











kết quả từ 1 tới 10 trên 387
-
15-04-2012, 14:00 #1
[Ngôn tình hiện đại][15+] Ngôi sao cô đơn
Ngôi sao cô đơn
*Author: Nazu Kẹo Đắng ^^ (là ta a ^o^)
*Category: Ngôn tình hiện đại
*Status: On-going
*Rating: 15+
*Warning: Có thể có một số cảnh 17+ hoặc 18+, ta sẽ cảnh báo trước.
*Casting:
- Vũ Quỳnh Vi: Xinh đẹp, sắc sảo. Mang thân phận bí hiểm cùng một quá khứ đầy đau thương và hận thù.

- Hà Nguyệt Lam: Một ca sĩ danh giá, mang vẻ đẹp lạnh lùng.

- Hà Nguyệt Nhi: Em gái Nguyệt Lam, có gương mặt ngây thơ, thánh thiện như một thiên thần.

- Trần Uyên Như: Cô gái mang đúng chất con gái Việt. Dịu dàng và hiền thục.

- Lâm Phi: Tổng giám đốc tập đoàn Lâm Thị. Là người đứng đằng sau âm thầm trợ giúp Quỳnh Vi thực hiện kế hoạch trả thù.

- Triệu Đình Huy: Chàng ca sĩ được mệnh danh là Thiên Vương của làng giải trí. Đẹp trai, tài hoa, lạnh lùng băng lãnh.

- Hồ Vũ: Chàng phóng viên trẻ đầy nhiệt huyết với công việc.

- Dương Gia Vĩ: Đẹp trai, tài năng, nam tài tử đứng thứ hai trong giới Showbiz Việt.

- Ngô Văn: Trợ lí của Lâm Phi, song lại có một thân phận đặc biệt khác, sẽ tiết lộ về sau.

Và các nhân vật khác…
*Sumarry:
Cô đã từng yêu, yêu bằng cả trái tim mình. Cũng đã từng tin tưởng, chân thành cho những thứ cô gọi là tình bạn. Nhưng kết quả thì sao? Tất cả đều đã phản bội. Người cô cho là bạn thì tìm cách *** hại cô. Còn người cô yêu, dường như lại không yêu cô như cô đã nghĩ.
Sau một thời gian dài dưới sự huấn luyện của Lâm Phi, Quỳnh Vi trở về nước, mang theo sự thù hận với những con người đã dùng thủ đoạn hại cô. Tình bạn hay tình yêu, cô đều không cần nữa. Cô không còn là cô gái ngây thơ trước kia, để người ta lợi dụng, người ta chà đạp mà không hề hay biết. Cô đã trở thành một con búp bê tuyệt đẹp mà băng giá. Trong lòng cô chỉ nung nấu ý định trả thù những con người kia, bằng chính cái cách mà họ đã dùng với cô.
Thế giới showbiz mang vẻ bề ngoài hào nhoáng, khiến bất cứ ai cũng mơ ước được đặt chân vào. Nhưng có ai hiểu, trong đó cũng có không ít âm mưu cùng thủ đoạn. Một bầu trời rực rỡ đầy sao, muốn tự làm mình nổi bật, chỉ tạo nên sự lấp lánh cho mình thôi e là không đủ. Phải vùi lấp những ngôi sao khác.
Quỳnh Vi bước chân lần thứ hai vào thế giới showbiz. Cô vẫn như vậy, rực rỡ đến mức thu hút mọi ánh nhìn. Nhưng chỉ khác, lần đầu bước vào là cô bị người khác vùi dập. Còn lần này, chính cô sẽ vùi dập bọn họ.
Trên bầu trời Showbiz có hàng triệu, hàng tỉ vì sao, nhưng chỉ có một vì sao sáng nhất, thu hút ánh nhìn của người khác nhất. Vậy thì, cô sẽ là vì sao ấy, vì sao cô đơn, vì sao mang tên: Mặt trăng!

* Đôi lời của tác giả:
- Các bạn thân mến, nếu có đem fic này post ở nơi khác thì nhớ phải ghi rõ tên tác giả và nguồn. Không nhất thiết phải hỏi ý kiến Zu, nhưng tuyệt đối không được thiếu tên tác giả nha ^^. Còn Zu chỉ post ở ba nơi:
1. Zing Forum
2. Wattpad
3. Trang nhà của Zu bên Wordpress
- Tay nghề của Zu vô cùng non nớt nên chắc chắn nhiều chỗ không ổn. Có gì mọi người nhẹ nhàng góp ý ha, đừng ném đã tác giả, tội nghiệp.gif)
- Fic này viết không dễ cho lắm, vả lại cũng sắp đến lúc thi nên chắc tốc độ viết của Zu khá là rùa, các bạn thông cảm ha ^o^.
