Sách Giọt Nắng Trong Tim

THÔNG BÁO: TẠM NGỪNG HOẠT ĐỘNG KHU VỰC "ZING CHỢ"


Trang 11/103 đầuđầu ... 1011122161 ... cuốicuối

kết quả từ 101 tới 110 trên 1025
  1. #101
    Tham gia: 15-04-2012
    Bài gởi: 25

    Mặc định

    tks chị. hay quá hay quá!

  2. #102
    Tham gia: 15-04-2012
    Bài gởi: 25

    Mặc định

    tks chị. hay quá hay quá!

  3. #103
    Tham gia: 22-06-2011
    Đến từ: An Giang
    Bài gởi: 426

    Mặc định

    Part 5


    Về đến nhà, thấy Chân Ni đang cầm điện thoại, tôi không kiềm chế nổi nỗi tức giận, ném mạnh chiếc điện thoại di động trước mặt con bé.

    Khi đứng đợi bên bở hồ một mình, tôi đã mong đợi nó gọi điện đến biết bao. Tôi thậm chí còn mong nó tìm đủ mọi cách lý do để biện minh: điện thoại di động đã gửi tôi, đi xe buýt không gọi được, hoặc lỡ quên...

    Nhưng giờ đây, nó đang cầm điện thoại, không tỏ ra một chút bất ngờ với việc tôi về muộn.

    Cảm giác bị đem ra làm trò đùa giận dữ cào xé trái tim tôi.

    "Chân Ni, hóa ra là em đã..."

    Chân Ni liếc nhìn tôi, làm động tác "suỵt" một cái rồi tiếp tục nói chuyện với ai đó qua điện thoại.

    "À, em ăn tối rồi. Mẹ em làm cơm cực kỳ ngon, hôm nào hội trưởng phải đến thử xem tài nghệ của mẹ em nhé. Hội trưởng ăn cơm chưa?"

    Tôi cắn môi, dì Quách vốn không biết làm cơm, chắc chắn bữa tối của hai người này là bánh pizza.

    "Ưm, vậy chúc hội trưởng ngủ ngon nhé", trên mặt Chân Ni hiện ra nụ cười ngọt ngào như của thiên thần.

    Nhưng khi vừa dập máy xong, ánh mắt con bé lập tức trở nên lạnh lẽo và sắc nhọn như những chiếc gai tường vi.

    "Mộ Ái Ni, tôi nói cho chị biết, sau này mặc kệ chị làm lao công hay trợ lý của hội trưởng gì cũng được, nhưng đừng để tôi tahý6 chị đến gần anh ấy quá, hoặc là tìm mọi cách nịnh bợ anh ấy, nếu không thì...", Chân Ni dừng lại một chút.

    "Nếu không thỉ sao?", tôi hơi nhếch miệng cười, cảm thấy trong miệng chát đắng.

    "Nếu không thì giữ chúng ta chẳng còn chị em gì nữa."

    Chân Ni buông xõng một câu, cầm lấy điện thoại di động, nện bước chân thình thịch đi lên gác, đóng sầm cửa phòng lại.

    Trước đây tôi từng nghe người ta nói, chị em gái vốn là một vòng tròn hoàn chỉnh, Thượng đế lần lượt đưa từng người xuống thế gian, việc họ ra đời chính là để bù đắp những khiếm khuyết của người kia.

    Thế nhưng, Chân Ni và tôi mãi mãi không thể là một vòng tròn hoàn chỉnh.

    Tôi nuốt khan mấy cái, vẫn thấy trong cổ đắng ngắt, nên đứng lên đi tìm nước uống trong phòng khách, sau khi tìm thấy thì cứ đứng uống liên tục từng cốc lớn.

    Khi ngẩng đầu lên, tôi nhìn thấy bóng mình phản chiếu trong mặt kính bức tranh treo tường.

    Đôi mắt lạnh lùng dù kiên nghị đến đâu, song vẫn bị một lớp sương mù phủ kín.

    Trên thế gian này luôn có những người như thế, lúc muốn khóc cũng không thể khóc, lúc muốn đau lòng cũng không thể đau lòng.

    Bởi trong tim họ luôn có sự kiên tâm, nó sẽ luôn đi bên họ đến thời khắc cuối cùng.

