











kết quả từ 1 tới 10 trên 28
-
01-09-2011, 19:49 #1
tên fic: hãy nói em yêu anh
tác giả: pic_lady
thể loại: truyện tình cảm tuổi teen
rating: ?
tình trạng: posting
cảnh báo: ko có
Truyện teen: hãy nói em yêu anh
Chap1: Giới thiệu nhân vật
1) Linh
Tên thật: Lê Hoàng Diệu Linh: 16t
Nhị tiểu thư nhà họ lê 1 gia đình giàu có
Gia quyến: cha là chủ tịch tập đoàn khu thương mại và giải trí TEENX.
Là con người dễ thương mà cũng rất đáng gét.Khả năng đánh nhau (học lén đấy vì papa của nó thì làm gì mà cho tiểu thư như nó học mí cái oành ấm ney` được?)thiên tài xuất chúng cầm kì thi họa, văn võ xong toàn…
2) Kiệt
tên thật: Phạm Tuấn Kiệt: 17t
đại thiếu gia nhà họ phạm, là người kế thừa tập đoàn kim cương, đá quý giàu nhất nhì VN.
Là con người nghịch ngợm nhưng vô kùng kut3 xinh zai..
là cao thủ võ lâm cũng được cho vào loại thông minh, tán gài thì khỏi phải bàn cãi vẫn đớp mồi như chơi dù vẫn bít hậu quả ntn?hjhj..nhưng mà đã yêu ai thì yêu thật lòng
3)Tuấn
Tên thật: lê hoàng trọng tuấn:17t
A zai ruột của linh
Cao to đẹp zai học
Là một người vô cùng tâm lí nhưng đôi khi rất nóng tính
Bạn thân của tuấn kiệt
Là hot boy của trường
3) tú
tên thật: bùi anh tú:17t
là con zai ông trùm cho vay nặng lãi khét tiếng..
võ thuật thì được gọi là đệ tử của philadden( mà hình như ông này chít ùi mà nhỉ)
trong nhóm 3 tên con trai vip pro và hot boy nhất trường tú tuấn kiệt
5)quỳnh
Tên thật:phạm ngọc như quỳnh: 16t
Dù mới vô trường nhưng lại được coi là hot girl xinh xắn dễ thương bayby kut3
Là em gái kiệt
Thông minh học giỏi tài sắc vẹn toàn ko bít võ nhưng giỏi về phi tiêu
Chap2: trở về
Bầu trời hà nội hney trong xanh cao và đẹp đến thế?
Tại sân bay Nội Bài máy bay vừa hạ cánh:
Nó(linh đóa) đeo một chiếc cặp trắng,tóc xoăn thả dài,nó mặc một chiếc váy ngắn màu trắng đơn diệu chân đi giày bupbê(đủ lun 1 cây trắng nha!) đang dảo bước tung tăng ra sảnh sân bay thì nó nhìn thấy 2 tên vệ sĩ mặc bộ vest đen đeo kính đen đang tiến về phía nó…nó dừng lại nở 1 nụ cười nhoẻn chỉ tay về fía xa và nói to(đủ để 2 tên kia nghe rõ)
- papa!
2 tên vệ sĩ nghe thấy thế liền quay lại nhìn theo hướng tay nó chỉ thí nóa đã chạy biến đi đâu mất oy`?
Nó cũng biết đóa là 2 tên vs mà papa nó cử ra đón nóa mà….làm sao mà bắt được nó….để cho 2 tên đó lùng sục khắp sân bây còn nóa thì đến 1 quán game nhỏ
- thế này đố ai seach được tui đóa!! Nó vừa cười vừa chạy vào trong và ngồi chơi game hết cả buổi.time đó nta đã làm đc bao nhiu việc kím đk ra bao nhiu tiền vậy mà nó thì…chẹp chẹp…(quên chưa nhớ gt nó thích chơi game lắm có thể nói là nghiện mê tít thò lò luôn ớ)
đến tối khuya nó mới chịu tìm về nhà may mà nó vẫn nhớ thông minh mà không nhớ mới là lạ.trèo vào biệt thự nó leo mãi mới lên đến fòng mở cửa sổ chui vào trong và leo lên giường đánh một giấc ngon lành phở.
TẠI KING AND QUEEN BAR:
- Ê! tuấn vỗ vai hắn(kiệt)
Hắn lạnh lùng tay cầm ly rượu nhúp 1 ngụm rùi thưa một tiếng:
- ừm! (hết)
tuấn quá quen vs hoàn cảnh này rùi vì bạn bè của nhau mờ nên cũng chẳng để ý ngồi xúng ghế úông rượu(là tui á ko mắng cho hắn 1 trận tơi tả vì thái độ koi thường p2 thế oy`)
tuấn sau khi uống rượu nói:
nè! Năm học mới ney` tui cóa đứa e gái đến trường mình học một mình tui koh bảo kê đk mí ông giúp 1 tay ha!
Tú đang ngồi cạnh 2 em xinh tươi liền lên tiếng:
- thế cóa xinh koh?
- ông hỏi thế ma nào mà biết được mà…tuấn trả lời hết sức hồn nhiên
bốp…bốp…tú tương vài quả đấm cho thằng bạn trí cốt
- ông nói thế mà nghe được a`? em gái mình lại kòn koh pít?
- ông làm cái trò gì đấy mún chiến a`?tuấn đáp lại tú bằng mí quả táo đặt trên bàn..nói tiếp
- nói cho tường nè nó sinh ra ở việt nam hồi nhỏ sống ở VN nhưng sau khi mama tui mất được vài năm thì nó đi sang anh du học ? cũng được 5,6s rùi đóa!!!lúc đóa trông baby dễ thương lém’’híhí
- Trời a` nhỏ là nhỏ lớn nóa # chẳng may bây h nó thiếu chân thiếu tay hay mặt lấp đầy mụn hoặc là chột thột cũng nên…kaka…tú nói 1 cách koh còn gì xung sướng bằng
Nè thui thủi cái miệng ông chứ…vô duyên kinh khủng…tuấn nói.
Hắn từ nãy nghe 2 tên kia nc rôm rả cũng góp tí cổ phần:
- ok luôn bạn bè mà..nhưng cho tui xin số em nóa đi
tuấn và tú há hốc mồm: đồng thanh
- mai trời mưa ak?
- Thế e yêu của ôg đâu mà định đi cua e # te’k?tú nói
- ôg định làm j e gái tui mún sao đây?tuấn
- không cho thì thui ông ở đấy mà tự bkê e mình vs mí đống sâu bọ đóa đi nha!!hắn nói có phần đe dọa
- thoy được ùi…đừng quá là được.tuấn hạ giọng nói và rút chiếc iphone 4G của mình ra đưa số cho tên bạn ko biết có phải đểu cáng koh nữa?
- Rồi ba đứa chúng nóa tiếp tục nâng ly uống rượu….
Chap 3: hội ngộ và làm quen
SÁNG HÔM SAU TẠI BIỆT THỰ NHÀ NÓ
- a! muồn h mất oy`! nó vùng dậy chạy vào phòng vs 1 lúc sau đi xúng tầng:
- hi papa!good morrning
papa nó há hốc miệng mắt chớp2 nói:
- sao con lại ở đây? Hwa pa cho người đi đón con mà chẳng thấy..sao bây h lại….
- sao papa phải ngạc nhiên vậy?đây là nhà con con không ở đây thì ở đâu?mà con nói papa nghe nè con mún ra ở riêng quyết định vậy đi bây h con phải đến trường mới..pjpj papa.
Nó chẳng để papa nói câu nào
Papa cũng biết thừa tính cách của nóa mà…papa chỉ nhìn nó đi ra khỏi cửa mà cười thui.
Các bạn đừng hỏi tại sao papa ko quan tâm đến việc học cũng như cs của nó là vì nó sống bên anh 1 mình từ nhỏ nên cách sống tự lập đã đk hình thành sớm ở nó và cũng chình vì thế nên những việc nhỏ nhoi này papa nó cho nó tự quyết định hết…vui ghê…tự do quá mà..
Nó leo lên xe bây h nó mới để ý đến chiếc iphone 4g trắng của nó..2 new message..1 tin nhắn của (love):
[vợ iu! Vợ về VN nên wên mất chồng oy` ak? Chồng nhớ vợ lắm nè..hjhj]
Và tất nhiên nó hì hục nt lại ngay:
[oy`…vợ quên chồng oy` thì chồng có buồn koh?đùa chút thoy ak`…v cũng nhớ c lắm đóa…pjờ v phải đi học…pjpj c nak!!!]
New message: love
[ukm`!!chúc v ngày tốt lành..pipi]
[thanks!pyeeeeee]
Xin giới thiệu nhân vật mới: love của nó tên: là trịnh hữu kiên,
,quốc tịch việt nam sang anh du học như nó...
Sau đó nó mới để ý đến tn còn lại là số lạ…0984******
[chào e!a lwen đk koh?]
Hic!tên chết tiệt nào? Bít số mình hay vậy ta? Kệ…cho bít tay để bít thế nào là nhị tiểu thư ta..hehe
[tui koh mún lwen j` hết vốn dĩ nt cho tui thì cũng đã biết tui rùi mờ!pipi]
New message: 0984******
[sao e kiêu thế? Thì a cũng mún pit’ rõ hơn vè e…a chỉ mún làm bạn thui mà?]
Trả tin:
[ biết tui kiêu oy` thì còn dám làm quen ak`?nói cho đỡ phiền ne`..tên linh 16t ở VN..ok?]
New message:0984******
[e trả tin ngu thế? Ko ở VN thì ở đâu?kàng kiêu a lại càng thích]
Nó nhíu mày khi đọc được tin nhắn
[a nt vs người ngu hóa ra a cũng ngu ak`?keke!thui pye a tui bận oy`,,,pyeeeeeee]
Cùng lúc đóa xe dừng lại tại một ngôi trường khang trang rộng rãi trường THPT THIÊN KIM…hney nóa ăn mặc hết sức giản gị:quần đen cạp to áo tráng dài tay sắn lên cách điệu…dép 10phân tóc không thả mà búi cao để mái…koh đeo kính áp tròng nữa mà là kính vuông đen to đùng…che cả nửa khuôn mặt..trang điểm sơ qua 1 tí…đeo 1 chiếc cặp đen …hney nó koh mún nổi bật tí nào cả…nhưng chỉ làm hs ngoan được vài ngày đầu tiên thui ak`…hjhj
Nó bước vào lớp trước sự ngỡ ngàng của các bạn trong lớp…vì lớp nóa là lớp 10* toàn con cháu nhà giàu có ăn chơi quậy phá nên ăn mặc tử tế như nó thì bị để ý là cái chắc…
Trong lớp nó được xếp ngồi cạnh 1 cô bé gái xinh xắn đáng yêu…cô bé nhìn qua trông có vẻ của một tiểu thư nhà giàu nhưng rất hòa đồng …nó vừa đặt người xuống chỗ ngồi thì bé đã tiến lại gần và làm quen luôn oy` cơ đấy…với tính cách của nó thì khỏi phải nói 2 đứa nc rôm rả mà chẳng mấy chốc đã thân thiện với nhau(bé đóa chính là quỳnh)ở trong lớp thì tất nhiên là phải trật tự oy` thế nên bé thì ngồi đọc truyện còn nó thì nghe nhạc vs chiếc iphon4G của mình
Ra chơi nó kéo bé xuống canteen(háu ăn quá nè…hihi)2 đứa nó đang đi thì bị chặn lại bởi 1 đám nữ sinh ăn mặc sexy…lun…hihi..nhìn mà sướng mắt ak`.1 đứa có thể cho là cầm đầu tiến lên phía trước:
- mày là con nào? Sao lại đi cùng bé quỳnh? Mày nhìn lại mày đi đừng có thấy sang mà bắt quàng làm họ…đồ nhà quê!!vừa nói vừa vênh cái mặt lên thấy sướng tát
- - ơ! Cho mình hỏi cổ bạn có vấn đề à mà sao cứa lệch mặt lên trời thế?nó lơ đi câu nói đóa của mí con nhỏ và thản nhiên khích lại
- Mày…mày hỗn nhỉ?mới vào trường nên chưa biết sống ak`? chị e đâu dạy cho nó bài học. con bé tức ói máu gân cổ nói
- Từ từ…mấy bạn thích chơi thật sao? Thui tùy mọi người vậy…đừng trách tui không cảnh cáo trước đấy
Cả bọn đóa cười ha hả vào mặt nó lại 1 con nữa nói:
- mày tưởng mày ngon lắm sao? Ngon thì chơi lại hun 20 người bọn tao đi…
Vừa dứt lời thì cả lũ xông lên hướng đích về phía nó…nó chỉ tránh chứ koh đành trả có đứa xông vào túm tóc nóa nó cúi xuống lách người sang bên dùng tay đẩy nhẹ cái mà bé nhà ta đã ngã ụch xúng ôm đất mất oy`…mấy đứa định đấm nóa đều bị nó túm lấy tay và hất ra hoặc là lôi đi 1 đoạn rồi hất ra đè lên nhau kêu đau ,…rồi 1 con ở đâu tiến đến túm được nó ôm cứng nóa lại mấy con nữa tiến lại đấm nó thì nóa cầm vào tay đứa ôm nó giật và nhấc lên xoay ngược người lại và tất nhiên người bị đấm lại chính là người giữ nóa…
- Chảy máu mũi rùi kìa…vừa nói nóa vừa cười ha hả
Thấy chiến trường hỗn loạn quá bé quỳnh liền hét lên:
- tất cả dừng lại (đanh mà to)
Khiến tất cả mọi người dừng lại thật…lạ chưa?bé chạy lại chỗ nó
- đây là bạn tui các người koh có quyền làm thế
- con cầm đầu lại nói: nóa chỉ là đồ nhà quê koh xứng với quỳnh đâu?
- Ko các người koh biến đi thì đừng trách tui méc zai tui ó..nghe rõ chưa?bé vênh mặt lên nói
- Bọn này nghe đến đây liền bỏ về và để lại 1 câu nói cho nó: mày cứ cẩn thận đấy !
- Nó gọi vs theo: tui sẽ chờ…
- Bé hỏi han nó với vẻ mặt lo lắng: bạn có sao koh?
- Ko sao? Nó đáp lại 1 cách tự nhiên…mà sao quỳnh nói bọn nó nghe hay vậy?
- Khuôn mặt bè buồn dần: họ đều là FC của tui và zai tui…chính vì thế bọn họ luôn coi chúng tôi như cấp trên và tui ko có bạn bè đơn giản đó chỉ là sự hâm mộ và cũng chính vì thế nên bọn họ sợ tui và zai đóa…
- Bây giờ nó mới vỡ lẽ là bé là tiểu thư nhà giàu mà koh có bạn là vì thế :Oh`.thế zai bé là ai vậy?nó ngơ ngác hỏi (có sức quyến rũ cao nên hỏi thế thôi?)
- Bé trợn tròn mắt nhìn nó: lih từ đâu đến đây vậy từ trên trời zơi xuống ak`?zai tui mà cũng koh biết ak`?zai tui la` hot boy đẹp trai ga lăng được sự mến mộ của biết bao cô gái ó…bé tự hào kể về zai của bé
- Nó ậm a ậm ờ//ukm`!!(nó thầm nghĩ tui chẳng thèm quan tâm zai đẹp đều quỳ phục dưới chân tui nè mà tui có thém để ý đâu?sic)….các tiết học đều trôi qua một cách dịu dàng chúng nó thì chẳng phải học vì toàn bọn nhà giàu nè…thông mih nè…
RENG!!!!chuông báo hết h học nó cùng bé quỳnh nắm tay nhau ra về đến giữa sân trường thì bé quỳnh chợt kéo nó đi dừng trước 1 thằng con zai?
- e chào a tuấn! bé hào hứng chào hỏi
- Tuấn quay lại nở 1 nụ cười thân thiện…: bé quỳnh buổi học đầu tiên ntn? add được thêm bạn chưa?
- Ukm`! e vừa quen được bạn nè dễ thương lém ó gt vs a đây là ….bé chưa nói hết câu thì đã bị tiếng cười ha hả của 2 người còn lại át đi…
Vâng là tuấn và nó 2 người cầm tay nhau cười cười nói nói
- Đại ca! thì ra là a
- Ukm`>>>linh e lớn quá rùi suýt nữa thì a koh nhận ra…
Nghe 2 người nc mà bé cứ như con thỏ bị buộc nơ vậy?nó hỏi lớn
- 2 người bị chúng tà ak`?
2 người này vô tâm thật đấy gặp nhau vui quá nên quên cả sự có mặt của bé làm bé bực rùi kìa
Nó nói: ak` quỳnh ak` khỏi cần gt đâu đây là zai tớ mà…hihi…nó tự hào khoác tay zai nó
Bé ngơ ngác hỏi lại cho chính xác; zai ak`?...
Nó gật đầu cái grụp rồi quay sang tuấn: zai ơi mình đi ăn kem đi..lâu rùi e koh được đi ăm kem vs zai nữa nè,,,
Zai nó gãi đầu: nhưng a đang chờ bạn
Nó thưa liền: hney là ngày anh e koh phải ngày dành cho bạn bè…tuấn chưa kịp phản ứng gì thì đã bị nó lôi cả 2 người sùng sục đến quán kem..mọi người đều nc rôm rả và rất vui vẻ
Hney quả thật là 1 ngày đẹp trời và vô cùng vui vẻ.nó tạm biệt 2 người kia rồi trở về nhà(bí mật nè zai nóa ra ở riêng từ lâu oy`)
- chào papa con về rùi ak! Vừa bước chân vào cửa nó đã oa oa lên tiếng oy`…chưa thấy người mà đã nghe thấy tiếng…hihi
- ukm`…con gái ba lên thay quần áo rùi xuống ăn trưa đi con…ba ân cần
- vâng ạ! Rùi 1 mạch lao lên phòng.
Sau bữa trưa nó và papa đang ngồi ở phòng khách nó đưa cho papa miếng dưa và quay sang đấm lưng cho papa..trên mặt papa nở 1 nụ cười hạnh phúc
- papa ak…mấy bữa nữa papa cho con chuyển ra ngoài ở nha!! Ánh mắt nó đưa có vẻ thăm dò…
papa quay sang dùng ngón tay trỏ chỉ vào đầu nó nói: pa biết ngay mà làm gì có chuyện nó chăm mình thế?
Nó cười típ mắt nũng nịu: papa này…hihi
- papa nó thưa: ukm` được oy`…con gái mà là độc nhất vô nhị…ba chiều con tất thế đã ok chưa?con cứ để ông già này một mình cô đơn quả phu ở đây đi…
- papa thì lâu lâu con sẽ về thăm papa mà papa cho con chuyển đi nha!!!nha nha nha
- papa quay sang cười vs nó một cái rùi gật đầu khiến nó cười 1 cách sung sướng và mãn nguyện
và sau đóa nó và pa nc vs nhau rôm rả khiến cho căn biệt thự mọi ngay cô đơn vắng vẻ hôm nay như được sống hẳn lại vậy….
Nội dung được thay đổi bởi: tanbobo1996, 04-10-2011 lúc 13:08
-
01-09-2011, 19:51 #2
chap 4: nhà mới ;gia nhập hội người thượng lưu
*=*=*=
NGÀY THỨ 2 Ở TRƯỜNG
5 tiết học trôi qua một cách mệt mỏi nó ko đi vs bé quỳnh nữa mà đi 1 mình…hney nó ăn mặc vẫn cái style học sinh của nó.có 1 tên từ đằng sau đi ngang qua mặt nó rồi tự nhiên dừng lại quay lại phía nó nở 1 nụ cười thân thiện(trông có vẻ khá là kut3) hắn móc trong túi ra 1 quả khế và đưa cho nó:
- cho e NÈ…!!!
Mami ơi giọng nói mới ngọt ngào…đáng iu làm sao?nó vô cùng ngạc nhiên vì mới nhập học ngày thứ 2 mà đã có người tặng quà cho nó ui`(dù chỉ là 1 quả khế)nó đưa tay lên nhận lấy trái khế và ko quên kèm theo lời cảm ơn :
- cảm ơn…!!
Tên đó cười hiền vs nó rồi cũng ngoảnh mặt bước đi… đút tay vô túi quần nhìn cũng khá là có phong cách!chờ tên đó đi khuất nó cầm nguyên quả khế nhai đôm đốp thấy mà chua(đang đói mà…sơi tất hihi)
You’re have a new message:0984******
[nhìn e có vẻ ngố nhỉ…mắt to đấy dù đeo kính nhưng trông vẫn xinh..a ngĩ e nên tháo kính ra]
Đọc xong nó chẳng hiểu gì cả…bực cả mình:
[ngố ngố cái đầu anh ý…a dở hơi ak`? hay a theo dõi tui vậy?..tui đeo kính hay ko mặc kệ tui liên wan j` đến a nao?....]
You’re have a new message:0984******
[sao e nóng tính thế…có chuyện gì đâu mà…a chỉ nói thế thui…a bận rùi…pipi]
Anh bận hay ko thì liên quan gì đến tui chứ? Hic…và nó ko nhắn tin lại nữa…về đến nhà, nó rên lên vì bụng nó kứ kêu lên ọt …ọt…ọt
- tên chiết tiệt ney` thật là ai lại cho mình quả khế đúng tiết cuối chứ…hic…nó thầm **** rủa hắn…
- rồi nó phi một mạch vô bếp bác tám ơi? Có gì ăn ko? Cháu đói quá trời nè…
- bác tám thưa: ukm…cô chủ ăn tạm cái gì đó trong tủ lạnh đi…chúng ta phải chờ ông chủ về ăn cùng cho vui chứ???
- vâng ak`…rồi nó xông đến cái chỗ tủ lạnh vơ đại mấy trái hoa quả…nuốt cho đỡ đói…
chiều hôm đó nó xin phép ba và dọn luôn sang nhà mới của nó…bí mật nè ko phải nhà mới j đâu…nhà này nó đã chuẩn bị lâu lắm oy` để chờ ngày nó về VN ó
nhà của nó là 1 căn nhà nhỏ trông rất đáng yêu(chỉ là bên ngoài thui ak…)trong nhà có 1 khu vườn rộng…từ phòng ngủ ta có thể nhìn ra vườn qua tấm kính ngăn cách..trong vườn có rất nhiều cây cảnh..rất nhiều loài hoa nhất là hoa ly nhiều màu sắc…có cả bể cá được xây bằng đá…1 thác nước nhỏ tất cả đã làm nên 1 môi trường sống tronh lành…để nó có thể cảm nhận được mùi vị thiên nhiên trong lành hiếm có ở cái thành phố này…phòng ngủ được cách với phòng khách bằng 1 bức tường đen treo 1 bức tranh rất đẹp…1 hình đầu lâu màu đen nổi lên trên được làm từ kim cương(giàu mà lo gì?)mắt đầu lâu màu đỏ(đá quý)để mở được chiếc cửa này rất ít người chỉ có nó và 2 người nữa và muốn mở nó thì cần 1 chiếc đầu lâu được làm từ kim cương đút vào miệng cái đầu lâu trên tường thì cánh cửa sẽ mở ra…trên phòng khách có 1 bộ salon đen…tivi màn hình tinh thể lỏng to đùng như 1 bức tường vậy…nhà ăn thì ấm cúng và trang nhã…
vừa về đến nhà của nó…vâng là nhà của nó…nó đã thả mình lên chiếc giường rộng rãi ấm áp…trên giường phải có đến 10 con gấu to đùng….bây giờ được thỏa mái cs tự do của nó rồi…12h đêm chuông điện thoại reo vang:
nó cầm lấy chiếc iphone đưa lên tai nghe miệng nói mà mắt vẫn nhắm…
- thắng nào gọi tao lúc tao đang ngủ là tội chết biết chưa?nó uất ức
một giọng nói nhẹ nhàng nhẹ đến ko thể tả nổi:
- vợ đang ngủ ak`? xl vợ nha!!!
A thì ra là love là love của nó….nó vùng dậy nhìn lại điện thoại mà thầm sung sướng…
- chồng đấy ak`? vợ xl na….v ko cố ý đâu…thật lòng xl đấy đừng có giận v nha….nó nói 1 cách nũng nịu mà đầy vẻ tội lỗi…
- ukm c ko để ý h giấc…bên này đang là 12h trưa thì bên v là 12h đêm nhi? Nói đến đây mà love nó cảm thấy có lỗi quá…
- hihi…ko sao đâu c ak`…điều quan trọng bây giờ là v rất nhớ c ó…khi nào c mới về VN thăm v đây?nó hỏi
- cũng ko xa nữa đâu…c cũng nhớ v lắm nè c hứa là sẽ sang sớm..mà…ha….thoy bây h v ngủ tiếp đi ha…nhớ là phải mơ thấy c đấy…hihi
- ukm`…nhất định v sẽ mơ đến c mà…pipi…nó trả lời nhí nhảnh…
Chỉ có nc vs c nó thì nó mới thấy vui mới nhẹ nhàng được đến thế thui?...cúp máy rồi mà trong lòng nó vẫn còn rất hạnh phúc niềm hạnh phúc bởi vì yêu…nó mới chỉ quen và nhận lời iu c nó được có 2 tháng thui ak`…sau đó nó lại phải về VN nên chúng nó xa cách nhau nhưng vẫn có 1 tình yêu đẹp đẽ và hạnh phúc…rồi trong niềm hạnh phúc ấy nó lại chìm vào giấc ngủ….