- Hi, trong fic này, nghệ danh cảu nhân vật chính giống với một người bạn cảu Zu, một trong những người đã ủng hộ Zu từ những ngày đầu của "Siêu quậy nổi loạn". Tác phẩm này coi như một món quà dành tặng cho Moon a ^^ tại cái tên này cũng phù hợp với nội dung của tác phẩm, nên Zu lấy luôn ^^.
- Câu chuyện này có rất nhiều bí ẩn, hết bí mật này lại mở ra bí mật khác, nên mọi người cứ tà tà thưởng thức đi a :D
-
Các bài viết khác cùng chuyên mục
-
15-04-2012, 14:09 #2
Chương 1: Quân át chủ bài
12 giờ trưa, mặt trời rọi những tia nắng chói chang xuống mặt đất. Cái nóng như đổ lửa bao trùm khắp không gian. Đám phóng viên chờ trước cửa lớn của tổng công ti tập đoàn Lâm Thị bắt đầu sốt ruột, nhưng tuyệt nhiên không có một ai có ý định rời đi. Bởi họ biết, tin tức lần này vô cùng quan trọng. Nếu như bỏ lỡ thì quả thực rất đáng tiếc. Dù không chắc chắn có thể tìm hiểu được thông tin gì hay không, nhưng không thử thì sao mà biết được. Chịu nóng một chút mà săn được tin thì cũng đáng. Họ là phóng viên mà.
Lâm Thị là tập đoàn giải trí nghệ thuật có tầm ảnh hưởng rất lớn. Hầu hết các ngôi sao số một đều tập trung tại đây. Nghe nói quá trình đào tạo nhân tài của Lâm Thị rất bài bản và nghiêm khắc. Những người được tổng công ti trực tiếp chọn lựa không nhiều, nhưng đều là ngôi sao tài năng hiếm có của làng giải trí. Lần này, tổng giám đốc Lâm Phi đích thân thông báo với giới báo chí rằng, cô chuẩn bị cho ra mắt một ngôi sao được Lâm Thị đào tạo bí mật, là quân át chủ bài trong tay Lâm Thị, quả thực đã kích thích trí tò mò của các phóng viên cũng như những tín đồ làng giải trí. Vậy nên, đảm bảo những bài viết về quân bài bí ẩn sắp ra lần này sẽ được quan tâm hơn hết.
Cuộc họp hội đồng quản trị kết thúc, tổng giám đốc Lâm Phi chậm rãi ra khỏi tổng công ti. Đám phóng viên nhìn thấy bóng dáng kiêu sa, quý phái của cô, mừng như bắt được vàng, vội vã chạy tới, bật máy ghi âm, hỏi một cách gấp gáp:
- Lâm Phi tổng giám đốc, xin cô cho biết, ca sĩ đào tạo bí mật của Lâm Thị bao giờ sẽ ra mắt?
- Xin cô cho biết một chút thông tin về quân bài bí ẩn sắp tung ra lần này?
- Tổng giám đốc, kế hoạch ra mắt ca sĩ bí ẩn lần này có gì đặc biệt hay không?
…
Đối mặt với đám phóng viên đang sốt ruột từng giây phút, gương mặt đổ mồ hôi ròng ròng vì cái nắng nóng, vẻ bình tĩnh, khoan thai của Lâm Phi hoàn toàn trái ngược. Cô nở nụ cười quý phái, từ tốn trả lời:
- Ca sĩ bí ẩn sắp tung ra lần này của Lâm Thị là người được tôi đào tạo bí mật từ 3 năm về trước. Cô ấy đã về nước. Chúng tôi đang chuẩn bị cho kế hoạch ra mắt lần này, chắc chắn sẽ là kế hoạch đặc biệt, nhưng không thể tiết lộ lúc này. - Lâm Phi nhìn lướt qua sự thất vọng trên gương mặt của các phóng viên. Có lẽ họ đã xác định lần này khó mà săn lùng được thông tin gì. - Còn thông tin về cô gái này… tôi nghĩ… cũng nên giữ bí mật. Quân át chủ bài này… chỉ có thế tung ra vào phút chót.
Lâm Phi mỉm cười bí ẩn. Bảo vệ cố gắng gạt những phóng viên đang cố hỏi thêm, sang một bên, để một đường nhỏ cho Lâm Phi cùng trợ lí và thư kí đi ra.
- Tổng giám đốc Lâm Phi, tôi là phóng viên của tạp chí Ngôi Sao. Tôi muốn phỏng vấn riêng cô, được không ạ?
