Trang 3/95 đầuđầu ... 2341353 ... cuốicuối

kết quả từ 21 tới 30 trên 945
  1. #21
    Tham gia: 07-04-2012
    Bài gởi: 108

    Mặc định

    hoan hô có truyện hay nữa rồi
    cố lên nữa nha bạn
    fic nhà ta nè :http://forum.zing.vn/fiction/xuyen-k...n/t967235.html
    Nhà ta ngụ tại : http://vuducoc.wordpress.com


  2. #22
    Tham gia: 07-04-2012
    Bài gởi: 108

    Mặc định

    hoan hô có truyện hay nữa rồi
    cố lên nữa nha bạn
    fic nhà ta nè :http://forum.zing.vn/fiction/xuyen-k...n/t967235.html
    Nhà ta ngụ tại : http://vuducoc.wordpress.com


  3. #23
    Tham gia: 02-04-2012
    Bài gởi: 417

    Mặc định

    Chương 6. Đau
    1 tuần sau
    “Nương! Nương ở nhà, hôm nay con vào trong trấn mua mấy thứ, dù sao một số đồ dung cũng hết, con vào trấn mua luôn.”_ trước đây không nàng thì nương sẽ thay nhau vào trấn mua đồ sử dụng trong một tháng cho 2 người.
    “Được rồi con đi nhanh về nhanh, nhớ mua mấy xâu hồ lô cho ta nha?”
    ”Được rồi! con đi sẽ về ngay mua thật nhiều hồ lo cho người, và cho người một bất ngờ đặc biệt, bảo đảm người sẽ thích!”
    “Ta chờ!”
    “Vâng! Con đi đây”_ nói xong nàng liền thi triển khinh công tuyết đỉnh cao thủ của mình bay về hướng Thanh Thành trấn.
    Thanh Thành trấn nằm cách Tuyết Sơn chừng 15 dặm, từ chân Tuyết Sơn đi vào Y Thủy cốc cũng phải mất 50 dặm nữa, vậy mà nàng cũng chỉ mất có khoảng 2 khắc là đến nơi (TL: ta chém, ta cũng không rõ về độ dài khoảng thời gian để thi triển khinh công đến đó nên ta chém vậy). Thanh Thành trấn, có nhiều các con sông chạy dài từ các thành trấn khác xuyên qua Thanh Thành trấn, cùng đổ vào một con sông lớn, cách thành chừng 10 dặm, chúng cùng chảy lên Tuyết Sơn. Chạy dọc theo các con sông này các hàng liễu rủ xanh rờn theo 2 bên bờ sông tạo nên một màu xanh huyền bí. Hơn nữa bao quanh trấn là bức từng thành dài với một màu xanh ngọc của loại đá kỳ là dùng để xây thành (TL: cái này ta cũng chém), nơi đây là một trấn nhỏ nhưng vô cùng tấp nập thuộc Hoàng Thiên Quốc vì vậy mà được gọi là Thanh Thành trấn.
    Vào đến trấn nàng tung tăng các hàng quán chẳng mấy chốc mà tay nàng đầy những kẹo hồ lô. Đừng thắc mắc vì sao 2 nương con nàng suốt ngày chỉ trong Y Thủy cốc mà lại có tiền. Cũng không nghĩ xem nương nàng là ai? Lâm lão quỷ danh chấn giang hồ một thời đó, trước đây nương nàng chữa bệnh cứu người, càng người giàu tiền thuốc men càng đắt, nhưng nương lại chỉ chữa cho những ai mà nương thấy vừa mặt thôi. Hành tung của nương lại rất bí ẩn, muốn tìm cũng rất khó, phải người thật may mắn tu mấy kiếp mới được nương cứu đó. Ngoài ra nương nàng còn nghề tay trái đó là…sát thủ. Lúc đầu mới biết cũng thấy lạ sao vừa làm “thần y” lại vừa làm “đao phủ”? Nhưng nghĩ cũng đúng, cứu người cũng có thể giết người a? Không lão Diêm (TL: Diêm Vương đó) lại buồn vì không có oan hồn nào xuống hầu trà. Vì thế thù lao của người không ít, không tiêu thì để làm gì? Vì thế mà 2 nương con nàng có một cuộc sống phải nói là “thần tiên khoái hoạt”.