  4. #104
    Tham gia: 22-06-2011
    Đến từ: An Giang
    Bài gởi: 426

    Mặc định

    Trong tòa biệt thự sang trọng, ánh đèn sáng rực phòng khách.


    Thôi Hy Triệt ngồi bên cạnh chiếc salon cực lớn, tay dập điện thoại, sau đó đưa lên bóp bóp thái dương.

    Ái Ni ngốc nghếch cuối cùng cũng đã về đến nhà, khi nghe thấy tiếng cô trong điện thoại, anh mới thấy yên tâm. Nhưng chẳng kẽ cô ngốc đó cứ đứng chờ bên hồ từ bấy đến giờ ư?

    Sau khi Thôi Hy Triệt và Chân Ni lên ở một bến khác, anh muốn quay lại tìm cô, nhưng Chân Ni lại kéo anh đến khu vui chơi, đòi vào một hiệu đồ tây ăn. Xem ra Mộ Chân Ni có vẻ không ưa chị gái mình, Mộ Ái Ni.

    Thật là một cặp chị em kì quặc.

    "Thiếu gia, phu nhân hôm nay có một bữa tiệc trong giới thời trang nên không về nhà ăn cơm", viên quản gia trong bộ đồ tây cứng nhắc bước đến, cúi đầu nói với Hy Triệt.

    Hy Triệt khẽ nhướng mày, mẹ anh, Bạch Lâm, vốn là một nhà thiết kế nổi tiếng trong giới thời trang, từ hồi còn trẻ đã sáng lập ra nhãn hiệu "Alice" đồng thời mở một chuỗi cửa hàng trong toàn quốc. Còn bố anh, Thôi Chình Hùng, là giám đốc ngân hàng. Hai vợ chồng không ngừng phát triển trong sự nghiệp riêng. Thế nên, Thôi Hy Triệt từ nhỏ đã gửi sang Paris nhờ bà nội nuôi lớn. Trên khuôn mặt, anh được thừa kế một vài đặc điểm ngoại quốc của bà.

    Nhất là mái tóc hơi quăn nhẹ, mang đầy vẻ lãng mạn của Pháp.

    Đôi mắt nếu nhìn kỹ, sẽ thấy màu xanh da trời.

    "Thiếu gia, bây giờ dọn cơm được chưa ạ?", quản gia cung kính nói.

    "Không cần dọn cơm". Ánh mắt Thôi Hy Triệt lạnh lùng, toàn thân tỏa ra vẻ xa cách cực kì rõ nét.

    Mời rồi Chân Ni nói mẹ cô ta làm cơm rất ngon, thế nhưng mẹ anh không chỉ không biết làm cơm, mà là một người đến thiờ gian ở nhà ăn cơm cũng không có.

    Anh đứng dậy, lẳng lặng không nói một lời, đi về phòng mình



  5. #105
    Tham gia: 11-02-2012
    Đến từ: nhà chị Taylor Swift
    Bài gởi: 190

    Mặc định

    hu hu ...
    thương ái ni wá !!!!! ~
    tem !!!!!! không bik cuối cùng chân ni có chấp nhận ái ni không vậy ss ???

  6. #106
    Tham gia: 22-06-2011
    Đến từ: An Giang
    Bài gởi: 426

    Mặc định

    Chương 4

    Đường chỉ tay bắt nguồn từ tình yêu

    PART 1

    Trường Trung học Duy Nhã

    Khi tôi ôm một chồng sách vở đi vào trường, mới phát hiện ra vô số anh mắt đầy thù địch đang nhìn mình. Tệ thật, đêm vũ hội đó đã qua lâu như vậy, chẳng lẽ họ vẫn để bụng hay sao.

    Có vẻ như tôi đã xem thường lực lượng fan hâm mộ của tên Thôi Hy Triệt này rồi.

    Đang nghĩ ngợi, tôi chợt thấy mấy người đi về phía mình với nụ cười không mấy tốt lành. Một cảm giác bất an chợt gợn lên trong lòng, dường như ngay sau đó sẽ có chuyện gì bất trắc đến với mình.

    "Mộ Ái Ni!"

    Khi vừa dến chân cầu thang, đột nhiên tôi nghe thấy tiếng gọi trên lan can tầng 2. Tôi dừng bước, lý trí mách bảo rằng đang có âm mưu gì đó.