Đang ngủ ngon thì chuông điện thoại lại reo vang
- ai gọi tui đấy? có biết tui đang ngủ ko? Mún chết sớm ak? Có chuyện gì nói nhanh tui ngủ típ nè….nó nói 1 lèo
một giọng nói có thể sánh ngang với tiếng hét của sư tử…
- dậy ngay……………
- Oh`..thì ra là bé quỳnh hả…xl ha…thui để tui ngủ tiếp đi hney ko đến lớp muộn là được chứ j`?nó năn nỉ
- Ko lôi thôi nhiều dậy và đi học ngay sắp muộn h roài nè…tui sẽ chờ 10’ nữa ko là cả đời này cứ chịu khó nghe tui ca mỗi buổi sang ha…pipi…bé dọa…
Trời ơi hwa nc vs chồng nên mới thế đó ha?nó há hốc mồm mắt trợn ngược:
- trời ơi là cả đời đấy…muốn yên thân thì dậy mau
rồi nó bật dậy…trang điểm..vận quần áo…ngồi lên chiếc môtô phân khối lớn phi ầm ầm đến trường…vừa bước vào lớp thì đã thấy bé quỳnh nha ta hô to:
- 10’…rất tuyệt đấy linh ak`…may cho cậu ko phải khổ cả cuộc đời ney` vì tui…kaka…bé cười 1 cách sung sướng…hết chịu nổi
- Mặt nói sưng vù: bé thật là…
- A aaaaaaaaaaaaaaa!!!tiếng la thất thanh
- Lại chuyện gì nữa đây có để cho tui ngủ nữa ko vậy…nó ngao ngán ngồi xuống ghế chuẩn bị ngủ…
- Hney linh diện style gì thế này?
Tại từ nãy cứ tự sướng nên bé ko để ý đến nó (quần tụt đen cào rách…áo thun rộng thùng thình có hình đầu lâu….ko đeo kính nữa…đeo dép cao)
- Nó giảng giải một mạch: diệu linh bây h mới thực sự là diệu linh,,,ngày trước còn ở vs papa nên mình phải diện style như quỳnh vậy đến trường thì phải nghiêm chỉnh một chút nhưng bây h thì ra ở riêng oy` nên…
- Nó chưa kịp nói hết câu thì bé đã xen vào hỏi: cái gì? Linh ra ở riêng rui ak`?
- Ukm`…nó thản nhiên đáp lại…
- Bé hào hứng: thế thì vui nhỉ?
Nó chỉ quay lại cười 1 cái với bé rùi ngục xuống bàn ngủ típ…
Hết h nó rủ bé tối qua nhà nó để nó khai trương nhà mới…nhưng bé ngạc nhiên hỏi lại nó:
- Ơ!thế linh ko biết hôm nay họp mặt những thành viên mới trong giới thượng lưu mà…linh là e gái của a tuấn thì chắc cũng được mời chứ?
Bé vừa nói xong thì điện thoại nó có tin nhắn
- You’re have a new message: a tuấn
- [Tối nay có cuộc họp quan trọng đối với giới thượng lưu e cũng được mời nhớ đi nha! ở nhà a …hết]
Zai nó lúc nào cũng nhanh nhaỵ quyết đoán thế đấy đôi khi cũng khiến nta bực mình …
- [ukm`…thanks anh n2]
H nó mới quay sang bé:
- Ukm`…a tuấn vừa nói cho mình nè…chuẩn nhỉ hay là họp mặt xong qua nhà mình luôn cũng được mà…nha!!nó nhìn bé vs vẻ mặt nũng nịu
- Ukm`…thế cũng được..bé trả lời thẳng thừngvì bé cũng thích sang coi nhà cuả nó mà…
TỐI:
Hney trông bé rất xinh..tóc thả đeo 1 chiếc vương miện trắng có đính kim cương sáng loáng.bé mặc 1 chiếc váy bupbe trắng ngắn cực baby kut3…khuôn mặt trang điểm nhè nhẹ trắng hồng rạng rỡ…
Tuần thì trông gần giống hoàng tử bạch mã…1 chiếc sơ mi trắng dài tay…áo di lê nữa nè dày nice trắng và tất nhiên cả quần trắng luôn..riêng tóc thì độc một màu váng óng mượt…
Tú thì sao nhỉ con zai ông chùm cho vay nặng lãi hả thì phải gấu 1 tí chứ…hihi: aó ba lỗ đen bên ngoài khoác chiếc áo da khoét nách đen xì bóng nhoáng tóc màu hung tím vuốt keo chổng ngược
Còn hắn thì sao vẫn phong cách lãng tử…áo thun dài tay khoét cổ sâu khoe bộ ngực quyến rũ của mình…quần tụt đen bạc cào rách…tóc hung đỏ đủ để giết chết nhiều cô gái…keke
Và tất nhiên buổi họp mặt ko thể ít người vậy được còn rất nhiều cô gái chàng trai cũng xinh đẹp ko kém nhưng cũng chỉ đứng <TOP> sau mà thui.buổi tiếc được diễn ra rồi mà sao nó vẫn chưa đến nhỉ? Bỗng nta phải xôn xao khi nhìn thấy 1 chiếc mui trần đen bóng loáng đỗ trước biệt thự của tuần.bước xuống xe là 1 cô gái cô mặc chiếc áo thun ngắn tay màu trắng bên ngoài khoác 1 chiếc áo da dài tay nhưng được sắn lên đến khỉu tay…mặc 1 chiếc bò đùi đen bạc cào mài…đi dép cao cổ đeo vòng thánh giá tai đính đá hình đầu lâu đeo găng tay da cắt ngón…tóc thả đen xì (nhuộn lại ó ko bt là màu vàng cơ)…đeo mắt kính đen nữa tuấn mỉm cười và đẩy nhẹ tú(style giống nhau)…tú nhẹ nhàng bước đến mời cô gái vào trong nhưng cô gái ko chút phản ứng gì vs tú cô nở 1 nụ cười nửa miệng như kiểu khinh bỉ rồi tự bước vào…tú bực mình đến xì khói đầu ra thầm nghĩ cái con bé này ko biết là con cái nhà ai mà dám thản nhiên thờ ơ trước vẻ đẹp chết người của mình cơ chứ?
- chào quỳnh…(lạnh lùng quá)cô gái tiến gần đến chỗ bé đang đứng…
bé ngỡ ngàng ấp úng nhìn có vẻ quen quen mà là ai nhỉ? Bé ngập ngừng rồi như kiểu nhận ra bé nói lớn hơn đủ để tất cả mọi người nghe thấy
- linh! Là linh phải koh?
Cô gái thaó kính ra vâng đó chính là nó…
- Nó cười rồi nói: dù thế nào thì quỳnh vẫn nhận ra mình nhỉ?
- Ukm` tất nhiên…bé thỏa mãn..thế sao hney lih đến muộn vậy?
- Nó ấp úng:ak` thì là mình bận chút chuyện…vậy là buổi tiệc lại được diễn ra trước nhiều kiểu nhìn…buổi tiệc này là buổi tiệc để mọi người làm wen vs nhau nên cứ đến và đi tùy ý …bên 1 góc nọ…có 1 chút bàn tán xôn xao?
- trời con đấy mà cũng thuộc giới thượng lưu sao? Ô nhục cả giới cuả chúng ta cái loại nhà quê…nhục quá đi mất…
- lại còn đến muộn để gây sự chú ý nữa chứ…cái loại đấy thì ai thèm để ý tới…ẹc ẹc
- mà nhìn hney trông có vẻ xinh phết đấy mày…
con # way lại đập cho con vừa phát biểu 1 phát…bốp..:
- xinh đẹp cái nỗi gì? Mày đang xỉ nhục bọn tao đấy..con kia im luôn
hắn ngồi gần đó nghe mấy ả này nói ghê quá cũng đóng góp nói lên tiếng lòng mình nhưng cũng chả buồn nhìn vào bọn gà xấu xí đó làm gì tay vẫn cầm ly rượu nhìn vào đó và nói…
- mấy cô muốn nói gì thì đến gặp hẳn cô ta mà nói đừng có ở đây nói xấu sau lừng người # …nói chỉ để mấy người nghe ak`? lỗ tai tui ko đủ sức chịu đâu…nói xong hắn lại nhúp 1 hớp rượu…trước câu nói đó cả bọn im bặt hẳn…
kết thúc buổi gặp mặt cả lũ tập trung lại 1 chỗ nó rủ anh tuấn và bé sang nhà nó chơi…
- quỳnh ơi sang nhà tớ đi…cả zai nữa…
bé koh nói chỉ cười vs nó rồi quay sang phía hắn nhìn hắn như đang nài nỉ van xin…đáp lại ánh mắt nai tơ đó hắn nhìn bé 1 cách lạnh lùng có vẻ như koh đồng ý…thấy bé nhìn nó cũng nhìn theo ánh mắt của bé nó ngạc nhiên khi nhìn thấy hắn…
- anh …anh là…..nó chỉ tay vào mặt hắn và ấp úng…
-- bé quay sang hỏi nó cũng ngạc nhiên ko kém: linh quen zai tớ ak`?
-- lại 1 câu hỏi khó hiểu nữa: thế này là thế nào đây là zai quỳnh a’?
-- bé thưa: đương nhiên rui`….thế sao lại quen được?
-- nó nhìn hắn nhìn quỳnh cười một cái rồi kể trong khi có người hơi ngại 1 chút: zai quỳnh là người tặng tui quả khế đó….nó thản nhiên nói chẳng biết ngại ngùng gì cả?
-- cả lũ còn lại há hốc mồm: tặng khế ak`?
-- tuấn cười ha hả: thì ra là quả khế đó…e gái tui ơi: quả khế đó là do tên này(tuấn chỉ vào hắn thì bị hắn hất tay ra) đi học muộn trèo rào vào nên vơ được quả khế thế là tặng cho e đấy hả? hahaha
-- oh`!!!thì ra là thế tưởng con người có lòng cơ…ko ngờ…chẹp,…chẹp…nó thất vọng nhìn sang hắn…
-hắn ngượng quá nên cũng chẳng nói gì chỉ đáp lại nó bằng ánh mắt trìu mến
-- tiếp đó tuấn chen ngang cuộc đo tài mắt miệng đó bằng 1 câu nói: thoy thế này nhé tất cả cùng đi đi….sang cho biết nhà rồi làm quen vs nhau…
-- bé hớn hở:quyết định vậy đi…year…
-nó và bé đi chung xe còn 3 người kia mỗi người đi 1 xe…đến nơi mọi người cũng khá ngạc nhiên vì trông ngôi nhà có vẻ rất xinh rất baby mà chẳng giống nó 1 chút nào cả nhưng khi vào đến bên trong thì mọi người mới hiểu đó chỉ là 1 sự che đậy nhẹ nhàng mà thui,,,,keke…tất cả mọi người đều rất ấn tượng vs chiếc tường màu đen có treo bức tranh đó…nhưng riêng bé thì lại rất sợ…
-- mọi người ngồi đi…bây h chúng ta uống gì nào?nó nhìn mọi người rối thưa như chủ nhà
-- Bé liên tiếng : cho tớ kái gì đó ngọt ngọt đi…
-Còn những người còn lại thì uống rượu mọi người cũng khá ngạc nhiên khi nhìn thấy nó tiến về phía tủ sách và nhấn một nút thì sau đó lại là tủ rượu : rất nhiều rượu loại ngon và mạnh: whisky, vodka,rhum,cognac,kirsch….
-- Bé đi tham quan 1 vòng thì quay lại hỏi nó: Nè ! chẳng thấy phòng ngủ của linh ở đâu? Thế bt linh ngủ ngoài phòng khách ak`??
-- Tuấn thưa liền: cái này thì anh biết nhưng ko phải ai cũng biết đâu…tuấn chưa nói hết câu thì mồm đã ngậm nguyên quả táo của nó ban cho rồi!
-- Ai cần a xí vô? Nó quay sang bé: nếu quỳnh tney ở lại ngủ vs tui thì tui nói cho biết…
-- Bé ngập ngừng: cái đó thì…bé quay sang nhìn hắn nhưng hắn vẫn như thế chẳng nói gì chỉ uống rược thui
-Vậy là cả bọn cùng nhau uống tiếp(tất nhiên là trừ bé)uống đến say lun và chẳng ai về nữa cả…3 tên kia ngủ gục ngoài phòng khách còn nó thì chỉ cho bé cách mở phòng ngủ đưa cho bé chiếc thẻ và 2 đứa nó vào phòng ngủ ngon ơ!
-
01-09-2011, 20:08 #3
Chap 5: cuộc sống nơi thiên đàng không phải là hạnh phúc
<TỰ DO LÀ HẠNH PHÚC>
SÁNG HÔM SAU:
- Linh ơi…linh…dậy …dậy mau: bé gọi
Vì twa say quá nên h nó ngủ như chết.gọi mãi chẳng được mí a thì bảo đi trước oy`! bé liền lấy 1 tí nước bũng lên mặt nó nó vẫn ngủ ngon ơ!hết cách bé ko búng nước nữa bé lấy hẳn 3 cái cốc rót đầy nước đổ nguyên 3 ly vào mặt nó nó giật mình vùng dậy…
- Làm cái trò gì vậy?: nó bực bội hét lên…nhìn thấy bé đứng tức mún xì khói ra 2 tay đang chống cạnh hông đang đứnh trước mặt nó…
- Ôi..bạn quỳnh yêu quý! Xl nak tui ko cố ý mà…nó ôm chầm lấy bé nũng nịu
- Bé bùn cười quá cười típ mắt>: thoy bỏ tui ra có mau dậy đi học ko thì bảo nè?
- Nó cười huề: ukm`! chờ mình tí ha!
Rùi nó đi vô nhà vs tắm rửa sạch sẽ.cả 2 cùng trang điểm rùi cùng đến trường
và cũng từ hôm đó mà cả nhóm đã quen và chơi vs nhau..thường xuyên rủ nhau đi chơi đi ăn kem, đi bar nữa chứ…
Và thế là cs vẫn cứ trôi đi như thế…nhưng rồi…hney cũng như mọi ngày bé cùng hắn trở về nhà sau 1 ngày học tập
TẠI BIỆT THỰ NHÀ HẮN
- Cậu chủ cô chủ đã về ak`? bác hai (người làm)
- Vâng chào bác ạ! Bé lễ phép và lên phòng luôn…
- Ba tui về chưa? Hắn lạnh lùng hỏi?
- Bác hai ấp úng…dạ dạ…ông ..ông đang trên phòng ạ
- Hắn tiếp lời: cùng 1 cô gái đúng ko?
Bác hai ko nói gì cúi mặt xuống…
Hắn lao 1 mạch lên phòng ba hắn.mở cửa vô.thấy ba hắn đang ôm chọn 1 cô bé tầm tuổi hắn bên cạnh…thấy hắn vào cô bé đó đứng lên lúng túng vì cũng ngại chứ bộ?
- Cô ra ngoài…hắn lạnh lùng nói…
Rồi cô bé chạy nhanh ra khỏi phòng..chỉ để còn lại trong đó 2 người đàn ông mặt lạnh tanh..ba hắn cầm lấy chiếc áo mặc zô
- Hắn thưa: ông làm cái trò gì vậy? ông làm cái gì trong ngôi nhà mà mẹ tôi đã từng sống? ông ko cảm thấy có lỗi ak`?
- Ông ta cười nhỏen: sao con phải nóng thế? Mẹ con đã chết oy` mà?phải để ba thoải mái chút chứ?
- hắn nổi khùng:ông nói gì? Ông là con người không có nhân tính vì ông hay đi ngoại tình nên má tui mới chết vậy mà ông coi như ko mà được ak`?
-nói đến đây ba hắn mặt đỏ lên bừng bừng như muốn ăn tươi nuốt sống hắn vậy..tiến nhanh về phía hắn và túm cổ áo hắn: mày ko có quyền giáo huần tao…tao làm gì là việc của tao..rồi ông ta bỏ ra ngoài
hắn ngồi rụp xuống nước mắt hắn đã rơi lã chã….và cũng sau cánh cửa đó cũng có nước mắt rơi cũng có ánh mắt đỏ hoe… cũng có cảm giác như người con trai trong căn phòng đó…đó là bé…bé bỏ ra khỏi nhà vs bộ váy ngủ mỏng teo…bé đi lang thang trên đường nhắm vơi đi nỗi buồn…bây h bé chẳng biết đi đâu nữa… bé ko muốn quay về cái nhà đó nữa,……nhưng đi đâu bây h và bé nghĩ ngay đến nó…bé đi đến nhà riêng của nó nhưng nó ko có nhà….hney nó về thăm papa của nó..bé đành ngồi núp ở cửa nức nở khóc rồi thiếp đi lúc nào ko hay biết…lúc sau nó về thấy bé liền lay bé dậy…
- quỳnh sao bạn lại ở đây?sao ko gọi cho tui về?nó vồ vập hỏi han…
- bé nức nở: tui …tui…vừa nói mà người bé cứ run lên bần bật…
- nó thấy thế liền đưa bé vào nhà: thui ta vào nhà rùi nc típ ha!!!
- Đặt bé xuống ghế ngồi nó chạy đi lấy cho bé 1 ly cacao nóng: Uống đi cho đỡ lạnh nè
- Ukm`/…cảm ơn linh..
- Nào h nói cho linh bít sao lại 1 mình ngồi ở ngoài đó thế>?
nước mắt bé lại rơi bé kể cho nó nghe rằng nó ko muồn về nhà ko muốn về cái ngôi nhà mà cả ngày nó nghe 2 người thân nhất của nó lúc nào cũng cãi nhau…nó bỏ ra ngoài mà chẳng biết đi đâu nên tới đây..và trên người cũng chẳng mang theo gì cả>…
Nó ôm chầm lấy bé nó thương cho hoàn cảnh của bé nó tưởng bé phải được sống trong nhung gấm lụa là sẽ rất hạnh phúc chứ nào ngờ hoàn cảnh của bé lại bùn đến vậy
- Nếu quỳnh ko muốn về thì ở lại đây cũng được…mà nếu được thì chuyển luôn qua nhà linh ở nè…linh lúc nào cũng chào đón quỳnh hết ó…nó vỗ về bé..
Bé nhìn nó lại rưng2 2 đứa nó ôm nhau như vậy cho đến sáng luôn…
Sáng hôm sau nó cùng bé lại cùng nhau đến lớp như bt
- Linh ơi mình ko có đồ để đi học làm sao đây? Bé nhìn lại cái váy ngủ rộng thùng thình cảu mình mà than thở
- Nó nói…lúc ở vs papa tui còn có váy nhưng bây h thì hwa vừa trả hết oy`…nó tay chống cằm mắt đảo quanh người bé rùi vỗ tay cái bốp./..
- Có cách rÙi…hehe
Nó chạy vù vào trong phòng…1 lúc sau lôi ra vài thứ(băng đô trắng ,đai lưng trắng, dép cao…)nó lấy chiếc đai lưng thắt qua vòng eo của bé thế là váy ko rộng nữa mà đã có eo rồi cơ đấy…tóc bé thả xoăn đeo băng đo trắng có đính hình con bướm….và đeo thêm cả chiếc cao gót là ok rồi…
- bé nhìn mình trong gương và thốt lên: linh giỏi quá ta…
- Nó tự hào: ai chứ linh này là chuyện bt…keke…nó cười một cách mãn nguyện….
vì bé mặc váy nên nó ko thể cùng bé đi băng moto được…nên phải đi xe ôtô thoy ak`…nhưng dù đi bằng gì thì ai ngồi lên xe của nó cũng phải khiếp sợ đi nhanh kinh khủng khủng kinh khủng lun ớ…hehe
Ở TRƯỜNG:
Hắn đang lo sốt vó lên vì tối qua bé ko có ở nhà hắn đã phải cho người đi tìm bé lùng sục khắp cái thành phố này mà kũng ko thấy bé đâu(lùng sục khắp thành phố mà có đến nhà nó tìm đâu?)
- thấy nó và bé bước vào trường hắn ta hớt hải chạy lại: e có sao koh? Tối wa e đi đâu?lo lắng một cách vô ích khi nó thì quá là an toàn
- Bé nhút nhát…: zai…zai…e …xl…e ko sao cả tối qua e ở nhà linh e quên mất ko nhớ nói cho zai…e xl nak zai…nó nũng nịu
- Hắn từ trạng thái lo lắng mặt dần vui hơn và rút trong túi ra chiếc motorola atrix 4G đưa cho bé: này! Từ sau đi đâu cũng phải mang theo cái này đấy…muộn rùi anh vào học đây…rồi hắn quay đi
bé nhận lại cái điện thoại của mình mà mặt nghệt ra….
nó đập bộp cái vào đầu bé ko thương tiếc……..bé la oai oái:
- a! linh làm cái trò gì vậy?
- Nó nói còn to hơn bé để giúp bé tỉnh hơn: thế đã tỉnh chưa? Có định vào lớp học koh vậy?
ờ ờ…! Nhanh đi…
trong h văn cả 2 đứa đều ghét môn này nên ngồi nc:
- này sao lúc nãy lại thờ người ra vậy? zai của quỳnh chứ của ai đâu mà làm như lâu ngày ko gặp nhớ đến phát zồ vậy?nó hỏi bé
- bé nói lại: dở hơi ak`? ko tui thấy lạ là vì nếu bt thì zai tui đã mắng or đánh cho tui 1 trân oy`…sao lần này lại ko chút phản ứng gì lại còn nhẹ nhàng như thế nữa chứ?
- Aha…chắc là tại vì bé đến nhà tui đóa chứ nhà người khác là toi bé rùi…nó tự sướng mà hình như cũng đúng…
- Bé chơi lại vs cái thái độ đó: linh thèm dưa bở ak`? làm mặt nó đang vui thì ỉu sìu xuống,,,hehe…đến h ra chơi..nó và bé lại cùng nhau xuống canteen thì thấy mí zai
- Zai ui!!!e có chuyện muốn nói với zai…bé tí ta tí tởn vs hắn
Còn hắn thì hình như chẳng để ý đến bé toàn nhìn đi đâu đâu ý…ko phải nhìn đi đâu đâu mà là nhìn nó đóa… vì quá ngạc nhiên thui ak`..thấy nó đang ngồm ngoàm gặm cái bánh mì 1 cách ngon lành như bị bỏ đói 3 năm vậy…lại còn tu nước ừng ực như voi uống nước nữa chứ…mất điểm quá ak`…xí hổ quá vô duyên đúng ko?...bé thấy zai mình ko để ý đến mình liền tiện tay cầm luôn cái bánh mì to nhất cạnh bé tương nguyên vô đầu zai mình…keke (-.-):
- a có nghe e nói gì ko đấy?
- Bây h hắn mới nhớ;à còn có người đang nc vs mình nữa hắn quay lại giả vờ bực bội :e làm cái trò gì thế>?(mất hình ảnh của a rùi e gái ơi)…thôi e có chuyện gì thì nói đi hắn phải hạ giọng khi thấy mặt bé xìu xuống
- Bé hạ giọng: zai ơi! Từ bây h zai cho e chuyển sang nhà linh nhà…cho tiên việc học hành ok zai nhé: bé hỏi rồi giải thích lại chuyển qua năn nỉ?
- Hắn nhìn bé bằng 1 ánh mắt sắc và kiên định: ko được
- Tại sao? Bé nhìn hắn khó hiểu…và như muốn sắp khóc đến nơi rồi thấy tình hình căng thẳng nó làm luôn cho nóng
- Nó quay sang bàn của hắn đang ngồi đập rầm cái xuống bàn khiến hắn và mọi ngời giật bắn cả mình…: nó quát hẳn lên: đi hay ko là chuyện của quỳnh hỏi a để cho có lệ thui! e và quỳnh là bạn thân a khỏi phải lo có chuyện gì e chịu trách nhiệm cho…quyết định vậy đi…
rồi nó kéo bé đi trước sự ngỡ ngàng của hắn mà chẳng để cho hắn nói lới nào…
- tuấn đứng bên cạnh hắn vỗ nhẹ vào vai hắn..: đừng lo…e gái tui ko vừa đâu nó có thể bảo vệ cho quỳnh mà… tin nó đi…cũng như tin tui vậy….tuấn trấn an tâm thần hắn trong khi hắn sắp phát điên cả lên vì thái độ hỗn láo của nó
- Bé lúng túng: linh ơi tớ sợ zai tớ lắm…từ trước tới h việc gì của tớ zai cũng lo cho hết ak`…..
- Nó vô tư: quỳnh khỏi phải lo đi..có chuyện gì tui gánh vác cho…
- Thấy nó nói chắc như đinh đóng ván mục nên bé thấy phần nào yên tâm:ukm`…vui quá mình được tự do roài
Để mừng cho sự kiện này 2 đứa nó rủ nhau đi ăn piza…sướng ghê…
Từ khi bé chuyển về nhà nó ở thì lâu lâu hắn cũng ghé nhà nó thăm nom e hăn:
- Nó phàn nàn: a chỉ dùm e gái a cách nhìn đồng hồ đi..hôm nào cũng dậy sớm hết ak`///làm e ko ngủ được bao nhiêu hết o’
- bé chen ngang: loại ngủ chăm oy` còn khoe zai tui ko pik’ xí hổ nữa chứ…bé trêu nó…
- Hắn cười ha hả: e mời nó sang mà bây h phàn nàn gì chứ? Cho sướng đời ….