    Hôm nay là sinh thần 60 của nương, nàng muốn tặng cho nương nàng một món quà thật ý nghĩa. Lần trước vào trấn nàng đã đến tiệm chăn gối đệm, nàng đã đặt làm một chiếc đệm đặc cho nương nàng. Dạo gần đây nàng hay thấy nương kêu đau lưng, người già đôi khi hay bị phong thấp, mặc dù nương nàng luyện võ nhưng cũng không thể tránh được tuổi già. Nàng đã vẽ và hướng dẫn họ làm, theo yêu cầu của nàng. Hôm nay vào trấn là vì nó. Sau khi mua xong những đồ cần thiết, và lấy đệm nàng ra khỏi thành thi triển khinh công về Y Thủy cốc. Gần đến cốc nàng bỗng ngửi thấy mùi máu tanh. Trái tim nàng tự nhiên đập nhanh một nhịp, nàng có dự cảm không lành, càng thi triển khinh công về gấp hơn. Về đến sân, nàng thấy ngổn ngang những xác chết của hắc y nhân, nàng chạy vội vào trong nhà tìm nương. Đập vào mắt nàng là nương một thân toàn máu, nằm bất động dưới nên đất lạnh, tim nàng như ngừng đập, hô hấp ngưng trọng. Nàng vất các thứ trên tay chạy đến bên nương, nước măt chan hòa, lấm lem cả mặt, ôm lấy nương gào khóc.
    “Nương! Nương sao vậy? Nương tỉnh lại đi! Con là Tuyết Thần của người này! Tuyết Thần đáng yêu của người về rồi, người tỉnh đi tỉnh dậy nhìn con đi, đừng làm con sợ!”
    “Nươngggggggg”
    ”khụ khụ”
    “Nương, nương tỉnh rồi, nói cho con có ch..”
    Chưa kịp dứt lời nàng đã bị nương điểm huyệt. Bà cố hết sức ngồi dậy. Lau nước mắt cho nàng
    “Đ..ừng khóc.. Tuyết Thần ngoan, c..on nghe nương nói này.”
    Nàng chỉ biết khóc rồi gật mạnh đầu, tim nàng bây giờ đau như có ngàn mũi kim đâm vào, lo lắng cho nương, chỉ sợ nương có mệnh hệ gì thì nàng biết phải làm sao?
    Bà cố hết sức, hơi vận công giữ cho giọng nói được trơn tru hơn.
    “Ngô Đạo vừa tìm được đến đây, thật không ngờ sau 5 năm hắn đã tìm được ta, khụ khụ. Hắn muốn cướp Thần Quang Kiếm và Thần Quang bí tịch. Bọn chúng quá đông ta không cầm cự được, bị bọn chúng hạ độc thủ, ta biết mình không chống đỡ được, nên đã uống dược giả chết, giờ ta không còn cầm cự được bao lâu nữa..khụ khụ..”
    “Người giải huyệt cho con, để con cứu người, nhanh đi nương”_nàng thật đang gấp, không hiểu sao nương nàng lại điểm huyệt nàng cơ chứ?
