











kết quả từ 1 tới 10 trên 925
-
25-05-2012, 21:12 #1
[Xuyên không][16+] Định mệnh cho ta gặp nhau
GIỚI THIỆU
Tên fic: Định mệnh cho ta gặp nhau
Thể loại: Xuyên không. cổ đại, tình cảm, một ít hành động, một ít ngược, một ít sủng, v.v...
Rating: 16+
Nhân vật
An Thúy Vân: 20t quốc tịch Việt Nam
Triệu Sơ Vũ: 20t quốc tịch Việt Nam có 1/4 là dòng máu Trung Quốc ( Bà ngoại là người Trung)
Lăng Thần: 26t hoàng đế Vi Quốc hiệu Quốc Thiên
Lăng An: 25t Tam vương gia của Vi Quốc.
Văn án
An Thúy Vân, ca sĩ thần tượng nổi tiếng. Triệu Sơ Vũ chuyên viên trang điểm kiêm nhà thiết kế trẻ đầy triển vọng. Cả hai đều là sinh viên năm 2 của trường đại học Văn hóa nghệ thuật quốc gia. Vì âm mưu chiếm đoạt tài sản, mẹ kế của Triệu Sơ Vũ bày mưu giết hại nàng khiến nàng cùng An Thúy Vân một cú xuyên không đến một nơi khỉ ho cò gáy, một nơi nghèo nàn, lạc hậu. Tìm hiểu té ra hai nàng lọt vào cái quốc gia không hề tồn tại trong lịch sử - Vi Quốc. Không cam lòng ở một nơi nhàm chán này, hai nàng giả nam trang lên Kinh thành kiếm kế sinh nhai. Trên đường đi, hai nàng gặp sơn tặc, may mắn được hai vị công tử cứu giúp rồi kết nghĩa huynh đệ. Sóng gió bắt đầu từ đây.
________________________________
Lần đầu mình viết truyện xin mọi người chém nhẹ tay ^^
Truyện này dành cho 15+
Tốc độ cực kì rùa bò, hơn nữa đang chuẩn bị thi, mình viết truyện để phục vụ nhu cầu giải trí cho cá nhân. Mọi người ủng hộ nhé.Nội dung được thay đổi bởi: huyetmaudon, 26-09-2012 lúc 23:50 Lý do: red
-
Các bài viết khác cùng chuyên mục
-
25-05-2012, 21:20 #2
-
26-05-2012, 09:10 #3
Định mệnh cho ta gặp nhau ( Văn Án)
Văn Án
An Thúy Vân, ca sĩ thần tượng nổi tiếng. Triệu Sơ Vũ chuyên viên trang điểm kiêm nhà thiết kế trẻ đầy triển vọng. Cả hai đều là sinh viên năm 2 của trường đại học Văn hóa nghệ thuật quốc gia. Vì âm mưu chiếm đoạt tài sản, mẹ kế của Triệu Sơ Vũ bày mưu giết hại nàng khiến nàng cùng An Thúy Vân một cú xuyên không đến một nơi khỉ ho cò gáy, một nơi nghèo nàn, lạc hậu. Tìm hiểu té ra hai nàng lọt vào cái quốc gia không hề tồn tại trong lịch sử - Vi Quốc. Không cam lòng ở một nơi nhàm chán này, hai nàng giả nam trang lên Kinh thành kiếm kế sinh nhai. Trên đường đi, hai nàng gặp sơn tặc, may mắn được hai vị công tử cứu giúp rồi kết nghĩa huynh đệ. Sóng gió bắt đầu từ đây.