- Nó trêu lại; thì bây h e trả lại cho a đó
- Bé lại chen zô: trả gì chứ đuổi tui cũng hok thèm đi đâu.kaka..sung sướng…
- Hắn : bây h e cí trả a cũng hok nhận lại đâu 2 a e nó cùng cười
- Oh`..ngon ha…2 a e mi định hùa trêu tui đó hả?//
vậy là căn nhà nó đã vui lại càng vui hơn…h thì hắn có thể nhờ vả nó trông nom e nó vì ở đây vui vẻ hơn nhiều so vs biệt thự nhà hắn âm u khó diễn tả..cô đơn ko vui vẻ tràn đầy ntn?
-
01-09-2011, 20:09 #4
Chap 6: tỏ tình bị thiệt thân
Hnay như mọi ngày nó cùng bé đến trường đang đi thì
You’ra have a message: 0984******
- [chúc e ngày tốt lành]
- [cảm ơn!]
- [sao e lạnh nhạt vs a thế>?thế này thì làm sao a có cơ hội đây>]
- [cơ hội gì chứ?a nói gì tôi chả hiều gì cả..nt vs a lâu rồi mà tui cũng có biết a là ai đâu? A định dỡn vs tui đấy ak`?nếu a mà ko nói thì đừng bao h nt cho tui nữa…pipi]
- [sao e nóng tính thế nhỉ? Ngoài đời e có thế đâu? Sao nt lại như thế? Thôi nói thật vậy không đến khi em biết e hận a cả đời mất. a kiệt đây]
- [cái gì? A kiệt ak`?a kiệt khóa trên phải koh? Thế mà từ trước cứ nt trêu e hoài ak`…a lấy số của e từ ông a zai yêu quý của e đúng koh?]
- [ukm`…e đừng trách nó là a xin trước mà?mà a ko có trêu e a nt là có mục đích mà?]
- [lúc đóa a làm gì đã biết e a đừng đùa nữa..thế mục đích của a là gì vậy?]
- [ak`..tại hôm đó nó khoe là có e gái du học về trường mình học nên a xin số thui…bây h a hỏi thật e trả lời nha…e có ny chưa?]
Nó ngạc nhiên trước câu hỏi đó nhưng vẫn thản nhiên nt lại
- [a làm gì mà nghiêm trọng vậy…ny ak`? e có rồi a thì sao?]
- [oh`…vậy ak`..vui quá nhỉ? A cũng có rồi…nhưng như thế a càng thích…]
- [a nt khó hiểu quá ak`????????]
- [bây h ko hiểu ko có nghĩa là mãi mãi..sau này e sẽ hiều thui…thui nha!!!]
Sau khi nt nó thấy hơi là lạ vì sao nó cũng ko hiểu nữa cũng như ko hiểu gì hết..từ lần nt đấy hắn hay nt hỏi thăm e gái để lấy cơ rồi trêu đùa…thổ lộ tình cảm vs nó….nhưng nó thì nó nghĩ rằng nt chỉ là để thoải mái thui nên nó vẫn nt lại cũng trêu đùa vs hắn 1 cách hết sức tự nhiên nhất…nhưng khi gặp nhau thì 2 người này có vẻ lạnh nhạt hơn khi nt và ko bàn bạc đến vần đề này..đến 1 lần. hắn nt cho nó:
- [linh này! A nói thật nha…từ lâu a đã thích e rồi…e cho a 1 cơ hội nha…làm ny a có được koh?]
- [a đùa e ak`? a e mình đều có ny rồi mà…nhưng cơ hội là do mình tự tạo ra e ko có quyền gì để ngăn cản a cả..hãy làm những gì con tim a mách bảo…]
- [ukm`…có ny rồi thì kệ chứ!!!nhưng a vẫn rất thích e…hihi]
- [híc…a đùa vừa thui o’’’.ko là đừng trách e …hehe]
- [ukm`…thui nha..a ko ổn rui`]
Thế là thế nào nhỉ? Sao lại ko ổn là sao? Nó nghiêng đầu hỏi vớ vẫn dường như cũng có chút quan tâm
đến trường nó chuẩn bị trở về nhà thì thấy 1 đám người đông đang vây lấy cái gì đó…bé rủ nó qua đấy
- nhưng nó nói: ko muốn dính vào mấy vụ thị phi
nên 2 đứa nó trở về nhà…đang trên đường trở về nhà thì chuông điện thoại của bé reo lên
- là của a tuấn gọi nè ko biết có chuyện gì nhỉ?bé quay sang nhìn nó ,nó cũng ko biết nên bảo bé nghe máy
- [alô………..a tuấn ak`….có chuyện gì vậy?????
Đầu giây bên kia là giọng của tuấn nhưng ko ấm áp như mọi ngày nữa mà hình như là đang rất lo lắng:
- quỳnh ak`…e bình tĩnh nha nghe a nói nè…kiệt nó vừa bị thương vào bệnh viện rồi e vào nhanh nha
bé cúp máy cái rụp rồi bắt đầu chảy mồ hôi…nó thấy thế liền hỏi han bé: sao thế có chuyện gì ak`?
- bé nói vs giọng run run: a kiệt vào nhà thương oy`….
- Nó há hốc mồm: hả? cái gì?
Rồi nó 1 tay ôm lấy bé cho bé đỡ sợ tay kia mau láy chiếc xe đến bệnh viện và an ủi bé…ko sao đâu mà..thực ra nó cũng rất lo lắng
- nó nói: vừa nãy thấy a ấy nt cho mình là có gì đó ko ổn rồi thôi…mình cũng ko hỏi lại nữa….ko ngờ lại
2 đứa nó chạy như bay vào trong bệnh viện…hắn đang nằm trong phòng cấp cứu.
- bé vồ vập hỏi tuấn: a kiệt sao rồi a….
- Tuấn nói: chắc là ko sao đâu…nó đang trong phòng cấp cứu sẽ ổn thui
bé nghe đến đây thì khịu luôn vào lòng tuấn..tuấn ôm láy bé…và đỡ bé ngồi xuống…mọi người đều lo lắng cho hắn và cả bé nữa
- nó hốt hoảng hỏi: quỳnh có làm sao koh?
vì quỳnh hay bị đột khịu lắm bé ko có khả năng chịu đựng một cái gì về tâm lí cả…là tiêu thư yêú ớt mà?
- nó ngước mắt lên hỏi 2 tên kia(tú và tuấn): a kiệt bị sao mà lại bị thương vậy?
- tú giải thích: Là do hôm nay có bọn ngoài trường vào do 1 thằng trong trường dẫn đến kiệt kéo người ra bảo vệ thì bị bọn nó dập cho….a và tuấn thì ko có ở đó…mấy thằng kia thì koh đủ để bọn nó chấm muối..vì bọn nó đông gấp 5, 6 lần bọn kiệt…bọn kia gục hết còn mình kiệt….nhưng e cũng biết là kiệt giỏi võ nhưng cũng koh thể đấu lại hơn 50 người nữa trong khi cậu ấy đã thấm mệt đúng koh? Kiệt lại ko mang theo gì chỉ tay không còn bọn chúng thì tuýp, gậy,mã tấu…đủ cả…thế là cậu ý bị phang vào đầu mất nhiều máu quá…may bọn anh đến kịp nên mới đưa cậu ý vào viện
- vừa lúc đó bác sĩ bước ra khỏi phòng…cả bọn túm lại hỏi bác sĩ rối rit: bác sĩ ơi anh ấy có sao không ak`?
- Cậu ấy mất rất nhiều máu do bị đánh vào đầu…chúng tôi đã cố gắng hết sức…
Nghe đến đây thì bé khóc khóc rất to…mọi người đều thất vọng tràn trề
- bác sĩ nói tiếp…các cô các cậu sao vậy? tôi chưa nói hết mà…(kaka)….chúng tôi đã cố gắng hết sức và h cậu ấy đã ổn cả rồi…h cậu ấy cần được nghỉ ngơi nhiều hơn….
- Cảm ơn bác sĩ…thế là cả bọn thở phù
- thôi vào thăm kiệt thui….tú lên tiếng
hắn được xếp nằm trong phòng hồi sức đặc biệt <VIP> Bé thì chỉ biết ngồi đó khóc….khóc…….hoài ak`…làm mọi người não hết cả ruột…nó tiến đến hỏi hắn:
- A có sao koh? Sao oánh nhau mà chẳng cẩn thận gì vậy? có biết là khiến quỳnh lo lắng thế nào hok hả?nó nói thế thui mà hình như đang nói chính tâm trạng của nó thì phải…hehe
- Hắn thoi thóp: a ko sao? Thế bé quỳnh lo lắng cho a vậy e có lo lắng cho a hok?
- Thế là cả bọn cười ầm lên làm nó đỏ cả mặt: a lúc nào cũng đùa được nhỉ?ra nông nỗi này rồi mà vẫn còn lẻo mép được ak`?
- Hihi…hắn cười hiền: a ko sao mai a ra viện cho e coi >
- A! biết roài nha….cái này thì nghi lắm ak` nha….bé quỳnh lên tiếng và ko còn khóc nữa…
- Biết cài gì: nó ngơ ngác hỏi bé
- Thì linh vs a kiệt đó…bé hí hửng?
- Nó khó hiểu: tui vs a kiệt làm sao?
- Ngốc quá ak`….hay dả bộ vậy? 2 người là 1 đôi từ lúc nào vậy?
Nó đi hết ngạc nhiên này đến ngạc nhiên khác…nó chưa kịp phủ định lời nói của bé thì hắn đã lên tiếng:
- ukm`…là 1 đôi đó đẹp đôi koh?
- Cả bọn nhìn hắn lắc lắc cái đầu (hehe)….hắn xị mặt xuống
- - đẹp hay hok kệ chứ yêu là được
làm cả bọn suýt ngất .Nó nhìn mọi người cười mặt lại càng đỏ quay lại nhìn hắn rồi phán 1 câu:
- a chưa tỉnh ak` mà vẫn ở đó nằm mơ vậy…tui về đây……rồi nó chạy ra ngoài…
- Hắn gọi vs theo: tney vào thăm a nha!!!!nhớ mang theo cái gì đó hắn nói mà chẳng ai hiều gì cả? (hehe…thực ra cũng chẳng có gì hắn định trêu nó cho vui thui ma…nhưng đó cũng là tấm lòng của hắn dành cho nó đấy chân thật đấy…)bé ở lại vs hắn đến tối mới vè nhà nó: vừa bước chân vào cửa đã ngửi thấy có mùi gì đó rất thơm…bé rón rén bước vào bếp thì thấy nó đang đeo tạp dề và hình như đang nấu nướng….
- Aaaaaaaaaaaa! Linh nầu ăn ak`? vui thế nhỉ?bé vui vẻ và vô cùng ngạc nhiên
- Koh…mình đang nấu cháo cho a zai quý hóa của bé đó…nó thản nhiên đáp lại bé
- Bé ngạc nhiên: cái j cơ? Nấu cháo cho zai tớ a’? lạ nha/./….đúng là iu nhau có khác…
- Nó bực mình quay lại nhìn bé: còn nói nữa là tui ăn hết đó….
- Ôi thôi…..koh nói nữa là được chứ j? mà linh biết nấu hok đó…về nhà linh ở lâu rùi mà có thấy linh vào bếp hồi nào đâu?toàn bắt tui ra ngoài ăn hàng thui a`…bây h mới lộ tay nghề nha…tí cho tui thử xem có độc ái tình hok nha……….
- Ai mà thèm bỏ độc vs cái tên đó chứ……koh bỏ cũng chết roài….nó vênh mặt….
- Oai nhỉ? Tí để lại cho tui 1 bát nha…tui muốn thử mà,…năn nỉ đấy,…bé năn nỉ nó…
- Ukm`…được roài…a e mi ta chiều tuốt
nấu xong xuôi nó cùng bé vào thăm hắn…mang cháo vào đến nơi vừa nhìn thấy nó hắn đã cười toe toét rồi…
- Bé đùa: hiếm khi thấy zai cười thế này nha…lạ nha….
- Ny vào thăm chăm sóc vậy ai àm chẳng vui….e nhỉ? Hắn nhìn nó cười….
- Này đừng có tưởng a đang bênh e koh dám oánh nha…cho vô phòng cấp cứa lần nữa đấy…híc….nó dọa
- Ai dọa mình mà sợ thế nhỉ? Hắn đùa lại
- A còn như thế nữa là tui mang cháo về đấy..nó gắt lên
- Thui…thui..hạ hỏa….hắn năn nỉ nhìn nó
- Zai ơi đây la cháo do chính tay chị linh nhà ta nấu đấy ạ….bé khoe
- Oh`…thế ak`? hay nhỉ nhị tiểu thư mà cũng biết vào bếp đó nha
(thực ra kể cũng lạ phải hok? Khi bên anh nó ăn koh quen nên từ nhỏ đã đi học nấu ăn rồi nên việc tự nấu ăn vs nó là chuện bt mà còn giỏi nữa cơ…bé ko biết vì bây h nó cũng lười rồi cả ngày rủ bé ra ngoài ăn tiệm thui…bây h lại tái suất giang hồ kể kũng hơi lạ nhưng chúng ta cũng hiểu mà..hehe)
- Thấy bé và nó ngồi yên hắn lại hỏi: oh..thế để cho người bênh thế này làm sao mà ăn được
hắn nhìn e gái mình nháy mắt 1 cái…nó chưa kịp lên tiếng thì bé đã nói luôn:
- ôi a ơi e có chuyện phải đi trước rôi`…e đi trước đây…pipi…tí linh về sau na……
- Nó hậm hực…2 người hùa trêu tui phải hok?
- Nếu e ko múc cũng được nhưng hãy nói là e yêu a đi….
hắn ra điều kiện thật là nhưng rồi tất nhiên nó phải múc cháo cho hắn ăn..trông hp lém ó các bạn
sau 2 tuần nằm trong viện hắn trở về trường…vừa vào đến trường hắn đã đi tìm nó ngay…vừa thò đầu vào trong lớp nó thì đã bị thủng màng nhĩ rồi là do tiếng la tiếng hét của FC khổ chưa,,,…hắn gọi bé ra ngoài hỏi thăm:
- sao a koh thấy linh linh đâu rồi hả e?
- trông kìa…yêu linh thật hả?bé hí hửng…
- ko đùa nữa nói a nghe nào?hăn bực bội
- ukm`…bé hậm hực nãy nó rủ e đi đâu ó nhưng e kêu bận ko đi..sau đó nó ra khỏi lớp nhưng e cũng ko biết là nó đi đâu nữa…
sau đó hắn cúng bé đi tìm nó…đi đến canteen thì đã thấy nó đang ăn là đang ăn rất ngon….hắn đến trước mặt nó và nói:
- e ăn ngon nhỉ?
Nó vừa nghe đến đây thì đã biết là ai rồi mà…và tất cả những nó ăn được từ nãy tới h đều phụt hết cả ra…eo ơi bẩn ơi là bẩn…nó liền tìm cái khăn giấy tìm mãi mà hok thấy thì hắn móc trong túi ra đưa cho nó cái khăn tay cảu hắn…nó nhận lấy :
- cảm ơn…
- lau sạch rồi ngồi xuống ăn tiếp: a tìm e có chuyện gì hok?
Nó đang ăn miệng ngồm ngoàm…chưa kịp chuẩn bị gì thì đã bị hắn kéo ra đứng giữa sảnh canteen:
- a làm cái trò gì vậy. thả e ra
nó càng nói thì hắn cang siết chặt tay nó hơn…hắn giơ tay lên vỗ 3 cái…bốp… bốp… bốp tập trung tất cả ánh nhìn của tất cả mọi người…..hắn nói to đủ để mọi người nghe thấy:
- hôm nay tôi có chuyện muốn nói vs mọi người…kể từ bây h trở đi…phạm tuấn kiệt tôi là hoa đã có chủ…và vị chủ đó là người đứng bên cạnh tui…hắn nhìn qua nó đắm đuối…đó là lê hoàng diệu linh và cũng có nghìa rắng đây chính là bạn gái của tui…hết
sau câu nói đó của hắn đã có biết bao ánh mắt đượm buồn bao ánh mắt ghen tị bao ánh mắt sắc bén lia về hướng nó:
- cái con bé đó có gì mà a ý lại bỏ rơi tụi mình chứ,,,người thì chẳng xinh đẹp gì lại chẳng có ấn tượng nào tốt đẹp cả nữa chứ…hic
Còn nó…sau câu nói đó của hắn nó đã chết đứng luôn…ko cử động như người mất hồn luôn cho đến khi được hắn kéo về lớp:
- e vào học đi a về lớp đây
hắn vừa nói dứt câu quay mặt đi 1…2….3…bước đến bước thứ 3 thì hắn bị cánh tay vô hình nào đó giữ lại túm cổ áo phía sau…
- có tiéng nói: sao a dám nói như thế hả?có một luồng khí lạnh luồn từ lưng hắn lên đến cổ…sát khí tỏa ra bừng bưng…hắn quay lại và nhìn thấy nó…chừa kịp nói gì thì nó đã tặng nguyên cho hắn 1 cú đạp………..vèooooo…bụp..nó chạy lại túm cổ áo hắn:
- a quá đáng lăm a biết hok? A dám nói thế trong khi tôi ko như thế ak?
Rồi hắn hok thể để bị đánh mãi được hắn phản công..vậy là diễn ra 1 trận hỗn chiến giữa 1 người con gái vs 1 tên con trai:
- ko ngờ e cũng biết võ ấy nhỉ?....hắn vừa nói vừa đỡ tất cả chiêu võ của nó
- nó vừa đá vừa nói: ko chỉ biết mà còn là giỏi nữa
nó đá mạnh chân nhưng ko ngờ bị hắn tóm được hắn xoay 1 vòng và khiến nó phải santô trên không 2 vòng liền hạ đất thì nó đã đá được tay hắn ra khỏi chân nó..nhưng hok may nó nhắm phải cái gì đó mềm mềm và ngã…lưng nó đang chuẩn bị tiếp đất thì có 1 cánh tay nào đó vòng qua eo nó…giữ nó lại ở 1 độ cao gần tiếp đất..nó ngỡ ngàng nhìn lên.. thì thấy giáp vs mặt nó là mặt của hắn:
- a cứu e đấy…
- đáng gét quá :nó hét lên
và trượt qua bên dưới qua vòng tay đó…và chân còn lại đá mạnh lên trên…hắn bị bất ngờ nên…mặt tiếp đất…trượt 1 đoạn khá xa…nó đứng thẳng dậy phủi tay….rồi vênh mặt nhìn hắn…mà cười 1 cách đắc trí
Nó quay mặt đi thì bắt gặp rất nhiều người đang đứng ở tất cả các cửa lớp..trố mắt ra nhìn nó đánh bại hắn..keke…cả lớp nó thì đứng đó vỗ tay rào rào…còn bé thì chạy ra đỡ hắn dậy:
- a có sao koh? Linh cậu hok biết a ấy mới ra viện ak?bé cáu cắt nhìn nó
- Nó…ấp úng: ờ…xl a..nhưng mình có làm gì đến quả đầu đất đó đâu?...rồi nóa quay vào lớp…trước ánh nhìn của tất cả mọi người….
Hết h nó vừa bước chân ra khỏi cửa thì…..phịch 1 cục đá có gói giấy đáp trước mặt nó….nó koh để ý đến cứ thế bước đi…trong khi đó có 1 con mắt đang lườm nó:
- chị ạ….
- Sao? Nó nhận được thư chưa?con cầm đầu lên tiếng
- Chưa….nãy e đáp cho nó mà nó ko thèm để ý và đi luôn ak`:con kia sợ sệt…
- Ukm`….nó koh muốn sống đây mà….
Nó vừa bước chân ra đến sân trường thì thấy 1 túm người toàn con gái nó sợ có chuyện gì như lần trước lần này hok dám ngang tàn bước qua nữa nó vừa bước đến thì đám đông đó tự nhiên tản ra đủ để 1 lối cho nó bước vào?
Nó hơi ngạc nhiên liền hỏi 1 bạn đứng cạnh đó:
- bạn ơi cho mình hỏi…nó chưa nói hết câu thì bạn đó đã chạy đi đâu mất vs vẻ mặt sợ hãi….nó nghe thấy có người gọi to….
- Đứa nào là lê hoàng diệu linh thì bước ra đây
nó ngơ ngác bước vào:
- tôi đây? Tìm tui có chuyện gì?
vừa bước vào đến trong nó thấy rất nhiều con mắt có phải đến 100 người nhìn nó vs ánh mắt hok mấy thiện cảm thì phải
- mày là linh ak`?
- Ukm`…làm sao?
- Mày dám nói trống hok vậy ak`…một con lên tiếng
nó quay sang nhìn con bé đó và nhận ra đây chính là đừa cầm đầu hôm nó mới vào trường đánh nó…nó cười
- oh`..thì ra lại là bạn có chuyện gì đây…
- Con bé kia vênh mặt: ko phải tao tìm mày mà là chị mai(đầu gấu nhất trường)
nó quay đi quay lại mà chẳng thấy ưng ý ai cả….phán 1 câu:
- đâu?
- Tao đây
một cô gái trông có vẻ rất xinh….cao hơn nó rất nhiều khoảng 1m75…y như người mâũ thật…mũi cao mắt sắc đẹp…mặt trắng nõn nà nhưng có vẻ lạnh lùng:
- cái gì ? ny kiệt đây sao? …
- Ny cái gì cơ mọi người đừng hiểu lầm…nó giải thích….
- Mày ko cần nói nhiều hôm nay gọi mày đến đây là muốn dạy cho mày bài học thui…dám tranh anh kiệt vs bọn tao lại còn dám đánh a ý nữa chứ mày là cái thá gì hả….con bé đó lên tiếng…
- Nó vênh mặt lên : tôi cần gì phải tranh giành vs mấy người?hắn chả là cái gì cả…
- Thôi đừng nói nhiều…đừng có mà biện minh…chị e đánh…
dứt tiếng đó là hơn 100 người xông lên tiến về phía nó…
- Ôi trời ơi đánh làm sao lại được tui mà đánh hả trời? nó than thở….
nhưng nó hok dám đánh mạnh sợ làm mất dung nhan của mấy chị nó chỉ khiến mấy chị đè lên nhau mà thôi. Nhưng rồi có một đứa cầm 1 con dao sắc bén tiến lại phía nó….trong khi nó hok để ý đã bị dính 1 nhát dao vào tay máu chảy ra…nó quay lại nhìn thấy máu….từng giọt một từng giọt một….chảy chảy xuống cánh tay trắng của nó….mắt nó bắt đầu đen hơn sâu hơn….mặt hok còn vui vẻ nữa mà đã chuyển qua một sắc thái gì đó mà có thể coi như là rất hận….nó quay lại nhìn thẳng vào đứa đã chém nó…nhẹ nhàng tiến đến nó đá bay con dao trên tay con bé đó….1 gót vô cái mặt đẹp đẽ ấy…và máu cũng đã phun ra ở mũi cái mũi tây….nó tiến đến cầm vô cái đầu tóc như mớ rơm và lôi xồng xộc đến trước mặt chị Mai thì dừng lại…thả con bé đó xuống bóp mồm con bé đó cho nó uống và liếm sạch chỗ máu trên tay nó…mọi người nhìn thấy ai cũng hoảng sợ..chị mai vẫn rất bình tĩnh..và giữa nó và chị mai gì đó lại sảy ra đánh nhau….chị mai thì cũng là tiểu thư nên võ công hok thể bằng ai được chỉ là nhà giàu lại có quyền lực mà thui…mấy chiêu võ cào cào trâu trấu ấy vs nó chả thành vấn đề…chị ta định hòng gáng chân nó ngã..nó bật lên cao…dùng 2 chân đạp vào ngực chị ta khiến chị ta ngã sõng xoài..trên mặt đất..
- Từ bây h đừng có động đến con này..hok thì đừng có trách…nó nói lớn rồi bỏ đi
bé thì vừa đi gọi được mấy anh đến thì thấy chiến trường đã tàn..hok thấy nó đâu..mọi người vô cùng lo lắng..tìm nó khắp
- tuấn lên tiếng: thôi đừng lo về nhà nó thử xem
vậy là mọi người thu dọn chiến trường rồi nhanh chóng về nhà nó..thấy nó đang ngồi trong nhà ăn kem thì mọi người thở phào nhẹ nhõm….bé chạy lại nắm khoác tay nó:
- may quá cậu hok sao
Nó đau quá vì bé khoác đúng chỗ đau của nó..nó nói to hơn nhưng mặt có vẻ biến dạng
- TỚ KO SAO MÀ!!!
- Thấy thế hắn nghi ngờ tiến lại phía nó: sao nóng thế này mà lại mặc áo dài tay thế? Rồi hắn cầm mạnh vào tay nó…giỡ và kéo tay áo lên thì thấy tay nó đã băng bó xong cả rồi:
- e định giấu bọn anh ak`?