    “Không kịp nữa đâu, ta đã bị trúng Tàn trưởng của Ngô đạo, lục phủ ngũ tạng sẽ bị phế trong vòng 1 canh giờ tính đến thời điểm này không lâu nữa, khụ khụ.. con nghe ta nói đây. Đến dưới gầm giường ta có một chốt vặn mở mật thất, con mở và xuống đó lấy Thần Quang Kiếm, và Thần Quang bí tịch. Thần Quang bí tịch là bộ kiếm pháp sử dụng Thần Quang Kiếm, con hãy luyện theo đó. Bộ Thần Quang đó đòi hỏi có nội công thâm hậu mới luyện được nên trước đây ta chưa cho con luyện, nay ta sẽ truyền hết nội công của ta cho con, con hãy luyện thật tốt rồi báo thù cho nương, nhưng phải cẩn thận, Ngô Đạo là tên ngụy quân tử xảo quyệt, nhớ chưa? Khụ khụ”
    “Ân ! nương, con nhớ, hức hức.”
    Nói rồi bà đỡ nàng ngồi xếp bình, bắt đầu truyền hết nội công của mình cho nàng, sau 2 khắc, bà đã truyền hết nội công của mình cho nàng, và kiệt sức ngã xuống, lúc này nàng đã tự giải khai huyệt cho mình, ôm lấy nương, khóc.
    “Nương, tỉnh! Tỉnh lại đi, con sẽ không thôi miên nương, không bắt nương thử độc, đánh nhau cũng sẽ nhường nương! Nương tỉnh lại đi. Huhuhuhuhu”
    “Còn nữa, hôm nay sinh thần 60 của nương, con đã làm đệm đặc biệt mà ở quê con hay dùng, cái này tốt lắm, nương nằm sẽ không bị đau lưng nữa. Còn có, kẹo hồ lô nữa, con mua rất nhiều, con sẽ không giành với người cho người hết, người tỉnh lại đi! huhuhuhuhu”
    “Nương! Chẳng phải nương nói muốn có một hiền tế sao? Con còn chưa dẵn về cho người một hảo hiền tế mà? Còn hài tử của con nữa? Nương không muốn chơi với chúng sao? Hức hức.”
    “Sao nương lại bỏ con đi, con chưa làm gì được cho nương mà?huhu! nương tỉnh lại đi! Nương!”
    “Nương! Người nói sinh nhật 16 sắp tới của con người sẽ cho con chính thức bước chân vào giang hồ mà? Người cũng tái xuất giang hồ, cùng con ngao du sơn thủy mà? Nương!”
    Nàng khóc thật bi thương, dường như nước mắt của nàng có bao nhiêu đều chảy hết trong ngày hôm nay. Thật thương tâm.
    “Huhuhuhuhuhu”
    “Đúng rồi, con có, người có nhớ bài hát chúc mừng sinh nhật ở quê con con hay hát vào ngày sinh thần của người trước đây không? Hôm nay là sinh thần 60 của người con hát cho người nghe nha?”
    Nàng lấy tay chà chà lên khuôn mặt trái xoan, kiều diễm của mình khiến cho nó càng trở nên hồng nhuận, nhìn vào mà đau lòng không thôi, rồi nàng cất giọng nghẹn ngào hát bài chúc mừng sinh nhật bằng tiếng anh:
    “Happy birthday to you
    Happy birthday to you
    Happy birthday! Happy birthday!
    Happy birthday to you!”
    “huhuhuhuhu”
    Đáp lại giọng hát nghẹn ngào của nàng chỉ là sự im lặng của nương, bà đã thật sự xa nàng rồi, xa mãi mãi rồi, cha mẹ, bạn bè ở hiện đại thì vĩnh viễn không gặp lại được, người thân duy nhất là nương cũng bỏ nàng ra đi, giờ nàng biết làm sao đây? Nàng sẽ sống thế nào khi không có nương? Nỗi đau này cứ xâm lấn trái tim bé nhỏ đã một lần bị tổn thương, giờ lại thêm nỗi đau mất nương, nó như xé toạc trái tim của nàng. Nàng đã làm gì mà những người thân yêu nhất xung quanh nàng lại cứ lần lượt xa nàng thế này?