________________________________
Lần đầu mình viết truyện xin mọi người chém nhẹ tay ^^
Tốc độ cực kì rùa bò, hơn nữa đang chuẩn bị thi, mình viết truyện để phục vụ nhu cầu giải trí cho cá nhân. Mọi người ủng hộ nhé.[/quote]Nội dung được thay đổi bởi: huyetmaudon, 24-08-2012 lúc 19:57
-
26-05-2012, 09:12 #4
Cám ơn bạn camhang da nhac nho. nhưng mà mình không biết sửa trực tiếp phải làm sao
-
26-05-2012, 09:23 #5
ra lò chap 1 ik pạn * nhox ủng hộ nè *
có gì sang ủng hộ fic nhox với nha * cười cười * http://forum.zing.vn/fiction/hoc-vie...l/t970057.html
-
26-05-2012, 11:15 #6
ủng hộ fic của nàng
-
26-05-2012, 11:32 #7
Chương 1: CHUYẾN DU LỊCH NGOÀI Ý MUỐN
Tại một ngõ hẽm chật chội, tối tăm trong khu đô thị đông đúc xuất hiện một người phụ nữ trung niêm tầm cỡ 40 tuổi với bộ quần áo lông thú diêm dúa, cặp kính đen trên mặt càng tô đậm thêm làn da son phấn dày đặc. Bà ta đứng nói chuyện với một người đàn ông rồi sau đó được hắn mời vào trong một căn nhà trong hẻm. Bà ta chính là Triệu phu nhân, vợ của chủ tịch tập đoàn họ Triệu nổi tiếng khắp Châu Á. Nói là phu nhân nhưng thực chất lại vợ hai mà thôi.
- “Triệu phu nhân lâu rồi không gặp, bà vẫn khỏe chứ?”. Người đàn ông mặc áo đen ngồi trên ghế sofa, tay cần điếu xì gà, ngạo nghễ nhìn người đàn bà.
- “ Lão Đại, tôi đến đây không phải là để hỏi thăm sức khỏe, tôi có việc muốn nhờ anh.” Triệu phu nhân khẽ tháo cặp kính đen lộ ra cặp mắt thâm sâu khó lường, cho dù đã 40 nhưng bà ta vẫn khá xinh đẹp.
- “ Có việc gì cứ nói, ngay cả chuyện giúp bà thủ tiêu Triệu phu nhân quá cố kia tôi cũng làm giúp bà rồi”
Người đàn bà hừ lạnh : - “ Giúp tôi khử con bé Triệu Sơ Vũ, tôi sẽ hậu ta cho anh.”
- “ Nó không phải là con bà sao, à quên nó là con gái của vị phu nhân quá cố.”
- “ Hừ!”
- “ Được, vậy bà muốn dùng cách nào để giết nó?’’
- “ Đó là việc của anh, chỉ cần anh giải quyết gọn gẽ là được.”
- “ Bà yên tâm, tổ chức của tôi luôn làm việc hết sức cẩn trọng, nhưng điều kiện là 400 triệu đồng.” Người đàn ông ra giá.
- “ Tiền bạc không thành vấn đề, sau khi anh giải quyết nó, ngày hôm sau tôi sẽ chuyển khoản.Tôi có việc phải đi, chào anh!” Bà ta mỉm cười.
- “ Được, An phu nhân tôi không tiễn.”
Bước ra khỏi ngõ hẻm, người đàn bà đi vào trong chiếc xe hơi màu đen sang trọng khẽ hừ lạnh:
“ Sơ Vũ, mày đừng trách tao, tao chỉ là mẹ kế của mày thôi, có trách thì trách tài sản nhà họ Triệu quá lớn, tao không muốn nó rơi vào tay mày. Mày nên sớm gặp mẹ ngươi dưới suối vàng đi.”
____________________________________________
Bây giờ giới thiệu ngoại hình hai nữ chính nhé
* Triệu Sơ Vũ : 20 tuổi.
Ngoại hình: tóc ngắn, chiều cao 1m67, ăn mặc cực kì thời trang, tính cách khá mạnh mẽ. Rất xinh, nói chung là mỹ nữ.
Nghề nghiệp: Sinh viên năm hai trường đại học Nghệ thuật Sài Gòn, chuyên nghành thiết kế thời trang kiêm chuyên viên trang điểm.
Sở trường: Tenđô (Kiếm thuật Nhật Bản), đã từng vô địch Tenđo 3 năm liên tiếp trong năm cấp 3. Bản tính nhiều chuyện, thích giúp đỡ kẻ yếu.
, giỏi hội họa
Thân phận: mồ côi mẹ, có một mẹ kế độc ác, là người kế thừa sáng giá của tập đoàn Triệu gia.
* An Thúy Vân : 20t
Ngoại hình: Rất xinh đẹp, hoàn mĩ ,cao 1m69, ca sĩ thần tượng nổi tiếng đẳng cấp quốc..... gia ^^.