- cả lũ xúm lại nó thét lên: e đã nói là hok sao mà... rồi lại hạ giọng xuống:
- thật sự hok sao đâu chỉ là vết thương ngoài da thui…mọi người đừng lo
vậy là nó lại phải chịu sự mắng mỏi của mọi người lại phải chịu ngày nào cũng có người quan tâm chăm sóc nó là hắn..ko hắn thì ai chứ…vì hắn mà bị thương còn gì nữa..hehe…đến khoảng 1 tuần sau vết thương được tháo băng thì hắn mới chịu buông tha cho nó
*----***-----***----***----***
-
01-09-2011, 20:27 #5
Chap 7: một ngày mệt mỏi...
…2 đứa nó đang ngồi chơi vs nhau thì chuông điện thoại của nó reo lên….nó nhìn vào màn hình và nó vô cùng sung sướng:
- alô…c ak`?
- bé vô cùng ngạc nhiên..sau cuộc ns đó..bé mới biết là nó đã ny rồi……hôm sau…bé hẹn zai mình za quán cà phê ngồi nc..
- Có chuyện gì e nói đi…hắn nói…
- Bé nói nhỏ: a ơi a biết chuyện chưa linh nó có ny rồi…a làm sao đây?
- Hắn cười tươi nhìn bé: ko sao cả..chuyện này a biết cả rồi e khỏi phải lo……bây h chỉ cần e giúp a một chuyện thui…(bí mật)
………...
Bé trở về nhà
- Linh này mai là chủ nhật mình đi biển chơi đi..bé rủ linh
- Ukm`..đi thì đi….lâu rồi mình cũng hok đi..nó thản nhiên đáp lại mà hok hề biết trong đó là cả 1 âm mưu…..
`````~~~~~`````
CHỦ NHẬT:
Hney nó và bé cùng diện 1 style giống nhau…trông có vẻ nữ tính…
Bé thì áo tráng th` thun dài tay có nơ ở cổ..váy thô hồng ngắn xệp ly sơ vin
còn nó thì áo trắng cổ tròn bèo lệch sang 1 bên…quần váy thô đen sếp li..cạp to 2 hàng cúc ở e bên đùi xuống nưa..trông thật là baby kut3 cả 2 người…
- Bé nói: thui bây h linh ngồi ở đây chờ tớ ha..tớ đi mua cái gì đó rồi mình đi nhặt vỏ sò…vỏ ốc nha..
Nó gật đầu vui vẻ để bé đi…nó đang giơ chiếc iphone của nó ra chụp hình…clạch..bức thứ nhất…2…đến bức thư 3 thì nó nhìn thấy trong tấm ảnh cảu nó có rất nhiều bõng bay..thả điện thoại xuống,,,nó vô cùng ngạc nhiên vì trước mặt nó quả thật là có rất nhiều bóng bay
- nó phán: trời ơi…thằng ngu nào lại thả bóng bay ở đây nhỉ?
Vừa dứt lời thì một tiếng nói có vẻ hơi giận giữ..nhưng lại mang hơi thở đáng yêu:
- của thắng ngu này đây..hắn lên tiếng…
- Ơ..a kiệt a cũng ở đây ak`? e ko biết là của a…xl na..mà sao a dỗi hơi lại ra đây thả bóng bay vậy?nó thản nhiên
- Hắn cười tươi nhìn nó rồi nói: a thả là để cho e đó…hney tính ra đây tỏ tình vs e nè….
- Nó đang ngồi thì té rầm 1 cái…a nói gì cơ? Tỏ tình ak`? hehe…lừa e hả tỏ tình gì chứ…..
- Hắn nhìn nó chăm chú: ơ anh nói thiệt mà…và đỡ nó dậy…
- Cảm ơn a…nhưng a tỏ tình gì mà chẳng chút lãng mạng nào cả..bảo tỏ tình rồi lại còn nói toẹt ra thế thì…chẹp,…chẹp…nó lắc lắc cái đầu….
- Thế e hok thích ak`? hắn nhìn nó sát hơn…
- Mất công như vầy mà bảo ko thích thì khổ cho a quá…cũng tạm được nhưng chẳng ra gì..nó nhìn hắn cười 1 cách tinh nghịch….
Hắn ngỗi xuống cạnh nó quay sang hướng nó hình như hok để ý đến câu nói vừa rồi hắn nhẹ nhàng:
- e đồng ý làm ny anh nha.
càng ngày hắn càng tiến gần hơn vs nó…cón nó thì cứ nhích nhích ra xa hơn….2 người cứ nhìn nhau suốt vậy …đến khi hok thể nhích được nữa..thì nó liền đứng phắt dậy:
- ok..vậy thế này đi….a e mình thi lặn nếu e thắng thì e không cần trả lời câu hỏi này
- - hắn nói lại ngay: ko phải ko cần trả lời mà là chưa cần trả lời thì a mới chơi..hắn nũng nịu…
- Ukm` được rồi..mặt nó hơi khó chịu 1 chút
- hắn tiếp..còn nếu a thắng thì e sẽ là ny của a….keke….
- Nó cau mày: ko chơi như thế ko công bằng nếu a thắng thì e sẽ trả lời a…hehe…
- Rồi quyết định vậy đi…rồi nó kéo hắn ra bờ biển….mặc cho quần áo ướt..2 đứa nó quyết định vẫn thi…tay đứa này đặt lên đầu người kia..nhấn đầu đối phương xuống…bắt đầu tính giây….đang lặn được tầm 5’ thì hắn chuẩn bị ngoi đầu lên thấy nó chưa có hiện tượng gì thì hắn cố gắng nhưng dù cố cũng hok thể kìm được bao lâu…vậy là hắn phải ngoi lên vs time là 5’40s…hắn vừa ngoi lên thì bị nó nhấn xuống…nhưng cố vùng vẫy rồi thoát được khỏi nó….nó ngoi lên nở 1 nụ cười tươi:
- h thì ai thắng nào?
- Hắn thì thản nhiên trêu lại nó: yêu e sau nay hôn nhau có khi a ngạt thở chết mất
hắn quay đi cười thầm…nó ức quá dám trêu nó hả…rồi nó liên hoàn đấm 5 cú cho hắn vào lưng hắn đau điếng người quay lại vừa cười vừa như sắp khóc mếu máo…rượt đuổi nó khắp bãi biển…..được 1 lúc khi cả 2 đã thấy thấm mệt thì nó ngồi blịch cái xuống cát…..hắn chạy đến cùng ngồi xuống lun:
- mệt ko?
- Nó cười nhìn qua hắn lắc lắc đầu đáng iu: hok…….
Nhưng trên trán nó thì lại lấm tấm mồ hỗi.hắn rút trong túi áo ra 1 chiếc khăn tay..định đưa lên chán lau mồ hỗi cho nó thì bị nó ngăn lại:
- thôi để e tự làm được rồi….cười hì 1 cái rối rựt phăng cái khắn trên tay hắn đi….
Hắn ko nhìn nó nừa hắn hướng mắt bề xa xăm ngoài biển khơi đó nhìn mà ko có điểm dừng
- hắn nói: có bao h 1 thứ biến mất nhưng thực chất là ko biến mất nó có quay về vs ta ko?
lúc này nó mới quay sang nhìn hắn rồi lại nhìn ra biển vô định 2 người cùng đều biết câu trả lời nhưng chẳng ai nói gì chỉ nhìn xa xăm đến 1 nơi nào đó…chợt tiếng nó vang lên phá tan không khí yên bình đó:
- a a…bé quỳnh đi đâu rồi nhỉ????
nó và hắn nhìn nhau 1 lượt quay ra đằng sau thì thấy 1 dánh gầy nhỏ nhắn đang tiến lại gần….vẫn giọng nói lanh lảnh đó:
- 2 người ko ở yên 1 chỗ mà lại chạy đi đâu làm tui phải kiếm mệt bở hơi tai nè…
bé trên tay cầm 3 que kem… đưa cho từng người
- nó ấp úng: xl quýnh nha nó như chợt nhận ra điều gì đó
- 2 người…2 người lại thông đồng vs nhau lừa tui roài….
2 người kia nhìn nhau cười rồi quay sang phía nó nhìn vs ánh mắt có vẻ tội lỗi….
- Quỳnh thật là hùa theo zai mình thế đấy dám lừa tui đi mua kem rồi để tui 1 mình vs a kiệt ….hic
nó dả bộ tức quay người sang 1 bên
- bé chạy qua trước mặt nó hỏi ngơ ngác: sao cậu biết>?
- Nó lại thản nhiên đáp: hihi…tớ mà..rõ ràng là mình đi 2 người quỳnh lại mua 3 kây kem…gặp a kiệt lại như ko có gì…tui biết ngay mà…hic….
- Thôi được rồi đừng trách quỳnh nừa..là do a nhờ nó cả đấy….bây h chúng mình đua canô đi…….hắn định gỡ tội…
- Đua canô ư? Thật tuyệt….nó hét lên….
- Hắn và bé ngạc nhiên : thích lắm sao? Con gái gặp trò này là ai nấy đều sợ cả đó…
- Nó vô tư: vs linh này thì mọi chuyện tất cả sẽ trở nên đơn giản thui….sau đó cuộc thi đã diễn ra…
3…2…1…bắt đầu….sóng nước bắn tứ tung canô bắt đầu chạy…2 chiếc ca nô lao vun vút ra tít đắng xa….bé thì ko thi chỉ thuê người trở mình theo 2 người này để làm trọng tài thui ak`….nhưng ko may người được thuê này ko giỏi cho lắm nên đã bị mất hút 2 người kia thật ko ngờ hắn và nó đi cano giỏi thật đấy….2 người này đi song song vs nhau
- hắn nói…đến chiếc phao ngoài kia chúng ta sẽ quay đầu lại ai vế đến biển trước thì sẽ thắng cuộc
- nó cười tươi nhìn sang hắn : ok
rồi cả hai lại vẩy tay lái lao vun vút về đất liền…bé vì ko đuổi kịp 2 người nên ngậm ngùi đành quay về mà lòng thì lại vô cùng nôn nao lo lắng….khi thấy 2 bóng cano từ ngoài khơi dần dần hiện rõ thì lòng nó rạo rực vui vẻ hẳn lên….2 chiếc cano dừng lại cách bãi cát tầm 50 m….bé chạy 1 mạch ra đến 2 chiếc cano thì chẳng thấy ai cả…. 2 chiếc cano trống ko..bé bắt đầu lo lắng…bé chẳng biết làm gì nừa…bé chỉ biết ngồi thụp xuống nước mắt lại rơi bé lại khóc…vừa giọt nước mắt đầu tiên rơi xuống nên cát..bé cũng nhìn theo giọt nước mắt đó thì thấy 4 cái chân trước mặt mình…bé ngẩm mặt lên …bé vui mừng khôn siết bật hẳn dậy…thì ra là nó và hắn đang nhìn cười nhìn bé…bé thấy thế vừa vui mừng vừa tức giận…bé hét lên vs vẻ mặt lo lắng:
- 2 người đi đâu có biết là tui lo lắng thế nào ko? Vậy mà bây h còn cười được nữa hả>???
2 người này từ nãy đã nhìn cười ròi thì lần này ko nhịn được nữa…2 người đều lăn ra cát mà cười sặc sụa
- nó nói: xl bé nha…ăn miếng trả miếng thui….
- Bé cáu gắt..zai…dám cùng vs người ngoài lừa e hả..từ lần sau đừng có mơ mà e giúp nhá…
- Hắn cười nín hẳn..thui e gái của a là nhất mà..a xl…bọn a có đi đâu đâu..về đến đay bọn a mệt quá nên nàm luon xuống chỗ lái tại e ko để ý đấy chứ a và linh vẫn ở trên canô mà?
- Bé làm nũng…2 người
rồi1 mạch đi vào trong …2 người này cũng ôm bụng cười đi theo cô bé ngốc nghếch đó
Vế đến nhà rồi….
- Hney mệt quá nhỉ….nó nói vs bé….
- Ukm` bé thưa 1 tiếng rồi phi thẳng lên chiếc giường thân yêu đó…
- Nó ngạc nhiên: ơ ko tắm rửa ak`…tiểu thư chuột?
- Tiểu thư chuột ư…bé vừa lẩm bẩm vừa đứng dậy lấy quần áo đi vào nhà tắm..nó đang ngồi ở chiếc máy tính NHÌN THEO BÉ MÀ BUỒN CƯỜI QUÁ…
Đang chơi điển tử hay thì chuông điện thoại của nó reo lên….
- Aloooooooo…
- Ukm`…chào e anh tuấn đây…hôm nay đi bar cùng a đi..a muốn nc vs e…
Nó ấp úng 1 tí rồi cũng gật đầu đồng ý…nó cúp máy xuống và tiếp tục chơi game..dù hney nay đi chơi cả ngày mệt rồi mai còn phải đi học nữa nhưng nó vẫn gật đầu đồng ý đi bar cùng tuấn vì a e nó luôn tâm sự nc vs nhau về cuộc sống của mình mà…a e như thế mới là a e..ko phải lúc nào cũng đánh nhau trí tróe..**** nhau suốt ngày như chó vs mèo ý ạ dù a e ko ở gần nhau nhưng vì tính ham game nên lúc nào cũng online và nc tâm sự cùng zai nó đý…nên a e nó mới hiểu nhau mới yêu nhua thắm thiết như vậy mà….
*=*=*=*=*
TẠI KING AND QUEEN BAR:
- 2 A
nó ngồi xuống chiếc đối diện vs tuấn…nhìn vẻ mặt của tuấn có vẻ ko được vui cho lắm Tuấn nhìn nó cười nhưng có vẻ chỉ là gượng gạo chứ ko phải nụ cười thiên thần hằng ngày:
- e uống gì….
- Nó vẫn vui vẻ: cho e ly whisky đi ạ…
Rồi nta lấy ra cho 2 a e nó cả chai luôn theo yêu cầu của tuấn nó nhấc ly rượu lên nhúp 1 ngụm nó có vẻ ko vui như lúc mới vào bar nữa..hình như nó đã hiểu ra điều gì hoặc cũng có thể nó đã thấy 1 cái gì đó vô hình bao bọc lấy người anh zai thân yêu của nó….
- Nó nhìn thẳng vào mắt zai nó hỏi: a có chuyện gì hãy nói cho e nghe nào????
Tuấn vẫn cái thái độ đó đôi khi thì con người ta vẫn tự cho rằng mình có thể chống đỡ được mọi việc nhưng họ cũng biết rằng chỉ là bề ngoài thì ai cũng có thể thể hiện được nhưng sâu trong trái tim họ thì họ đang rất đau…rất cô đơn rất cần 1 người quan tâm họ chia sẻ vs họ và người đó đỗi vs tuấn chính là nó…chính là đứa e gái có vẻ như xa cách bao năm trời nhưng lại vô cùng thân thiết trong trái tim tuấn..
- Nó nghiêm nghị nói tiếp : e biết a không thể chống đỡ được một mình nữa đâu hãy nói cho e biết e sẽ cùng a vượt qua…zai ơi…nó nhìn thẳng vào mắt zai nó
Lúc này tuấn như được đánh thức….điều đặc biệt là hney tuấn ko đi cùng 2 tên bạn tri âm tri kỉ kia….hney 2 người họ đều có chuyện đi hết cả rồi mà có họ ở đây cũng chỉ biết an ủi vài câu rồi lại rúc đầu cùng nhau uống rượu nên cũng chẳng ai hiểu được tâm trạng của tuấn cả..trừ nó…
- Lúc này tuấn mới lên tiếng…chị My bị tai nạn….rồi anh lại tiếp tục uống rượu….
Nói đến đây nó cũng hiểu được phần nòa..chị my là ny của tuấn 2 gia đình t hì ủng hộ hết ý nhưng chị my phải sang anh du học dù không muốn nhưng vì tương lai thì chị vẫn phải đi….lúc đó nó đang ở bên đó được tuấn nói đến lúc đó tuấn cũng đã rất cô đơn nhưng nhờ nó an ủi..nó động viên và nó hứa sẽ chăm sóc chị ý thì tuấn đã vui vẻ hơn nhiều..đôi khi con người ta ăn chơi vui cẻ…tán gái tơi bời cũng cũng không phải là ko có lí do, lí do của tuấn là để cs của tuấn ko chán nản chỉ là tìm thú vui thôi nhưng trong trái tim anh vẫn là hình ảnh của 1 cô bé nhí nhảnh đáng yêu…nhưng ko kém phàn xinh đẹp hấp dẫn chính chị ấy là người mang đến tia nắng đầu tiên sưởi ấm trái tim tuấn từ khi mẹ chúng nó ra đi….. nó tỏ ý khó hiểu….:
- chị ý đang bên anh mà????
- Tuấn lắc lắc đầu: ko..cô ấy đã nói vs anh rằng cô ấy sẽ về vào tuần này..trong khi ra sân bay cô ấy đã bị 1 chiếc xe đụng phải….cô ấy đã bỏ anh đi thật rồi e à tuấn uống tiếp..uống tiếp và nhưng gì anh ấy nói ra như hàng ngàn mũi tên đang đâm vào trái tim ẩm ướt kia..nhưng trái tim ấm áp đó đã ra đi mãi mãi theo 1 ai đó..và bây h nó ko còn cảm nhận được hơi ấm từ trái tim của zai mình…chính thiên thần mang đến hơi ấm cho trái tim anh cũng chính thiên thần đó đã mang trái tim đó đi thật xa………….
Nó không thể để cho tuấn uống tiếp nữa…nó đã từng biết nếu người ta đau vì 1 cái gì đó thì hãy lấy 1 cái gì đó còn đau hơn thế để ngự trị nó lại và tất nhiên nó biết cái nào là đau nhất đối vs tuấn…..
- A đi vs e đến 1 nơi này….nó nói và đứng dậy..
- Tuấn vẫn uống và nói: a ko muốn đi đâu hết…a muốn uống
dường như tuấn cũng đã hơi phê phê roài….nhưng ko để tuấn lè nhè nữa….nó túm lấy cổ áo tuấn….nhưng tuấn vẫn ko phản ứng gì bây h trông tuấn thật là thảm hại..nó dùng hết sức lực vốn có đỡ tuấn đứng dậy và đưa tuấn ra xe…nó đưa tuấn đến 1 nơi mà nơi đây có rất nhiều hoa…nói thẳng ra thì đây là 1 cánh đồng hoa dù là buổi tối nhưng họ vẫn có thể cảm nhận được mùi thơm của các bông hoa….màu sắc của các lòại hoa bởi bóng điện nơi đây hình như ko có ai đến cả….ko phải ko có mà là cấm ko được đến ….
- tuấn đến nơi sững người lại hỏi: tại sao e lại đưa a đến đây
- nó lôi xồng xộc tuấn đi đến giữa cánh đồng hoa..vừa đi vừa nói: để a nhận ra giá trị của cuộc sống này
đến nơi nó để tuấn ngồi đó nó cũng nừôi đó…..im lặng giây phút im lặng khiến mọi vật lại trở nên yên bình như vậy hiện ra trước mắt 2 con người này là một quá khứ tươi đẹp mà cũng không kém đau buồn
*=*=*
10s về trước lúc đó nó 6t cón tuấn 7t…2 anh em nó đang tung tăng nô đùa chơi vs nhau cũng chính ở tại cánh đồng hoa này..rất vui vẻ…một người phụ nữ bước ra bà mặc một chiếc váy trắng dài hơn đầu gối tóc thả tự nhiên khuôn mặt phúc hậu..làn da trắng hồng,,,,nhẹ nhàng tiến đến bên 2 đứa trẻ nở 1 nụ cười…..2 đứa trẻ chạy lại phía người phụ nữ đó:
- mami…
vâng đó chính là mami của nó và tuấn….người phụ nữ đó nở 1 nụ cười hiền hậu…và cả 3 người cùng ngồi xuống cạnh nhưng loài hoa tràn ngập màu sắc kia..người phụ nữ đó cất tiếng.:
- các con ạ..là con người thì chúng ta cần phải sống hướng về tương lại đừng bao h gục ngã bởi nhưng chuyện quá đơn giản đừng đánh mất chính mình vì một cái gì đó tầm thường,….có lẽ bây h các con vẫn chưa hiểu..nhưng sau này lớn rồi các con sẽ hiểu lời mẹ nói thôi.các con hãy sống thật hạnh phúc và vui vẻ nhé đừng bao h tự hủy hoại bản thân mình điều đó sẽ khiến cho mẹ rất đau lòng và cuộc sống của các con sẽ ko còn ý nghĩa nữa….mẹ tin sau này các con sẽ hiểu
người phụ nữ đó lại nhìn 2 đứa con ngây ngô của mình cười hiền…lúc đó chúng nó còn quá nhỏ để có thể hiều được hết nhưng gì mẹ nói..sau đó mẹ chúng mắc bệnh nặng papa đã tìm đủ mọi cách chữa trị tốn bao nhiêu công sức và tiền bạc nhưng căn bệnh quái ác đó đã cướp đi người mẹ yêu dấu của chúng nó…mãi mãi…lúc đó chính chúng nó cũng đã rất tuyệt vọng nhưng cũng đã tự đứng lên tiếp tục cs vì người mẹ thân yêu đó..và bây h nó cũng muốn nhờ mẹ tác động đến zai nó ko để zai gục gã trước cú sốc này,,nó biết a nó yêu rất nhiều, chị My là người con gái mà tuấn yêu nhất sau mami cuả nó….
***
- Anh còn nhớ những gì mẹ nói ko?
Câu nói của nó chấm dứt chút suy nghĩ của tuấn và đưa tất cả về hiện tại..hình như có nước đọng trên mắt tuấn thì phải và ở mắt nó cũng có cái gì đó long lanh..giọng của nó như ấp úng ngẹn ngào:
- Tuấn đưa tay lau đi hàng nước mắt: sao a có thể quên được…..
Nó mỉm cười dù nụ cười ko phải là hạnh phúc nhưng là để cứu vãn tình hình:
- thế thì tốt,….hãy nhớ đến lời mẹ nói và đừng bao h quên, e tin là a sẽ vượt qua được tất cả mà..nó đứng dậy vỗ vỗ vào vai tuấn
- tuấn ngước mắt lên nhìn nó, tuấn cũng đứng dậy cười ko bt: cảm ơn e…
và 2 a e nó lại cùng nhau đi dạo hết cánh đồng đó..nó cũng biết rằng có thể nó đã giúp tuấn vơi đi phần nào đau đớn nhưng cũng chính là nhờ mami nó mà thui…tuy nỗi bùn đó có thể vơi đi nhưng lại nhắc đến người mẹ yêu quý của 2 đứa làm 2 đứa ko khỏi phải rơi lệ vì mami….vậy là chuyện a zai cũng đã được nó giảm nhẹ đi..lòng nó cũng đã thanh thản hơn rất nhiều dù nó và anh ko được ở bên nhau nhiều nhưng chính dòng máu huyết thống đã đưa họ đến vs nhau gần hơn hiểu nhau hơn và yêu thương nhau nhiều hơn….
*=*=*=*=*
- Nó bước về nhà vs 1 khuôn mặt mệt mỏi….bé chạy lại hỏi nó: đi đâu mà về muộn thế?
- Nó thở phù 1 cái rồi nói: ak`…đi giải quyết 1 số chuyện thui mà..ko có gì đâu Đi ngủ đi
vậy là nó đặt lưng xuống giường đánh 1 giấc ngon lành..nhưng than ôi hôm nay là ngày gì vậy? hình như hôm này hok phải là ngày may mắn thì phải….nó đang ngủ ngon thì chuông điện thoại reo vang…..:
- Trời ơi tên điền nào lại gọi mình lúc này hả..khổ cái thân mình chưa?nó nhấc máy….và hét ầm lên
[AAAAAAAAAALLLLOOOOOOOOOOÔ!!!!LÀM CÁI TRÒ GÌ THẾ?]
Đầu giây bên kia 1 giọng vẻ đầy ngao ngán…
- [làm gì mà kêu to thế>? Ko để cho e gái a ngủ à?]
nói thế thui chứ…nó biết thừa là có sấm thì bé cũng ko dậy đâu nhưng đang ngủ là thế nhưng lại dậy rất sớm đó và nó cũng biết tên chết tiệt kia là ai mà:
- [có chuyện gì a nói đi…đang ngủ ngon…]nó giọng đầy vẻ tức giận
- [e ra ngắm sao thử xem hôm nay có sao băng đấy]
- [sao băng thì sao nào…e ko có hứng ngắm sao ok..bây h để cho e ngủ tiếp ha]
- [chưa được thế e ko biết à? May mắn lắm mới có thể nhìn thấy sao băng đó…nta bảo thấy sao băng mà ước điều gì đó thì sẽ thành hiện thực….]
- [thật ko?]
nó bật dậy vì sự hứng thú đó thò đầu ra ngoài cửa sổ..thì………..