    “Thiên a! Vì sao ông lại đối xử bất công với tôi như thế, tôi đã đắc tội gì với ông? Sao ông hết lần này đến lần khác hành hạ tôi như thế?”_nàng nước mắt tran hòa ôm nương gào thét, thật thê lương, dung nhan yêu kiều diễm lệ, đôi mắt màu hổ phách câu hồn người giờ đây ngập nước, sưng đỏ vì khóc quá nhiều càng khiến cho nàng trở nên bi thương. Nàng cứ ngồi ôm xác nương bất động đến tận sáng hôm sau. Từ trong u mê tỉnh dậy, nàng tắm rửa thay quần áo cho nương, đặt nương trong chiếc quan tài rộng, đã được lót tấm nệm đặc biệt mà nàng định tặng cho nương ngày hôm qua. Sau khi an táng xong cho nương bên dưới rừng mai sâu trong Y Thủy cốc, ngồi bên mộ bà, nàng thì thào:
    “Nương! Nương sẽ không còn bị đau lưng nữa, tấm đệm này rất thoải mái đúng không? Tuyết Thần đã tốn rất nhiều công để chuẩn bị cho nương, nương không được vứt chúng đi đâu đó”
    “Nương yên tâm, con sẽ luyện thật tốt Thần Quang bí tịch báo thù cho nương”_trong mắt nàng hằn lên ý hận sâu sắc khi nghĩ đến Ngô Đạo.
    “Ngô Đạo! Ta sẽ khiến ngưới sống không bằng chết! Ngươi cướp đi người thân của ta, hại ta đau khổ, ta sẽ trả lại gấp mười lần cho ngươi, cả vốn lẫn lời, không thiếu một cắc.”
    Nàng vào trong gầm giường của nương tìm chốt vặn mở mật thất, đi sâu xuống dưới mật thất, nàng đốt đuốc cắm lên trên tường, trong mật thất có một số vàng bạc châu báu, ngân lượng và ngân phiếu. Nàng đi đến bên một chiếc hộp nhỏ nhưng khá dài, nàng mở ra, bên trong là một thanh kiếm, với cán nạm vàng, chuôi kiếm có một viên ngọc xanh lục, bao lây viên ngọc là hình ảnh 2 con rồng đang uốn lượn và con rồng cái đang ngậm lấy viên ngọc xanh. Vỏ kiếm cũng được nạm vàng, trạm khắc tinh xảo. Nàng nhẹ rút kiếm ra khỏi vỏ. Hảo kiếm. Ánh sáng lóe lên từ thanh kiếm làm người ta lóa mắt, nhìn thôi cũng đã biết là thần kiếm. Nàng nhẹ vuốt ve theo lưới kiếm, không cẩn thận bị đứt tay, một giọt máu chảy ra nhỏ vào thân kiếm, nàng khẽ a lên một tiếng, vội đưa tay lên ngậm lấy ngón tay bị đứt. Thật kỳ lạ vết đứt ở ngón tay đã liền lại, và giọt máu ở trên thân kiếm cũng thấm vào thân kiếm. Nàng còn đang ngạc nhiên thì thấy một cái hộp khác bên cạnh, nàng mở ra xem, bên trong là một cuốn sách có dề 4 chữ vàng : Thần Quang bí tịch, nàng mở ra xem, khi đọc sơ qua mấy trang đầu, nàng đã hiểu, thì ra chỉ có chủ nhân của kiếm mới có thể rút kiếm ra khỏi vỏ, và kiếm sẽ “uống máu” của chủ nhân, và nó cũng tự nhận chủ nhân. Đọc đến đây nàng quyết định sẽ ở lại mật thật để luyện Thần Quang bí tịch, vì thế nàng đã đóng cửa mật thất, và chuyên chú ở đây luyện. Còn mấy chục xác hắc y nhân, nàng đã rắc Hủ Cốt Tán, tiêu hủy xác bọn chúng rồi. Thật ô uế.