Tính cách: Điềm tĩnh, khá trầm lặng, hiền hòa. Nhưng khi nổi điên lên thì.gif)
Nghề nghiệp: Sinh viên cùng trường cùng khóa với Sơ Vũ kiêm ca sĩ, vũ công.
Sở trường: đương nhiên là hát, múa, nhảy hiện đại. Biết Aikido nhưng chưa bao giờ thực chiến, toàn được papa dạy lại, chỉ phòng thủ là chính. Đánh đâu thua đó..gif)
Thân phận: Con gái thứ 2 của nhà họ An, tự lập từ nhỏ. Bạn thân, rất thân của Sơ Vũ
Buổi sáng tại trường đại học Nghệ thuật Sài Gòn đan yên ắng bỗng nhiên ồn ào nhộn nhịp hẳn lên
“ Kìa kìa, Thúy Vân kìa, còn có Sơ Vũ nữa..”
Ngay lập tức có hàng trăm ánh mắt nhìn vào hai cô gái xinh đẹp đang bước tùng bước ra cổng trường, có nhiều ánh mắt ngưỡng mộ, thán phục nhưng có những tia đố kị. Nhận được nhiều ánh mắt nhìn vào mình, Thúy Vân cùng Sơ Vũ ngoái đầu nhìn đám người, mang theo nụ cười sát thủ.
“ Á.á................., cười rồi,cười rồi kìa, máy chụp hình, điện thoại, nhanh nhanh.” Đã ồn ào nay càng ồn ào hơn.
Hai thân ảnh xinh đẹp đó là Triệu Sơ Vũ cùng An Thúy Vân, cặp đôi hoàn hảo, nổi tiếng của trường. Triệu Sơ Vũ, một thân áo thun rộng, cùng chiếc quần bò, giày thể thao, một cô gái năng động cá tính với mái tóc ngắn, phong cách tomboy. Vì vậy nàng luôn được các nữ sinh yêu mến và cực kì hâm mộ. Tuy nhiên với đôi mắt to, da trắng mịn ,môi anh đào, khuôn mặt đáng yêu xinh đẹp cũng hớp hồn không ít nam xinh. An Thúy Vân, cô ca sĩ tài năng với khuôn mặt động lòng người, cực kì xinh đẹp, trái ngược với Sơ Vũ, Thúy Vân mang vẻ nữ tính, điềm tĩnh. Cô chính là hình mẫu lí tưởng đáng mơ ước của bao chàng trai.
Hai thân ảnh xinh đẹp cùng rảo bước nhanh ra khỏi cổng chợt bắt gặp một chàng trai tay cầm một bó hoa cùng với hộp quà lấp ló từ đằng xa. Thấy vậy, Sơ Vũ đẩy nhẹ tay Thúy Vân trêu:
-“ Sướng nhé, có người lại đến tỏ tình kìa.... xem ra bà rất được ái mộ.”
-“ Không phải cậu ta đến gặp bà sao, tôi thấy hắn cứ nhìn chằm chằm vào bà thôi.” Thúy Vân trêu lại
-“ Làm gì có, hắn đến gặp bà mà.....” Sơ Vũ cười gian.
Đẩy đưa một hồi, cũng chẳng thấy anh chàng kia đến, Thúy Vân chán nản nói : “ Thôi không cần để ý nữa, con trai gì mà nhát cáy như thỏ để, nhường cho bà đấy.”
-“ Tui cũng không thèm, mình về thôi, chuẩn bị đi lên Đà Lạt chơi nữa.” Sơ Vũ nắm tay Thúy Vân khuẩn trương.
Bước ra khỏi cổng, có một chiếc Limo chạy chậm chậm rồi dừng lại trước mặt hai nàng. Một thân ảnh cao lớn xuất hiện bước ra kính cẩn cúi chào
- “ Tiểu thư Sơ Vũ, An tiểu thư!”
Người đàn ông đó chính là quản gia của Sơ Vũ, biết hôm nay Sơ Vũ cùng bạn thân du lịch trên Đà Lạt nên lái xe đến đón hai người. Sơ Vũ cùng Thúy Vân nhanh chóng cúi chào: - Bác Dương, bác đến đúng lúc lắm, bác đã đem hành lí của tụi con theo chưa.’’