Hắn tự nhiên cúp máy cái rụp chắc là để cho nó tự ngắm sao chăng?ko phải trước mặt nó ko phải là sao chăng gì hết là 1 thằng con trai khốn kiếp đã lừa nó ra ngoài cửa sổ để rồi nhìn thấy 1 ngôi sao băng to lù lù dưới sân…mà ko phát sáng…
- Hắn nói to: chào e…..từ dưới sân vọng lên
Biết không nó tức phát điên lên được nhưng cũng chưa biết phải làm gì cả….thất hắn vẫy vẫy tay xuống thì nó lại bắt đầu cười:
- thích vẫy à?
nó nhìn hắn cười 1 cách đắm đuối rồi chạy vào trong nhà…hắn đang ung dung ngồi trên chiếc xe ôtô của hắn tay đút túi quần huýt sáo..hắn ngồi trên mui xe đó..bốp..1 cái gì đó vàng vàng trắng trắng nhầy nhầy nhớt nhớt..may mà ko trúng vào người hắn mà là trúng vào xe hắn..hắn ngạc nhiên nhìn về hướng cái thứ đó bay ra…thấy 1 khuôn mặt mà hắn yêu đang cười nham nhở…tay cầm cái gì đó tròn tròn màu trắng…và trong nháy mắt khi dứt nụ cười đó thì cái thứa đó đang bay chính sác là vào mặt hắn may mắn cho hắn kịp định thần trước nụ cười đó và bằng khả năng của mình hắn đã kịp trành,,,cái đó rơi chính sác vào cửa kính xe..và lại là cái gì đó vàng vàng trắn trắng và nhầy nhớt…nhìn lại phía nó vẻ khó hiểu…….nó thì cười thật đắc trí …..thật đáng gét….hắn nói to:
- EM XUỐNG ĐÂY NGAY….
Nó cười hehe..rồi nhảy tung tăng xuống sân….
- E định làm gì vậy? e nhìn cái xe của anh đi..hắn có vẻ tức giận
- Nó thản nhiên cười :thế a thì thế nào? Ăn miếng thì trả miếng thui
nó lại cười trêu tức hắn….hắn tức chết đi được mà có làm được gì đâu?:
- a có lừa e đâu.
rồi hắn chỉ lên trời..nó thấy có cái gì đó màu trắng xanh vụt qua…..nó liền nhắm mắt lại tay cháp lại miệng lẩm bẩm cái gì đó..khi nó mở mắt ra thì nhìn thấy cái bản mặt đáng gét của hắn đang cười đắc trí….nó bực mình:
- a cười cái gì vậy? ko ước à?
- Hắn vẫn thản nhiên: ước cái gì?
- Thì sao băng vừa bay qua mà…nó ngây ngô:
- Hắn xoa đầu nó: sao băng đâu? Là pháo a cho người đốt đó
rồi nó nhìn qua hướng tay hăn chỉ…và thấy pạp pạp pháo hoa là pháo hoa…1 vùng trơi bừng sáng….vs rất nhiều nhưng đốm sáng lan lan tỏa 1 vung trời..dù không phải sao băng nhưng là pháo thì nó còn thích hơn nữa kia..hehehe..nó nhảy lên vì sung sướng….
- Aaaaaaaa đẹp quá…..hihi…rồi nó lại quay sang nhìn hắn vẻ hạnh phúc….
2 đứa chúng nó hình như cảm thấy có cái gì đó rất vui rất hạnh phúc rất ấp áp trong trái tim của cả 2..heheh..khi màn pháo vừ kết thúc….nó quay sang :
- cảm ơn anh ha….
- Hắn cười tươi nhìn nó: ko có gì đâu…e vui thì a cũng vui mà..anh nhớ e quá không ngủ được mới tìm em đó..
Nó có vẻ ngượng ngùng cúi mặt xuống chân đá đá…rồi lại ngước lên nhìn hắn…hình như nó đang có chuyện gì đó..nó chợt nhận ra mình có nên ntn ko? Rồi nó lấy lại tinh thần nói vs vẻ nghiên chỉnh:
- ukm`..được roài đó…bây h a về được chưa?
Hắn cũng nhiêm mặt lại nhìn nó..chán nhăn lại:
- e đuổi a về đấy à?..
- Nó vênh mặt lên: ukm` đó..nó sua sua tay…
- Hắn ỉu sìu.ngao ngán: huhu…buồn quá…
Nó nghĩ ko nên ntn nữa..ko thể tạo hy vọng cho 1 ai hết:
- em nói thật nè…a đừng như thế nữa…đừng làm em khó sử nữa có được không
nó soáy sâu vào trong mắt hắn,,hắn bất chợt thấy tim nhói đau…khó thở:
- sao e nỡ nói vs a thế? A chỉ muốn làm e vui thôi mà….(thật quá đáng đúng ko các bạn chỉ để làm người mình yêu vui nhưng sao người ấy nói thế mà mình thấy buồn thế? Thấy khó chịu thế>? Thấy tủi thân thế?)hình như hắn đang giận bản thân hắn hay giận nó vậy?hắn ko nói gì thêm….và cả nó nữa..trong giây phút im lặng hình như nó nhận ra nó đã nói quá nặng lời….nó cảm thấy ân hận vs câu nói đó..nhưng bây h nó phải làm gì? Nó chẳng biết làm gì cả…trời ơi nhưng sao nó thấy nó đang tiến về phía hắn…tay nó khoác qua tay hắn miệng nói mà hình như nó không kiểm soát được chỉ là từ con tim nó đang mách bảo nó thôi..nó cũng không biết tại sao nó lại làm như thế nữa..và nó cũng ko thể ngăn lại hành động đó:
- e xl..e kô cố ý đâu…a đừng giận e mà..được ko? Nó thấy tay nó đang lung lay tay hắn…chợt nó thấy người nó nóng gian lên..thấy ấm áp kiểu gì đó….thấy 1 cái gì đó nóng gian lên ở lưng nó…lan khắp cơ thể nó…hình như hắn đang ôm nó là ôm rất chặt…lúc đó nó chẳng biết làm gì nữa..người cứng đờ ra….hắn bắt đầu cúi sát mặt hắn xuống gần mặt nó..và từ từ đặt lên môi nó 1 nụ hôn…khi vừa chạm vào môi nó…nó chợt tỉnh lại.. nó thấy khó chịu kiểu gì đó..nó giãy dụa để thoát khỏi..miệng cứ nói:
- ko…ko…a bỏ e ra
nhưng càng dãy dụa hắn càng ôm nó chặt hơn..:
- a thấy lạnh lắm..cho a ôm tí đi mà(thực ra nó đang thấy rất nóng)
nhưng cuối cùng nó cũng đẩy được hắn ra..nó bắt đầu thấy bực mình vì hành động của hắn..nhưng hắn thì lại cười mãn nguyện vì đã được ôm nó đã đặt lên môi nó 1 nụ hôn…dù chỉ là 1s 2s gì đó nhưng cũng đủ làm hắn hạnh phúc….nó tức bỏ lên nhà..hắn nhìn theo nó cười thật mãn nguyện..hắn thật..là nó cảm thấy bực bội vì đã mất đi 1 cái gì đó…nó sờ môi mình rồi lau đi thật nhanh…nó trở về phong nhìn bé vẫn thấy bé ngủ may là bé không tháy ko thì nó tức chết mất…..rồi nó lại chui lên giường ngủ tiếp mặc dù ko ngủ được cứ nằm quằn quại trên giường và suy nghĩ vẩn vơ…
*=*=*==
Sáng hôm sau đến trường…vừa đến trước cổng trường nó đã thấy hắn đứng thù lù trước cổng trường roài..tự nhiên nó thấy khó chịu quá….nó rủ bé ra quán nước 1 rí nữa mới vào trường nhưng bé nói:
- Thui vào lớp đi….mình có chuyện cần làm mà….hay sợ chạm chán vs zai tui hả? bé nhìn ra phía zai mình..đang đứng đợi ai đó…và khiêu khích nó:
- nó vênh mặt: ai sợ chứ? Rồi đi hùng hục vào cổng trường…thấy nó hắn cười rạng rỡ…
- chào em…tối qua ngủ ngon không?
Nó biết thừa hắn đang khích mình nhưng nó vênh mặt bước tự tin vào trường không để ý đến hắn….hắn cũng ngạc nhiên không kém….há hốc mồm nhìn nó bước đi….thật ngạc nhiên…
- lị còn…….giả bộ nữa hả….hok…có mà xí hổ thì có…hehe..hắn cười đắc trí
nó quay lại nhìn thấy bộ mặt đắc trí của hắn thì không thể nào chịu nỗi nhưng chẳng nhẽ làm được gì? Rõ ràng là nó đang ngại mà…nó phi hùng hục vào lớp….ngồi vào chỗ và định ngủ vì tối qua mơ mộng không ngủ được nên bây h phải ngủ bù mà…bé tí ta tí tơn chạy vào hỏi nó:
- nè…linh vs anh kiệt có chuyện gì vậy…
- nó có vẻ tức giận: làm gì có chuyện gì?
Rồi nó ngủ tiếp..bé không muốn quấy giầy nó nữa…thôi thì để yên cho nó không là cũng biết hậu quả rồi đó..vì nó cũng đã cảnh cáo trước rồi mà…nó cứ thế ngủ triền miên hết tiết 1 đến tiết 4 thì nó không chịu nổi nữa bợi sự biểu tình của cái bụng kia..hết tiết 4 nó phi 1 mạch xuống canteen đánh chén no nê.bé thấy thế thì bớt lo hơn vì nó ngủ nhiều quá nhưng khi thấy nó ăn như trâu như bò vậy thì hết lo rồi…khi đã đánh chén no nê…nó cầm 1 lon 7 up tiến về phía bé…cười mãn nguyện vì cái bụng đã được ấm…. tự nhiên nó không nhìn thấy bé đâu…chỉ nghe thấy tiếng bé hét lên:
- aaaaaaaa..
rồi mở mắt ra nó thấy trước mặt nó có rất nhiều chân..hình như nó đang nằm….ngước mắt lên…nó thấy rất nhiều bản mặt đáng ghét đang cười sung sướng….nó uất ức..bật dậy…hét lớn:
- MẤY CÔ LÀM CÁI TRÒ GÌ VẬY?
cả bọn lùi lại…hình như có vẻ sợ nhưng họ vẫn cười….nó lùi lại..1 chân chống 1 chân quẹt quẹt dưới đất đảo mắt tìm bé..thì thấy bé vẫn đang đứng chỗ cũ có vẻ như đang lo lắng cho nó..à thì ra nó bị ngáng chân nên múi ngã….thế thì chuẩn bị lo cho bản thân đi:
- MẤY CÔ MUỒN GÌ…THÍCH CHƠI KHÔNG…
1 con bước lên nhưng có vẻ rụt rè…nhưng vẫn đanh đá.:
- tụi tao chỉ muốn cho mày biết thế nào là phải cung kính….rồi cả bọn bước đi….
Nó tức quá nếu bọn nó đứng ở đây thì khỏi phải nói rồi..chẳng qua cũng chỉ là bọn nhát không dám chiến tay đôi vs nó nên dùng cách gây án ròi bỏ chạy ý mà…nó hét to:
- NHỤC!!!!
Hắn và 2 tên kia ko biết từ đâu chạy đến….hỏi han nó có vẻ lo lắng lắm ý:
- e có sao không?
tuấn thì phủi phủi quần aó cho nó…: nó vẫn còn tức..thui thui:
- để em yên đi…e không sao bọn đấy là cái thá gì chứ…không dám đánh vs em chỉ bày trò thui
- hắn cười: đã giỏi thì không phải ngại gì cả
nó lườm hắn 1 cái cháy cả mi mắt:
- TẠI A ĐÓ..nó hét vào mặt hắn rồi lôi bé về lớp….
2 tên kia thì đứng đó cười rõ sướng..khi nhìn thấy nó hét vào mặt hắn mà hắn thì không có phản ứng gì chỉ biết đứng đó bỡ ngỡ mà thui tuấn khoác qua vai hắn:
- thôi về lớp đi….ông chưa là gì đâu…
- hắn như chợt tỉnh ra..: ai bảo ông thế..sắp đổ rồi….và hắn cười thầm cứ thế bước đi trước để lại 2 bản mặt đần ra vì không hiểu….
Hết h…nó vs bé đang đi ra khỏi lớp
- bé hỏi nó: Này tối nay sang nhà tớ chơi đi…tớ lâu không về thăm nhà rồi..nha…
Nó thì không muốn sang vì không muốn nhìn thấy hắn nên không đồng ý:
- ko mình ko sang đâu sang gặp ba cậu tớ không thích…
- Bé nũng nịu nó: thôi mà sang đi hay là ngại gặp hắn hả?.
vì lời khích tuyệt vời của bé mà nó đã đồng ý vì sợ bé biết điều gì đó:
- đi thì đi..sợ gì chứ…nó quay mặt đi đâu biết là nó đang vướng phải 1 âm mưu..hehe
-
01-09-2011, 20:37 #6
Chap 11: tưởng tượng phong phú
Sáng hôm sau nó đến trường...trong h toán nó thiếu thước kể nên hỏi mượn bé...lục trong túi bé thì thấy có 1 bộc mảnh sắt...đầu nhọn trông như hình mũi tên vậy được khắc họa trông cũng đẹp lại còn sắc nữa chứ?
- không biết quỳnh dùng cái này để làm gì nữa...tiện thể đang đói..
nói xong nó móc trong túi quần ra quả táo to đùng lấy luôn cái vật đó để gọt táo ăn cho tiện..bé chạy vào thì thấy nó đang gọt táo bằng cái vật đó ùi....
- cậu làm cái gì thế hả? bé có vẻ bực bội
- thì tớ thấy cái này tiện tớ mang gọt táo luôn thui..mà sắc lắm nhá...nó cười hì hì nhìn vô mặt bé...
- bé bực mình..từ lần sau đừng có động vào mấy cái đó..bé giật phăng trên tay nó đi cái vật đó...
- làm gì mà nóng vậy từ sau tớ không thèm nữa rồi nó bước ra khỏi lớp đi đến phòng học toán..
- bé nhìn theo nó mà buồn cười: trời ạ cái phi tiêu của người ta mà mang đi gọt táo ăn mới sợ chứ..nhưng dù sao thì linh cũng không biết mà..bé lắc lắc cái đầu....và lấy hết số phi tiêu đó dắt vào người sợ rằng ko an toàn...
hết buổi học bé một mình đi ra khỏi trường...vì chờ nó lâu quá...định đi ra quán ngồi chờ nó thì đang đi trên đường thì tự nhiên bé thấy tối sầm lại và chẳng biết gì nữa....
đến khi nó bước ra quán thì chẳng thấy bé ở đâu cả...hỏi mọi người xung quanh thì họ cũng nói là không thấy, nó bắt đầu sợ hãi...bắt đầu lo lắng... nỗi lo lắng hiển hiện trên khuôn mặt của nó...nó bước nhanh đi...đến đúng chỗ bé đã đứng đợi thì nó thấy 1 tấm thiệp vứt dưới đường trông có vẻ rất đẹp mà cũng rất kì lạ vì nó có hình trông giống cái cánh cửa bí mật ở nhà nó...nó vội nhặt thiệp mời lên và thật bất ngờ khi đó là một tấm thiệp mời thật sự..mặt nó bắt đầu méo đi khi trông thấy tấm thiệp đó...:
- cái này là....
*/*/*/*/*/*/
nó trở về nhà lúc lọi trong căn phòng đó nó mở một cánh cửa khác nữa thật kì lạ là nó chưa bao h nói cho ai biết trong nhà nó còn có cánh cửa đó nữa vì đó chỉ như một bức tường bình thường nó bước vào trong căn phòng tối om đó...bước ra vs một cái rương rất đẹp mà có vẻ rất bí ẩn...
trong chiếc rương đó có gì đó rất bí mật...thì ra đó chính là bí mật của nó mà khi ở bên Anh nó đã từng từ chối nhưng bây h chắc phải xem lại thế nào...nó mặc một bộ đồ đen toàn tập..quần đen bó từ trên xuống dưới một đôi dép cao đen bóng nhoáng...một chiếc áo da cộc lửng cộc lơ bó sát luôn...bên ngoài là chiếc áo da nó kéo áo lên bó sát luôn...tóc thả bình thường đeo một cặp kính đen tai gắn một cái tai nghe bên cạnh sườn gắn một khẩu súng lục bạc....tay đeo găng tay...lốm đốm có nhiều lỗ phía dưới lòng bàn tay sau nó còn cầm một chiếc vali nhỏ màu đen bên trong có một khẩu ống ngắm 46...đạn và rất nhiều nữa....nó ngồi lên chiếc phân khối lớn đi hẳn vào trong phòng bí mật đó..trước khi đi nó cầm chiếc i phone lên và gọi điện cho ai đó...nói cái gì đó...và người đó cũng điên lên nhưng nó đã nói hết những gì nó cần nói và cúp máy ngay....nó phi ầm ầm như bay đi đâu đó trong cái phòng đó chứ..hình như cái phòng đó là một đường hầm để đi đến đâu đó...nó phóng một hồi thì đi ra khỏi đường hầm đó...nó lại đi phi băng băng qua cánh đồng hoang tàn sơ xác....đi qua một cái cây chết khô có con quạ đậu trên đó liền rơi xuống lông bay tứ tung...vụt...zè eeeeeee...quác quác ...sau khi nó đi được một lúc thì cũng có một chiếc xe y như nó phi ầm ầm qua khiến cái cây khô đó đổ rầm....nó dừng trước một căn biệt thự hoang tàn khi đó trời đã bắt đầu sẩm tối...quạ bay tứ tung trên bầu trời..nó lấy bình tĩnh bước từ từ vào trong căn biệt thự trông có vẻ vô cùng xấu xí mà lại rất đáng sợ đó...bắt đầu bước chân vào cửa thì có rất nhiều dơi bay từ trong đó ra đang bay về phía nó....nó rút trong túi quần ra một cái đèn bật sáng và chiếu một lượt qua lũ dơi thì tất cả chúng rơi lả tả xuống đất...không kịp ngớp.hehehe...nó bước tiếp thì bị chặn lại bởi một lũ rắn...nó lắc lắc đầu:
- cái lũ rắn chết tiệt này...
rồi nó đút tay vô túi quần móc ra một cái gì đó màu đen..rắc đều lên lũ rắn đang nằm quằn quại thì tự nhiên chúng sủi bọt biến mất...nó bước dần lên cầu thang thì lại gặp nhện..một màng nhện chăng chằng chịt trên đầu nó..một con nhện màu xanh lừ to đùng đang sủi tiết tơ chờ nó...nó lấy trong túi ra cái tia la de soi qua thì con nhện đã nằm nguyên si dưới đất ùi...nó bước tiếp thì trước mặt nó là một đội quân...toàn mặc đồ đen...chặn nó lại...
- cuối cùng thì ngươi cũng đến ta tưởng ngươi bỏ mặc đứa bạn yêu dấu của ngươi được chứ,,giọng vô cùng lạnh lùng tiếng cười khà khà....nghe sởn gai ốc...
- nó nhìn một lượt rồi nói...: các ngươi tránh ra cho ta đi ta không muốn làm thương ai cả...
- ngươi nói nghe hay nhỉ? ta thừa lênh tam vương đến để thử sức vs người mà...
- thì ra là vậy, vậy còn chờ gì nữa? ra tay đi...
- tất cả xông lên? tên đó hét lớn vậy là lại một trận chiến đấu diễn ra...
tại cổng biệt thự...tên này nhanh chóng...chạy nhanh thật nhanh vào trong biệt thự hắn vô cùng ngạc nhiên khi thấy chẳng có nguy hiểm gì?
- sao lần này lại không có con vật hôi hám nào cản đường ta thế? này?..chúng đâu hết ùi....
vậy là tên này cứ thế bước thật nhanh đến nơi có cuộc hỗn chiến...:hắn ngạc nhiên khi nhìn thấy một người đang đánh lại hằng trăm người:
- tên này là ai sao lại đến đây ..chẳng hay hắn cũng giống ta??(2 người đều đeo mặt kính)
không chút suy nghĩ đắn đo gì nữa tên này cũng xông lên đánh hộ vì muốn đi tiếp thì phải hạ gục tất cả...
nó thấy có người đến thì vô cùng ngạc nhiên..2 người đánh lại bọn ô hợp này và đồng thời tiến về phía nhau...2 người quay mặt lại nhưng không nhận ra ai:
- ӧ×携ऽচ柝枱ČಸŤ屩攇䃉岒
nó vừa phát âm ra thì tên này đã đáp đúng lại ngay..
- ӧ×携ऽচ柝枱ČಸŤ屩攇䃉岒
vậy là cả 2 người đều hiểu rằng đây là bạn không phải là thù...nên tương trợ giúp nhau...kí hiệu của nhưng chiến binh
Sau 15 phút nhảy nhót chơi bời thì 2 người này đã làm thịt xong xuôi lũ đó...họ tiếp tục chạy tiếp:
- cô có vẻ thông thạo đường ở đây nhỉ? không phải lần đầu chứ?
- Không đây là nhà tôi mà..
- Cái gì cô là con cuả tam vương à?
- Có thể coi là như thế...
- Cái gì ...tên đó dừng lại
- Đùa chút thôi mà..làm gì mà phải như thế? có đi nhanh không thì chết nè..
nó vừa nói xong thì trên đầu nó rơi xuống một cái lưới làm bằng tơ nhện nhưng may sao nó lôi được tên này tránh xang một bên...cuối cùng thì cũng đã đến nơi..nhìn thấy một cô gái mặc bộ váy trắng bị bịt mắt đang bị trói ở cái cột kia thì cả 2 người đều gọi to:
- QUỲNH À?
2 người đều ngạc nhiên quay lại nhìn nhau vẻ khó hiểu...:
-mục đích của cô là gì
- tới đưa bạn tôi đi
- bạn cô e gái tôi
Haha vậy là cả hai đều hiểu mình đang nói gì và đều biết người đồng hành của mình là ai rồi...
2 người vừa tiến lại chỗ của bé thì bị một làn khói trắng ngăn lại...3 con vật vs kích thước rất lớn hạ cánh an toàn trước mặt nó và hắn <RẮN. NHỆN. RƠI> mắt con nào con nấy đỏ hoe...từ trên cao cũng 3 người hạ xuống ngồi trên lưng 3 con vật đó...
Hắn và nó quỳ phục một gối...:
- TAM VƯƠNG.
- Cuối cùng ta cũng gọi được các ngươi đến...rồi người ngồi trên mình con rắn( XÀ VƯƠNG) phất tay một cái thì hiện ra trước mắt họ là 2 thằng con trai trông rất bảnh..thì ra đó chính là tú và tuấn..thật sự thì bây h nó không thể giấu nổi thân phận nữa..nó không ngờ cả zai mình cũng bị thu vào vòng xoáy này...
- Nó nghiêm nghị: chú..cháu xin chú hãy thả các bạn của cháu ra chuyện gì thì chúng ta còn có thể bàn bạc mà...
- Xà vương: vậy cháu làm được gì ? cười khinh bỉ
- Nó như chợt nhận ra: cháu có thể tìm được các chiến binh còn lại
- tơ vương...cười một cách vô cùng độc ác: khỏi cần tất cả đều ở đây ùi...
- nó không thể tin được..tất cả ư? 5 chiến binh ?
- tam vương lên tiếng: là tất cả các ngươi...nhưng 3 tên kia còn yếu chưa bằng sức lực như các người...vì vậy ta muốn tập hợp các ngươi lại để huấn luyện một đội quân chiến binh hùng mạnh....
- hắn chen vô...để làm gì?
- Để lật đổ nữ tặc...
- Nữ tặc là ai? chẳng phải chúa nữ sao?Tại sao ? hắn ngạc nhiên...
- Chúng ta muốn lên thay thế cô ta...cô ta còn quá nhỏ để đảm đương nhiệm vụ này
- Nhưng chúa nữ mới lên thay thế là ai...
- Chúng ta cũng không biết chỉ biết cô ta mới lên thay thế nhưng chưa rõ tung tích nhưng chúng ta sẽ luyện được thiên nhãn công sẽ tìm được cô ta ngay thôi..
Nhân cơ hội hắn trò chuyện vs tam vương nó liền nhắn tin cho tất cả các chiến binh vì trên người chiến binh nào cũng mang trên người thần giao công:
CHÚNG TA PHAỈ THOÁT ĐƯỢC RA KHỎI ĐÂY ĐÃ...
Sau khi cuộc trò chuyện kết thúc thì cũng là lúc nó lên tiếng...
- nếu chúng cháu không muốn thì sao?
- Thì bạn các ngươi sẽ chết..2 ngươi có thể thoát được ra khỏi đây nhưng bạn của các ngươi những chiến binh non nớt này thì không thể...
Tam vương cười ha hả...
- nó cười méo miệng..: nếu không phải như thế thì sao? rồi nó lộn vài vòng trên không tiến đến đánh tam vương...
- một mình ngươi thì làm gì được cho bọn ta//tam vương cùng lên tiếng và cùng tiến lên..hắn cũng tiến lên hỗ trợ cho nó...
- khi nhận được hiệu lệnh các chiến binh không thể yên được..nhưng tú và tuấn không thể thoát khỏi màng tơ nhện được...bé liền nhắm mắt lại người bé bắt đầu nóng lên sợi dây bắt đầu dãn ra và bé thoát được....dùng phi tiêu bé nhảy lên vèo vèo vèo các sợi tơ trói tú và tuấn đã đứt ...vậy là 5 chiến binh đã đủ..nó và hắn quay lại chỗ 3 người còn lại đứng thành hàng ngang. tất cả tiến công..cả 5 chiến binh tiến lên...nó đang bay lên thì không biết làm sao mà lại ngã cái bụp xuống đất..nó mở mắt ra để xem tình hình thế nào ùi thì chẳng thấy cái biệt thự hoang tàn đâu nữa...chỉ thấy trước mặt nó một lũ con gái đang cười ha hả mà thôi...nó đứng dậy..ngơ ngác lấy tay đập vào đầu :
- thì ra là tưởng tượng
- con bé đứng đó cười nhìn nó..: mày tủm tỉm cái khỉ gì đấy..đồ con điên
- nó như tỉnh lại: mày vừa nói cái gì?? và nhìn chằm chằm vào con bé vừa **** nó cái bản mặt trông có vẻ gấu mà nó chưa hề gặp tóc đỏ rực...