  4. #24
    Tham gia: 02-04-2012
    Bài gởi: 417

    Mặc định

    Tất cả những địa danh, tên độc dược... nói chung tất cả trong truyện của ta đều là hư cấu ta tự nghĩ ra. các định nghĩa về thời gian, khoảng cách do ta không rõ cho nên ta tự định nghĩa cho dễ sử dụng nha. có gì khi nào định nghĩa thì ta thông báo. cảm ơn bạn đã đọc.

  5. #25
    Tham gia: 02-04-2012
    Bài gởi: 417

    Mặc định

    sau 30/4 ta sẽ tăng tốc độ post lên. vì đợt này ta đang thi mà.

  6. #26
    Tham gia: 28-09-2009
    Bài gởi: 9

    Mặc định

    co len

  7. #27
    Tham gia: 02-04-2012
    Bài gởi: 417

    Mặc định

    oai. nản thế. fic ế văn ẩm thế? nhưng ta sẽ không bỏ fic đâu. dù cho không có ai đọc. có họa sĩ, nhạc sĩ, nhà văn (ta không biết có ai chỉ nhớ có là được) chết rồi mới nổi tiếng mà. (nhưng ta không phải họ oaoaoa) có khi tác phẩm của ta full (được mấy chục năm) rồi mới có người đọc thì sao? tự an ủi ~ing.