    Nhưng...

    Ào!

    Lạnh, lạnh như băng.

    Không phải vì không khí, mà là một xô nước khốn khiếp từ phía trên đổ xuống.

    " Ha haha ha!"

    "Xem bộ dạng đen đủi của cô ta kìa."

    "Ha ha, buồn cười quá, cô ta tưởng rằng có võ Taekwondo là lợi hại lắm sao, chỉ cần bọn mình tính toán một chút, như thế là có thể dạy cho một bài học rồi."

    "Nhưng bây giờ cô ta là hội viên Hội học sinh rồi, cậu không sợ hội trưởng Triệt à?"

    "Yên tâm đi, yên tâm đi, hội trưởng Triệt có mắc mớ với cô ta, sao có thể giúp cô ta được."

    Những giọng nói hỗn độn xung quanh theo dòng nước lạnh ngắt chảy vào tai tôi, hóa ra không thể nào tránh khỏi những hành vi độc ác này, hóa ra không phải mình cứ muốn tránh khỏi sự tổn thương là có thể tránh được.

    Tôi từ tốn rút tập khăn giấy còn chưa bị ướt trong cặp ra, lau sạch từng giọt nước trên mặt.

    Không khí căn thẳng ấy, trái lại còn khiến những người xung quanh trở nên sợ hãi.

    "Sao cô ta còn lau mặt, chẳng phải nên tức giận đến mức nhảy ngay lên ư?"

    "Tưởng phải chạy đến mách giáo viên ngay chứ, chẳng phải những học sinh ưu tú có thành tích cao thường làm thế à?"

    "Đừng cố làm ra vẻ. Thực ra muốn khóc lắm rồi đấy."

    Cuối cùng cũng lau khô giọt nước trên mi mắt, tôi ngửng lên nhìn khắp xung quanh, ánh mắt giận dữ dừng lại ở kẻ đang cầm xô nước.

    Một bước

    Hai bước

    Ba bước

    Tôi chậm rãi đi lên phía hắn ta...

  7. #107
    Tham gia: 22-06-2011
    Đến từ: An Giang
    Bài gởi: 426

    Mặc định

    Nhìn ánh mắt hắn chuyển từ trấn tĩnh sang hoảng sợ.

    "Kẻ nào trực tiếp làm tổn thương tôi, tôi sẽ tự tay đòi lại công bằng."

    Vừa dứt lời, tôi đã dùng một động tác đo vai tuyệt đẹp cho hắn nằm sõng soài dưới đất.

    Những người xung quanh sững sờ nhìn tôi, có vẻ như không cam tâm chấp nhận việc tôi chuyển bại thành thắng dễ dàng như vậy, nên bắt đầu ào ào:

    "Đừng sợ, cô ta chỉ lợi hại khi một chọi một thôi, tất cả chúng ta cùng lên đi."

    "Đánh đi xem cô ta còn tinh tướng được không."

    "Đúng đấy, khóa miệng cô ta lại."

    Tiếng ồn ào mỗi lúc một lớn, cả hội tiến gần đến tôi với vẻ gan góc

    Không khí mỗi lúc một căn thẳng, mỗi lúc thêm ngộp thở.

    Khi ấy tôi nhìn lên bầu trời, những cánh chim dập dìu bay lượn, tiếng chim nghe thật thê lương.

    Tôi nở nụ cười, cười không một chút sợ hãi.

    Khi trận ẩu đả sắp sửa diễn ra, đúng lúc nắm đấm bọn họ sắp phi tới.

    "Dừng tay!"

    Một giọng nói khắc nghiệt vang lên.

    Lạnh nhạt, nhưng rất có uy lực để chặn đứng màn ẩu đả sắp xảy ra.

    "Hội trưởng Triệt đấy!"

    "Hội trưởng Triệt?"

    Cùng với tiếng kêu kinh ngạc, những người xung quanh tôi tự động tách ra thành một lối vào.

    Trong cái se lạnh của buổi sáng, mắt Thôi Hy Triệt mang một màu xanh sẫm giá băng.

    Xung qunah anh ta là một màn sương mỏng bao trùm, đẹp tới mức không gì sánh được.

    Tất cả những người có mặt ở đó đều bị rung động vì vẻ đẹp ấy, mãi sau mới lấy lại được tin thần.