- cái gì cơ? mày xưng mày vs ai đấy?mày biết tao là ai không?
- Không biết mà cũng chả thèm biết...rồi nó bước đi
- Con bé kia khoang tay lại : thế mày định để mặc con bạn thân quỳnh của mày à?
- Nó chợt nhớ ra bé ôi trời à..quên mất nó quay người lại: mày vừa nói cái gì?quỳnh ở đâu?
- Mày ngoan ngoãn theo tao thì tao sẽ cho mày gặp được nó
- Khỏi nói nhiều bé đang ở đâu nói nhanh không thì đừng trách tao
- Con bé cười khà khà bước sang một bên thì một lũ lôi một đứa con gái đi ra ăn mặc trông rất giống bé nhưng bị trói và bị một chiếc khăn đen bịt kín mặt nó chạy lại thì cả lũ tránh ra xa nó, nó cởi trói cho bé rồi cởi bỏ cái khăn đen che mặt bé ra thì..khi tiếng cười vừa vang lên cũng là lúc nó bị bé cho một quả đấm vào mũi..bốp...nó bất ngờ lùi lại phía sau...ôm mũi...bỏ tay ra thì cả bọn cười ầm lên...
- Haha chú hề à nhầm cô hề óc quả cà chua kìa..hahaha
- Nó bực mình nhìn về phía bé thì ôi trời à nó bị lừa ùi đó không phải bé mà là con nhỏ nào xấu xí đi đóng giả làm bé để lừa cho nó quả đấm vô cái mũi xinh xinh thân yêu nó tức quá tiến tới định đánh cho bọn này một trận thì không để ý lại bị ngáng chân trượt ngã nhào ra trước mặt bọn đó..thật ô nhục...cằm nó cắm xuống đất..thật nhức răng hôm nay thật là xui xẻo..một con cầm nguyên một cái thùng gì đó đổ ầm ầm xuống người nó :
- Aa..cái gì mà nhầy nhầy thế này? nó lấy tay khều khều ra nó ngửi thấy mùi thơm...dùng lưỡi liếm quanh mép :
- Ngọt quá./...hihi,...mật ong...
Cả bọn cười ầm lên..: đồ con hấp. làm món thịt heo quay nào.....một con tiến tới chỗ nó đổ ập lên người nó một đống bột trắng xóa..rồi bọn nó con nào con nấy cầm trên tay cái lọ gì đó có vòi chúng nó tiến đến phía nó bọn nó biết lúc này nó không thể đứng dậy vì quá trơn mà...chúng nó tha hồ phụt phun ầm ầm lên người nó..
- trời ơi cái gì mà nóng và cay như thế này hả?nó hét lên mà bất lực
- haha...cái này là món heo quay tẩm bột hả?? hay à nha....
nó bắt đầu thấy khó thở...từng hơi cuối cùng từng hơi cuối cùng .....nó đi vào mơ hồ....
- a đang ở đâu? đang ở đâu
không biết là trong lúc miên man nó gọi ai nữa có lẽ ai cũng biết mà....
- tránh ra..các cô làm cái trò gì vậy? muốn chết không? tôi đã bảo cấm các cô động đến linh cơ mà..các cô điếc à..
hắn có vẻ lo lắng cả bọn nhốn nhào chẳng biết làm gì nữa dừng tay lại lùi lại phía sau...
- bọn e ...bọn e...
- nín..tôi sẽ tính sổ vs các cô sau từ h đến lúc đó nếu động vào linh nữa thì kiếm quan tài đi
vô tình quá à...sao mà ác độc thế không biết..nhưng chỉ vs lũ ******** này thôi vì chúng quá tàn nhẫn vs linh mà nhỉ???
*=*=*=
Nó đang đi trong một lâu đài cổ toàn màu đen nó mặc bộ váy trắng rất đẹp...đến một cánh cửa nó đẩy cửa vào thì nhìn thấy một chàng hòang tử mặc bộ vest trắng đang đứng quay lưng về phía nó..
- hoàng tử?
chàng hoàng tử quay lại thì hóa ra đó chính là hắn..
- nó hét ầm lên: aaaaaaaaaaaaaa
nó bật dậy,
- e hét cái gì vậy??hắn nhìn nó
nó quay ngoắt 180 độ về phía hắn:
- sao a lại ở đây? a làm gì trong phòng tôi?mà sao tôi lại về nhà được...ôi đau đầu quá..nó nói xong thì ôm đầu lắc lắc...
- hắn tỏ vẻ khó chịu chạy đến giữ lấy tay nó: đanh đá mà....vỗ về nó...
- nó hất hắn ra: a bỏ tôi ra..a trả lời đi..đừng có lợi dụng tôi nha..
- hắn sặc sụa: a mà phải lợi dụng e à?thích lúc nào cũng được...
- a nói gì? nó lườm hắn...
- thôi..thôi.. xin e.. cứu giúp không được một lời cảm ơn lại còn tí bị cháy mi mắt nữa chứ?hắn nói vẻ khó chịu
- a cứu tôi..tôi làm sao mà a cứu??
- chắc a chết mất...vừa đi từ cổng trường ra thấy mấy con vịt xấu xí túm tụm xịt hơi cay vào cái gì đó cho nên đến xem thế nào thì ra là con heo này đây?
- Anh...hự hự....nó tức quá...nhưng vấn cúi mặt xuống hỏi..thế a cứu tui à???
- Không thì e tưởng thằng nào? nể tình a cứu đừng xưng tôi nữa được không? nghe khó chịu lắm
- Nó lườm: cũng được...nó như chợt nhận ra rằng cái phòng thân yêu của mình bị biến đổi..:
- Anh làm phòng tôi thành cái gì thế này? sao như rooomboy vậy hay? ôi trời ơi..nó hét lên
- Bị thương mà hét to nhỉ? xin lỗi e đi đây là nhà anh...chứ nhà e a làm gì có cách mở vào được...
- Hả? nhà a à? cũng đúng thôi làm sao mà vào nổi chứ?nó vênh mặt...: ôi quần áo tôi đâu? a muốn chết à? nó đứng bật dậy nhưng 2 tay vẫn túm lấy cái chăn để che đi cơ thể?
- E làm ơn đừng hét lên như thế được không? a cởi quần áo e đi rồi trông bẩn chết đi được mặc thế định trèo lên giường anh sao được? hắn ngao ngán
- Nó hét lần này còn to hơn; cái gì a cởi quần áo tôi à? nó khóc thét lên
- Hắn cười hà hà nó nín hẳn: a cười cái gì? còn cười được à?
- Ôi thôi a xl...a nói nhầm..a nhờ bác hai thay hộ chứ a thèm mà động vào?
- Nó ngơ ngẩn: thật không?
- Không thì em tưởng thế nào?
vừa lúc đó có người gõ cửa?
- Thưa cậu chủ quần áo chuẩn bị xong ùi ạ
- Mang vào đây rồi ra ngoài đi...
Người làm mang quần áo vào rồi đi ra...
- e mặc đi..
- cái này à?
- Thế chẳng nhẽ là của a
- Hehe a mặc chắc cũng đẹp lắm ý...
- E dở hơi à mà nhìn mặt e có vẻ gian gian ?
- Nó nhìn hắn vẻ quyến rũ: ko dở chút nào mà là rất hợp...
Nó đứng dậy lấy chăn quấn quanh người nhảy ùm cái xuống trước mặt hắn cầm chiếc đai lưng quấn chặt người hắn lại làm hắn không kịp trở tay:
- hehe... vòng 2 của a cũng chuẩn đấy nhỉ?
- E làm cái trò gì thế? hắn hét ầm ĩ cả lên
Người làm gõ cửa định vô xem thì bị nó ngăn lại..:
- cậu chủ có sao không ạ?
- Giọng nó the thé lên: tôi đang thay quần áo không được vào...
Khi đưa nó về hắn đã dặn phải chăm sóc và nghe lời nó như chủ nên bọn người làm không thể trái lệnh nó được...
- hè hè người làm nhà a cũng nghe lời tôi đấy...
nó cầm lấy chiếc váy chồm lên người hắn, hắn chạy nhảy lên giường lăn tròn trên đó..nó vồ lên cuối cùng cũng mặc xong cho hắn:
nó phủi phủi tay..:
- đẹp thật đấy...nó lấy trong ba lô nó ra một cái hộp màu đen...
- trang điểm thêm chút nữa là tuyệt cú mèo
- thôi thôi xin e đấy tha cho a đi....
- ai bắt a ở đây cho tôi nghịch đâu?hehe điệu cười gian xảo..
- vậy e sẽ mặc gì? e định khoác chiếc chăn của a về à?hắn cười không kém phần gian sao?
- để xem ai mới phải mặc váy chứ? sau khi trang điểm cho hắn xong nó cười nhẹ"
- thế bé không khoe cho a biết tôi là nhà thiết kế thời trang nhà trang điểm tài ba à? nó cầm chiếc gương và đưa cho hắn xem..
- hắn suýt ngất: trời ơi là trời...e làm cái gì vậy?
- nó chẳng thèm để ý...: bây h đến lượt tôi nó đảo mắt quanh một lượt tìm ra tủ quần áo của hắn...nó lấy ra một cái áo sơ mi dài tay..một cái thắt lưng...và một cái quần tụt...đen
- này..để yên đó...không được động vào toàn đồ xịn đấy....hắn hét lên
- hè hè...xịn này....xịn này..
- cứ một câu xịn này là nó lại cho cái quần của hắn một nhát kéo..vậy là chiếc quần tụt đen dài h đã thành chiếc quần đùi của nó...nó chui vào nhà vệ sinh một lúc thì bước ra:
đeo dép cao gót..mặc quần đùi áo sơ mi dài tay được thắt đai lưng bó gọn vòng eo của nó...thật cá tính....khi nó bước ra thì hắn ta vô cùng ngạc nhiên
- nhìn gì mà ghê thế thế e gái a không nói cho a biết tôi là nhà thiết kế tương lai à?
- Hắn vênh mặt: nhìn cũng được nhưng chưa đủ trình làm nhà thiết kế đâu cưng ạ...
- Ai là cưng của a? nó túm cổ áo hắn
- Hì hì a nói nhầm trông e mặc thế này trông cứng ạ
- Thế còn nghe được..
Rồi nó lôi hắn ra khỏi phòng giây phút hoàng tử của căn nhà xuất hiện...cửa phòng vừa mở thì từ đầu cửa phòng đến cửa chính ra vào 2 bên đều có người đứng...nó bước từ từ ra và đi theo sau hắn y như con hầu của nó nhưng vì đã bị trói nên hắn cũng phải theo sau hắn thôi...vì thấy công tử nhà ta hôm nay trông có vẻ buồn cười nên một người làm không thể nhịn được liền cười tủm tỉm..nó vừa đi qua khỏi thì quay lại..chỉ tay vô mặt tên người làm:
- tôi à thiều gia nhà các ngươi không muốn nhìn thấy tên này nữa nhận tiền lương rồi biến..
nó vừa nói xong thì tên người làm bủn rủn cả chân tay người toát mồ hôi như vừa đi cày về...
- vừa ý anh chứ?nó quay lại nhìn hắn cười
- e dám đuổi người làm nhà a à?
- Thế thôi cho hắn làm lại để ngày ngày hắn cười a nha..nó quay lại định tuyên bố thì hắn
- E bị điên à? thằng ấy mà quay lại làm thì a chém chết nó....hừ dám coi thường a à?hắn có vẻ khó chịu
- Hè hè..tưởng a không thích nên tôi định cho gọi làm lại....
- Dở hơi..
-
01-09-2011, 20:42 #7
Chap 8: hạnh phúc
*=*=*=*=
TỐI TẠI NHÀ BÉ:
Hôm nay có vẻ như nó ăn mặc đẹp hơn một chút….hình như là mặc váy thì phải..hihi..đã bảo style gì cũng oki me..vì dánh chuẩn mặc gì cũng đẹp..hhe…mặc váy trắng ngắn..chân đi dép cao..cổ đeo dây chuyện hình thập giá tay đeo bản to đen….mắt kẻ đen…tóc vàng…khuyên tai hình đỏ và đen….đàu lâu…còn bé thì cũng giống nó…bộ váy trắng tinh….tai đeo khuyên hình bướm đính đá..cổ đeo vòng kim cương óng ánh….chân đi dép cao trắng…đúng là 2 người bạn thân 2 người này lại chơi vs nhau thân thế chứ? Thế mới hay…hehe….vừa đến trước cửa nó có vẻ hơi run
- bé trêu nó: sao vậy?sao lại run ken thế kia???
- .nó lấy lại bình tĩnh tự tin quay sang phía bé: run đâu mà run
nhưng thật sự là đang run mà
- bé như chợt nhớ ra điều gì đó: ak`..tớ để quên món quà của ba tớ ngoài xe rồi linh vào trước đi nha….tí tớ vào
nó ấp a ấp úng nhưng rồi vẫn phải bước vào….
Nó bước gần đến cánh cửa cao bằng gỗ đó…nó gõ cửa..nhưng chao ôi cánh cửa to thế kia thì làm sao mà ai nghe thấy chứ?nó bắt buộc phải đẩy cửa vào thui…nó tưởng tượng ra đủ thứ rằng là 1 người đàn ông mặc bộ vét đang ngồi ở bộ xa lông chờ 2 đứa nó ắnh mắt soi mói sâu xa….nhưng khi vừa đẩy cửa bước vào thì 1 khung cảnh ấm áp hiện ra trước mắt nó khiến nó vô cùng ngạc nhiên….1 ngôi nhà rất đẹp ko có vẻ u ám như lời bé nói….trong nhà ko có ai cả..điều này khiến nó đỡ run hơn..mà nó cũng không biết tại sao nó lại run nưa à…hả???xung quanh nhà có cắm rất nhiều hoa mà đặc biệt là hoa ly..rất nhiều nó tự hỏi sao nhà bé lại cắm nhiều hoa ly đến vậy? loài hoa mà nó thích nhất..nó bước vào chính giữa ngôi nhà..xoay người sang 1 bên thì thấy trước mặt nó là …chao ôi..là 1 chiếc bánh gatô to đùng…trên chiếc màn hình to đùng đấy lại là hình ảnh của rất nhiều hoa ly..và dòng chư cuối cùng là HAPPY BIRTHDAY DIỆU LINH…vâng chính là dòng chữ đó…chính sác bây h nó mới nhận ra hney là sinh nhật nó..nó vô cùng ngạc nhiên…nó đang bỡ ngỡ tìm một ai đó vì thây nơi đay quá yên tĩnh chỉ có tiếng nhạc dẹ nhành du dương…..nó xoay người đảo mắt quanh nhưng cũng chẳng thấy ai…nó nhìn lên cầu thang thì thấy hình như có 1 thanh niên đang bước xuống tiến về phía nó….trên tay chàng trai này còn cầm 1 đóa hoa ly rất bự….chàng trai này có vẻ rất phong nhã..ăn mặc chỉnh tề.....gần đến gần nó nữa thì bây h nó mới biết đây là ai...mặt đang hớn hở chào đón 1 hoàng tử nào đó mà trong mơ nó vẫn hay mơ đến,...thì chao ôi nó muốn sỉu khi lại là cái bộ mặt đáng gét đó...trong khi đó hắn lại cười thật tuyệt vời....
- Tặng e nè...chúc mừng sinh nhật nha..
và tất nhiên theo phép lịch sự thì nó phải nhận và cảm ơn không quên kèm theo 1 nụ cười giả tạo....
- Cảm ơn..
có vẻ đay nghiến....nhưng nó lại thấy cái gì đó nóng nóng ở lưng....ôi trời hình như có cái gì đó đang chạm vào tay nó mà nó cũng biết đó là cái gì....nó giật phăng bó hoa đi...
- Cảm ơn..a không nghe thấy ak`? thế có định tặng e ko mà cứ giữ khư khư ở đó
nó làm tình hình giảm nhẹ xuống chút....và cũng là để 2 bên đỡ ngại...nó lẩm bẩm(định cầm tay tui hả? ko dể thế đâu may mà mình thông minh..keke) thấy nó cứ cười 1 mình y trang như con ngớ ngẩn...hắn cũng cười theo nó chợt tỉnh ra:
- a cười cái quái gì vậy?
Lần này thì không thể để nó nói mãi được:
- hôm nay là ngày vui mà....ko cười sao được...(nhưng trong lòng hắn thì lại nghĩ rằng nó đang cười vì vui sướng vì được hắn tặng hoa...thật là ảo tưởng)
- nó lên tiếng: a...ba anh đâu? sao e không thấy?
hắn cười một cái rồi nó thấy bé bước vào..trên lầu lại có cả tú và tuấn cùng bước xuống
- bé nói: ba tớ đi công tác ùi không thì làm sao tớ thèm về chứ.......
rồi nó cười toe toét...nhìn sang cái bàn đầy nhưng thứ ăn ngon và bánh kẹo các loại:
- thế cái này là của tớ hả
rồi nó ti toe chạy đến cái bàn đó.....cả bọn cũng kéo nhau đến bàn..nó ngồi xuống
- tuấn nói: hôm nay là sinh nhật của e sao lại hok nhớ gì cả vậy hả???
nó đang nhai ngấu ngiến ngẩng mặt lên nhìn zai nó: - - hihi...đầu e tệ thật tí nữa thì mất một chầu ngon....
- bé nhìn nó: sao bạn vô duyên thế? bọn tớ còn chưa ngồi mà....đã ăn ngấu ngiên rồi....
- Nó cười hòa: thì cái này là cuả tớ mà,.....tớ thích sao cũng được phải hok..thôi thôi mọi người ngồi xuống đây ăn đi(tự nhiên thế ko bít? như ở nhà mình vậy à..
- tuấn nói và can nó: thôi e dừng lại đi...chưa cắt bánh mà....
- nó như nhớ ra: a` a` he` he`
tự nhiên sập....
- nó kêu lên: ơ sao lại mất điện vào đúng lúc này chứ...????chán thật đấy
nhưng chẳng ai nói gì với nó cả...nó bắt đầu thấy sợ cái không khí nay
- mọi người đâu hết ùi...sao không ai lên tiếng vậy
tự nhiên nó thấy có cái gì đó phát sáng ở sau lưng nó...nó quay lại là chiếc bánh đang tiếng về phía nó..chiếc bánh được thắp nến thật là lung linh..nhưng nó vẫn thấy sợ sợ vì sao cái bánh lại bay trên không trung như vậy???/tự nhiên có tiếng hát..đó là bài hát HAPPY BIRTHDAY...thì ra là mọi người đi lấy bánh thắp nến và hát tặng nó bài happy birthday...nó bỏ ngay đi cái ý định sợ hãi cười vui vẻ,,,nhận lấy cái bánh....thổi một hơi nến tắt hết thì cũng là lúc ánh sáng được thắp lên...đúng là ngạc nhiên thật đấy...may là nó không phải người yếu tim thế mà trong tưởng tượng của nó nó tưởng mình gặp ma cơ đấy.,.,...mọi người vỗ tay rào rào...chúc mừng nó rối rít..rồi sau đó đến phần quà cáp...trước hết là anh tuấn: 1 hộp gì đó rất to....nó mở ra luôn thì ra là 1 con sói bông....thật đáng sợ mà cũng thật tuyệt vời đối với nó nó thích nhưng con vật gì đó đáng sợ mà nhưng sao nó vẫn sợ khi không có ai ở bên cạnh nó???đó là sự cô đơn thì nó lại khác mà
- nó hét lên khi mở hộp quà ra....: aaaaaaa đẹp quá cảm ơn zai nhìu nhìu lắm nè...nó hôn chụt cái lên má zai nó.....
- bé nhìn thấy thì né người sang phía hắn: cười như mếu: hihi....cái con này mà bảo đẹp có vấn đề gì không? thế linh????
- nó vênh mặt: không ai hiểu mình hết á....có lúc mình cảm thấy rất sợ nhưng những con vật mang lại nỗi sợ hãi cho người ta lại là những con vật mình thích...hihi...chỉ có zai hiểu mình thui à....
- nó hỏi bé: thế quà của bé đâu????
bé cười tươi như hoa..mang đến cho nó một hộp quà nó mở quà ra thì là một bộ trượt trượt tuyết
- bé nói: linh bảo thích đi trượt tuyết nhưng chưa có dịp đi...quỳnh tặng linh món quà này là muốn nghỉ hè này cả bọn mình đi trượt tuyết ha
- nó ôm chầm lấy bé cười sung sướng: cảm ơn quỳnh....
- tú tiến lại gần nó: còn đây là quà của a
tú đưa ra một hộp quà nữa:
- là gì đây? nó hỏi và mở quà ra luôn....hè hè thì là một cái latop xành nhất thời thượng...tú biết nó háu game nên lấy luôn cái này cho nó đây..nó cảm ơn tú rối rít vì món quà quá ý nghĩa.......chưa để nó thôi cười thì tú đã giơ tay lên..tách một cái thì rất nhiều hoa không biết từ đâu rơi xuống rất đẹp....nó ngẩng mặt lên...là hoa hồng...loài hoa của tình yêu nhưng ở đây thì là ý gì đây nhỉ???
- tú nói:" đây là quà của anh...e thích không..chỉ mang ý nghĩa tinh thần thui nhưng chắc cũng để lại trong em ấn tượng chứ>
tú vừa nói hết câu..thì đã bị bé và tuấn nhảy đến tương cho vài quả rùi...nó thì ngơ ngác nhìn bọn này....mà không hiểu
- bé nói: không phải a tú làm đâu linh à cái này là do a kiệt chuẩn bị đấy
nó nhìn tú cười rồi lại nhìn nhưng cánh hoa rơi đầy thích thú....nhảy tung tăng khắp nơi hứng hoa:
- cảm ơn mọi người..rất đẹp..e rất thích..hihi.....
rồi nó quay người lại thì thấy hắn đứng trước mặt mình cầm một đóa hoa rất to..và một hộp quà nữa chứ...
- tặng e nè...
. - đây nừa nè: giọng tú cất lên
- nó nhìn ra ngoài cửa: ôi pháo lại là pháo ư???? lòng nó thật hạnh phúc sao nó lại có những người bạn thật tuyệt vời lại có những món quà thật đặc biệt thật hạnh phúc...nó mở hộp quà của hắn tặng nó ra là nói ntn nhỉ? là hẳn một bộ...một chiếc vấy màu đen trông có vẻ rất giản dị nhưng cũng rất sành...váy đen vải mềm mát mẻ..ngắn thui na...một đôi dép cao đen luôn..một bộ trang sức bằng kim cương thì phải giàu mà muốn gì chẳng có
- bé nhìn nó càu nhàu: zai bắt tớ đi chọn cả ngày mời được đấy linh à...làm tớ mệt kinh khủng luôn ớ.... chen vào luôn hắn nhìn nó bằng ánh mắt chìu mến và nói:
- a tặng e món quà này là muốn chủ nhật này em cùng anh đi dự buổi hội ở swweet hotel được không?
- nó nhìn hắn : thôi được roài để em suy nghĩ đã ha...
rồi nó lại nhìn mọi người rồi cười một cách hạnh phúc:
- cảm ơn tất cả mọi người hôm này là ngày hạnh phúc nhất của tui
- tuấn nói: e nên cảm ơn thằng này nè...nó chuẩn bị tất cả đấy>.
vừa nói tuấn vừa chỉ vào hắn....hắn thì đứng đó chẳng biết làm gì chỉ biết gãi đầu thôi à...
- nó nhìn hắn: thì tất cả mọi người cũng giúp đc và cùng tham gia mà...
vậy là chúng nó tiếp tục buổi tiệc sinh nhật vui...với đầy ắp tiếng cười...hết buổi tiếc nó bước ra ngoài cửa cùng bé:
- tạm biệt mọi người dù sao cũng cảm ơn tất cả mọi người lần nữa..thực sự hôm này là một ngày vô cùng ý nghĩa và hạnh phúc của em......
còn một lời chúc thân thương nữa dành cho nó chính là của chồng nó...c nó đã gửi quà cho nó từ Anh sang đấy..chính tay c nó chọn luôn...đó là mô hình một ngôi nhà ước mơ của nó và c nó...một ngôi nhà xinh xắn đáng yêu có xích đu có vườn cây có con đường rộng mở để hằng ngày nó cùng c nó đi có gian bếp đầy đủ để nó có thể trổ tài nấu nướng...một phòng ngủ ấm áp...một gian phòng dành cho con cái của chúng nó nữa...nó thật hạnh phúc vì đây đều là của chồng nó tự tay làm ty của chúng nó thật hạnh phúc biết bao một hình trái tim kết bằng hoa ly nữa chứ loài hoa nó yêu thích nhất ở sự nhẹ nhàng tinh tế và giản đơn của loài hoa này nghe tên thui cũng thấy muốn yêu rồi...một con gấu to đùng mà ngày nào nó cũng ôm theo ngủ...tất cả tất cả đều là những món quà nó thích và chăm chút
-
01-09-2011, 20:43 #8
chap 9: là chính mính..
vậy là cái ngày đó cũng đến...bé nhìn nó đang đăm chiêu suy nghĩ:
- bạn sao vậy???đang suy nghĩ gì vậy? thế tối nay có định đi cùng zai mình hok hả? bt toàn mình được mời đi thôi a ý chưa bao h mời người con gái khác cả..hihi..đặc biệt nha..