Một chàng trai trẻ nhìn có vẻ tuấn tú, vượt qua sự ngăn cản của báo vệ, tiến tới gần Lâm Phi, thở hổn hển, có lẽ là rất mệt do chen lấn xô đẩy với đám người kia. Lâm Phi đưa mắt đánh giá chàng thanh niên trẻ. Mấy người bảo vệ bước tới, tỏ ý muốn lôi anh chàng này ra ngoài. Lâm Phi ra hiệu cho họ lùi lại phía sau, suy nghĩ giây lát rồi hỏi:
- Cậu tên gì?
- Tôi? - Chàng trai có vẻ ngạc nhiên nhưng vẫn trả lời. - Tôi là Hồ Vũ.
- Ồ, Hồ Vũ. Cậu là phóng viên của tạp chí Ngôi Sao? Vậy thì được. 9 giờ sáng ngày mai, tới tổng công ti tìm tôi. Tôi sẽ dành cho cậu 30 phút.
Anh chàng tên Hồ Vũ có vẻ không tin nổi vào tai mình, nhìn Lâm Phi hồi lâu, xác định cô không nói đùa, bèn phấn khích gật đầu:
- Dạ được! Cảm ơn chị, tổng giám đốc Lâm Phi!
- Nhớ đó! Ngày mai 8 giờ. Tôi chỉ dành cho cậu được 30 phút thôi nên đúng giờ một chút.
Cậu phóng viên tên Hồ Vũ rối rít cảm ơn. Cậu vốn cũng chỉ định chen lên, muốn tìm cách dò hỏi thêm một vài câu, ai ngờ lại được phỏng vấn riêng tổng giám đốc của Lâm Thị. Thật tốt quá! Các phóng viên đứng sau hết sức bất ngờ. Họ không thể nghĩ rằng tổng giám đốc Lâm Phi lại dễ dàng chấp nhận lời đề nghị phỏng vấn của anh chàng này. Biết vậy lúc nãy họ đã chen lên rồi.
* * *- Chị Lâm Phi, em không hiểu. Chị đã nói lần này tuyệt đối không tiết lộ dù chỉ một chút thông tin. Tại sao giờ lại đồng ý phỏng vấn?
Cô thư kí Tú Mĩ ngồi bên cạnh Lâm Phi rốt cuộc không nén nổi tò mò, phải lên tiếng hỏi. Lâm Phi thoải mái dựa vào thành ghế xe, mỉm cười:
- Không có gì! Chỉ là chị tự dưng có hứng thôi.
- Chị đừng có lừa em!
Đùa à? Tổng giám đốc Lâm Phi nổi tiếng là con người làm việc có quy tắc lại vô cùng cẩn trọng. Làm việc theo hứng thú? Không thể có chuyện đó. Lâm Phi nghe Tú Mĩ nói vậy, cười nhẹ một tiểng rồi nói:
- Thật ra là chị đã nghĩ, tạp chí Ngôi Sao vốn dĩ có uy tín như vậy. Chúng ta tiết lộ thêm chút thông tin, không phải sẽ kích thích trí tò mò của các tín đồ làng giải trí hay sao? Tất nhiên chị cũng không tiết lộ quá nhiều.
- Vậy thì được. Lần ra mắt này rất quan trọng. Em sợ làm việc không cẩn thận sẽ không thu được kết quả như ý.
- Chị làm việc thế nào em còn không biết sao? Đừng lo!
- Dạ, em không phải có ý nghi ngờ chị, chỉ tại em hơi lo thôi.
- Thôi được rồi! - Lâm Phi nhổm lên, gọi anh chàng trợ lí ngồi phía trên. - Ngô Văn, 2 giờ nữa cậu tới sân bay đón cô gái này cho tôi.
Nhìn tấm ảnh trong tay Lâm Phi, Ngô Văn chợt sững người. Cô gái trong ảnh này, thực sự là rực rỡ đến mức chói lóa, có lẽ phải dùng hai từ hoàn mĩ để diễn tả gương mặt này. Một vẻ đẹp sắc sảo khiến người ta chỉ cần nhìn một lần là trọn đời không quên. Trên đời này còn có người đẹp đến thế hay sao?
- Cô ấy là ai vậy chị? - Ngô Văn đón tấm ảnh, hỏi Lâm Phi.
- Cô ấy? Chính là quân át chủ bài của Lâm Thị chúng ta.