- “ Rồi, tiểu thư !”
Hai cô gái nhanh chóng bước vào trong chiếc, để lại bao ánh mắt tiếc nuối của bao người trong trường. Trên đường đi, bác Dương cần phải giải quyết nỗi buồn cá nhân ( đi vệ sinh ý ^^). Để lại hai cô gái trong xe, bác Dương đi khá lâu rồi trở về tiếp tục lái xe đi lên Đà Lạt. Chợt phát hiện bác Dương đi sai đường, Thúy Vân lên tiếng.
- “ Bác Dương, đi lên Đà Lạt đâu phải đường này ?”
Hỏi mãi không thấy trả lời, Sơ Vũ sinh nghi nhìn kĩ người đàn ông, này giờ cũng Thúy Vân trò chuyện, nàng không hề biết có người mặc quần áo của Bác Dương rồi lái xe chở hai người đi. Tá hỏa, Sơ Vũ tức giận quát:
-“Ông là ai, Bác Dương đâu? Lập tức xuống xe ngay cho tôi.”
- Người đàn ông hừ lạnh: “ Ngoan ngoãn chút đi, có khi tao để tụi mày chết nhẹ nhàng hơn một tí.”
“ Chết” một chữ ngay lập tức đập vào óc của Sơ Vũ, tức giận, Sơ Vũ nhào lên nắm tóc người đàn ông đánh túi bụi ( hajz, chị này ăn gan hum mà ^^ ). Thúy Vân thấy người đàn ông thò vào áo khoát định rút súng ra thì nàng lập tức bẻ cổ tay hắn cướp lấy cây súng lục trên tay. Giằng co một hồi, người đàn ông vừa lái xe vừa chiến đấu với hai bà cô lợi hại nên nhanh chóng xuống sức. Sơ Vũ nhanh chóng leo lên ghế trên đá cho hắn một cước, hắn lập tức bay ra khỏi chiếc xe. Có lẽ tổ chức ám sát này cỏ vẻ xem thường hai cô nàng này, chỉ phải một tên tới, không ngờ gặp phải hai bà chằn dữ dằn.( hai chị quả lợi hại nha). Tên kia văng ra khỏi xe, xem như chiếc xe này lái tự động rồi.
- “Sơ Vũ, nhanh cầm bánh lái lái xe đi’’ Thúy Vân hét lên.
Tức thì Sơ Vũ nhanh tay cầm lấy bánh lái, chiếc xe chạy loạng choạng lắc lư không ngừng, làm cho nàng khó kiểm soát, bỗng dưng nhớ lại việc gì, Sơ Vũ hét to:
- “ Chết rồi, tui không biết lái xe, thắng xe nằm ở chỗ nào?”
Thúy Vân hô to, - “dưới chân bà đó, đạp thắng đi!” Thúy Vân không ngờ câu này chính là câu khiến hai người gặp nạn thật sự.
Hoảng quá, nhìn xuống chân thây tới hai cái thắng, không suy nghĩ Sơ Vũ đạp thắng, không ngờ lại đạp trúng thanh lên ga, chiếc xe tăng tốc loạng choạng đâm vào thanh rào chắn rồi lao đầu xuống biến.
-
26-05-2012, 11:41 #8
ủng hộ fic của nàng
-
26-05-2012, 11:44 #9
ưoa! mk mong chap mới của bạn wa àh. hjhj, mk kết truyện này ùi nhá
-
27-05-2012, 00:31 #10
Chương 2 : Xuyên không
CHƯƠNG 2: XUYÊN KHÔNG ?
- “Ui da, đau quá, đầu bị u một cục rồi.”! Sau một hồi bất tỉnh nhân sự, cuối cùng Sơ Vũ cũng tỉnh lại. Nàng nhất thời ngơ ngác sau mình lại ở trong xe hơn nữa lại chổng ngược thế này, đột nhiên nàng nhớ lại mình bị một người đàn ông lạ mặt đánh nhau một hồi, xe mất lái rồi lao xuống biển, nhưng sao lại chưa chết, Thúy Vân, Thúy Vân đâu rồi, nàng hoảng hốt nhìn quanh tìm Thúy Vân, hóa ra nàng nằm ở ghế sau. Sơ Vũ bò ra sau lay gọi Thúy Vân nhưng không thấy nàng trả lời.
