Rơi nước mắt vì cậu bé 5 tuổi nuôi mẹ bệnh ung thư
Sau khi tôi đọc bài báo: Báo hiếu ở tuổi lên năm, lòng tôi như đau thắt, mắt tôi đỏ lòe và rồi 1 số giọt nước mắt tôi rơi. Tôi khóc ko phải vì tôi quá yếu đuối, tôi khóc vì mình quá nhỏ bé, quá nhỏ bé so với 1 đứa bé 5t, quá nhỏ bé so với những gì đứa bé đó làm được cho mẹ nó, còn tôi, tôi chưa làm được gì cho mẹ tôi cả.
Bài báo viết rằng:
Bấm vào đây xem toàn bộ nội dung
1 cô giáo tên Mến, sống trong cảnh nghèo khó và chẳng bao giờ nghĩ đến việc có chồng. Mãi năm 40 tuổi cô có được 1 người chồng, năm 41 tuổi cô có 1 đứa con nhưng số phận chớ trêu với tình cảm của người vợ 1 đứa con trai đầu lòng đó vẫn ko đủ sức nếu kéo người đàn ông đó lại. Nghèo khổ cộng với việc bị chồng bỏ. Niềm an ủi lớn nhất cô có được là mỗi ngày bé Trường lớn lên, em càng bụ bẫm và thông minh, ngoan ngoãn đến bất ngờ…
Những tưởng gà mẹ một mình đủ sức nuôi con khôn lớn nhưng rồi giông bão kéo đến: cô Mến biết mình mắc bệnh ung thư. Không muốn con trai rồi đây sẽ bơ vơ trong nghèo khó, cô quyết không chữa trị, cắn răng chịu đựng những cơn đau đến thấu trời. Gia tài chỉ có cái nền nhà nhỏ xíu mà người cha quá cố để lại, cô muốn dành nó cho Trường, để lỡ một mai cô không còn trên đời, thì dù không cha, không tiền bạc, em vẫn còn một mái nhà trú nắng, che mưa...
Mãi đến khi không còn chịu đựng nổi những cơn đau, không còn tiền uống thuốc, cô mới gạt nước mắt bán đi nền nhà, dẫn con về tá túc với người chị thứ hai vốn cũng lam lũ khổ cùng trong căn nhà được cất lên tạm bợ. Dạo này cô đau nhiều hơn mà tiền thuốc thang cũng hết, cánh tay trái ngày một sưng to, các vết loét ngày một lan rộng, cô không còn tự chăm sóc bản thân mình được nữa. Cô phải nằm yên trên võng, ép tay mình vào mép võng đến tím cả thịt da, vậy mà cũng không ngăn được những cơn đau từ trong thịt, trong xương…
Năm tuổi, không chỉ tự lo cho bản thân mình mà “người đàn ông” này còn biết chăm sóc mẹ
Như hiểu được những đớn đau của mẹ, như hiểu được rằng mình là trụ cột duy nhất trong nhà nên tự bao giờ bé Trường đã biết lo cho bản thân: tự tắm rửa, tự chơi đùa. Ngày ngày em quẩn quanh bên mẹ, xoa bóp cho mẹ dịu những cơn đau, chẳng bao giờ bỏ đi chơi xa… Biết nhà mình túng bấn, em đi tìm người lớn, hỏi xem thứ lá cây gì có thể giúp mẹ bớt đau nhức. Cứ thế, hễ ai bảo loại lá gì có thể chữa bệnh cho mẹ là bé Trường lại chờ dì đi làm đồng về, nhờ dì dẫn đi hái để phơi nấu cho mẹ uống.
Không có tiền mua thuốc tây cho mẹ, Trường đi hái thuốc nam về phơi, nấu cho mẹ uống
“Có người mẹ nào không đau lòng khi để con mình thiếu thốn hả em? Nhà nghèo đã là một thiệt thòi, không có cha là thêm một mất mát, tổn thương… Cô vẫn nghĩ bằng nghề dạy học của mình, cô sẽ nuôi dạy bé Trường thật ngoan, thật tốt, sẽ bù đắp cho Trường những thiệt thòi đó, vậy mà…” – giọng cô nghẹn lại, sụt sùi như cơn mưa dầm giăng giăng trước ngõ…
Người xưa có câu “Sẩy cha còn chú, sẩy mẹ b.ú dì”. Cha từ lâu xem như không có, dì thì đã 65 tuổi lại gầy gò, nghèo xác nghèo xơ… Một mai, cô sẽ ra đi để không còn phải chịu đựng sự hành hạ của những cơn đau, nhưng đứa con trai hiếu thảo đang tuổi ngây thơ của cô sẽ bơ vơ, thiếu thốn, chẳng biết tựa vào ai. Đã lâu lắm rồi, kể từ ngày bệnh trở nặng, cô chưa mua cho con được một món quà nào, dù nhỏ. Mỗi khi nhìn con mình thèm khát chạy theo những đứa trẻ cùng trang lứa tập đạp xe ngoài ngõ, cô chỉ biết giấu những giọt nước mắt vào tim…
Đường về trường của cô, chỉ cách nhà một đỗi, vậy mà bây giờ, bỗng hoá xa xôi…
bài và ảnh Bích Uyên theo sgtt
Quả thật tôi ngẹn ngào, tôi quá nhỏ bé, 1 đứa con trai đã hơn 20t này rùi vẫn chưa làm được 1 cái gì cho ra hồn, còn đứa bé mới 5t, cái tuổi được vui chơi, được nô đùa, được yêu thương và được chăm sóc giờ đây bổng biến thành 1 người trụ cột cho gia đình
p/s: Các bạn forum này đã làm gì được cho mẹ mình chưa, so với đứa bé đó, bạn có nghĩ là đứa bé đó còn thua bạn xa ko
Một số hình ảnh của mẹ & em Trường
Bé Trường đút cơm cho mẹ một cách thuần thục
Xoa bóp tay cho mẹ
Chị Mến và những bằng khen nhận được trong suốt quá trình đi dạy
Bữa cơm của mẹ con bé Trường chĩ có cơm - canh và nước tương
Nội dung được thay đổi bởi: zendaonline, 18-09-2009 lúc 20:46.
Cũng như bao đứa trẻ khác cùng lứa tuổi....Trường cũng muốn được tham gia chơi đùa, muốn được chiều chuộng thương yêu. 5t cái tuổi còn chưa nhận thức hết được những đau đớn của người khác. Trường thì khác, em cảm nhận nỗi đau của mẹ mình bằng 1 tâm hồn ngây thơ
Trích:
Cứ thế, hễ ai bảo loại lá gì có thể chữa bệnh cho mẹ là bé Trường lại chờ dì đi làm đồng về, nhờ dì dẫn đi hái để phơi nấu cho mẹ uống.
Tự nhìn lại bản thân mình, tự trách mình ....đôi khi mình thật vô tình quá...cậu bé ấy 5t đã phải là trụ cột của gia đình...
Cuối tuần này bạn anh sẽ về Tây Ninh để thăm gia đình bé Trường, bạn nào muốn gửi gắm, đóng góp giúp đỡ thì liên hệ Lan :0907 060 949 [ Lưu ý ko nhận đóng góp bằng tiền mặt nhé ]