Đôi môi gợi cảm vẽ thành một đường cong hoàn hảo, Lâm Phi bình thản nhìn đôi mắt chứa đầy sự ngạc nhiên của Ngô Văn. Tú Mĩ ngồi ở ghế sau nghe vậy, bèn vội vàng nhoài người lên phía trước, giựt tấm ảnh từ tay Ngô Văn. Quả thực là rất đẹp. Chẳng trách tổng giám đốc Lâm Phi có thể khẳng định cô gái này sẽ là quân bài chủ chốt của Lâm Thị. Vẻ đẹp của cô gái trong ảnh khiến Tú Mĩ bất giác nhớ đến người con gái của năm năm về trước. Một cô gái ngây thơ non trẻ mới bước chân vào làng showbiz, cũng mang một vẻ đẹp rực rỡ đến chói lóa, thu hút mọi ánh nhìn của người khác, vẻ đẹp khiến bất cứ ai đứng cạnh dường như cũng bị lu mờ. Có điều, cô gái bé nhỏ của năm năm về trước mang gương mặt thiên thần trong sáng, thánh thiện, dịu dàng động lòng người, còn gương mặt của cô gái trong ảnh lại mang nét quyến rũ khó tả và vô cùng sắc sảo. Nhưng không hiểu vì sao, Tú Mĩ lại thấy hai người bọn họ có phần rất giống nhau. Có lẽ là ở đôi mắt. Cả hai đều có một đôi mắt màu nâu trong như nước hồ thu, đôi mắt hút hồn người đối diện.
- Làm gì ngẩn người ra thế? Chị cứ tưởng chỉ có bọn đàn ông mới phải ngẩn ra khi nhìn gương mặt Quỳnh Vi thôi.
Giọng nói của Lâm Phi chợt vang lên cắt ngang dòng suy nghĩ của Tú Mĩ. Tú Mĩ xấu hổ đưa trả tấm ảnh cho Ngô Văn, cười trừ:
- Tại gương mặt cô ấy thực sự rất cuốn hút, làm em ghen tị chết đi được! À, chị vừa nói tên cô ấy là Quỳnh Vi à?
- Ừ, tên cô ấy là Vũ Quỳnh Vi.
Tú Mĩ chợt giật mình. Thật kì lạ, hai cô gái này thực sự có khá nhiều điểm trùng hợp. Tên họ cũng chỉ khác nhau có một chữ. Người ta nói, trùng hợp quá nhiều thì không còn gọi là trùng hợp nữa, chắc chắn sẽ có điều bí mật ẩn bên trong. Còn trường hợp này? Cô cũng không biết.
- Ngô Văn, lát đến đón cô ấy, cứ nói với cô ấy là làm theo lời của chị. Còn nữa, không được để cánh nhà báo nhìn thấy em, càng không được để họ nhìn thấy cô ấy, được chứ? - Lâm Phi lại thoải mái tựa vào ghế sau của chiếc xem cất giọng nói thanh trong bảo Ngô Văn.
- Dạ được. Em hiểu.
Ngô Văn gật đầu. Anh tất nhiên hiểu tầm quan trọng của việc ra mắt ngôi sao mới lần này. Néu như thành công, chắc chắn sẽ đem lại lợi nhuận không nhỏ cho Lâm Thị, còn nếu thất bại, việc thua lỗ là điều chắc chắn, không cần bàn đến. Mỗi bước đi dù là nhỏ nhất đều cần cẩn trọng. Bởi việc lần này ảnh hướng trực tiếp đến uy tín của Lâm Thị, tập đoàn trước giờ vốn nổi tiếng về uy tín và chất lượng.
* * *Cùng khoảng thời gian đó, chuyến bay từ Hàn Quốc tới Việt Nam đang chuẩn bị đáp cánh. Chuyến bay hàng trăm hành khách nhưng có một gương mặt vẫn hết sức nổi bật, không hề bị lu mờ bởi những người xung quanh, mà hoàn toàn ngược lại. Gương mặt tựa bên cửa sổ máy bay, đôi mắt nhắm hờ hững, lim dim ngủ khiến bất cứ ai đi qua cũng phải ngoái đầu nhìn. Đẹp, đẹp một cách rực rỡ đến chói lóa. Cô gái xinh đẹp ấy chính là quân át chủ bài của tập đoàn Lâm Thị - Vũ Quỳnh Vi.
Tiếng cô tiếp viên hàng không thông báo máy bay sắp hạ cánh làm Quỳnh Vi bừng tỉnh giấc. Đôi mắt nhắm hờ quyến rũ vừa rồi giờ mở to, càng khiến người ta phải say mê, một đôi mắt tuyệt đẹp. Nhìn đám mây trắng bồng bềnh bên ngoài cửa sổ, Quỳnh Vi nở một nụ cười sắc sảo. Cuối cùng cũng đã trở về, quê hương thân yêu. Ba năm rồi, ba năm xa cách nơi này, cuối cùng cô cũng đã đặt chân trở về nơi mình sinh ra, nơi mình lớn lên, cũng là nơi đã cho cô bao bài học về lòng người và cuộc đời. Cuối cùng cô cũng đã có thế gặp lại họ, những con người cô từng coi là một phần trong cuộc đời mình nhưng thực ra chỉ là những con người lợi dụng cô, mang đến cho cô niềm đau khổ, nỗi nhục nhã.
