cùng hắn cũng im được vài giây....rồi lại tiếp tục....
- Kakakaka.........
***
Nhìn... Nhìn cái bộ dạng của hắn kìa..... Grừ....Grừ.... Ta...ta phải dìm hàng mi.....
Tách.... - Tôi đưa điện thoại ra chụp dấu ảnh hắn.
Anh chết với tôi rồi.... Tôi mà đưa cho cái ảnh này của anh loan khắp toàn trường thì anh chỉ có “không còn mặt” thôi nhé.
Tôi vênh lên, khoanh tay nhìn hắn. “Kiêu ngại, oai phong” tôi nói :
- Cười đủ chưa anh.....
- Ừ.... ừ..... – Hắn "nhịn" cườii rồi ngồi ngay ngắn dậy.
- Anh ngoan nhỉ.... – Tôi “dịu dành” khen đểu hắn
Nhìn tôi một hồi.... Và sau hắn đó lại :
- Khị... khị.... Hahaha.......
Tên này.... Hắn bị ngộ cười à....Hắn.... Hắn là cái đồ.....
Mắt tôi trợn ngược, mặt tôi đỏ bừng lên.
- Không được cười. Anh muốn chọc tức chết em đúng không? HẢ??????????????? - Tức giận đến "tột cùng". Tôi cũng không biết mình đã hét to như thế nào nữa
- Thôi thôi.... Không cười nữa.... Được chưa
Cuối cùng thì hắn cũng thu hẳn được cái mồm loe của mình lại. Nhẹ cả người.
Hắn mà không thôi cười thì đừng hỏi "Tạ Thiếu gia" này sẽ làm những gì với hắn nhé
***
- Thỏa mái thật ấy.... – Vươn vai đứng dậy. nhìn tôi hắn nói. – Nhóc đi với đối thủ tương lai của mình mà không sợ à? Nhỡ đâu bị bắt cóc thì sao?
Tên này... hỏi thừa. Không sợ thì sao... Nhưng tôi đâu có lựa chọn nào khác... Lúc đấy mà không lên xe anh thì còn đáng sợ hơn ấy.... Hức hức... Tên ác ma bắt nạt trẻ con.....gif)
Mà này, hắn nói bắt cóc là sao?
Liệu có phải....?
Cảm thấy có mỗi nguy hiểm rình rập, lùi xa hắn mấy bước, tôi nhìn chằm chằm vào hắn :
- Đừng... đừng nói anh định bắt cóc em nhá.
Hắn hơi ngạc nhiên rồi mỉm cười bước gần đến chỗ tôi.
- Không bao giờ chó chuyện anh trai bắt cóc em mình nhé. – Hắn xoa xoa đầu tôi. – Ngốc thật. Nhóc mà là con gái, chắc anh yêu nhóc luôn mất... Haha.....
Hắn.... hắn nói cái gì vậy..... yêu.... yêu cái gì cơ?
- Này.... Anh... anh nói thế là sao... Em mà là con gái á. – Bị nói trúng “tim đen” tôi “nhảy dựng” lên. – Mà... Yêu cái gì mà yêu.... Em không có bị GAY nhá.....
- Nói chơi thôi mà. – Hắn tỉnh bơ. Rồi đưa tay chỉ vào mặt tôi– Có gì đâu mà mặt nhóc đỏ bừng thế kia. Hahaha.
- MẶT... MẶT EM KHÔNG CÓ ĐỎ....... – Tức mình, tôi mở volum to hết cỡ, hét lên....
- Haha.... Soi gương thì biết. Con trai gì mà như con gái. Haha. – Hắn lại cười “như điên dại”.
- Nói cái gì hả???????
Lơ đi câu hỏi của tôi. Hắn vừa cười nói:
- Haha.... Muộn rồ nhỉ.... Về thôi....haha

Trích Dẫn
.gif)
.gif)
.gif)
.gif)







Chia sẻ