  8. #28
    Tham gia: 02-04-2012
    Bài gởi: 417

    Mặc định

    Chương 7. Bước chân vào giang hồ
    Sau một tháng, cuối cùng nàng cũng luyện xong Thần Quang bí tịch, sử dụng rất nhuần nhuyễn Thần Quang Kiếm, có thể nói là nàng đã đạt đến cảnh giới cao nhất của Thần Quang bí tịch với võ công và nội công mà nương nàng đã truyền cho nàng, bây giờ trong giang hồ, không còn ai là đối thủ của nàng nữa. Hôm nay luyện xong, nàng ra khỏi mật thất, đến trước mộ nương:
    “Nương! Con đã luyện đến cảnh giới cao nhất của Thần Quang bí tịch, sẽ không lâu nữa sẽ trả thù cho nương.”
    Sau đó nàng lại mất thêm một tháng để luyện cho cơ thể thành bách độc bất xâm, và thêm 10 đan dược có thể giải bách độc, và thêm 2 lọ độc dược Phệ Hoa Tán, và Tử Hương, 2 loại kỳ độc trong giang hồ, đến nay trong giang hồ chưa có ai giải được, đấy là trong giang hồ, còn nàng chưa bước chân vào giang hồ nên chưa tính nha. Nói đến Phệ Hoa Tán và Tử Hương làm cho người trong giang hồ thực khiếp sợ không thôi, không chỉ vì trong giang hồ chưa có thuốc giải mà vì uy lực của nó: Phệ Hoa Tán được chế từ các loại hoa hiếm và cực độc chỉ có ở những vùng lạnh giá, nó sẽ phát tác trong vòng 2 canh giờ sau khi bị trúng độc, làm cho cơ thể trở nên vô lực mết mỏi dần mất đi sức lực, công lực cũng mất đi, các khớp sương trong người cũng bị vỡ vụn, làm cho người bị trúng độc sẽ phải chịu đau đớn thống khổ, muốn chết không được vì không còn đủ lực mà tự sát, đau đớn kéo dài trong 1 canh giờ sau đó thì đau đớn chấm dứt, toàn thân thể hóa thành tro bụi; Tử Hương giang hồ không biết được chế tạo như thế nào, đây là loại độc từ Tây Vực – một quốc gia nhỏ chuyên về dụng độc, nhưng không ai biết Trung Nguyên có một người duy nhất chế được Tử Hương và giải dược của nó đó chính là Lâm lão quỷ. Tử Hương sẽ phát tác 1 ngày khiến cho người bị trúng độc cảm giác như mình đang chìm đắm trong một loại hương thơm ngào ngạt vĩnh viễn không muốn thoát ra, sau đó 1 canh giờ thì máu từ các huyết mạch tràn ra ngoài từ các hốc mắt, lỗ tai, lỗ mũi, toàn thân cũng bị các mạch máu đâm thủng thành những lỗ nhỏ mà trào ra ngoài, khiến cho người trúng độc đau đớn không thôi, thống khổ đến khi nào chảy hết cạn sạch máu trong cơ thể, sau đó mới chết, cơ thể cũng bị phân huỷ chỉ còn lại là vũng máu đen.
    Thu xếp một số hành trang, cầm xấp ngân phiếm và một chút ngân lượng, nàng đến trước mộ nương để tạm biệt nương.
    “Nương! Hôm nay con sẽ bắt đầu cho cuộc trả thù cho nương, nương yên tâm, con sẽ bảo hộ thân thể thật tốt, nương chờ xem món quà con tặng người nha.”
    “Chờ con trả thù xong, con sẽ về đây với người, người sẽ không cô đơn đâu!”
    “Chờ con! Tạm biệt”
    Nói xong nàng liền thi triển khinh công về phía Thanh Thành Trấn, khi vào trấn, nàng vào một tiệm y phục, mua vài bộ quần áo nam nhân, nàng thích màu xanh, tím, trắng, nhưng vì đang cải nam trang nên nàng thích chọn mấy bộ màu trắng. Bây giờ trên đường lớn một thân trường xam bạch y phiêu dật, khuôn mặt diễm lệ, động lòng người, nếu không phải trên khuôn mặt đó còn có vẻ lạnh lùng, cô độc, và đang vận nam trang, bên hông dắt một thanh kiếm bọc vải đen thì người ta sẽ nhầm lẫn đây là tiểu thư khuê các cải nam trang dạo phố. Cả người nàng bây giờ toát nên hàn khí bức người và ngạo khí không phải ai cũng có, khiến những cô nương đi đường mến mộ nhưng cũng không giám lại gần, những nam nhân với vẻ mặt hận tên kia sao không phải nữ nhân để mang về nhà mà yêu chiều, chăm sóc.
    Bước vào một tửu lâu lớn nhất Thanh Thành trấn, tiểu nhị đon đả ra chào hỏi, nhìn thấy dung nhan nàng, thì đơ luôn.
    Nàng lạnh lùng yêu cầu:
    “Cho ta một gian phòng thượng hạng, và mấy món ngon nhất của quán, thêm một bình trà đến đây?”