Cô đã trở về, lần thứ hai bước chân vào thế giới Showbiz. Cô vẫn như vậy, rực rỡ đến mức thu hút mọi ánh nhìn. Nhưng chỉ khác, lần đầu bước vào là cô bị người khác vùi dập. Còn lần này, chính cô sẽ vùi dập bọn họ.
Trả thù, cô đã thề sẽ phục thù tất cả những ai từng hại cô. Ngày hôm nay, cô đã không còn là cô của trước đây, không còn là cô bé ngây thơ, trong sáng, tin người khác vô điều kiện. Cô đã trưởng thành, trưởng thành từ sự dại dột của bản thân. Cô của hiện tại là một con búp bê xinh đẹp nhưng vô cảm. Cô thông minh, sắc sảo, quyến rũ nhưng đầy băng lãnh.
Trở lại lần này, Quỳnh Vi mang theo sự thù hận cùng kí ức của ba năm về trước. Cô sẽ giành lại tất cả những gì đáng thuộc về mình, sẽ dùng chính cách những con người kia đã hại cô để vùi dập chính họ. Cô của ngày hôm nay, sẽ không từ thủ đoạn để đạt được mục đích. Bọn họ đã từng nói, trên bầu trời showbiz có hàng tỉ vì sao, nhưng chỉ có thể có một ngôi sao sáng nhất, nổi bật nhất. Vậy thì cô sẽ là ngôi sao ấy, vì sao mà bất cứ ai người mắt lên trời cũng phải chú ý đầu tiên. Vì sao mang tên : Mặt trăng.
-
15-04-2012, 18:31 #3
Chương 2: Trở lại
Nhìn chuyến bay Hàn Quốc - Việt Nam đáp cánh qua khung cửa kính, Ngô Văn sốt ruột chờ đợi, chốc chốc lại nhìn ngó xung quanh để chắc chắn không có bóng dáng nhà báo nào ở đây. Anh mặc chiếc áo phông rộng, đội mũ lưỡi trai che nửa khuôn mặt, đã vậy còn đeo chiếc kính đen bản to. Anh muốn chắc chắn rằng không có nhà báo nào nhận ra mình. Nếu không thì rất có thể, mọi thông tin về quân át chủ bài của Lâm Thị sẽ bị tung ra trước khi Lâm Thị công bố, làm giảm hiệu quả của kế hoạch ra mắt.
Từng hành khách lấy hành lí ra khỏi sân bay. Ngô Văn chăm chú, tập trung quan sát từng người, tay cầm chặt tấm ảnh của Quỳnh Vi. Chết tiệt! tại sao vẫn chưa thấy người đâu? Ngô Văn thực sự đã sắp hết kiên nhẫn. Chân thì đứng đến mỏi nhừ, mắt lại phải liên tục liếc xung quanh đề phòng, vậy mà vẫn chưa thấy cái cô gái tên Quỳnh Vi kia đâu. Đang lúc sốt ruột chờ đợi thì hình bóng nổi bật xuất hiện trước mặt Ngô Văn. Anh thẫn thờ đến mức ngây ngốc, nhìn chăm chú cô gái xinh đẹp rực rỡ trước mắt. Mái tóc cô dài, đen nhánh buông thả trên vai một cách mềm mại, đôi mắt nâu toát lên vẻ lôi cuốn, hút hồn người đối diện, làn da trắng nõn, khuôn mặt trái xoan thanh tú, chiếc mũi dọc dừa cùng một đôi môi đầy đặn, gợi cảm. Quỳnh Vi mặc chiếc váy đen có chít eo, khoác chiếc áo lửng cùng tông màu và đi đôi bốt cao cổ cũng màu đen. Ngô Văn sau một hồi bị vẻ đẹp của cô làm cho ngẩn ngơ thì vội vã đưa tấm ảnh trong tay lên nhìn. Thực tình, người thật còn đẹp hơn cả trong ảnh nữa. Anh vội vàng cầm tấm danh thiếp, đi đến bên Quỳnh Vi:
- Chào cô! Tôi được lệnh của tổng giám đốc Lâm Phi tới đón cô!
Quỳnh Vi ngước mắt nhìn chàng trai trước mặt. Ngũ quan cân đối, không thể coi là tuyệt mĩ nhưng nhìn chung cũng rất đẹp. Cô đưa tay nhận lấy tấm danh thiếp trong tay anh, xem xét một hồi rồi gật đầu :
- Phiền anh!