- “ Vân, dậy đi, mày đừng làm tao sợ” Gọi mãi không tỉnh, Sơ Vũ sợ hãi ôm Thúy Vân khóc nức nở.
- “ Vân, mày đừng chết, mày chết rồi tao biết làm sao đây, huhuhuhuh.”
- “ Ồn quá, im lặng chút đi, đau chết đi được.” Thúy Vân càu nhàu.
- “ Vân, mày tỉnh rồi” Sơ Vũ mừng rỡ.
- “ Ừ, mày có sao không?” Thúy Vân lo lắng hỏi lại.
- “ Không sao, mau ra khỏi xe đi.” Nói rồi Sơ Vũ đỡ Thúy Vân ra khỏi xe.
Trước mắt hai người la chiếc xe nằm chỏng vó lên trời, đáp dưới một đám cỏ rậm rạp dày cộm. Xung quanh chả có gì khác ngoài cây cối. Thúy Vân sửng sốt: - “Không phải tụi mình rơi xuống vực biển sao?”
- “ Rõ ràng là rơi xuống biển mà.” Sơ Vũ chắc chắn khẳng định.
Quả thật có gì đó khác thường, rơi xuống biển mà khi tỉnh lại là thấy chiếc xe nằm trêm đám cỏ. Hơn nữa, hai người chỉ bị thương sơ sơ. Nếu rơi từ trên cao xuống như vậy thì chết chắc. Thôi, không suy nghĩ nhiều, gọi người đến giúp thôi, Sơ Vũ móc chiếc điện thoại trong túi ra nhưng lại thấy không hề có sóng, điện thoại của Thúy Vân cũng không có tín hiệu.
- “Kì lạ, sao lại không có sóng, sao mà gọi người đến giúp đây!” Thùy Vân than thở.
Hai nàng nghĩ, cứ ngồi đây than thở cũng chẳng giải quyết được việc gì, hai nàng quyết định đi tìm người giúp đỡ. Hai nàng lấy hành lí trong xe rồi quyết định cuốc bộ, xe chỏng ngược lên trời kiểu đó thì đi lại kiểu gì. Đi một đoạn thì hai người gặp một đám người đàn ông đang đuổi bắt một cô bé. Có khoảng bốn tên đàn ông khỏe mạnh mặc đồ cổ trang, mặt mày hung dữ, còn vác thêm cây gậy. Cô bé khoảng chừng 14, 15 tuổi trông khá xinh xắn cũng mặc đồ cổ trang. Thấy hai nàng, cô bé liền quỳ xuống khóc lóc cầu xin cứu giúp.
- “ Tiếng Trung, nơi này là Trung Quốc sao?” Thùy Vân nghi hoặc.
- “ Chắc gần đây có phim trường, họ đang diễn tập đấy.” Sơ Vũ nói.
Đám người đàn ông chạy đến chỗ hai nàng, nhìn hai nàng với ánh mắt dò xét. Tức tối, Sơ Vũ lên tiếng:
- “ Nhìn cái gì, chưa bao giờ thấy mĩ nữ sao?”
Bọn đàn ông tức thì cất lên một tràng Tiếng Trung.
- “ Họ nói gì vậy, nói nhanh quá, tui nghe không kịp.” Thúy Vân nhìn Sơ Vũ hỏi.
- “ Các người là ai, đến từ đâu, ăn mặc thật quái dị?” Sơ Vũ tức tối, nàng là nhà thiết kế đầy tài năng, lối ăn mặc của nàng vô cùng phong cách và cá tính, nhiều người còn phải học hỏi, thế mà đám người này bảo nàng ăn mặc quái dị, đúng là tổn thương đến lòng tự trọng của nàng. Nàng ngay lập tức phản pháo băng tiếng Trung. – “ Các người mới ăn mặc quái dị, chả ra vào đâu.” Sơ Vũ có bà ngoại là người Trung nên nàng biết tiếng trung là lẽ thường tình.
- “ Tiểu tử chết tiệt, các huynh đệ lên, đánh chết tên này rồi mang cô gái bên cạnh về bán luôn thể.” Tên cầm đầu hét lên.