    "Hội trưởng, là do Mộ Ái Ni bất kình với anh ở dạ hội, nên bọn em muốn thay anh dạy cho cô ta một bài học", một nữ sinh đeo kính lấy hết can đảm bước đến gần anh ta nói.

    "Cô là ai?"

    "Em là Tô Anh, Anh trong chữ Anh đào".

    "Cô tưởng là cô có thể đoán được tâm tư của tôi sao?", khóe miệng Thôi Hy Triệt khẽ nhếch lên thành một nụ cười châm biếm.

    Tiếng cười nhạo xung qunah vang lên, Tô Anh lúng túng đỏ mặt dừ.

    Thôi Hy Triệt chậm rãi nhìn xung quanh, tuyên bố bằng một khí chất áp đảo người khác:

    "Mộ Ái Ni là trợ lý của tôi. Từ giờ trở đi, không ai được ức hiếp cô ấy."

    Không gian dường như ngưng đọng lại trong một thoáng, ánh mặt trời bỗng trở nên rực rỡ, chiếu thẳng xuống làm chói mắt.

    Những lời bàn tán vụn vặt cũng biến mất không còn vết tích hệt như nước trôi đi.

    Sau khi Thôi Hy Triệt nói xong câu đó, tất cả bọn họ đều trở nên cung kính và thân thiện với tôi, dường như màn kịch độc ác vừa rồi không hề xảy ra mà chỉ là giấc mộng.


    Trên lớp, thầy giáo dạy thể dục đang cùng học sinh bàn về việc tổ chức đại hội thể thao. Tôi lặng lẽ giở sách vở. Thể thao không phải là hạng mục tôi có sỡ trường.

    "Ti ta ti ta!"

    Âm báo có tin nhắn vang lên, tôi mở điện thoại ra xem

    Mộ Ái Ni, hết giờ học xuống văn phòng hội. Thôi Hy Triệt

    Tôi khẽ thở dài, không phải lại việc tương tự như lau dọn cầu thang đang đợi tôi nữa chứ!


    "Mộ Ái Ni là trợ lý của tôi. Từ giờ trở đi không ai được ức hiếp cô ấy."

    Lần đầu tiên được người khác bảo vệ, cảm giác thật lạ lùng.

    Tuy nhiên, vì sao Thôi Hy Triệt lại giúp tôi? Không phải vì anh ta muốn "chỉnh sửa" tôi nên mới bắt tôi tham gia Hội học sinh sao? Hoặc là, lại có âm mưu gì đó lớn hơn.

    Ánh sáng bên ngoài cửa kính hắt vào phòng màu trắng bạc lạnh lẽo. Tôi thì thầm tự nói với mình:

    Thôi Hy Triệt, không cần biết đằng sau thiện ý của anh ẩn chứa mục đích gì, cũng không thể khiến tôi sợ hãi được đâu.

  8. #108
    Tham gia: 17-03-2012
    Bài gởi: 4

    Mặc định

    nữa ik.............
    mún nhìu nhìu............. :((

  9. #109
    Tham gia: 11-02-2012
    Đến từ: nhà chị Taylor Swift
    Bài gởi: 190

    Mặc định

    tiếp nha t/g !!!!!!!!!!!!!!!!!! Em mún mua truyện này wá !!!!!!!!!!!!!!!!!!!

  10. #110
    Tham gia: 03-02-2012
    Bài gởi: 148

    Mặc định

    mua sach này ở đâu vậy tg?mik chẳng thấy ai bán cả

Các bài viết khác cùng chuyên mục


Trang 11/103 đầuđầu ... 1011122161 ... cuốicuối

Quyền Hạn Của Bạn

  • Bạn không có quyền tạo chủ đề mới
  • Bạn không có quyền trả lời bài viết
  • Bạn không có quyền gửi file đính kèm
  • Bạn không có quyền chỉnh sửa bài viết
  •  

Múi giờ GMT +8. Hiện tại là 19:41.

Powered by: vBulletin. Copyright ©2000-2013, Jelsoft Enterprises Ltd.

Bạn muốn quảng cáo - Đặt Zing Forum làm trang chủ

Copyright © Zing
Đơn vị chủ quản: VNG Corporation
Giấy phép MXH số 09-GXN-TTDT.