- Không có gì! Mời cô đi theo tôi!
Ngô Văn ra hiệu cho Quỳnh Vi đi theo mình, đồng thời lấy chiếc mũ lưỡi trai đội lên đầu cô. Quỳnh Vi cau mày nhìn anh thì nhận được câu trả lời: Để tránh cánh nhà báo chú ý.
Quỳnh Vi lên xe cùng Ngô Văn. Anh đưa cô tới biệt thự nhà họ Lâm theo lời Lâm Phi. Lâm Phi đã nói, trước khi ra mắt, để đảm bảo bí mật quyệt đối về quân át chủ bài của Lâm Thị, thì tốt nhất chuyển Quỳnh Vi về nhà cô. Cũng là tiện để cô huấn luyện, bồi dưỡng thêm cho Quỳnh Vi.
- Tôi có thể hỏi cô vài câu được không?
Ngồi trong xe, Ngô Văn lên tiếng phá tan không khí im lặng giữa hai người. Quỳnh Vi lãnh đạm trả lời:
- Anh cứ hỏi.
- Tôi rất tò mò. Cô và tổng giám đốc đã gặp nhau như thế nào vậy?
- Đó là bí mật giữa hai chúng tôi. Xin lỗi, tôi không thể tiết lộ.
- Ồ, không sao! Vậy còn... sao tổng giám đốc lại bí mật đào tạo cô, để cô trở thành quân át chủ bài của tập đoàn Lâm Thị.
- Đó là vì... chị ấy muốn giúp tôi.
Khóe môi Quỳnh Vi bất giác cong lên, tạo thành một nụ cười nửa miệng đầy quyến rũ. Ngô Văn vô tình nhìn thấy nụ cười ấy qua chiếc gương chiếu hậu, khiến trái tim anh đột nhiên lỗi một nhịp. Anh vội vã quay đi, không dám nhìn nữa. Mị lực của cô gái này quả thực khiến người ta khó lòng chịu nổi. Một nụ cười đã dễ dàng làm thần trí người khác chao đảo, khiến trái tim bất kì ai nhìn thấy cũng phải loạn nhịp. Thực nguy hiểm! Chẳng trách cô ấy có thể khiến tổng giám đốc đề cao như vậy.
* * *Trong văn phòng tổng giám đốc tập đoàn Lâm Thị, một cô gái với gương mặt tràn đầy tức giận ngồi trên chiếc ghế đối diện Lâm Phi. Lâm Phi vẫn mỉm cười đầy bình thản, dường như hoàn toàn không để tâm đến sự tức giận của cô gái đó.
- Tổng giám đốc! Chị làm vậy là có ý gì?
Cô gái xinh đẹp ngồi đối diện Lâm Phi lên tiếng, giọng nói không giấu nổi sự phẫn nộ. Lâm Phi vẫn giữ nụ cười trên môi, thản nhiên trả lời:
- Có vấn đề gì sao? Tôi chỉ muốn cho ra mắt một nhân tài mới, thu về lợi nhuận cho Lâm Thị thôi mà. Nguyệt Nhi, có cần tức giận vậy không?
- Ra mắt nhân tài mới? Được, em không phản đối! Nhưng dựa vào cái gì chị nói cô ta là quân át chủ bài của Lâm Thị? Vị trí đó đáng lí phải là anh Đình Huy, thiên vương của làng giải trí Việt Nam. Nếu không thì cũng là chị Nguyệt Lam. Chẳng phải trước giờ chị ấy vẫn luôn là nữ ca sĩ số một của giới showbiz Việt sao? Cô gái kia thế nào còn chưa ai biết đến. Cô ta dựa vào cái gì mà đòi giữ vị trí quan trọng nhất của Lâm Thị? Chị nói với cánh nhà báo như vậy là sao? Chị muốn hạ bệ vị trí của chúng em?
- Tôi làm việc trước giờ rất có nguyên tắc. Mỗi hành động của tôi đều có lí do riêng của nó. Tôi nói cô ấy là quân át chủ bài thì tất nhiên, cô ấy phải là người vô cùng đặc biệt.
- Đặc biệt đến mức độ nào? Một cô gái chưa có chút danh tiếng, sao có thể vừa bước chân vào là trở thành tâm điểm? Em không cam lòng! Em không phục!
- Một vài ngày nữa cô sẽ được gặp cô ấy. Yên tâm, sẽ không khiến cô thất vọng đâu! Bây giờ thì mời cô ra khỏi đây, tôi còn nhiều hồ sơ cần giải quyết. Còn nữa, mấy ngày tới đừng có tìm tôi gây chuyện như thế nữa, bảo vệ hình tượng ngây thơ trong sáng của cô đi. Những chuyện khác của Lâm Thị, tôi sẽ lo, cô không cần quan tâm.