- nó nhìn bé bực mình:hỏi cái gì chứ? tớ chưa biết...cậu hok hỏi thì tớ cũng đang suy nghĩ đây?
- bé nhìn nó cười: à hóa ra đang suy nghĩ chuyện đó đó hả? làm gì phải suy nghĩ chứ..cứ thế mà đi thôi...hehe..
- Không đơn giản như cậu nghĩ đâu:
nó thở một cái có vẻ có vẫn đề gì đó nặng nề lắm...hè hè..nó cũng biết hắn có ý gì mà....buổi tiệc đó có ý nghĩa gt bạn gái của những tên công tử hào hoa....hàng năm có thể thay đổi bất thường nhưng hắn chẳng bao h dẫn người con gái nào đi cả...điều này lại làm nó thấy khó xử...mình là gì của a ta mà phải đi cùng nhỉ???mình chỉ là bạn bè thôi mà...có nên đi không đây???nó có yêu hắn đâu mà phải đi chứ nhỉ???nhưng sao nó cứ phải suy nghĩ làm gì? chẳng nhẽ vì món quà đó sao???nó đâu phải người hay để ý đến một vấn đề nào đó đâu chuyện tới đâu hay tới đó mà ..đó là cách sống của nó sao bây h lại thay đổi làm gì không biết..nhưng dù trấn an tinh thần nhưng sao nó vẫn không thể vứt bỏ cái suy nghĩ vớ vẩn trong đầu đó đi...
Tin nhắn đến:
- [tối nay em đi chứ????]
- [chưa đến lúc mà..sao anh hỏi sớm thế?]
- [bây h còn sớm hả em còn 5 tiếng nữa thui đấy..e có đi không để anh còn tìm người khác nào..hehe]
- [à...a coi e là cái gì vậy? vậy thì cứ đi tìm đi...em không đi nữa]
- [cái gì cơ? e giận a à???a nói đùa thui mà..làm gì mà căng thẳng thế?]
- [ai đùa với a hả???]
- [thôi a xl được chưa?đi đi mà..a năn nỉ đó..đi nha]
- [xl mà chăng có thành tâm gì cả...dược rồi e sẽ đi....a vui chưa>?]
Ôi vậy là nó đã đồng ý đi rồi đó...hahah...;.dễ dãi quá đi mất không phải đâu nha...
Hết h nó đang đi trên sân trường thì bị một tên nào đó chặn lại:
- chào e
- a là ai tôi không quen tránh ra cho tôi đi...
- Sao e lại đối xử với a thế?
- Thôi dược rồi có chuyện gì nói đi
- Hì hì thực ra a chỉ muốn nói với e điều này thôi
- Chuyện gì?
- Thực ra a đã thích e từ lâu rồi....tên này gãi gaĩ đầu
- Vậy thì sao?
nó quá quen thuộc với hoàn cảnh này rôi vì nó không ít người để ý đến mà...
- a chỉ muốn nói cho e biết và a muốn mời e đi dự buổi tiẹc tối nay cùng a được chứ? tên này nhìn nó vẻ e ngại
- Tối nay tôi bận rồi...
rồi nó bước đi thật nhanh để tránh phiến phức...
- Tên này chạy theo bám riết lấy nó: nhưng e có biết đó là buổi tiệc gì đâu mà từ chối nhanh vây?
Nó dừng lại quay sang nhìn tên này.trả lời nghiêm túc:
- DÙ CÓ LÀ BUỔI TIỆC DÀNH CHO TỔNG THỐNG MĨ THÌ TÔI CŨNG KHÔNG ĐI VỚI a ĐÂU...BYE
Thẳng thừng và bỏ đi để lại thằng bé bị tổn thương nặng nề nhìn thằng bé có vẻ rất đáng yêu xinh zai kute nữa chứ nhưng có vẻ không biết tán gái cho lắm...hè hè
=====
TỐI :
Hôm nay đặc biệt nó được bé trang điểm cho rất xinh..xinh cực kì luôn hehe....nó chờ mãi hắn mà vẫn chưa thấy hắn đến đón..mặt nó bắt đầu biến dạng..không háo hức như lúc trước nữa...nó thầm nghĩ (cái tên chết tiệt này làm gì mà lâu thế hok biết)
- bé cũng sột ruột theo: a kiệt làm gì mà lâu thế chưa đến nhỉ???
- Nó bực bội: thôi mình không đi nữa đâu bạn hộ mình tẩy trang đi...
- Thôi mà để mình gọi a tuấn đến đón cậu đi ha...chắc a kiệt lại có điều gì đó làm bạn bất ngờ đây mà..cứ đến buổi tiệc trước ha
rồi thế là nó được zai nó chở đến zai nó cũng dược mời nhưng zai nó đi một mình thôi à
- hôm nay e xinh thật đấy,. chưa bao h thấy e xinh như thế cả...
- A đừng nịnh em....
đến buổi tiệc nó cùng zai bước vào trong nhưng nó đánh mắt mãi mà chẳng thấy hắn ở đâu?
- tuấn thấy thế thì nói vs nó: tìm kiệt hả???tí nữa nó đến thôi à...
- Ai bảo a e đợi a kiệt...híc...nó vênh mặt
- thôi e đừng có mà biện minh..thế thì ở đây nha..a qua kia nc vs bạn một tí đã...
tuấn vừa bước đi thì nó cảm thấy buồn chán gì không có ai để nói chuyện...nó ngồi xuống và nhâm nhi ly rượi xoay đi xoay lại hình như đang ngóng chờ...nhưng sao nó cảm thấy vô vọng thế này???tự nhiên có một chàng trai trông có vẻ rất đẹp trai tiến về phía nó...:
- sao e buồn thế?
nó ngẩng mặt lên nhìn thì ra là cậu nhóc hôm nay nó gặp ở trường...
- Là a à??
- Không a thì là ai..sao e bảo hôm nay không đến mà....
- Tôi không đến đây vì a..
- À vậy bạn của e đâu???
Nó ấp úng không nói được câu nào...
- Tên nhóc này nói luôn: không sao e cùng a làm một đôi chứ? tên này giơ tay ra
- Nó quay mặt đi: tôi không thích...rồi bỏ đi chỗ khác...
- Tên nhóc này nhìn theo nó cười: rồi e sẽ phải nhìn lại a đó...
nó vẫn chờ vẫn ngóng trông ai đó... tuấn từ đâu đến chỗ nó:
- thôi a có việc về trước đây..e có về luôn không...
- Nó cười gượng : thôi e muốn ở đây thêm tí nữa....a về trước đi.rồi uống hết ly rượu trên tay..
- ừ vậy thì uống ít thôi nha...
đến h nó chỉ còn một mình một mình trong sự hạnh phúc của người khác..nó cứ trách thầm..(tên chiết tiệt này a chết ở đâu rồi hả???)đến phần các đôi nhảy vs nhau nó thì có một mình chỉ mình nó đứng một mình ngắm mọi người nhảy vs nhau...đến khi bước trên lầu xuống..là một tràng trai có mái tóc màu hung đỏ....mặc bộ vest trắng....bước xuống đang tiến về phía nó..nó thầm nghĩ (sao bây h a mới xuất hiện hả? có biết e chờ lâu lắm ùi không??)chàng trai đó càng ngần đến nó hơn đến lúc nó có thể nhìn thấy được rõ mặt thì nỗi thất vọng lại dâng đầy trong nó...không phải là hắn không phải là Kiệt khuôn mặt khác một trời một vực....kết thúc buổi tiệc nỗi thất vọng tràn trề hiển hiện lên khuôn mặt nó...nó một mình bước ra về...với nỗi buồn ê chề...nó giơ điện thoại lên bấm bấm gì đó..tự nhiên có ai đó..phóng chiếc mui trần đến..đưa cho nó một cái túi màu đen..: nó bước vào phòng vs sau 5 phút bước ra trở lại với bộ tóc thả xõa..bộ đồ đen bóng. bụi bặm..nó phóng chiếc xe đó nhanh như bay vù trên đường phố và dừng lại ở một quán bar..
.KINH AND QUEEN BAR..
một cô gái trông có vẻ sexy đang đẩy cửa quán bước vào thu hút mọi sự chú ý của mọi tầm ngắm....cô mặc một chiếc váy đen bó sát toàn thân ngắn nhất có thể...váy ngang ngực óng ánh...cô đi một đôi boss cao cổ cũng đen luôn..cô gọi whisky...và ngồi đó uống và chỉ uống....đôi lúc nhâm nhi như đang nghĩ cái gì đó
- a là cái thá gì mà phải bắt tôi đợi a chứ? Diệu Linh này chưa bao h phải chờ đợi một ai cả..a nên hiểu điều đó...và nên biết sống ntn...
- hic. a chả là cái gì cả,,,đồ chết tiệt...
chuông cửa reo :bé chạy ra mở cửa thì...
- ôi thôi..linh làm gì thế này hả..sao lại ra nông nỗi này vậy???
- tôi muốn ngủ...uuuu..aaa chào quỳnh....mình đã về rồi hôm nay rất vui...
- nói lăng nhăng cái gì vậy trời...mà sao lại ăn mặc sexy thế này nữa chứ?
rồi bé đỡ nó vào nhà..đưa nó vào phòng và ngủ....bé thì không thể nào ngủ được..ngồi đó ôm con bông mà suy nghĩ:
- zai đâu mà để cho linh ra nông nỗi này nhỉ??say mèm mà cũng không thèm đưa về nữa...mai mình xử cho biết tay..thôi ngủ đi....
sáng hôm sau:
nó bước từ nhà vệ sinh ra..cầm cái khăn xoa xoa đầu...:
- ôi trời ơi..sao đau đầu thế này chứ???
- Ai bảo tối qua uống cho lắm vào..bé nhìn nó than thở...
- Nó bực tức: không nhắc đến nữa không tí là ăn đòn đấy..
- Hẹc.sao hôm nay bạo lực thế...không có quỳnh hôm qua đã nằm ngoài sân ùi đó.không cảm ơn được một câu lại còn **** nữa chứ..bé quay mặt đi
- Hè hè..xl được chưa?nó chạy lại dụi dụi vào người bé
- Thôi đi học đi...bé đứng dậy
- Thôi..đau đầu lắm không đi đâu..quỳnh đi đi hney tớ cúp học,,
- Sao thế được...đi ngay không là mình méc zai tuấn bây h..đi hok? bé vênh mặt nhìn nó
- Bạn bè thế đấy...nó ngao ngán nhìn bé rồi đi thay quần áo...đến trường
bé chạy một mạch vào nhà vs.bấm bấm điện thoại
- aloooo...
- ai vậy..giọng đầu dây bên kia kiểu đầy oán trách vì đang ngủ...
- a còn ngủ hả...sắp vào lớp rùi đấy...
- không quan tâm..hôm nay a không đi học..thế thui nha...
vậy đó hắn cúp máy luôn..chẳng để bé nói năng gì cả..
- hù..cái tên chết tiệt này..sao lại có kiểu thái độ đó chứ??chẳng hiểu nổi hai người này nữa...
cả buổi hôm đó nó ngủ li bì luôn à...ngủ xong lại tỉnh rồi đi xuống canteen cứ như người mất hồn vậy bé thì hok dám nói năng gì cả...chỉ dám đi theo sau nó mà thôi..đến canteen nó ngồi xuống và bắt đầu ăn nhưng có vẻ ăn chỉ để sống chứ không có vẻ ngon lành như mọi hôm ùi..bé để mặc nó tiến lại chỗ tuấn và tú:
- a nè hôm qua linh về 1 mình đấy..lại còn say bét nhè nữa chứ...
- cái gì cơ? tuấn nhìn bé ngạc nhiên
tú thì quay sang hỏi bé:
- có nghĩa là linh bị kiệt cho leo cây hả..hay à nha...
- tuấn bốp cái vào đầu tú: hay cái nỗi gì..không biết là có chuyện gì đây..hai cái đứa này...thảo nào hôm nay thằng kiệt koh đi học...
- bé chau mày: ừ..chắc chắn là có vấn đề gì rồi đó..chẳng nhẽ mình để yên sao???
- Thôi kệ bọn họ đi..để vài ngày nữa xem sao...tuấn nói..
Vừa nói xong thì thấy nó thù lù bước đi về lớp...
- Tú nhìn theo lắc lắc đầu: cái này thì khó đây
Vậy đấy cả ngày hôm đó nó như người mất hồn vậy...hết làm việc này đến làm việc khác mà cứ như gượng ép vậy nhìn người mà chẳng có chút sinh lực nào cả..chán thật...tối đến thì lại rủ bé đi bar nhưng bé sợ vào những chỗ đó nên nó đi một mình..bé lo nó đi một mình có chuyện nên gọi cho tuấn và tú đi cùng cho yên tâm..kết quả là có cả hai zai đi cùng mà vẫn để e gái nhà ta say mèm...đến nỗi phải để 2 a đưa về...dòng lưng ra cõng cô nàng vào nhà:
- y như heo..tú rên lên vì tú là người cõng mà..
- đi nhanh đi .nói nhiều quá đấy.tuấn phàn nàn..
- ông cõng thử coi..ngon lắm mà đi nhanh được.tú phản bác lại
- hè hè...ai bảo ông cõng đâu cơ chứ? tuấn cười đắc trí..
tú tức muốn bay cả lên nhưng vì trên lưng có một con heo nên hok thể nhích nổi ngoài cách mau mau đưa con heo này về nhanh:
- vậy đấy 2 anh zai vô tác dụng..bé trách móc
- đưa được về đến đấy là tốt lắm rồi đấy e gái yêu quý ạ,....mà can ngăn nó thì có mà ăn đòn..bọn a còn phải nhìn nó uống thôi kia kìa làm gì có dám uống đâu?tú đáp lại một chàng vì quá ức,,hè hè
- a thì chỉ có ngồi ve vãn mầy cô chân dài mới thỏa lòng thôi phải hok? bé lườm một cái..
nói chúng tim đen rồi nên tú chẳng nói được gì nữa..tuấn tiếp lời..:
- thôi nhờ em chăm sóc linh dùm a nha..bọn anh sang xem thằng kiệt nó chết đâu mấy ngày qua ..
- bé nhanh nhảu : ừk a đi đi
vậy là tuấn và tú lại phải mày mò đi tìm hắn..tìm hết cả bar lấn biệt thự nhà hắn cũng chẳng thấy tăm hơi đâu cả...đến khách sạn nhà hắn thì được biết hắn đang trên phòng <VIP>..vậy là 2 tên này hì hục leo lên đến phòng hắn..mở cửa vô:
- cuối cùng cũng tìm được ông..trốn cũng hay nhỉ???tú đứng dựa vào tường 2 tay đút túi quần nhìn hắn đầy ngao ngán..
- tuấn : nhìn lại bản thân đi kiệt.ông nhìn xem ông có ra hình người nữa hay không? hay ra con bù nhìn rồi hả..thôi thay quần áo ra đồng đuổi chim đi còn khối người được nhờ đấy...tuấn ngồi xuống cái ghế xalon cầm lấy li rượu đang nằm chỏng queo trên bàn và rót rượu nhúm một ngụm
hắn chẳng nói gì..cầm nguyên cả trai tu ừng ực...như voi uống nước....tuấn thấy thế...giật phăng trai rượu đi:
- cậu bị điên à kiệt?
- để yên cho tôi...các cậu biến đi..hắn đáp lại bằng giọng nói vô cùng lèm nhèm của một thằng nát rượu..
- để yên ư? thế em gái tôi thì sao nào?tuấn bực bội nhìn hắn với ánh mắt bất cần
- 2 người thật là giống nhau quá đấy?tú tiếp nối
Hắn như chợt tỉnh ra...: linh làm sao? ánh mắt như đã có hồn rồi thì phải?
- cậu vẫn còn quan tâm tới nó nữa hả.tuấn
- rồi hắn lại quay lại trạng thái như cũ: thôi các cậu về đi..để tôi yên tôi đang đau đầu lắm ùi đây...ĐỂ TÔI YÊN.. hắn gào lên vs một tâm trạng ko mấy tốt đẹp lắm
tuấn thì không chịu nổi cái thái độ đó..liền tiến nhanh đến chỗ hắn túm lầy cổ áo hắn hét to vào mặt hắn : E GÁI TÔI CHƯA BAO H PHẢI CHỜ ĐỢI AI VẬY MÀ CẬU ĐỂ NÓ CHỜ NHƯ MỘT CON NGỐC TRƯỚC BAO NHIUI NGƯỜI..NÓ CHƯA BAO H TRỞ THÀNH MỘT KẺ MẤT HỒN NHƯ VẬY VÀ NÓ CŨNG CHƯA BAO H PHẢI UỐNG RƯỢU VÌ MỘT AI CẢ...rồi tuấn bắt đầu giơ tay lên đấm cho hắn như muốn hắn tỉnh ra..tú thấy tình thế không được ổn cho lắm chạy nhanh đến can ngăn tình hình:
- cậu bị sao thế tuấn...
may cho hắn vì tuấn đã được tú giật ra khỏi hắn hok thì mặt hắn đã bị nát bét ùi...
hắn vẫn ngồi đó..lấy tay lau đi vết máu đang chảy từ mép mồm mình ra...:
- tôi là như thế đấy...các cậu về đi
tuấn nghe xong thì 3 máu 6 cơn lại nổi lên định xông vào cho hắn một trận nữa thì bị tú cản lại...và lôi xồng xộc đi...:
- cậu hãy suy nghĩ đi...đừng để bọn tớ thất vọng vì cậu...linh không đáng phải chịu sự đối xử của cậu như thế cho dù cậu đã có chuyện gì nhưng linh không phải là người hứng chịu..
và tú lôi tuấn về...trong khi đó ở nhà nó..hôm nay bé không cho nó đi bar nữa bắt nó ở nhà thôi..vì nếu mà đi thì lại say bét nhè cho mà coi..nó muốn ở một mình cho nên nó bắt bé ra nhà khách để nó lại một mình trong phòng ngủ với chai whisky vì bé biết
một chai làm chẳng nên say 3 chai chụm lại mới lăn quay ra giường nên thôi cứ để cho nó như vậy...
trong phòng rất yên tĩnh đủ để cho nó có thể uống và suy nghĩ..nó nhâm nhi ly rượu và nghĩ...
- a ta là cái gì nhỉ?chẳng phải gì cuả mình cả sao mình lại phải buồn bã thất vọng vì những việc a ta đã làm cho mình? sao mình phải suy nghĩ thế này..tốt nhất là hãy là chính diệu linh một cô bé đáng yêu..nhí nhảnh yêu đời và không bao h nghĩ đến đàn ông.ok vậy đi,...quyết định vậy đi..mình sẽ là chính mình không để ai làm phiền hay quấy rầy mình nữa..mình chỉ yêu một người người đó mà thôi..đừng nghĩ đến ai khác điều đó sẽ làm c mình tổn thương đấy...xl chồng nhiều...
còn hắn thì sao? khi tú và tuấn ra về hắn đã suy nghĩ rất nhiều..suy nghĩ về những gì tuấn và tú nói vs hắn..hắn thấy rất khó xử rất đau đầu:
- tại sao a lại gặp e? tại sao a lại ko còn yêu e nhiều như trước ? tại sao a lại bỏ rơi linh để mặc cô ấy như thế chứ?tại sao?
Từng từ tại sao cứ thế như từng nhát dao đâm vào trái tim của hắn
- tại sao e lại tìm a trong khi a đã thấy thấm mệt vì phải đợi chờ e tại sao lại trở về trong khi a đang dần có được hạnh phúc trong khi a đã tìm được hạnh phúc của mình...
- xl e bây h trong lòng a đã không còn em nữa ùi....e hãy đi đi mang theo tất cả tình cảm cuả a biến đi thật xa đi..tạm biệt em.
-
01-09-2011, 20:44 #9
Chap 12: giải thoát đơn giản
Thế là nó và hắn cùng đi đến nhà nó...trên xe...nó giơ điện thoại ra nt cho ai đó..một lúc sau ở nhà nó.khi nó vừa xuống xe thì đã bị bâu kín bởi tuấn tú..
- sao có chuyện gì à? chuyện gì mà gọi khẩn cấp thế?
- Nó thản nhiên: có 2 chuyện...muốn nghe chuyện nào trước...
- Chuyện vui 2 người đồng thanh...
- Vậy thì mở cửa xe ra...
2 tên không hiểu nó đang nghĩ gì và định làm gì nhưng vẫn đi mở cửa xe....khi mở cửa ra...
- sỉu...
2 tên cùng ngiu tỉu xuống đất hồi lâu thì đứng dậy vẻ e ngại tiến tới chỗ nó:
- e kiếm đâu ra con bé xấu xí này đây?
- thì a cứ bỏ băng bịt mồm ra thì biết
2 tên vẫn chưa hiểu nhưng cũng làm theo khi vừa bỏ băng bịt mồm ra thì thật bất ngờ con bé đó hét lên
giọng con trai làm 2 thằng tí ngất
- trời ơi con bé nòa chứ tớ đây này...
Vậy là sự ngạc nhiên của 2 tên này không còn gì để nói nữa...2 tên ôm bụng lăn ra cười cười kinh khủng luôn
- hắn vẻ tức bực: 2 cậu cười cái gì chứ?
- Hahaha..cậu nhìn lại mình cũng sẽ buồn cười thôi...hahahahahahahahahahahahahahahahahaha
- Các cậu thiệt là...rồi hắn chạy vào nhà nó tẩy trang
Và gọi người mang quần áo đến thay nó cũng vào nhà thay quần áo..một bộ đen xì bước ra bó từ đầu đến chân..còn hắn thì vẫn bình thường như mọi ngày 2 tên kia cười từ nãy tới h cứ nhìn thấy hắn lại phì lên mà cười và bộ mặt của hắn thì khỏi phải nói nhìn nó méo xệch méo xạc..
- nó lên tiếng: còn chuyện thứ 2 là...
- chuyện gì? tuấn và tú hỏi vẻ hóm hỉnh
- quỳnh bị mất tích
vậy là cả 3 người không còn trạng thái nào nữa mà chuyển luôn qua trạng thái bất ngờ và lo lắng...hắn nổi khùng lên:
- mất tích lúc nào? h nào sao không nói cho a biết trước
- thì tôi bị thương đã kịp nói gì đâu? nó vẻ khó chịu...
- 2 tên kia cũng lo lắng không kém tú lên tiếng: để a cho người đi tìm thử xem
- Nó chen qua: không cần e biết ai làm và chúng cần gì..mấy a cứ bình tĩnh đi e sẽ đưa quỳnh chở về an toàn luôn
- E là con gái làm sao bọn a yên tâm được...
- Thì cũng chỉ là chuyện con gái thôi mà...e giải quyết được không có gì to tát đâu mà mấy a chỉ cần theo e và đưa quỳnh về thôi...
- Hắn tức giận: bọn con gái chết tiệt này nữa..
- Nó quay sang dí sát mặt vào mặt hắn : e nghĩ tất cả đều do anh mà ra đấy..rồi nó bước đi...3 tên kia không chần chừ gì nữa cũng đuổi theo luôn nó dừng lại ở chỗ mà nó đã bị phúc kích từ hôm trước...2 chân sạng to:
- Tao đến rồi ra đây đi...
- Một con bước ra: tao tưởng mày không đến..
- Tao hiểu mà...quỳnh đâu...
Rồi 2 con nữa đưa bé ra để không bị lừa như trước nữa nó yêu cầu tháo khăn bịt mặt ra:
- bỏ khắn bịt mặt ra tao xem...
con bé bên cạnh dật phăng cái khăn đi
- h thì tin chưa?
- Đổi người chứ?
- Được thôi
Thế là nó dang tay cho bọn kia trói để đổi lại bé./...lúc đó bé cũng đã tỉnh? 3 tên kia đến nơi thì đỡ lấy bé vì bé đã mệt và đưa bé về còn hắn thì vẫn đi theo lũ con gái để xem chúng đưa nó đi đâu...
Một căn nhà trông rất đẹp đến nơi nó mới được bỏ khắn che mặt ra...từ lúc nó bị bắt đã bị cái gì đó bắn vào tay nhưng nó đã kịp đỡ và dùng cái đó để cắt dây chói..nhưng nó không muốn thoát nó muốn xem người muốn chơi nó là ai? đến nơi nó thấy một cô gái và rất nhiều người...cô gái đó có thể xem là xinh nhưng có vẻ bất cần.cô gái đó lên tiếng:
- Mày là DIỆU LINH à?
- Tao đây? mày là ai?
- Tao à? tao là phương uyên
Còn về phía hắn khi vừa đến nơi hắn không dám vào vì sợ nó nhìn thấy nên chỉ đứng sau cánh cửa ngó vào xem tình hình ntn thôi...khi nhìn thấy cô bé đó hắn như người mất hồn người bắt đầu chảy mồ hôi...không biết là vì vẻ đẹp của cô bé hay là vì gì nữa
- mày biết a kiệt chứ?