    “Dạ..ạ”_tiểu nhị chỉ biết ngơ ngẩn gật đầu rồi quay vào trong với tình trạng như đang bị thôi miên, không biết có nghe và nhớ những gì nàng yêu cầu không nữa.
    Yêu nghiệt, thật là yêu nghiệt mà, sao lại có nam nhân đẹp như vậy chứ?_đây là tiếng lòng của tiểu nhị, chủ quán và mọi người trong tửu lâu. Nhưng nàng cũng chẳng thèm quan tâm. Nàng tìm một bàn ngồi xuống, chờ tiểu nhị mang đồ ăn lên. Sở dĩ nàng chọn tửu lâu này cũng vì ở đây món ăn khá ngon, hơn nữa ở đây là tửu lâu lớn, thăm dò tin tức giang hồ cũng dễ hơn.
    Ngồi không bao lâu đằng sau lưng nàng bỗng vang lên giọng nói của nam nhân, làm nàng phải chú tâm.
    “Ngươi không biết sao? Khoảng 2 tháng trước, Ngô Đạo đã cho người tìm kiếm Thần Quang Kiếm và Thần Quang bí tịch, nhưng không được, nghe đâu đã giết Lâm lão quỷ rồi.”
    “Thật không? Ta nghe nói, Ngô Đạo đã có lần đến nhờ Lâm lão quỷ giải độc cho Ngô Thông con trai độc nhất của hắn, Lâm lão quỷ chấp nhận cứu với giá 10 vạn hoàng kim mà? Dù giá đắt, nhưng dù sao cũng giúp hắn thoát cảnh tuyệt tự tuyệt tôn còn gì? Sao lại tàn nhẫn giết ân nhân chứ?
    “Ngươi thật thiển cận. Ngô Đạo là ai chứ? Minh chủ võ lâm đương thời, trang chủ Ngô gia trang, năm nay đại hội võ lâm 5 năm tổ chức một lần, lần này được tổ chức tại Ngô gia trang, ta nghe nói Ngô Đạo là kẻ tiểu nhân, sớm đã có nhiều người trong giang hồ chán ghét, nhưng vì hắn võ công cao cường nên không ai giám ý kiến, nhưng năm nay ta nghe nói Tiêu Vu công tử, cung chủ Nhạn Băng cung Yến Vĩ, thiếu trang chủ Huyền Môn Trang Huyền Kha cũng tham gia, vì thế Ngô Đạo muốn chắc chắn chức Minh chủ võ lâm thì phải có Thần Quang Kiếm lẫn Thần Quang bí tịch. Hắn thì cần gì nhớ đến ân tình? Hơn nữa, hiện hắn mới thu thập thêm 1 ái thiếp xinh đẹp như hoa như ngọc nghe nói hắn rất sủng ái, muốn có bao nhiêu con chẳng được.”
    “Thì ra thế?”
    “Rắc”
    Tiếng tách trà bị nàng bóp vỡ. Thật khốn kiếp, nương đã cứu con hắn một mạng mà hắn lại giám giết nương. Hảo ta sẽ cho ngươi sống không bằng chết Ngô Đạo. mắt nàng lóe lên hận ý, sát khí từ người nàng bỗng lan ra làm cho trong quán một mảnh im lặng, bỗng nhiên lúc này tiếng tiểu nhị vang lên, cắt đứt mạch suy nghĩ của nàng.
    “Công tử, thức ăn và trà của người đây.”
    “Ân”_ nàng vội thu sát khí vào bình thản ngồi ăn như chưa từng xảy ra chuyện gì.
    Tiểu nhị mang thức ăn xong cũng không giám chậm chễ mà lỉnh vào trong. Đáng sợ thật, sát khí quá mạnh, hại hắn suýt chút nữa thì cắn lưỡi mà chết.
    Mọi người xung quanh thấy thế cũng không để ý nữa. Đằng sau lưng nàng lại vang lên tiếng bàn luận của 2 nam nhân vừa nãy:
    “Ta nghe nói 2 tháng nữa là đến lễ sinh thần 50 của Ngô Đạo, cùng tổ chức với đại hội võ lâm?”
    “Đúng vậy, bây giờ những người có tiếng trong giang hồ cũng vừa chuẩn bị quà cho hắn vừa chuẩn bị để đi dự đại hội võ lâm.”
    Nghe thấy điều này trong mắt nàng bỗng lộ tinh quang, rất nhanh biến mất, có lẽ sắp có trò hay xem rồi.

  9. #29
    Tham gia: 02-04-2012
    Bài gởi: 417

    Mặc định

    hôm nay thi không làm được bài. nên post truyện mong ai đó có vào đọc thì an ủi ta? hưc hưc.

  10. #30
    Tham gia: 02-04-2012
    Bài gởi: 417

    Mặc định

    quên mất không ghi địa chỉ nhà: http://hanngaotuyet.wordpress.com/

Trang 3/95 đầuđầu ... 2341353 ... cuốicuối

Quyền Hạn Của Bạn

  • Bạn không có quyền tạo chủ đề mới
  • Bạn không có quyền trả lời bài viết
  • Bạn không có quyền gửi file đính kèm
  • Bạn không có quyền chỉnh sửa bài viết
  •  

Múi giờ GMT. Hiện tại là 17:10.

Powered by: vBulletin. Copyright ©2000-2013, Jelsoft Enterprises Ltd.

Bạn muốn quảng cáo - Đặt Zing Forum làm trang chủ

Copyright © Zing
Đơn vị chủ quản: VNG Corporation
Giấy phép MXH số 05-GXN-TTDT.