- Chị... - Nguyệt Nhi tức giận nhìn Lâm Phi.
- Cô nghe rõ chưa? Ra khỏi đây!
Lâm Phi lạnh giọng ra lệnh. Nguyệt Nhi ném lại cái nhìn khó chịu rồi đóng cửa rời đi. Cô không thể tin nổi. Một đứa con gái mới vào nghề đã lập tức trở thành tâm điểm của tất cả. Sao có thể có chuyện đó? Cô đã làm không biết bao nhiêu việc để giành vị trí đó của Nguyệt Lam mà không được. Tại sao người con gái chưa ai biết đến kia vừa tới đã chiếm được niềm tin tuyệt đối của tổng giám đốc Lâm Phi, khiến chính miệng Lâm Phi tuyên bố, cô ta là quân át chủ bài? Thực không thể chấp nhận nổi chuyện này.
- Sao thế? Trông em có vẻ không vui.
Một giọng nói trầm ấm vang lên từ đắng sau lưng Nguyệt Nhi, đôi tay rắn chắc đưa ra, vòng qua bờ eo thon nhỏ của cô. Kiếm được nơi trút bầu tâm sự, Nguyệt Nhi lập tức đáp:
- Gia Vĩ! Tại sao cô gái chưa biết mặt kia vừa tới đã có thể trở thành tâm điểm của sự chú ý. Trong khi em cố gắng bao lâu nay vẫn không thể giành được vị trí ấy từ tay chị Nguyệt Lam.
Dương Gia Vĩ chợt sững người trong giây lát. Rồi trong thoáng chốc, đôi mắt anh ánh lên vẻ thù hằn, giọng nói tràn đầy mùi căm hận:
- Anh cũng rất muốn biết đáp án. Tại sao chúng ta bỏ bao công sức, rốt cuộc vẫn là không nắm bắt nổi vị trí số một? Bao lâu nay, vị trí đó luôn là Đình Huy. Anh có gì thua kém anh ta? Năm đó, anh đã bỏ mặc cô ấy, chỉ mong cơ hội đó sẽ khiến mình giành được vị trí kia từ tay anh ta. Tại sao vẫn không được?
- Cô ấy? - Nguyệt Nhi đang tựa trên bờ vai Dương Gia Vĩ, vừa nghe thấy hai từ này, lập tức bật dậy, ánh mắt tức giận nhìn anh. - Anh vẫn còn nhớ đến cô ta sao?
- Em nói gì thế? Anh chẳng qua chỉ nhắc lại một chút quá khứ. Em ghen cái gì vậy? Chẳng phải cô ta chết rồi sao? Em đâu cần phải như vậy!
- Cũng phải! - Nguyệt Nhi lại nhẹ nhàng tựa lên bờ vai Gia Vĩ, đôi môi nhoẻn cười. - Là em lo lắng không đâu rồi. Xin lỗi anh! Nhưng chỉ tại em rất yêu anh, em không muốn anh nhớ đến bất kì người phụ nữ nào khác ngoài em.
- Anh biết rồi, đừng quá lo lắng! Em biết là anh trước giờ chỉ có mình em thôi mà. - Gia Vĩ lên tiếng dỗ dành người con gái trong lòng.
- Em biết! Em cũng vậy!
Nguyệt Nhi giống như một con mèo ngoan ngoãn tựa vào bờ vai Gia Vĩ, miệng cười tươi mãn nguyện. Gia Vĩ dịu dàng vuốt mái tóc cô. Hai người này giống như một cặp tiên đồng ngọc nữ, đẹp rạng ngời trong mắt người khác. Những người trong công ti đi qua đều ném ánh mắt ngưỡng mộ xen lẫn ghen tị về phía họ, khiến Nguyệt Nhi càng cảm thấy thỏa mãn, càng cười đắc chí.
Đứng đằng sau cánh cửa, Lâm Phi nhìn họ qua chiếc kính lúp nhỏ gắn trên cửa, khóe môi cong lên, tay đưa ly rượu vang đỏ lên miệng, nhấp một ngụm. Những lời họ nói vừa rồi, cô đều đã nghe thấy. Có lẽ họ không thể ngờ tới rằng, Phan Vũ Quỳnh - cái người mà bọn họ tưởng rằng đã chết, nay đã trở lại, tất nhiên là với một thân phận khác. Để xem, bọn họ sẽ phải đón nhận trò chơi gì trước mắt đây?
* * *- Thế nào? Em gái? Cảm giác trở lại quê hương ra sao?