“Á, bổn tiểu thư sao giờ lại thành tiểu tử, nó tưởng mình là con trai sao?” Sơ Vũ thầm nghĩ.
- “Tên tiểu tử này ốm yếu như con gái, một mình tao được rồi. ” Một tên vỗ ngực ra oai. Nói rồi hắn xông vào Sơ Vũ định ra đòn, Sơ Vũ khẽ né người, cho hắn ngay một cước vào mặt.
- “ Á, đau quá, máu mũi, trời ơi, cái răng của tui...” Hắn đau đớn rên la, ba tên còn lại tức giận xông lên một lượt.Cùng một lúc đánh ba tên đàn ông to cao, khỏe mạnh bằng tay không có chút chật vật, nàng thường sử dụng kiếm gỗ khi thi đấu.
- “ Vũ, bắt lấy”. Trong lúc Sơ Vũ đang đánh nhau với đám đàn ông, Thúy Vân chạy đi tìm vũ khí giúp nàng rồi ném mạnh về phìa Sơ Vũ. Sơ Vũ nhanh tay bắt lấy cành cây, rồi cười nụ cười tà ác:
- “ Dám đánh bà, bà cho tụi bay tan tác.”
Thúy Vân cũng định xông vào trợ giúp nhưng nhìn đám đàn ông mọi rợ đó dần dần bị Sơ Vũ hạ gục một cách nhanh chóng thì nàng nghĩ. “ Thôi mình vô giúp cũng thừa.”
Hạ xong tên cuối cùng, Sơ Vũ đạp chân lên bụng tên cầm đầu quát.
- “ Sao, còn muốn đánh chết ta nữa không?”.gif)
Chúng sợ hãi quỳ lạy cầu xin.
- “ Công tử độ lượng, chúng tôi có mắt như mù không nhìn thấy thái sơn, công tử tha mạng aaaaa.”.gif)
- “ Cút”.gif)
- “ Dạ, tụi em cút, cút ngay.” Một lũ đàn ông khỏe mạnh lại thua một đứa con gái, thật nực cười, ngay cả chạy còn sợ hãi, vấp lên vấp xuống để lại đằng sau giọng cười sảng khoái của Sơ Vũ.
Giải quyết xong, Sơ Vũ cùng Thúy Vân đến bên cô bé hỏi han. Sơ Vũ dùng vốn tiếng Trung lưu loát của mình để nói chuyện với cô bé. Thúy Vân đứng bên cạnh cũng cố gắng lắng nghe, vì nàng đã từng học qua một khóa tiếng Trung sơ cấp nhưng căn bản không đủ xài, chỉ hiểu được sơ sơ. Hơn nữa cô bé này dùng nhiều từ khá lạ như cổ văn vậy. Khuôn mặt Sơ Vũ dần dần biến đổi, từ vui vẻ sang kinh ngạc, lo lắng. Thúy Vân lo lắng đến bên cạnh hỏi han.
- “ Sao vậy?
- “ Bà có tin chuyện xuyên không ?”
- “ Là sao?” Thúy Vân hỏi.
- “ Đây không phải là Việt Nam, cũng không phải Trung Quốc, nơi này Đào Nguyên thôn, một làng quê nhỏ thuộc Vi Quốc, niên đại thứ 4 Vĩnh Kì, do hoàng đế Lăng Thần cai trị.” Sơ Vũ nói một tràng khiến Thúy Vân nhất thời tiêu hóa không nổi.
- “ Chờ chút, bà nói gì? Xuyên không đến Vi Quốc? . Vi Quốc, cái tên này tui chưa nghe qua bao giờ.”
- “ Đại khái là tui với bà gặp nạn may mắn không chết, lại xuyên tới cái nơi khỉ ho cò gáy này đây.” Sơ Vũ thở dài.
- “ Không thể nào, không được?” Thúy Vân vô cùng sợ hãi, ở thế giới của mình, nàng và Sơ Vũ còn có người thân, tương lai sáng lạn. Làm sao mà sống được ở một nơi mà không có tivi, tủ lạnh, internet, một nơi hoàn toàn không có sự văn minh được đây. Về nhà, phải tìm cách về nhà, đây là ý định duy nhất trong đầu của hai người bây giờ.


Trích Dẫn







Chia sẻ