- Nó ngao ngán: lại là chuyện của tên chết tiệt ấy...
- Thế tức là mày biết a kiệt chứ gì?
- ừ
- vậy thì tao nói thẳng luôn...tao muốn mày tránh xa a kiệt ra
- tại sao tao phải nghe mày?
- Vì tao là ny a kiệt>
- Thế à? sao tao chưa nghe a ấy nói đến mày
- mày muốn biết về tao thì hỏi a kiệt ấy...
- Được thôi nhưng nếu tao không làm được thì sao?
- Thì mày sẽ phải lãnh hậu quả thôi
- Hậu quả? nó cười lạnh nhạt
- Sao mày lại cười
- Những ai bắt tao đều rất ngốc...vì tao không dễ bị khuất phục như thế đâu...
- Vậy mày làm được gì khi mà đã bị trói..
- Nó giơ 2 tay của mình lên và cười: trói thế này à?
Phương uyên cười ha hả: vậy mày định thoát thế nào vs hơn 50 người ở đây?
- Toàn con trai à? mày là con gái mà đứng đầu toàn bộ thằng con trai ở đây? cũng không tầm thường đâu..
- mày cứ chơi đi...
- Hay đấy đánh con trai dễ hơn đánh con gái nhiều
Vậy là cả bọn con trai đó xông lên đánh nó..nó bật lên cao và thả mình xuống đánh vs lũ con trai đó khác hắn vs con gái lần này nó đánh mạnh hơn...
Hắn thì đang lo lắng định vào giúp nó nhưng không biết là lo lắng điều gì đó nên chưa vào tự nhiên có ai đó vỗ vai hắn: hắn giật mình quay lại thì ra là bé:
- sao a không vào giúp linh một tay
- bé nhìn vào bên trong thì bất ngờ không kém hắn thôi để e giúp vậy...
trong khi nó đang đánh hăng đang chuẩn bị hạ gục mục tiêu thì tự nhiên tên đó tự ngục xuống nó đang đánh thì bị một tên đánh lén đằng sau tên đó vừa định đập vào đầu nó nó quay lại thì tên đó đã bị ngã ngục rùi nó nhìn vào lưng tên đó thì thấy có ám khí nó nheo mắt nhìn ám khí trông có vẻ quen quen nhìn lên chỗ cô bé đó thì thấy cô ta đang gặm quả táo nhìn nó cười nó như chợt nhận ra cái ám khí đó giống cái mà mình đã gọt táo ăn...là của bé vậy ai đã làm chuyện này chẳng nhẽ là bé sao? và cái vật giúp mình cởi trói khi nãy cũng là cái này chẳng phải là như thế sao..nó mỉm cười và đánh tiếp cô bé thấy nó chưa kịp hạ thì tên con trai đó đã ngục xuống ngạc nhiên nhưng cuối cùng cô ta đã nhận ra có người giúp đỡ cô bé liền cầm quả táo đáp thẳng đến cánh cửa mà bé và hắn đang đứng...hắn thấy thế liền kêu lên:
- cẩn thận e..
và để tránh quả táo có sức mạnh đó bé bắt buộc phải nhảy vào trong nhà..và cả hắn nữa...cô bé đó cười to:
- chào a? chào bé quỳnh....
- bé lúng túng: chào chị uyên
- hắn nói cóa vẻ khó chịu: phương uyên sao e lại làm thế?
- Vì a thôi..
Cuộc chiến vẫn tiếp tục diễn ra của nó..nó nhìn thấy bé và hắn thì cũng hơi lo nhưng vẫn nở nụ cười tren môi.nó ra đòn mạnh nhưng không đến nỗi phải giết chết ai cả cả phi tiêu của bé nữa không có độc chỉ là để tự vệ để tên đó không thể giao chiến nữa thôi...khi mà tên cuối cùng cũng đã bị hạ gục nó tiến đến chỗ của bé và hắn...
- sao 2 người lại đến đây?
- 2 người quay lại hỏi thăm : không sao chứ?
- ổn cả? thế con bé này là ai vậy?
- về tớ nói cho cậu biết sau...bây h tính cách thoát đã..
- dể thôi để tên kiệt này lại là được..nó
- bé và hắn cùng đồng thanh: không được
- hợp nhỉ? vậy để tôi lo cho..rồi nó lộn vài vòng lên trước mặt uyên
- nếu muốn ra khỏi đây thì cô phải qua bằng này người nữa...lại hơn 100 người đàn ông to khỏe đứng dưới sảnh...nó nuốt nược bọt vậy thì dể thôi hạ cô rồi tính sau..thế là nó ra tay
- hắn lo lắng cho nó: cô ta không vừa đâu đấy...
2 bên đánh nhau:
- linh cô ngĩ cô đánh lại được tôi sao?
- sao không ? cô cúng là người thôi mà không phải thần tiên thì tôi có thể
- thế thì cô lầm ùi..
rồi cô ta ra nhưng chiêu thật sự nó chưa thấy bao h...thật khó hiểu nó chưa tấn công chỉ nhìn đường đi cơ bản của uyên thì cũng hiểu cô chưa học đến nơi đến chốn chỉ có con trai mới nhừơng cô thôi vì cô là tiểu thư nên khi luyện võ toàn được nhường nên kiệt cũng không hiểu được uyên chỉ nghe nói là hạ gục được rất nhiều con trai một lúc thôi...nó cười thầm rối quyết định ra chieu chỉ 3 chiêu thôi là nó dã khóa được tay của uyên ,,uyên tức giận lấy hết dức để thoát ra nhưng nó thì không dễ thả mồi được nên bắt buộc phải nằm yên không càng cựa càng đau...
- nó nhìn xuống cười: không tệ chứ? về thôi...
rồi quay sang phía bọn con trai cao to kia:
- nếu cho chúng tôi qua thì tôi sẽ trả lại cô chủ các người nguyên vẹn bằng không thì đừng trách...
vậy là chúng nó được ra về một cách thoải mái chỉ có tiếng kêu của uyên làm cả bọn điếc hết cả tai:
- cô im đi hắn hét lên...
hắn càng nói uyên lại càng kêu to hơn...nó quay lại bảo bé giữ tay lái rối nó quay xuống phía uyên vì hắn ngồi cùng hàng vs uyên nên
- a muốn nhìn hay quay mặt đi...
hắn không hiểu nó nói gì nhưng cũng quay mặt đi..nó xé toạc một cái cái váy uyên mặc đã bị rách uyên hét lên...
- cô làm cái gì vậy?.
- cô còn kêu nữa là không chỉ rách chỗ này đâu cho cô nude ra đường đấy...
- cô....uyên không nói được gì đành phải im..đến giữa trung tâm nó dừng xe lại và đẩy uyên ra đường..rồi phóng xe đi vun vút chỉ còn lại cô gái trông có vẻ rất xinh mà đanh đá lại bị bỏ rơi haha..trông thật là thảm hại
- tôi sẽ trả thù...hừ..uyên tức ói máu...
trên xe nó không còn không khí ngột ngạt khi nãy nữa mà đổi lại là bao nhiêu tiếng cười nói vui vẻ...
- haha thoải mái quá zai nhỉ? bé quay xuống hắn...
- cô ta sẽ không để yên cho em đâu . hắn nhìn nó
- tôi không sợ...tôi làm thế này còn thua nhiều so với những gì cô ấy đã làm cho tôi...nào bây h 2 người có thể cho tôi biết chút ít về cô gái này chưa?
- Bé thở dài...chị ấy là con gái đệ nhất của tập đoàn kim cương đối đầu vs gia đình e. vì là con duy nhất nên rất được chiều chuộng..nên tính tình mới vô cùng ngang tàng..tên là: nguyễn ngọc phương uyên..chị ấy từ khi thấy zai mình ở buổi tiệc doanh nhân khi đi cùng bố chị ta thì thích zai mình và từ đó cũng luôn tranh dành với tất cả những đứa con gái bên cạnh...nhưng lại thua 1 người nói đến đây hắn ngắt quãng bé..
- Quỳnh...nói ít thôi..
- A sao vậy? người đó là ai vậy nó tò mò quay sang bé...
- Bé thì tất nhiên không dám nói nên : à không ..khong có ai cả..
- Chán quỳnh quá..nhưng tôi biết ai ùi...
- Bé ngạc nhiên: ai>?
- Ny của tên kia kìa...mình có nghe nhắc đến nhưng chưa biết tên và cũng chưa biết mặt luôn...
- À đó đó..chính là chị MI OANH..
- Hắn thì quay mặt ra cửa nhìn đi đâu đó...
- Tên hay nhỉ? chắc người cũng đẹp lắm nhí?nó có vẻ hơi buồn
- ừ..chị ấy xinh lắm...ơ..tớ tớ...cũng chỉ mới được gặp có vài lần thui...tớ cũng không biết..bé như nhận ra là hình như 2 người này cũng có tình cảm vs nhau nên vô ý quá toẹt ra mất ùi...
- về nhanh lên..a có việc bận...hắn nói giọng lạnh lùng...
vậy là nó phi ầm ầm như điên về nhà...
-
01-09-2011, 20:44 #10
Chap 10: tôi và anh...trở lại
Sáng hôm sau ở trường,,…bước vào trường nó đã nhìn thấy 3 chàng trai phong độ nhất trường hôm nay có vẻ ai nấy đều mang 1 phong thái riêng…tuấn thì nghiêm chỉnh…tú thì vẫn vậy tung tăng hớn ha hớn hở…còn hắn thì sao? Hắn hôm này ko lãng tử nữa.nhưng vẫn đẹp mang một phong thái buồn nhưng vẫn bảnh….nó cũng chẳng thèm để ý….nó bước ngang qua hắn như người dưng không quen biết...hắn cũng chẳng nói chẳng rằng như thường...nó hôm nay ăn mặc rất đẹp..áo mỏng teo lệch vai quần đùi ngắn cũn .....đẹp thật mà...đeo đôi dép cao 10phân cơ đấy..trở về lớp..hắn ngồi phịch xuống có vẻ tức giận lắm ý:
- e nó hôm nay ăn mặc kiểu gì đó không biết?
- tuấn nhìn hắn nhưng có vẻ gét gét kiểu gì ý: thì nó có bao h mặc như thế đâu? tự nhiên hôm nay lại mặc thế?
- Tú thưa liền: thế sao tưởng không quan tâm nữa???hay bỏ đi để tôi thử xem...tú cười đắc trí
- Thử coi..vừa nói hắn vừa lườm tú khiến tú nổi da gà...
- Hehe..tui koh sợ ông đâu đấy,,tú nói cười cười lánh xa ra một tí...
Còn bên lớp nó:...nó ngồi phịch xuống ngế trông có vẻ tức lắm sao không tức được khi mà hôm nào gặp hắn cũng cười cười nói nói mà hôm nay thì tỉnh bơ...nhưng nó vẫn thích vì thấy hắn có vẻ không thích cách nó ăn mặc lắm...
Thích thế thui chứ cả buổi có học hành gì đâu? cứ ngồi suy nghĩ vẫn vơ thôi à..hết tiết 1 xuống canteen bé tí ta tí tởn chạy đến cho 3 tên kia còn nó thì lánh xa ra đi qua bên khác:
- chào mấy a...chào a kiệt bé đay nghiến
- chào kiểu gì thế? hắn lườm bé
- hè hè..kiểu gì thì kiểu chẳng còn hơn loại người thất hẹn...mấy a nhỉ???bé nhìn sang 2 tên kia
- hè hè..bọn a không biết gì hết à nha...2 tên lắc lắc đầu...có vẻ e ngại.
- 2 a sao vậy? bé ngạc nhiên hỏi...
- Hắn chen ngang: không sao cả bị a thôi miên thôi mà..hắn cười đắc trí...
- A đừng có mà đắc trí e còn chưa sử a đâu đấy...bé chỉ tay sang phía nó..
Nó thì đang ngồi vắt vẻo ăn uống bỗng ở đâu ra một tên con trai tiến đến chỗ nó..nói chuyện có vẻ ăn ý...hợp phết..cười cười nói nói làm hắn nhìn thấy không khỏi ngứa mắt... hắn quay lại chỗ 2 tên kia:
- điều tra cho tôi xem thằng oắt kia là ai?có vẻ khó chịu 2 tay đút túi quần bước đi
- rõ..2 tên hốt to
- sao mí a nghe lời a kiệt vậy?bé ngơ ngác hỏi??
- hồi sau e sẽ rõ...rồi cười toe toét bước đi...
nó nhìn thấy hắn bước đi thì thôi không cười nữa mà thấy khó chịu kiểu gì ý..bỏ về lớp tên kia chạy theo..:
- e đi chứ?
- Để tôi xem đã...rồi nó bước đi thật nhanh
Bé đi sau nghe được mí câu mà chẳng hiểu gì cả...cũng chạy theo nó hỏi cho rõ nhưng nó chẳng nói gì cả...
Tối đến nó trang điểm thật xinh..
- linh định đi đâu đấy?bé nhìn nó
- mình đi chơi tí rồi mình về...nó nói nhanh rồi bước ra khỏi cửa..
- bé gọi với theo: đừng có uống say đấy không là mình khóa cửa ngủ ngoài vs ma nha....
- hừ..không biết là đi đâu nữa..bé cầm điện thoại lên gọi cho tuấn và báo cho tuấn mọi chuyện...
TẠI KING AND QUEEN BAR:
3 tên đại gia đang ở một bàn nọ ngồi uống rượu có vẻ đang chờ cái gì đó..tự nhiên có thằng chạy vào..đưa cho hắn 1 cái phong bì to to hình như là túi hồ sơ...hắn rút ra xem ảnh thì thằng đó nói:
- a ạ đây là hồ sơ cuả nó...nó là con trai độc nhất của ông chủ tập đoàn xây dựng THẾ KIẾT...thuộc dòng thượng lưu..con nhà giàu...tên là CHÂU VIỆT DƯƠNG...con trai của CHÂU TẤT THÀNH....ăn chơi không kém nhưng có vẻ tài tán gái thì không bằng ai...hắn đặt tập hồ sơ xuống bàn đứng dậy bước qua bước lại..thì lại một tên nữa chạy đến..thưa a chị ý tối nay ra ngoài rồi ạ..ăn mặc rất chi là sexy....tên đó vừa nói dứt câu thì cửa quán bar mở ra:
một cô gái mặc một chiếc aó ngang ngực..ngắn trên rốn...và mặc một cái quần đùi ngắn có đeo thêm vài dây xích..tóc xù lên...chân đeo zép cao... tiến nhanh về phía 3 tên này thì dừng lại cách chúng một khoảng...ngồi xuống..cái bàn hơi gần đó...tuấn thấy thế..: nheo mắt nhìn kĩ hơn..chưa kịp nói gì thì tú đã lên tiếng:
- ôi e này lạ thế chưa thấy bao h..mấy ông ở đây tôi qua đấy xem thế nào nha...
- tuấn chen ngang: từ từ đã hình như là ..là DIỆU LINH thì phải....
hắn từ nãy đã ngồi xuống ghế và đang nhâm nhi li rượu thì phọt hết cả ra...đứng phắt dậy ngó nghiêng:
- cái đứa vừa bước vào bar đấy hả...
- tú nói vs vẻ thất vọng:ừ đúng là e linh rồi nhưng hình như đang ngồi vs tên nào đó thì phải...
- hắn nghe thấy thế phát rồ lên xông hùng hục sang thì bị 2 tên kia cản lại: sao lại có chuyện vào đây?hắn koh thể tin được nên muốn sang xác minh cho rõ..nhưng đã bị cản lại ùi không là tức muốn nổ mắt mất...2 tên kia bịt mồm hắn lại lôi hắn đến cái bàn gần đó...
- a tưởng e không đến..e uống gì???
- Gì cũng được...nó nói nhàm chán
- Thật không vậy? thế thì gọi rượu nha...
- Chẳng nhẽ đến đây a cho tôi uống nước ngọt à? whisky đi...
- Tên này ngạc nhiên và cười: chuyên thật...whisky...say đừng trách a đấy....
Nó chẳng thèm để ý đến tên này..cứ nhìn quanh quẩn khắp bar mà chẳng thấy cái gì đó mà nó muốn thấy...hè hè vì 3 tên này ngồi ngay gần nó nhưng là cái ghế có tựa cao mà còn ở đằng sau lưng nó nữa nên nó chẳng nhìn thấy là phải..tự nhiên nhạc bật to hơn...mấy tên này chẳng nghe được nó vs tên kia nói gì cả chỉ lâu lâu lại nghe tiếng cười của nó..rồi lại thấy tiếng li đập vào nhau keng.....
- thằng chết tiệt nào dám bật nhạc to thế hả???dẹp ngay...không là tao cho sập tiệm bây h..hắn tức hét lên...thế là nhạc phải hạ xuống....
- nó nói vs tên dương: mình nhảy đi...
- tên kia sướng quá đồng ý ngay..
- hắn thấy thế không thể chịu nổi nữa...xông hùng hục ra nhưng lại bị 2 tên bạn cản lại...:
- thế mà bảo không biết tán gái hả..thằng ngu nào đi điều tra vậy???hắn bực dọc...cho thằng ấy một trận cho t...
- ông làm gì mà nóng tính vậy xem tui nè..tú lên tiếng..
nó vừa yêu cầu bật nhạc lên..vừa kéo tay tên kia ra nhảy....mọi người thấy nó nhảy đẹp quá liền tránh ra tạo thành một vòng tròn cho nó nhảy..biết bao con mắt muốn xông vào la liếm nó....nhưng tên kia cứ nhảy bên cạnh nó nên mấy tên háu gái đó chưa đến lúc...đang nhảy hay thì...sập...
mất điện...cả bar nhốn nháo hẳn lên...:
- có người nói: làm gì lại mất điện được nhỉ rõ ràng là bar này có bao h mất điện đâu...
tự nhiên nó thấy có cái gì đó chạm vào tay nó và kéo nó đi..kéo đến một hành lang thì nó dùng dằng bỏ tay ra....nó hét lên...: LÀM CÁI TRÒ GÌ THẾ? AI VẬY?
vừa hét xong thì điện bật sáng...nó chói mắt quá..che mặt đi vừa thả tay ra thì trước mặt nó là hắn đang tức mún xì khói đầu ra....
còn ở trong bar tên nhóc kia vừa chợt tỉnh ra vì đã có điện thì chẳng thấy nó đâu nữa...khó hiểu quá nên lại về bàn ngồi nhâm nhi rượu...
còn ở chỗ nó..thấy hắn.,.mặt nó bắt đầu biến sắc:
- a làm cái trò gì thế hả..a muốn chết sớm phải không?
- E mới muốn chết sớm thì có..tại sao e lại đến đây
- Đây là nhà a à mà tôi đến hay đi phải xin phép a..a là cái thá gì chứ?
- ừ a chả là cái gì cả..thế tên đó là gì của e???
- a ta là gì thì liên quan tới a không?
- Có chứ sao không?
- Có có không không cái gì hả???
- VÌ A YÊU EM....câu hét đó của hắn làm cuộc cãi vã dừng hẳn lại...làm nó không thể nói được gì nữa....nó trấn tính mình lại...bước đi thật nhanh hắn chạy theo....
- E đi đâu đấy...a còn chưa nói hết mà...
- Nó quay lại làm một tràng: a nói a yêu tôi a yêu tôi mà để mặc tôi trong bữa tiệc hôm nọ à? a có biết là tôi xấu hổ thế nào không? a có biết là tôi nhục nhã thế nào không?rồi nó lại bước đi..không để nó đi nữa hắn kéo tay nó lại ép nó vào tường....
- A định làm gì hả...nó vẫn còn tức nên quát luôn mặt hắn...
- E nói nhỏ được không: hắn nhỏ nhẹn
- Tôi thích nói lớn đấy thì sao nào???nó vẫn nói to hơn...
- Hắn nhìn nó cười nhẹ: thì sẽ xấu hổ lắm đấy..rồi hắn đặt lên môi nó một nụ hôn....nhẹ nhàng mà ngọt ngào...
Nó chợt nhận ra là đang bị hôn...ép buộc ư??nó đẩy mạnh hắn ra....:
- A LÀM CÁI TRÒ GÌ THẾ?rồi bước đi thật nhanh để tránh ánh mắt của hắn...hắn cười thầm bước đi theo nó...nó đi thẳng đến cái bàn mà tên VIỆT DƯƠNG đang ngồi...nó ngồi xuống hớp lấy một ngụm rượu....tên này vô cùng ngạc nhiên....:
- E đi đâu nãy h vậy?
Nó chưa kịp nói gì thì hắn đã từ đâu đứng trước mặt DƯƠNG nó thản nhiên:
- a chưa về à?
- DƯƠNG quay sang chỗ nó hỏi : ai vậy? e
Nó chưa kịp nói thì hắn đã cười rạng rỡ quay sang trả lời thay cho nó:
- chào cậu...tôi là KIỆT ny của của LINH...bây h tôi có thể đưa cô ấy về ùi chứ?
Tên này ngơ ngác nhìn hắn rùi quay sang phía nó:
Nó không phản ứng gì...vẫn thản nhiên cầm li rượu lên uống bình thường...tên này có vẻ hiểu ra điều gì đó nên đứng dậy...giơ tay ra.
- chào a tôi là DƯƠNG bạn của LINH ..bây h tôi có việc bận ùi tôi đi trước đây chúc 2 người vui vẻ....rồi tên này bước đi thật nhanh để lại hắn đang ôm bụng cười đắc trí..hắn ngồi xuống ghế...
- a vui ùi chứ??nó nhìn hắn hỏi
- vui chứ sao không? thằng này ngu quá....hahahaha hắn đắc trí
nó đứng dậy bước đi...
- e về à?? để a đưa về hắn chạy theo nó...
- tôi có xe tôi tự về được...
- tôi ư?
Nó bước vào xe ngồi...: nếu a thích thì có thể ngồi lên xe tôi....
Hắn cười : được thử xem tái lái xe của e ntn/??
Nó nhìn hắn cười thầm(dám bước lên xe tử thần à? cho a biết): a không thắt dây an toàn à?
- vs tài lái xe của e thì chắc không cần thiết hắn nhìn nó cười nhẹ...
- nó cười nửa miệng nổ máy: hì...thử cảm giác lạ nha...
vậy là chiếc xe đảo bánh vù vù phi trên đường và khỏi kèm theo tiếng la thất thanh của hắn...chiếc xe nó cầm lái liệng lách ốp cua bất kì trên mọi con đường....vs tốc độ như vũ bão..nó nói:
- e gái a còn thường bị say xe đó....
- trời e thật là con gái gì mà đi xe bất cần vậy hả???
- tôi thích vậy...
một lúc sau xe dừng lại ở nhà nó...
- hắn nói vs vẻ yếu ớt...a cũng đi nhanh nhưng chưa bao h mệt ntn???
- Ai bảo a không thắt dây an toàn..thế có muốn vào nhà nghỉ chút không?
- ừ..tiện thể thăm e gaí luôn cũng được....
nó bước vào nhà...còn hắn thì đang lung lang nên đi chân nam đá chân siêu...bé vô cùng nhạc nhiên khi thấy nó và hắn cùng về thầm nghĩ*(thế này là ổn rồi đây...)bé đỡ hắn ngồi xuống ghế:
- a sao thế nào?
- E hỏi bạn e ấy...
- Bé cười lớn..haha..ai bảo a ngốc e mấy lần tí suýt chết vì cách đi xe khi muộn học của linh ùi...may e nắm được điểm yếu nên mới đỡ khổ đó..
- Điểm yếu gì vậy nói a nghe để khi nào đi thì a còn biết tránh...
- Bí mật..(nó bước từ trong đưa cho hắn cốc nước
Nó khoác tay qua vai bé cười sung sướng...ý như cấm bé nói)...để cho a sau này khỏi dám đi cùng tui
- thôi a về đây...hắn có vẻ bực bội bước ra ngoài
- nó nói với theo trêu..a đi bộ về à để tôi đưa về?
- thôi khỏi...a gọi người mang xe đến được ùi...
hắn vừa về được một lúc: tin nhắn:
[hình như e chẳng bao h nt cho a trước nhỉ?]
[không thích...]
[thế e không nhớ a à?]
[tôi không thèm nhớ a hic]
[đừng xưng tôi vs a được koh? a thấy khó chịu lắm]
[vậy thì để xem thái độ a thế nào đã]
[thôi mà..chuyện đó a xl..hôm đó a có chuyện e tha lỗi cho a đi...]
[để xem đó là chuyện gì đã]
[chuyện này không nói có được không?]
[nếu a muốn]
[vậy e tha lỗi choa ùi phải koh?]
[a tưởng bở à? không bao h]
[] ui vậy a bùn chết mất]
[chắc mai e tốn tiền mua hương ùi..huhu]
[vậy là tha lỗi ùi na...hehe]
[tha lỗi cho a hùi nào?]
[thì vừa xưng e đó..hihi..thôi chúc e ngủ ngon]
[xì chúc a ngủ không ngon và mơ thấy ác mộng]
[hè hè người mang đến ác mộng cho a chỉ có e thui à...]
Vậy đấy trẻ con chưa? chuyện to như thế mà cũng chỉ có như thế đã hết giận nhau ùi chứ...

Trích Dẫn






Chia sẻ