Lâm Phi kéo ghế, ngồi xuống chiếc ghế bên cạnh bàn ăn, đối diện ví Quỳnh Vi. Quỳnh Vi khẽ cười, lấy chai rượu trên bàn, rót một ít vào ly của Lâm Phi, đồng thời cũng rót vào ly của mình. Cô nhẹ nhàng nâng ly rượu, màu vang đỏ ánh lên trong chiếc ly trong suốt trông quyến rũ đến lạ. Cô đưa ly rượu lên, kề sát miệng, từ tốn nhấp một ngụm, từng động tác đều có một thứ mị lực hấp dẫn người khác, khiến người ta không thể rời mắt khỏi cô. Thực ra, thứ mị lực mà cô có này, cũng là nhờ vào sự huấn luyện của Lâm Phi. Bản thân cô trước đây vốn là một cô gái ngây thơ trong trắng, khác hẳn với phong thái quyến rũ bây giờ.
- Rất thú vị! - Đôi môi gợi cảm của Quỳnh Vi nhếch lên. - Cũng 3 năm rồi, em mới có cơ hội trở lại quê hương. Thật tình, có nhiều sự thay đổi. Nhưng có một vài việc vẫn không hề đổi khác.
Quỳnh Vi tiện tay cầm tờ báo trên bàn lên, đẩy nhẹ về phía Lâm Phi. Lâm Phi liếc mắt nhìn qua, lập tức hiểu ý Quỳnh Vi, bèn nâng ly rượu của mình, khóe miệng cũng khẽ nhếch lên:
- Cậu ta trước giờ vẫn mong muốn vị trí thiên vương của showbiz Việt, nhưng mà... haiz... thật tình cũng đáng tiếc a!
- Đúng vậy, thật đáng tiếc! Vị trí đó của Triệu Đình Huy chưa từng bị lay chuyển, mặc dù ngày đó... kẻ kia đã hi sinh cả em để đoạt lấy cơ hội, cuối cùng vẫn chẳng làm được gì.
- Tốn trăm phương ngàn kế, rốt cuộc vẫn chỉ là kẻ trắng tay.
- Không! - Đôi mắt nâu tuyệt mĩ đột nhiên lóe lên một tia nguy hiểm. - Hắn hiện giờ vẫn chưa phải kẻ trắng tay. Nhưng cũng không bao lâu nữa đâu, hắn sẽ chẳng còn gì cả. Danh vọng, tiền tài, em sẽ đoạt đi tất cả. Đó là cái giá hắn phải trả cho sự phản bội em.
Lâm Phi không nói gì, mỉm cười nhìn cô gái trước mặt, lặng lẽ nhấp một chút rượu vang. Mọi thứ đã sắp bắt đầu rồi. Cuộc sống bình yên của những con người tội lỗi kia sắp sửa không còn yên ổn nữa. Cái giá họ phải trả, cũng đã đến lúc đưa ra, cái giá cho sự phản bội cũng như sự ác độc, ích kỷ trong con người họ. 3 năm trước, họ dùng thủ đoạn *** hại người khác. Có lẽ không thể ngờ, 3 năm sau, người đó lại trở về, quyết định dùng chính cách họ đã dùng để đối phó lại họ. Cái này chính là gậy ông đập lưng ông!
-
15-04-2012, 19:27 #4
côh cở chử to lên tí nha b, chọn màu chữ nổi ưa'' mình xem hk đc hihhihi
-
15-04-2012, 19:34 #5
ta ủng hộ fic mới nàng nha...ta thấy motip khác đọc rất ưng ý...nử nv chính không ngây thơ..để người khác che chở...mà là những con người chính chắn..đặc biệt mh rất thik nếu như nv chính lạnh lùng có ác tí và biét cach đối phó những người xung quanh..hihi chúc fic đông khách
-
15-04-2012, 19:51 #6
côh cở chử to lên tí nha b, chọn màu chữ nổi ưa'' mình xem hk đc hihhihi
-
15-04-2012, 19:58 #7
ảnh đẹp quá
chị thick chị thick àh nha
like mạnh
chúc fic ms của e ăn khách nha.gif)
moazzzz....
àh q.trọng là ra chap ms dài mà nh` chút đêt mỗi tuần chị lên đọc 1 lần đc. đã đời tí hehe
-
15-04-2012, 20:01 #8
Truyện này hay ak` nha, mình sang ủng hộ Zu naz`
.gif)
.gif)
-
15-04-2012, 20:11 #9
truyện của pạn rất hay mình ủng hộ pạn cố lên nhé
.gif)
.gif)
.gif)
.gif)
.gif)
-
15-04-2012, 20:25 #10
Truyện này hay ak` nha, mình sang ủng hộ Zu naz`
.gif)
.gif)

Trích Dẫn






Chia sẻ